Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 35  ·  20%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 7
08/09/2025 00:01· 940 từ

Ngày hôm sau, bên thư quán. Tô Vãn Phù đầu nhìn Giang Doanh Doanh đứng trước mặt mình, lạnh hỏi: “Giang cô nương ta có chuyện gì?” Giang Doanh khẽ nhếch môi, giọng mang theo ý chế giễu rõ “Vài ngày nay tỷ không ở quán, ta đặc biệt tìm người sạch vết mực. Tỷ xem thử sạch chưa.” Tô Vãn Phù về phía cửa thư những vết mực phần đã được xóa sạch. còn lại hai chữ, Côn” (kẻ chuyên kiện tụng), mờ mờ hiện lên. bất giác siết chặt tay. Doanh Doanh lại nói tiếp: “Vài nay thư quán rất yên bình. người đều bàn tán liệu Tô tỷ có còn trở hay không.” Môi Phù mím chặt: “Thư quán của ta, ta đương sẽ trở lại.” “Thật Ta cứ tưởng tỷ sẽ có liêm sỉ, không dám quay nữa chứ.” Giang Doanh khẽ nhếch khóe môi, vén nhẹ tóc mai ra sau Ống tay áo nàng ta trượt khiến ánh mắt Tô Phù lập tức khựng lại. Trên tay nàng ta đeo chuỗi vòng tay, chính chuỗi vòng Nam Hồng mà Tô Phù vô cùng quen thuộc. Ngay khắc đó, mọi âm thanh tai nàng như biến mất. Quý Uyên cũng tặng cho Doanh Doanh một chuỗi vòng giống Ý nghĩ này như tiếng sét tung trong đầu Tô Vãn khiến nàng đau đầu đến mức vỡ tung. “Chuỗi vòng sao ngươi lại có?” Giang Doanh mỉm cười nhẹ nhàng, tay vuốt nhẹ hạt “Chỉ là một chuỗi vòng thôi. ngạc nhiên gì chứ?” Nàng ta mắt nhìn Tô Vãn Phù, giọng ẩn ý: “Thứ ta muốn, bao giờ không có được, dù danh tiếng hay con Lời của nàng ta Tô Vãn Phù không chấn động mạnh. Nàng không cách phản bác, bởi từ khi Doanh Doanh quay lại, nàng thể liên tục phải vị trí cho nàng ta. Giang Doanh tiến lên, cúi người thì bên tai nàng: “Nhưng không giống tỷ. Đã bị đời căm ghét mà vẫn cố lấy thứ không thuộc về mình. là ta, ít nhất biết giữ chút thể diện cuối Cả người Tô Vãn Phù cứng ánh mắt vô hồn dòng chữ “Tụng Côn” nhạt trên tường. Lòng nàng đau như thể vừa nhận ra mình luôn bám víu những thứ không thuộc về mình. Quý Uyên thì sao? cũng nghĩ về nàng vậy sao? Tin tức nàng hiện nhanh chóng lan truyền, bên đường bắt đầu tụ tập người. Những lời chỉ trích, nhiếc vang lên không dứt. Vãn Phù đảo mắt nhìn đông với gương mặt căm hận bất mãn, cảm thấy như bị nghẹt cổ họng, không thể nổi. Nàng cúi đầu, quay người trở về bất ngờ chạm mặt của Đại Lý Tự. “Từ hôm thư quán bị niêm phong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=7]

8 Tô Vãn Phù người: “Cái gì?” Người đến nàng một cái, lạnh nhạt “Tô tiểu thư, vì chuyện ngươi mà gây nên nhiều náo loạn trong thành. xoa dịu lòng dân, chỉ thể làm như vậy.” Hắn ta xong liền ra hiệu cho người dán phong chỉ trắng lên cửa quán. Tô Vãn Phù siết chặt chắn trước mặt hắn ta: loạn trong thành các ngươi quản tốt, không thể dẹp thì nên điều thêm lực. Sao lại liên quan ta? Các ngươi cách gì mà niêm phong quán của ta?” Ánh mắt người lạnh lùng, từ thắt lưng rút một tấm lệnh bài. Chỉ nhìn qua, Tô Vãn Phù chết lặng tại chỗ. lệnh bài khắc rõ một "Sở"! Nàng không thể nổi, ánh mắt hướng phía tấm lệnh bài, chỉ nghe đó nói: “Khẩu dụ của đại nhân. Đủ tư rồi chứ?” Một cảm lạnh lẽo lan khắp người Tô Phù. Nàng chỉ còn lại thư này, Sở Quý Uyên điều đó, nhưng vẫn nhẫn như vậy. Nàng hít một hơi, giọng nói rẩy: “Trong khu vực này chỉ duy nhất một thư quán. Nửa nữa là kỳ thi xuân, sĩ tử vẫn cần sách Có thể đợi...” Lời chưa đã bị một giọng nói lạnh cắt ngang: “Giang tiểu thư đã cửa tiệm bên cạnh, chỉ ngày nữa sẽ mở thư quán Tô Vãn Phù sững quay đầu lại thì thấy Giang Doanh đang mỉm cười mình. “Ta quên mất không với tỷ. Ba ngày trước, Quý đã bàn bạc xong với ta Nàng ta nhếch môi, nở nụ châm biếm: “Chẳng lẽ huynh không nói với Tô tỷ tỷ Trong đầu Tô Vãn vang lên một tiếng không nghe thấy gì Mọi ánh mắt xung quanh, trong mắt đều tập trung vào Châm biếm, lạnh nhạt... Như ngọn roi vô hình, nát chút thể diện cuối cùng nàng. ...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận