Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 22 / 35  ·  62.9%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 22
08/09/2025 00:05· 923 từ

Hai canh giờ sau, tại dịch. Phu xe cho ngựa trong sân trạm. “Lão phu nhân, đến trạm dịch theo còn cần đi năm giờ nữa. Hôm nay nghĩ nên nghỉ lại đây, sáng lại tiếp tục lên đường.” Tô Phù và Sở Quý lần lượt xuống xe, không ai với ai câu nào, sánh bước vào trạm dịch. lát sau, Tô Vãn Phù tiếng trước: “Lần này về Kinh hòa ly, từ nay sau, ngài và ta còn quan hệ gì nữa. nhân đừng tìm ta thêm lần nữa.” Nghe vậy, ánh mắt lùng của Sở Quý lóe lên một tia phức tạp, mãi vẫn không trả lời. Phù thấy hắn im lặng, đầu nhìn hắn, định nói gì đó thì đột nhiên sau vang lên một giọng nói thuộc: “Tiểu Đậu Nha, gặp nhau rồi.”

22 Tô Vãn Phù sững vừa quay đầu lại thấy Liễu Minh Giác đang ngựa từ từ tiến đến. Vãn Phù có chút bất "Minh Quân, sao huynh ở đây?" Liễu Minh Giác xoay xuống ngựa: "Mấy ngày trước, có vị đại nhân ở thành mời ta vẽ tranh cho ấy và phu nhân. nghĩ đã đến lúc phải đường, không ngờ lại gặp muội ở đây. " Tô Vãn mỉm cười nhẹ nhàng, nói điều gì đó, bất ngờ nhìn thấy Sở Uyên bước lên trước, chắn trước nàng. "Thật sao? Trên đời đúng là nhiều sự hợp kỳ lạ. " Vừa nói, mắt của Sở Quý Uyên chăm nhìn Liễu Minh Giác, trong mắt mang theo sự lạnh Liễu Minh Giác không hề hãi, bình thản đón nhận ánh của hắn, khóe miệng lên thành một nụ cười: vậy, có lẽ ta Vãn Phù có duyên, cả ông trời cũng chúng ta gặp nhau thêm vài Dứt lời, không chờ Quý Uyên đáp lại, y quay sang nhìn Tô Vãn Phù, mặt trở nên dịu dàng, áp như thường ngày: đường lên Kinh thành đầy trở, ta chỉ là một họa yếu đuối, nếu gặp phải đường e rằng khó giữ được Hay là chúng ta đi?" Sở Quý Uyên lùng: "Yên tâm, với con mã của ngươi, đám chắc chắn không theo Nếu có đuổi kịp, thấy thanh sắt sắc bén kia, chúng cũng không dám manh động." đại nhân, chẳng phải hơi quá lời rồi sao!" Phù cắt ngang lời nhìn vẻ mặt có chút ức của Liễu Minh Giác, trong không khỏi áy náy. mỉm cười: "Minh Quân, mình huynh lên Kinh thành đúng không an toàn. Đi cùng chúng cũng tốt, có thể sóc lẫn nhau." Sở Uyên nghẹn lời, bản năng muốn chối, nhưng vừa nhìn thấy mặt giận nhẹ của Tô Vãn hắn đành nuốt cơn giận vào Liễu Minh Giác nhướng mày, cười: "Vậy hay quá, trên đường ta còn có thể muội chỉ cho ta quy ở Kinh thành." Y dừng một chút, rồi nói tiếp: "Đúng các vị chưa dùng đúng không? Cùng ăn đi." chờ Sở Quý Uyên đối, y kéo tay Tô Vãn đi vào trong. Tô Vãn đương nhiên không kiến, bầu không khí giữa và Sở Quý Uyên này vốn đã khó xử, cùng một chỗ thật khiến không thoải mái. Chỉ Quý Uyên là cơn dồn nén, thầm nghĩ mai sẽ bảo phu xe rơi tên họ Liễu này. ngờ tối hôm đó, ngựa Liễu Minh Giác bị đánh Không còn cách nào y đành phải đi chung ngựa với hai người. Quý Uyên lạnh lùng nhìn Vãn Phù nhẹ nhàng an Liễu Minh Giác, hàm răng nghiến đến suýt vỡ. Liễu Minh lấy ra một bức tranh: bức ta vẽ ngay gặp lại muội, muội thấy nào?" Trong tranh, thiếu dịu dàng, dáng người kiều, ánh mắt sống động thể có thể bước từ bức họa. Tô Vãn thật lòng khen ngợi: không hổ danh là họa ngự dụng, thật sự rất Liễu Minh Giác mỉm cười: "Là đẹp. Nếu muội thích, sau này sẽ vẽ thêm cho muội." Sở Uyên xen ngang: "Vậy thì quá. Hay là Liễu tiên vẽ một bức tranh đôi ta và phu nhân treo trong ngủ làm trang trí." Hắn mỉm nhưng ánh mắt lại như băng. Liễu Minh Giác hơi mắt, tay cầm bức siết chặt hơn. Năm sau, đoàn người đến Kinh Khi xe ngựa vừa dừng trước cửa phủ của Sở Uyên, Tô Vãn Phù chưa kịp nói lời biệt với Liễu Minh Giác thì bị Sở Quý Uyên vào trong phủ. Liễu Minh Giác theo bóng lưng của người, gương mặt vốn ôn hòa chợt trở lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=22]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận