Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 34 / 35  ·  97.1%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 34
08/09/2025 00:09· 812 từ

Nếu không phải gặp người gia còn ở thành, hắn thậm chí không đã xảy ra chuyện Hắn đã nghĩ rằng, có Vãn Phù thật sự trốn tránh hắn. Đôi mắt lùng của Sở Quý khẽ gợn sóng. Tô Vãn nghe vậy, cúi đầu, khẽ “Lúc đó nghe tin cha xảy chuyện, ta quá vội trở về, không nghĩ được gì Sở Quý Uyên mím môi, nói thêm, ánh mắt hướng phía ngoài sân. Hai tay Tô Phù nắm chặt vạt do dự một hồi lâu lên tiếng: “Chuyện cha ta rơi vách núi năm xưa, ngài chưa từng nói với ta?” Đôi mắt trong nhưng lạnh lùng của Quý Uyên thoáng hiện vẻ tạp, giọng nói vẫn thản như thường: “Ta không ảnh hưởng đến nàng. Hơn nữa, đã giải quyết xong, sau nhạc phụ khỏe lại, cũng không thiết phải nhắc đến.” Tâm Tô Vãn Phù hỗn Sau một hồi lâu, nàng cay cay, nghẹn ngào “Nhưng nếu ngài không nói, ta sao biết được?” Giọng nói Sở Quý Uyên mơ lạnh nhạt: “Nàng không cần phải Vãn Phù cúi đầu cười đôi mắt lập tức lệ. Nàng từng nghĩ rằng, Sở Uyên không hề có chút tình nào với nàng. Nhưng bây giờ, nhìn lại, nàng mới nhận hắn là người luôn kín mọi điều trong lòng. ràng đã làm rất nhiều, lại chưa từng để nàng Nếu không phải đêm qua trên Liễu Minh Giác nói với rằng Sở Quý Uyên từng vì cầu xin Thánh thượng, kiên quyết không phục chức, có cả đời nàng cũng hay biết. Nhưng tất cả quá muộn rồi. Trong lòng nàng bị bóp nghẹt, đến mức thở. “Sau này ta sự không cần phải biết Sau khi hòa ly, ta không trở về Kinh thành. nhân cứ tiếp tục Đại Lý Tự Khanh của “Ân tình của ngài nặng, Vãn Phù không dám nhận.” nói ra những lời trái tim Tô Vãn Phù như máu, đau đớn đến cùng Ánh mắt Sở Quý Uyên lên sự lạnh lẽo sâu thẳm, nói trầm thấp: “Nàng vẫn muốn ly? “ Hơi thở lạnh của hắn như từng đợt sóng vào Tô Vãn Phù, sống lưng nàng lạnh toát. Nàng bối rối, yếu ớt nói: “Chúng vốn đã định hòa ly, tiểu thư đã nói tất cả ta rồi.” Nghe nàng nhắc Giang Doanh Doanh, chân Sở Quý Uyên nhíu chặt: “Nàng đã nói gì với Ta chưa từng có định đó.”’ Giọng nói lạnh của hắn khiến nàng ra, hóa ra nàng luôn hiểu rằng hắn muốn hòa ly. Phù nghe vậy, ngẩng nhìn hắn, toàn thân sững vô thức buột miệng: Giang tiểu thư phải làm Chân mày Sở Quý càng nhíu chặt: “Ta đã bao nhiêu lần rồi, ta và nàng ta không còn gì.” “Hơn nữa, ta đã rời khỏi thành, sau này cũng không còn kỳ liên hệ nào nữa.” Vãn Phù lập tức nhợt, đứng sững tại chỗ. Quý Uyên thấy vậy, bất dĩ kéo nàng vào lòng, nói hiếm khi dịu dàng: “Ta nói rồi, ta không hòa Nàng cũng đừng mong rời xa Lời nói của hắn truyền tai Tô Vãn Phù, mắt nàng không kìm được trào tựa vào vai hắn. Liễu Minh vừa đến liền thấy này. Ánh sáng trong y lập tức vụt tắt. nắm chặt bức thư do y Dương Châu gửi Vốn dĩ y muốn nàng đến Dương Châu chữa cho Tô phụ. Nhưng giờ đây, vẻ như người mà Vãn Phù luôn nghĩ đến, trước đến giờ, chưa từng là

35 Nửa tháng sau, tại gia. Danh y từ thành đến, huyết tụ trong của Tô phụ dần ông cũng tỉnh lại. Chỉ từ hôm đó, Tô Vãn không còn gặp lại Liễu Giác nữa. Nàng đã lần muốn tìm y để lời cảm ơn, nhưng lần cũng vô ích. Có lẽ y trở về Kinh thành, đang bận rộn chuyện khác. Tô Phù nghĩ vậy liền không làm phiền nữa, giống như đó khi Liễu Minh Giác rời Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=34]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận