Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 35  ·  54.3%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 19
08/09/2025 00:05· 820 từ

Sở Quý Uyên bước gần, lúc này mới nhận bên cạnh Tô Vãn Phù còn một nam tử khác. Ánh hắn khẽ nheo lại, trong đồng tử ánh lên vẻ cảnh nhưng rất nhanh liền lấy vẻ bình thản, cười nói: ngờ trong nhà có Vị này là…?” Lời nói vừa ra, hắn không chút dấu vết xuống cạnh Tô Vãn Phù, bên nàng. Liễu Minh nhìn Sở Quý Uyên, ánh mắt tình quét qua đánh giá hắn, môi vẫn giữ nụ cười ôn “Tại hạ Liễu Minh từ nhỏ lớn lên cùng Tiểu Nha. Theo lý, có xem là thanh mai.” Giọng nói y vang lên rõ ràng, chữ cuối lại nhấn mạnh thêm. sắc mặt Sở Quý Uyên trầm y như sực nhớ điều gì, cười nhạt: nhỏ quen gọi Vãn Phù là Đậu Nha, nhất thời sửa được, thất lễ rồi.” Không lập tức ngập tràn khói thuốc bầu không khí bỗng trở cứng ngắc. Tô Vãn vội vàng chen ngang: cơm trước đi, nếu đồ ăn sẽ nguội mất.” mẫu cũng nhận ra sự thường, liền nhanh chóng hòa giải: vậy, mọi người ăn nhiều một Ánh mắt Liễu Minh Giác khẽ lên, khóe môi cong một đường duyên dáng. “Ta nhớ nhỏ Tiểu Đậu Nha ăn thịt nhất. Ăn một chút đi.” Vừa nói, y gắp một miếng thịt vào bát Tô Vãn Phù, nụ cười dịu dàng. Tô Vãn thoáng sửng sốt, đôi môi khẽ vừa định nói gì đó... cạnh, một bóng dáng khẽ động, miếng rau xanh đã thêm vào bát của Sở Quý Uyên sắc mặt xuống, giọng nhạt nhẽo: cũng nói đó là chuyện hồi Giờ nàng thích ăn thanh hơn.” Liễu Minh Giác liếc hắn, bàn tay đang cầm đũa chặt thêm một chút. “Thật sao?” Vãn Phù đau đầu thôi, chỉ muốn úp mặt vào cơm để trốn tránh. ... Sau cơm, tại sân sau. Vãn Phù kéo Sở Uyên ra một góc, giọng nhỏ nhưng đầy nghiêm túc: “Ngài đến làm gì?” Họ đã hòa ràng nàng đã để hắn Giang Doanh Doanh được toại nguyện, sao vẫn không buông tha nàng? Sở Quý Uyên khẽ cong giọng nói êm ái nhưng từ đều sắc bén: “Lâu ta chưa tới thăm phụ nhạc mẫu. Huống hồ, tử của ta ta sao có thể để nàng một mình?” Giọng nói của giống như băng đang tan chảy, mảnh vụn nhỏ ma sát cuống họng. Nghe vậy, Tô Vãn nhíu mày thật sâu, định phản bác thì từ phía vang lên một giọng nói. “Tiểu Nha, sao ta chưa từng muội nói mình đã thân rồi?” Liễu Minh Giác từ bước tới, khóe môi vẫn nụ cười như thường lệ. Tô Phù nhìn y, muốn nói lại Yết hầu của Sở Quý khẽ động, ánh mắt biến đổi nháy mắt, nhàn nhạt đáp: “Có ngươi không phải người quan nên không cần phải thông báo.” xong, sắc mặt Liễu Minh Giác tức sa sầm. Tô Phù thấy vậy, lông càng nhíu chặt, trong giọng nói theo chút bực bội: rồi, Sở đại nhân, ngài quá lắm rồi! Chúng ta hòa ly rồi!” Liễu Minh Giác vậy, khẽ nhướng mày, ánh mắt thêm ý cười. Đôi mắt sâu thẳm của Sở Uyên không rời khỏi Tô Phù, cả người hắn tỏa ra lạnh. Nàng nóng lòng muốn phủi quan hệ với hắn trước nam tử này đến sao? Hắn tiến lên, một tay lấy eo Tô Vãn Phù, ghé bên tai nàng, giọng nói hiểm cất lên: “Ta chưa ký vào hòa thư, làm sao tính hòa ly được?” “Hay là phu muốn sau lưng ta, nuôi dưỡng nam sủng bên ngoài?”

20 Tô Vãn Phù mặt, cảm giác tê dại khắp eo. Nàng dùng cả hai đẩy mạnh Sở Quý Uyên giận dữ nói: “Ngài đang bậy bạ gì thế?” Sở Quý liếc mắt đầy ẩn ý phía Liễu Minh Giác đứng cạnh, giọng nói vẫn đạm như thường lệ: “Nói bậy? và nàng còn chưa hòa ly, đã dẫn hắn về nhà, chỉ thân mật như Nếu không phải nam sủng thì gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=19]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận