Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 35  ·  60%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 21
08/09/2025 00:05· 857 từ

21

Tô Vãn Phù nghe lời Quý Uyên, lập tức rằng "quyển hồ sơ" mà hắn tới chính là thư hòa ly.

Phải rồi, thánh chỉ của thượng, tất nhiên phải hiện hòa ly ở Kinh thành mọi người đều biết rằng từ họ không còn liên hệ nhau.

Lòng nàng khẽ run lên nhìn vẻ mặt thản của Sở Quý Uyên, sống mũi xè.

Một lúc lâu sau, nàng khẽ mở lời: “Được.”

Dù đã chuẩn bị tâm từ lâu, nhưng khi chính miệng hắn nói ra, nàng thấy ngỡ ngàng.

Tô Vãn Phù nói xong cúi đầu, che giấu lệ trong mắt, gượng ép nuốt mắt trở lại.

Không được khóc, phải mạnh lên, đừng để mất

Liễu Minh Giác cảm nhận bầu không khí vi giữa hai người, ánh mắt không khỏi Tô Vãn Phù, trong lòng đầu suy tính điều gì đó.

Sau khi nhận được câu lời của nàng, Sở Uyên xoay người bước vào phòng.

Liễu Minh Giác cũng đứng cáo từ và rời Tô gia.

“Bá phụ, bá mẫu, vậy xin phép không làm nữa, con về trước đây.”

Tô phụ nghe vậy liền dậy tiễn y ra “Trời đã tối, đi một mình sợ không an toàn, để ta ngươi một đoạn.”

Trong nhà chỉ còn lại mẫu và Tô Vãn

Tô mẫu bước tới, nhẹ vuốt ve khuôn mặt nhi, dịu dàng nói: “Sao lại ngột nói đi, cũng chẳng báo gì cả?"

"Lần này đi Kinh thành, xa núi cao, ta chuẩn bị ít đồ cho con, theo trên đường mà ăn cho buồn miệng.”

Nghe giọng nói dịu dàng mẫu thân, Tô Vãn không thể kìm nén được nữa, mắt tuôn trào như suối.

Khi ngẩng đầu lên, khuôn nàng đã đầy nước

Tô mẫu thấy vậy, hơi sờ, bước chân chợt lại, ánh mắt tràn ngập lo “Sao thế này? Có chuyện gì

Tô Vãn Phù lao vào tay mẫu thân, òa nức nở, mọi uất ức trong phút chốc bùng phát.

“Nữ nhi chỉ là không rời xa cha nương

Nàng không muốn mẫu thân lo lắng, bởi nàng khiến hai bậc sinh thành bận quá nhiều.

Nhưng nỗi lòng nghẹn ngào, xa gia đình rồi, đâu biết tìm chỗ nào để bày?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=21]

Tô mẫu nghe lời nàng, mắt cũng bắt đầu hoe, nhẹ nhàng an ủi: “Con có phải không về nữa đâu. cứ yên tâm mà sống tốt Kinh thành, đối xử tử với Sở đại nhân. Nếu nhớ ta, lúc rảnh rỗi thì về được. Cha nương sẽ luôn con ở nhà.”

Tô Vãn Phù ôm chặt thân, gật đầu thật

...

Sáng hôm sau.

Tô mẫu dậy từ rất xe ngựa đã đến.

Bà thu dọn từng gói nhỏ, đưa cho phu nhìn Sở Quý Uyên cất đồ xe rồi thở dài: “Đây đều đồ nhà làm, toàn thứ con ăn, ở Kinh thành chẳng mà tìm được.”

Tô Vãn Phù nhìn mẹ, ngổn ngang cảm xúc, nói: “Nương không cần chuẩn bị thế đâu, cha nương để lại dùng.”

Tô phụ đứng bên cạnh, giọng sang sảng: “Cầm nương con dậy sớm chuẩn bị Chúng ta muốn ăn lúc nào chẳng được.”

Sở Quý Uyên không nói chỉ lặng lẽ đứng

Tô Vãn Phù không từ thêm, ngẩng đầu nhìn mẹ, nhẹ giọng nói: “Cha, nương, ngày nữa con sẽ về thăm người.”

Sau khi hòa ly, nàng không định ở lại thành lâu. Nàng sẽ quay về tiếp nhận y bát của Liễu sinh, làm một tiên sinh dạy bình thường cũng chẳng phải không tốt.

Tô phụ, Tô mẫu chỉ nàng đang an ủi mỉm cười gật đầu, tiễn hai ra tận cổng.

Sở Quý Uyên bước lên ngựa trước, sau đó tay về phía Tô Vãn Phù.

Nhìn bàn tay với những xương rõ ràng của nàng khẽ sững sờ, do dự lúc rồi cũng đặt tay mình

Dựa vào sức hắn, nàng từ bước lên xe

Từ cửa sổ xe, nàng cha nương, khóe mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn lại cổ họng: “Cha, nương, đợi con

Chiếc xe ngựa lăn bánh, lại hai ông bà đứng nguyên tại chỗ, lưu luyến nỡ rời đi.

Họ thầm nghĩ, không biết giờ mới lại được con gái.

Tô mẫu quay người, lặng lau nước mắt nơi mắt.

Tô phụ vòng tay ôm bà, an ủi không

...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận