Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 35  ·  37.1%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 13
08/09/2025 00:03· 882 từ

Sở Quý Uyên cụp mắt, hàng dài che khuất mọi suy đáy mắt. Hồi lâu, khẽ nói: “Không cần. Nàng vốn là thê tử tóc của ta. Lúc hôn, ta từng hứa bảo vệ nàng cả đời. nhưng bốn năm qua, ta lại lời, để nàng chịu nhiều ấm Nói đến đây, khóe môi hắn nhếch, lời nói mang theo chua xót: “Hiện tại kết cục thế này, coi như là giá ta phải trả đã thất hứa. Không thể trách khác.” Nghe hắn nói kiên như vậy, các vị đại thần đành lắc đầu, thở dài nặng rồi xoay người bỏ đi. Lúc cửa Ngự Thư Phòng ra, Hồng công công bước nói: “Sở đại nhân, Hoàng thượng gặp ngài.” Sở Quý chỉnh lại y phục, chậm rãi vào bên trong. ... trong Ngự Thư Phòng. đế ngồi trước án thư, ánh lạnh lẽo nhìn vị tử đang quỳ dưới điện. “Ngươi biết tội chưa?” Sắc Sở Quý Uyên không vẻ mặt lạnh nhạt bình thản: “Thần không biết.” Hoàng ném tấu chương buộc tội đất: “Chuyện ngươi và Tô Phù thông đồng với nhau, cần trẫm phải nói ra Sở Quý Uyên khẽ nâng nhìn về phía những tấu chương mặt đất. “Thần và thê tử từng thông đồng. Hồ vụ án đã được gửi vào Đốc Sát Viện hẳn đã chứng.” Hoàng đế lắc đầu, điệu mang chút bất lực: thần trong triều, có đến tám người cùng buộc tội Dù ngươi không làm chuyện trẫm cũng phải cân nhắc ý của các triều thần khác.” đế nhìn Sở Quý Uyên: gia đời đời làm quan, cũng là người trẫm nom từ nhỏ. Trẫm đương tin tưởng ngươi, chỉ là…” thở dài: “Tại sao ngươi cưới Tô Vãn Phù? Giang Doanh là nữ nhi cựu thừa tướng, nếu ngươi kết với nàng, chắc chắn không xảy ra chuyện nay.” Sở Quý Uyên nhàn đáp: “Tình cảm, không thể cưỡng Hắn từ từ lấy một quan ấn từ trong áo đặt lên mặt đất trước rồi cúi người nói: “Khiến hoàng khó xử là lỗi của thần. vậy, thần xin từ quan chịu trách nhiệm. Quan xin được trả lại bệ hạ.” mặt Hoàng đế nặng nề: khi trả lại quan ngươi sẽ không còn hội làm quan nữa. Ngươi nghĩ kỹ chưa?” Ngài trầm giọng “Vì một nữ nhân mà hủy tiền đồ tốt đẹp, thực sự không hối hận Sở Quý Uyên im một lúc, sau đó kiên đáp: “Thần, không hối hận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=13]

14 Ban đêm. Tô Vãn Phù đi trên con phố vắng tanh một bóng người, thần có phần mơ hồ. Từ khi Sở Quý Uyên cung, nàng đã cố vận dụng mọi mối hệ có thể. Cầu xin họ ra mặt giúp Sở Quý nhưng vì sự việc quá lớn, ai muốn dây vào chút nào. sự không còn cách nào sao? Nàng thở dài, đúng lúc một người từ cuối con vội vã chạy đến. nhân, tiểu thư nhà ta muốn ngài nói chuyện.” Tô Vãn nghe thấy, nhìn sang, nhận ra vừa đến là tiểu đồng bên Giang Doanh Doanh, nàng bất giác nên nghiêm túc. “Giang Doanh muốn gặp ta?” Tô Phù có chút ngạc nhiên, sau nhíu mày: “Giữa ta nàng ta có gì để nói Tiểu đồng cúi đầu, “Tiểu thư muốn hỏi nhân, có phải ngài muốn cứu đại nhân hay không?” vậy, sắc mặt Tô Vãn Phù biến, ánh mắt trầm “Ý ngươi là gì?” đồng không trả lời, hơi nghiêng người, cung kính nói: muốn biết thêm, ngài cần mình đến gặp tiểu thư ta. Mời đi theo ta.” xong, hắn ta liền tự về phía trước. Tô Vãn cúi đầu suy nghĩ một lúc, nhìn bóng lưng tiểu đồng, cuối vẫn quyết định đi Dọc đường, nàng được dẫn đến gian của một trà lâu. đồng dừng bước, đứng trước “Tiểu thư đang ở bên mời Tô tiểu thư vào.” Tô Phù hơi ngập ngừng, đó đẩy cửa bước vào. cửa vừa mở, hương trà thanh trong không khí lập tức vào. Nhưng Tô Vãn Phù có tâm trạng để thưởng nàng liếc nhìn quanh vòng, liền thấy Giang Doanh đang ngồi bên cửa sổ. ta nhàn nhã thưởng thức trà trong tay, dáng vẻ cùng thong thả. Ánh Tô Vãn Phù trầm xuống, bước cạnh cửa sổ và xuống đối diện nàng “Nếu có cách gì thì thẳng ra.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận