Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 35  ·  91.4%
NHỚ CHÀNG KHIẾN TA GIÀ ĐI
Chương 32
08/09/2025 00:08· 820 từ

32

Không biết đã qua bao Tô Vãn Phù hít một hơi, bước ra cửa.

Liễu Minh Giác ánh mắt mịt khó đoán: “Muội quyết định rồi sao?”

Tô Vãn Phù dừng bước, ngâm một lát: “Có vậy. Nhưng trước khi đi, muốn nói chuyện rõ ràng với ấy.”

Liễu Minh Giác cúi đầu lúc, khóe môi nhếch một nụ cười cay đắng: kết cục thế nào, ta cũng ở sau lưng muội.”

“Vì vậy, không cần lo cũng không cần sợ

Tô Vãn Phù gật đầu, cười, quay người định đi. Liễu Minh Giác nhẹ nói: “Tô Vãn Phù, muội nhất phải hạnh phúc.”

Giọng y rất nhỏ, Tô Phù không nghe rõ.

Nàng quay đầu lại hỏi: vừa nói gì?”

Liễu Minh Giác cười nhẹ: có gì.”

Tô Vãn Phù cảm thấy có chút kỳ lạ, hiện tại trong lòng nàng nghĩ đến việc tìm Sở Quý nên không hỏi thêm.

Ai ngờ, vừa bước ra cửa, nàng lại đâm vào một người.

Tô Vãn Phù khẽ nhíu nhìn lên thì thấy đến chính là một người xóm trong làng.

Trong lòng nàng chợt thót một dự cảm chẳng tràn ngập.

Quả nhiên, người kia gấp nhìn nàng nói: “Vãn à, cha con bệnh nặng

Tô Vãn Phù sững sờ: có thể? Lúc con nhà, ông ấy vẫn khỏe

Người kia giọng đầy lo “Vài ngày trước, ông bị ngã trong núi. Đại nói không còn mấy ngày nữa. nàng lúc hôn mê gọi tên con, ta vội lên kinh tìm con! về xem sao!”

Giọng người ấy mang theo nghẹn ngào.

Tô Vãn Phù cảm thấy đau như thắt, khó

“Con sẽ về ngay!”

Liễu Minh Giác từ trong bước ra, thấy nàng mắt giàn giụa, vội hỏi: chuyện gì vậy?”

Tô Vãn Phù lo lắng “Cha ta bệnh nặng, phải về ngay!”

Nhưng đường về cũng mất ngày, làm sao bây Làm sao đây?

Liễu Minh Giác nghe vậy, cũng thắt lại, nhưng chóng trấn tĩnh: “Muội đi ta, cưỡi ngựa suốt đêm, ngày có thể về đến Tô gia.”

Nói xong, y kéo nàng đi.

Đêm, tại Đại Lý Tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-ch-ng-khi-n-ta-gi-i&chuong=32]

Sở Quý Uyên chờ mãi thấy Tô Vãn Phù sắc mặt ngày càng tối

Thiếu khanh bên cạnh thấy càng thêm lo lắng: nhân, ngài có muốn dùng không?”

Sở Quý Uyên mím môi, mặt lạnh lùng, đứng bước nhanh ra ngoài.

Thiếu khanh vội đuổi theo, lắng hỏi: “Đại nhân, định đi đâu? Tô hẳn sẽ đến mà.”

Giọng hắn ta càng lúc nhỏ, mang theo chút an và không chắc chắn.

Sở Quý Uyên ánh mắt lạnh, trầm giọng nói: điếm.”

Hắn không ngờ Tô Vãn lại kiên quyết muốn ly đến vậy, dù cho đã nhượng bộ.

Chẳng lẽ là vì Liễu Giác?

Ý nghĩ này vừa lóe trong đầu, ánh mắt lập tức tràn đầy lửa

Bước chân Sở Quý Uyên lúc càng nhanh, càng Hắn chỉ muốn mau chóng Vãn Phù hỏi cho rõ

Thiếu khanh thấy vậy, thở một hơi.

Sở Quý Uyên như thế nhất định không thể hắn đi một mình đến điếm.

Hắn ta không nghĩ ngợi vội theo sau Sở Uyên ra ngoài.

Chẳng bao lâu, hai người đến khách điếm.

Lão bản khách điếm run nhìn sổ ghi chép tay: “Tô cô nương đã đi vào giờ Ngọ hôm nay, không còn ở khách

Sở Quý Uyên nhíu chặt lòng thắt lại, cảm như bị rỗng tuếch, chỉ một khoảng không vô định.

Thiếu Khanh trấn an: “Có nàng ấy đã đổi một khách điếm khác.”

Đột nhiên, trong lòng Sở Uyên trào dâng một giác ngột ngạt, như báo cơn giông sắp đến, vô cớ thấy bất an.

Hắn hỏi chủ khách điếm: ấy đi đâu?”

Tô Vãn Phù không phải dây dưa, nếu đã tâm hòa ly, hôm nay định sẽ đến tìm hắn.

Việc nàng vội vàng rời chắc chắn là vì chuyện gì đó.

Chủ khách điếm hồi tưởng lúc, chợt nhớ ra: nay có một người lạ xa đến tìm nàng ấy.”

“Sau đó, nàng ấy cùng nam nhân trẻ tuổi, chung một con ngựa, rời rất vội vàng.”

“Nhìn dáng vẻ, hình như rời thành.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận