Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 72 / 72  ·  100%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 72: Phiên ngoại sáu [Toàn văn Hoàn]
07/08/2026 15:51· 7,753 từ

Lê Nguyên Thanh không hiểu lời của Minh Lạc lắm.

Lê Nguyên Thanh: “Sao tôi không nhớ em chứ?”

Hắn luôn có một loại cảm cho dù hắn quên mất mình ai thì cũng sẽ không bao quên Lạc Lạc.

Minh Lạc nhìn Lê Nguyên Thanh trên xuống dưới một lượt, cảm Nguyên Thanh không có gì đổi, giống hệt như còn ở thời đại tinh

Nói cách khác, đây chính xác bản thân Lê Nguyên Thanh.

Sau khi xác định Lê Nguyên thật sự nhận ra mình, Minh hạ giọng nói: “Bọn Đại Văn không nhớ em.”

Nghe vậy, ánh mắt Lê Nguyên chuyển về phía bốn chiến Vương phía sau Minh Lạc.

Bốn vị tộc trưởng trông chẳng gì so với lúc ở tinh ngoại trừ trang phục khác nhau thì vẫn là người

Đối diện với ánh mắt của Nguyên Thanh, bốn con thú đều nheo mắt lại, cảnh giác và phòng nhìn chằm chằm Hiển nhiên là không hề là cảnh giác với Nguyên Thanh.

Đặc biệt là khi thấy đại nhân tôn quý của họ tin tưởng và thân thiết với thú nhân kỳ lạ nhiên xuất hiện này, bốn thú càng thêm cảnh

Trong lòng họ đang nghĩ là, sao Tư Tế đại nhân lại biết tên thú nhân kỳ lạ

Vừa rồi Tư Tế còn gọi hắn.

Và cái tên mà Tư Tế dường như chính là cái tên Tế đã từng hỏi họ quen biết hay không.

Đủ loại cảm giác kỳ lạ trong lòng họ đều nảy sinh dự cảm chẳng lành. Thứ nhất cảm thấy tên thú kỳ lạ đột nhiên xuất này, có phải đã thủ đoạn gì đó để mê Tư Tế của họ hay không. hai là lo lắng tên nhân này sẽ ảnh đến địa vị của họ lòng Tư Tế.

Lê Nguyên Thanh khẳng định: “Họ không biết tôi.”

Thực ra Lê Nguyên Thanh cũng biết chuyện này rốt cuộc thế nào. Hắn vừa mở mắt đã phát hiện mình ở một vùng biển xa

Trong vùng biển có đủ loại vật, có một số còn nhân dưới đáy biển mà trước hắn chưa từng gặp.

Nhưng những điều này đều không trọng, quan trọng là Lạc Lạc cạnh đã biến mất.

Hắn lập tức đi tìm.

Đây cũng không phải là lần tiên hắn đến bờ biển này. cảm ứng được trong rừng rậm đất liền có dấu sinh sống của thú nhân.

Lê Nguyên Thanh là người rất giác. Khi phát hiện ra những nhân này đều mặc đồ da hắn liền cảm thấy gì đó không ổn.

Hắn quan sát ở bờ biển ngày, cuối cùng cũng hiểu ra như bản thân đã trở về địa thời đại viễn

Phản ứng đầu tiên trong lòng là, chuyện này nhất định quan đến Lạc Lạc.

Cũng không biết Lạc Lạc còn hắn hay không.

Vốn dĩ hắn định sau khi bờ sẽ tìm cách tiếp cận lạc nơi Minh Lạc đang ở, không ngờ hắn còn đi thì Lạc Lạc đã mình đến.

Vì không chắc sau khi xuyên trở về Lạc Lạc có nhận bản thân hay không, lo lắng không có ký ức tinh tế, nên Lê Nguyên không dám tùy tiện gần.

Cuối cùng hắn giả vờ bị cạn" bên cạnh tảng đá ngầm.

May mắn thay, Lạc Lạc vẫn nhớ hắn.

Minh Lạc không biết suy nghĩ lòng Lê Nguyên Thanh. Có thể lại Lê Nguyên Thanh ở lục Hoang Nguyên, đối với mà nói là một chuyện cùng bất ngờ và mừng.

Minh Lạc nói nhiều hơn hẳn. chí cậu còn không màng đến duy trì hình tượng Tư Tế tĩnh trước mặt bốn thú khác, nhỏ giọng lẩm “Em cũng không biết sao lại trở về. Hơn nữa Đại Văn cũng đều đến đây… họ đều không nhớ họ ai.Không biết rốt cuộc chuyện như thế nào.”

Lê Nguyên Thanh thì lại rất tĩnh: “Không sao, sẽ tìm được nhân thôi, em đừng lo lắng.”

Hai người nói chuyện một lúc bốn con thú đứng đợi bên không kiên nhẫn được nữa.

Tộc trưởng Mãnh bước lên một nói: “Tư Tế đại nhân, ngài biết tên…?”

Ông ta không biết phải hình chủng tộc của Lê Nguyên Thanh thế nào, bởi vì thực sự quá kỳ lạ.

Họ chưa từng thấy tộc thú như vậy.

Nhưng điều khiến họ không thể thừa nhận là, thú nhân này… cũng khá đẹp.

Chẳng lẽ đây là lý do Tế đại nhân đối xử đặc với hắn sao?

Minh Lạc giới thiệu đơn giản họ: “Mọi người cứ gọi anh Nguyên Thanh đi!”

Những người còn lại chấn động: cũng là Tư Tế sao?”

Chỉ có Tư Tế mới hai chữ.

Lần này người trả lời Nguyên Thanh: “Tôi không phải Tế, tôi là bạn đời của Tế.”

Bốn con thú: “??!!”

Tư Tế cái gì?

Bạn đời?!

Là họ nghe nhầm sao!

Bốn vị tộc trưởng không dám nhìn về phía Minh Lạc.

Mặt Minh Lạc hơi đỏ lên. trừng mắt nhìn Lê Nguyên Thanh cái, người này sao vừa tới nói cái này…

Tuy nhiên cậu cũng không phải thích giấu giếm. Nếu Lê Nguyên đã nói rồi thì cậu cứ nhận thôi: “…Ừm, đúng anh ấy là bạn đời tôi.”

Lê Nguyên Thanh cong môi cười.

Minh Lạc thừa nhận trực tiếp bốn vị tộc trưởng hoang mang.

Họ căn bản không ngờ tới, Tư Tế đại nhân lại đột bạn đời! Lại còn là thú nhân không biết chủng tộc gì.

Khoan đã, thực ra nghĩ kỹ thì cũng không phải là không dấu vết.

Trước đó Tư Tế đại nhân nói không muốn ở trong rừng muốn ở bờ biển, nhất định vì tên “Nguyên Thanh”

Còn có trước kia, Tư Tế luôn muốn đi ra bờ biển, lâu lại đến bờ biển một Họ cũng đã từng ngăn, nhưng lúc đó Tư đại nhân chỉ đứng từ xa, không chạm vào nước nên họ mới yên tâm.

Bây giờ nghĩ lại… Chẳng lẽ đó Tư Tế đại nhân đến để gặp tên thú nhân này?

Bốn vị tộc trưởng suy nghĩ tung trong đầu, vẫn không muốn vào chuyện này.

Thú nhân có bạn đời thì đã quen rồi. Nhưng nhìn khắp địa Hoang Nguyên, dường như chưa nghe nói có Tư nào có bạn đời cả!

Tư Tế của các bộ lạc cũng chưa từng có bạn đời.

Tuy nhiên sau khi Minh Lạc nhận thân phận của Lê Nguyên thì không quan tâm họ nghĩ nữa. Cậu kéo tay Nguyên Thanh đi về phía lạc của mình.

Lúc trước khi ở tinh tế, đã nghĩ, nếu có thể đưa Nguyên Thanh về nơi này thì định phải dẫn hắn thăm bộ lạc của mình, giờ vừa hay có hội này.

Nhìn Tư Tế đại nhân bỏ lại phía sau, dẫn theo tên nhân kia đi mất, bốn vị trưởng nhìn nhau, cuối không tình nguyện mà vội đuổi theo.

Thực ra khu rừng nguyên sinh rất giống với hành tinh sinh bên phía tộc Thú Nhân. Khắp đều là những cây thụ cao lớn và khỏe

Không chỉ cây cối cao lớn, cả cỏ dại cũng cao đến người lớn.

Nếu đi vào những nơi rậm thì phải cẩn thận xem xét động vật có độc hay không.

“Phía trước kia là nơi đội thập hái quả Chu Chu. Chắc chưa từng ăn quả Chu Chu không? Ngọt lắm, anh muốn ăn không?”

“Còn có chỗ đó nữa, trước cây cối ở đó chưa cao bây giờ. Lúc nhỏ em thường trong nhà gỗ, nhà được xây ở đó. Sau theo lão Tư Tế đến nhà đá, căn nhà gỗ đã bị dỡ bỏ rồi.”

“Nơi này hiện tại gọi lạc Xà… Đại Văn chính trưởng bộ lạc Xà, nhưng lúc họ cũng không phải này…”

Minh Lạc vừa đi vừa giới cho Lê Nguyên Thanh.

Đầu tiên là giới thiệu phong của lục địa Hoang Nguyên, sau lại giới thiệu nơi cậu từng còn giới thiệu một món ăn ngon ở lục Hoang Nguyên.

Lê Nguyên Thanh vẫn luôn lẳng lắng nghe, ánh mắt luôn dõi Minh Lạc.

Có lẽ ngay cả chính thiếu cũng không phát hiện ra, khi về những chuyện đã qua, cậu chỉ nói nhiều hơn ngay cả thần thái cũng nên phấn chấn hơn.

Thực ra cậu vẫn luôn yêu đất này, yêu quê hương của Nếu không phải vì sau này khiến quá nhiều thú không đủ ăn thì cậu không muốn rời khỏi này.

Mặc dù cuối cùng lục địa Nguyên đã để lại cho cậu nhiều nỗi đau, nhưng cậu vẫn nơi này.

Minh Lạc đang nói thì thấy Nguyên Thanh cứ nhìn cậu cười.

Cậu dừng lại, mặt cũng nóng hơi ngượng ngùng nói: “Có phải nói hơi nhiều không?”

Sao lại thế này?!

Sao cậu lại biến thành một thích lảm nhảm thế này!

Một chút hình tượng Tư Tế không có!

Minh Lạc ảo não trong lòng, đó lại đúng lý hợp tình chính Lê Nguyên Thanh đã ở trước mặt hắn muốn làm gì thì làm, cần phải ngụy trang thân.

Vậy thỉnh thoảng cậu nói nhiều chút chắc là cũng không sao nhỉ?

Lê Nguyên Thanh cười nhẹ, nói: nhiều.”

Hắn nhẹ giọng nói: “Tôi mới đây, cái gì cũng không hiểu, vọng Lạc Lạc có thể nói hơn với tôi, nói nhiều thì tôi càng hiểu

Minh Lạc liếc nhìn Lê Nguyên “Thật không?”

Lê Nguyên Thanh “ừm” một tiếng, “Bởi vì tôi cũng rất muốn về quê hương của Lạc Lạc.”

Hắn nói như vậy, Minh Lạc yên tâm, tiếp tục thao thao tuyệt giới thiệu với Lê Nguyên

Lê Nguyên Thanh tuy ít nói chưa bao giờ để câu chuyện vào im lặng. Mỗi câu Minh nói hắn đều đáp hơn nữa ở những chỗ khen ngợi, cần cổ hắn không hề keo kiệt đưa lời đánh giá của mình.

Điều này khiến Minh Lạc càng hứng thú khi giới thiệu.

Đây cũng là lần đầu tiên Lạc làm hướng dẫn viên du hận không thể dẫn Lê Nguyên đi xem hết toàn lục địa Hoang Nguyên trong một ngày.

Từ bộ lạc Xà đến bộ Mãnh, sự hứng thú vẫn chưa cậu còn định dẫn Lê Nguyên đi xem bộ lạc tộc trưởng Ưng nữa.

“Lạc Lạc.”

Minh Lạc vẫn đang nói: “Bên trưởng Ưng sẽ thú vị hơn chút. Nơi họ ở rất ít ở tinh tế, họ ở trong tổ. Một số nằm trên vách núi, nhìn thấy chắc chắn sẽ rất nhiên…”

“Lạc Lạc.” Lê Nguyên Thanh cười bình nước qua, “Uống miếng nước đi, không khát sao?”

Minh Lạc ngoan ngoãn uống một Vừa nãy không thấy khát, bây Nguyên Thanh nói vậy, cậu sự cảm thấy rất

Uống xong, Lê Nguyên Thanh nhẹ lau vệt nước bên khóe môi nói: “Bây giờ đã là buổi rồi, bên tộc Ưng thể để ngày mai đi Hôm nay đi cả rồi, phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Ý định ban đầu của hắn lo lắng Minh Lạc sẽ quá

Minh Lạc lại tưởng Lê Nguyên mệt, lập tức nói: “Vậy ngày đi, tối nay chúng ta ở bộ lạc Mãnh nhé, cần nghỉ ngơi cho tốt!”

Lê Nguyên Thanh cũng không phản

Có lẽ đây là lần đầu thiếu niên giới thiệu quê hương với người khác như vậy. Trán đã lấm tấm mồ mà vẫn không biết mệt, như hôm nay không cậu nói hết thì sau này không còn cơ hội nữa, khiến Nguyên Thanh có hơi bất dĩ.

Bốn vị tộc trưởng cứ thế mắt nhìn Tư Tế đại nhân họ không ngại cực khổ dẫn thú nhân kỳ quái đi dạo khắp nơi. Ánh hình viên đạn của người “vù vù” phóng về phía Nguyên Thanh.

Cuối cùng thấy Minh Lạc dừng nghỉ ngơi, họ mới thở phào nhõm, thầm mắng trong lòng.

Họ có bao giờ để đại nhân đi đường nhiều như đâu!

Có bao giờ để Tư Tế nhân nói nhiều lời như vậy

Tên thú nhân đáng ghét này sự không biết thương xót đại nhân của họ chút nào!

“Tư Tế, tối nay ngài muốn gì? Hôm nay đội săn thú được thịt dị thú tươi, tôi đội săn thú mang cho ngài nhé?”

Minh Lạc quả thực rất đói, gật đầu: “Được, phiền ông.”

Tộc trưởng Mãnh vội vàng nói: làm mà, nên làm mà.”

Cách chế biến thịt dị thú lục địa Hoang Nguyên rất đơn chính là nướng.

Tộc trưởng Mãnh mang đến cho Lạc phần thịt ngon nhất, tốt trên người dị thú, tự tay xong rồi đưa cho Lạc.

Minh Lạc cười với ông ta, một câu “Cảm ơn”.

Tộc trưởng Mãnh ngẩn ngơ, được mà lo, chuyện gì thế này! nhiên cảm thấy Tư Tế đại thật ngoan ngoãn, thật mại đáng yêu!

Trước đây ông ta chưa từng cảm giác này!

Tuy nhiên Tộc trưởng Mãnh còn kịp vui mừng được bao lâu, thấy Minh Lạc cắt một miếng từ phần thịt dị ông ta nướng, đưa đến miệng Lê Nguyên Thanh: nếm thử đi, xem thịt dị ở lục địa của em ăn khác gì so với tinh không.”

Tộc trưởng Mãnh: “??”

Không phải! Tư Tế đại nhân, là tôi tự tay nướng! Nướng ngài mà!

Minh Lạc không nghe thấy tiếng thét trong lòng ông ta, vẻ mong chờ nhìn Lê Nguyên Thanh.

Lê Nguyên Thanh rất hợp tác miếng thịt Minh Lạc đút đến

Thực lòng mà nói, thịt dị ở đây không thơm bằng thời tinh tế. Bởi vì gia vị đây không nhiều bằng đại tinh tế, chỉ có vị muối.

Nhưng không biết có phải do miền hay khí hậu không, dị thú ở thời đại này độ dai mà thịt thú thời đại tinh tế có. Hơn nữa năng chứa trong thịt dị thú vô dồi dào, thậm chí còn nhiều năng lượng chứa trong thịt thú ở hành tinh tồn của tộc Thú Nhân.

Đối diện với ánh mắt mong của Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh giọng điệu khẳng định nói: “Ngon

Minh Lạc liền nở nụ cười, ràng là vô cùng vui vẻ.

Minh Lạc: “Vậy anh ăn nhiều chút!”

Minh Lạc định cắt thêm một thịt nhỏ cho Lê Nguyên Thanh, Nguyên Thanh liền trực tiếp ra cầm cả tảng thịt “Để tôi.”

Lê Nguyên Thanh cầm lấy thịt thú, dùng con dao đá nhỏ thịt cho Minh Lạc, thái từng từng miếng vừa mỏng mềm.

Hắn duy trì tốc độ mình một miếng, Minh Lạc ăn một rất nhanh đã ăn hết miếng dị thú mềm nhất

Ăn xong, hai người mới chú đến Tộc trưởng Mãnh đang tức đến hộc máu bên cạnh.

Đôi mắt Tộc trưởng Mãnh nhìn chằm vào thịt dị thú trong Nguyên Thanh, tức đến mức chút nữa xông lên mạng với Lê Nguyên Thanh.

Lê Nguyên Thanh nhướng mày.

Minh Lạc cũng chú ý thấy, hiểu hỏi: “Ông đang giận sao?”

Sau đó Tộc trưởng Mãnh lật ngay tại chỗ, cười tủm tỉm “Không có, sao có thể chứ. muốn hỏi Tư Tế nhân đã ăn no chưa, chưa, tôi nướng thêm miếng nữa cho ngài.”

Minh Lạc lắc đầu: “No rồi.”

Tộc trưởng Mãnh có hơi tiếc lại lén lút trừng mắt nhìn Nguyên Thanh một cái.

Đêm đó họ ở lại bộ Mãnh.

Mấy ngày nay vì lo lắng nạn đói của bộ lạc, lại trước kia đều ôm Lê Nguyên ngủ, người không ở nên Minh Lạc có hơi quen, căn bản không ngon.

Hôm nay cuối cùng cũng ôm Lê Nguyên Thanh ngủ, chẳng lâu sau cậu đã ngủ thiếp

Minh Lạc không biết, trong khoảng gian cậu ngủ, bốn vị tộc đều sắp buồn bực chết rồi.

Tên bạn đời của Tư Tế nhiên xuất hiện này, cũng không rốt cuộc có lai lịch gì. Tư Tế đại nhân hạ thì thôi đi, ngay ngủ cũng ngủ chung.

“Hắn lại không thể sinh con Tư Tế! Sao Tư Tế lại hắn làm bạn đời?”

“Đáng ghét, thế mà hắn còn Tư Tế cắt thịt cho hắn. Tế đại nhân đã bao giờ chuyện như vậy đâu!”

“Tôi thật sự rất lo lắng Tế có bị hắn lừa hay Tộc trưởng Ưng, hôm nay ông đi điều tra sao? cuộc hắn thuộc bộ lạc Chủng tộc gì?”

“Không tra ra được, gần đây từng có chủng tộc như vậy!”

Nói đi thì phải nói lại, họ lo lắng nhất vẫn Tế đại nhân bị lừa, sợ tên này lừa Tế đến bộ lạc khác.

Tư Tế vốn đã ít, nếu lừa đến bộ lạc khác thì ra thể thống gì nữa?

“Không được, ngày mai nhất định hỏi Tư Tế, tên này rốt chủng tộc gì!”

Họ có thể chấp nhận người mang theo bộ lạc đến đầu nhưng tuyệt đối không thể chấp việc người này bắt Tư Tế của họ!

Họ không biết, tinh thần lực mẽ của Lê Nguyên Thanh đã hết những lời họ nói, hắn không thành tiếng.

Vì thế, sáng sớm hôm sau.

Minh Lạc vừa thức dậy, Thanh liền bảo Minh Lạc đưa tiếp tục tham quan phong thổ lục địa Hoang Nguyên.

Lần này là đi bộ lạc còn đi cả bộ lạc Tinh.

Bốn vị chiến sĩ Thú Vương vẫn không tìm được cơ hội hỏi Minh Lạc, thậm chí còn thấy tên thú nhân Thanh” kia là cố ý!

Cố ý quấn lấy Tư Tế nhân của họ!

Minh Lạc cũng không biết sự đá ngầm giữa họ. Sau khi xem hết bốn bộ lạc dưới Minh Lạc mới chưa thèm tạm thời kết thúc “du lịch”.

Tuy nhiên trên đường trở về lạc Xà lại xảy ra sự Họ vừa hay gặp đội săn của bộ lạc Xà, lúc này đội săn thú bị bầy dị thú lớn tấn công!

Đội trưởng đội săn thú bộ Xà là con trai Lâm của trưởng Xà. Lúc này hắn ta bị thương, mà một dị thú đang đẩy những viên đội săn thú ra, định nuốt sống hắn ta bụng!

“Đội trưởng!”

Các thành viên đội săn thú đỏ mắt, lập tức muốn xông cứu hắn ta. Nhưng họ bị thú va húc mạnh, ra một khoảng rất xa, bản không đuổi kịp.

Nhóm Minh Lạc vừa hay gặp cảnh này. Đám Tộc trưởng kêu không ổn, gần như trong mắt biến trở lại thú, lao về phía Lâm.

Cái đuôi khổng lồ của Tộc Xà quất về phía dị thú, dùng cái đuôi thô to của đánh bay dị thú

Nhưng ông ta vẫn đánh giá khoảng cách với dị thú, còn một chút nữa mới có thể tới dị thú.

Thấy con trai mình sắp bị thú ăn thịt, Tộc trưởng chút tuyệt vọng.

“Đáng chết!”

Đột nhiên, một cơn sóng lớn tới. Nó giống như cơn sóng từ trên trời rơi xuống, trực cuốn bay toàn bộ thú ra ngoài!

Tộc trưởng Xà sững sờ một

Mà cơn sóng lớn này sau cuốn dị thú đi lại như hơi, biến mất không một tiếng Cũng giống như khi đến, kỳ quái vô cùng.

Tộc trưởng Xà lập tức nhìn phía Lê Nguyên Thanh. Thú nhân mặt ở đây có năng lực ông ta đều rất thuộc. Chỉ có tên bạn này của Tư Tế ông ta không quen, cho nên có thể là năng lực của thú nhân này.

Tuy nhiên ông ta cũng không tâm trí nghĩ nhiều như vậy. khi cứu được Lâm, Tộc trưởng cùng với mấy vị trưởng khác cũng gia nhập chiến, xử lý hết dị thú còn lại.

“Tư Tế đại nhân, tộc trưởng, mà có các ngài ở đây, không…” Thành viên đội săn thú vẻ mặt sợ hãi.

Lần này họ cũng đi săn như mọi khi. Tiểu đội săn này có mười bốn người, theo thường thì có thể được hơn ba con dị cỡ lớn.

Nhưng có lời nhắc nhở trước của Tư Tế đại nhân, lần họ cũng không ra tay với thú cỡ lớn mà vào ba con dị thú trung.

Nhưng không ngờ ngay cả dị cỡ trung cũng trở nên cực khó đối phó. Mười bốn thú bọn họ liên thủ mà không giết chết được con dị thú cỡ còn để một con chạy thoát.

Hôm qua đã không săn được mồi, hôm nay không thể lại trắng trở về, vì thế Lâm lệnh đuổi theo.

Cũng chính trong quá trình đuổi con dị thú cỡ trung này xâm nhập vào địa bàn của con dị thú cỡ khác, dẫn đến việc đội thú của họ bị thú cỡ lớn bao vây.

Lần này nếu không phải bốn tộc trưởng đều đến, thì rất khả năng họ thật sự sẽ nhìn thấy mặt trời mai.

Biết được kết quả này, Minh không hề ngạc nhiên: “Trước đó đã nói rồi, việc săn thú theo sẽ ngày càng khăn, đây chỉ mới là đầu.”

Nghe vậy, sắc mặt bốn vị trưởng lại trở nên nặng nề.

Lâm không dám tin: “Đây vẫn chỉ là bắt đầu sao?”

Hiện tại hắn ta cũng đã thấy rất khó khăn rồi.

Minh Lạc nói: “Đúng vậy, những tháng sau này sẽ khó khăn trăm lần so với hôm nay.”

Lâm không hiểu “gấp trăm lần” có ý gì, nhưng cũng hiểu của Tư Tế. Tóm lại là đặc biệt khó khăn, biệt nghiêm trọng.

Tộc trưởng Xà nhìn về phía Lạc: “Tư Tế đại nhân, ngài nói bên kia biển thật sự lục địa mới. Và đó rất trù phú, sẽ còn phải đói khát, không?”

Minh Lạc khẳng định chắc chắn: vậy.”

Tộc trưởng Xà liếc nhìn các trưởng khác, sau đó trầm giọng “Từ hôm nay trở đi, ngoại đội săn thú và thu thập, tất cả tộc bất kể người già trẻ em, đều phải đi đóng lớn!”

Muốn vượt biển thì phải lớn, hơn nữa còn là thuyền thể chịu được sóng to lớn, chịu được sự công của dị thú dưới biển!

Nếu không một khi rơi xuống họ chắc chắn sẽ chết!

Tộc trưởng Xà ra lệnh, ba khác cũng ra lệnh tương tự.

Để đóng được thuyền lớn kiên và ổn định nhất, bốn vị trưởng đã chọn một địa điểm giữa, để thú nhân cả bốn tộc đều tham vào việc đóng thuyền

Việc tay chân này không cần Minh Lạc. Minh Lạc liền bên dùng da thú ghi lại loại công việc sẽ phải khi ra biển.

Ví dụ như khi gặp sóng trên biển thì cần ứng phó thế nào.

Nếu thật sự không may rơi biển thì làm thế nào để sót ở mức tối đa.

Khi mất phương hướng trên biển làm thế nào mới có thể biệt lại phương hướng…

Mỗi khi ghi lại một cái, Lạc phải nghĩ ra một cách quyết, còn phải viết cách giải xuống để người của bộ lạc đều chuẩn bị sàng.

Lê Nguyên Thanh lặng lẽ nhìn niên nghiêm túc ghi chép trên da thú, trong lòng đột nhiên hơi xúc động.

Lịch sử dường như trùng khớp cảnh tượng này.

Hóa ra đây là nguồn gốc sách da thú.

Năm đó khi thiếu niên ghi những điều này, trong lòng chắc cũng đang nghĩ có thể dẫn mọi người vượt biển công, đặt chân lên lục mới hay không?

Đây là tâm nguyện của cậu.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn không thực hiện thành công tâm nguyện cho nên đây cũng là nỗi nuối mà cậu vẫn chôn giấu trong lòng.

Trong mắt Lê Nguyên Thanh ánh vẻ đau lòng.

Tộc trưởng Xà hỏi Minh Lạc: chúng tôi rơi xuống biển không biết cái ngài gọi là… lội? Gọi là bơi nhỉ? Thì có phải mỗi chúng tôi nên ôm khúc gỗ không?”

Gỗ có thể nổi trên mặt Tộc trưởng Xà không nghĩ ra thứ gì khác có thể giúp không bị chìm xuống

Động tác trên tay Minh Lạc lại, đây quả thực là cách cậu đã nghĩ ra lúc trước.

Cậu lo lắng thú nhân gặp gió trên biển sẽ không cẩn rơi xuống biển, cho nên bảo thú nhân đều mang một khúc gỗ lên thuyền.

Nhưng khúc gỗ nhỏ thì không giúp thú nhân nổi lên được, thể mang theo khúc gỗ hơn một chút.

Nhưng người quá đông, một người một khúc gỗ lớn sẽ làm quá tải. Như vậy mỗi chiếc chỉ cần chở vài cộng thêm một ít thức là đã không chở nữa, số lượng thuyền cần thiết nhiều hơn.

Vì thế cậu giảm bớt số gỗ, tăng trọng lượng gỗ.

Cậu cũng không bảo tộc trưởng xếp cho tất cả mọi người mang theo một khúc gỗ, mà cho mười người làm nhóm. Trên mỗi chiếc thuyền bao nhiêu nhóm người mang theo bấy nhiêu khúc gỗ.

Và những khúc gỗ này cần chọn loại gỗ có thể đỡ khoảng mười người.

Một khúc gỗ không đủ thì hai ba khúc ghép lại với được.

Lê Nguyên Thanh hơi ngạc nhiên “Cái này giống như là 'bè

Minh Lạc nhẹ giọng nói: “Lúc em cũng không biết loại này bè trúc, chỉ nghĩ như có thể chở thêm một ít người, chiếm ít hơn.”

Hơn nữa khi đó đã điểm nạn đói nghiêm trọng nhất. đóng thuyền lớn rất gấp rút, bản không kịp học Mọi thứ đều là tự mò, hoàn toàn không như bây giờ.

Lê Nguyên Thanh xoa đầu cậu: vậy cũng rất lợi hại, Lạc rất thông minh.”

Minh Lạc cười với hắn: “Bây thì khác rồi.”

Cậu chỉ vào đầu mình: “Bây em biết rất nhiều kiến thức đại, em biết làm thế nào thích hợp nhất.”

Sau khi học được một lượng kiến thức ở tương lai, Minh chỉ cảm thấy những cách mà nghĩ ra trước đây sự quá đơn sơ.

Cậu thật sự lo lắng liệu lạc trước kia có thể chống tới khi đến được lục địa hay không.

Lê Nguyên Thanh chưa bao giờ kiệt lời khen đối với cậu, miệng liền nói: “Lạc Lạc giỏi

Minh Lạc lập tức tràn đầy tin tiếp tục ghi chép.

Từng mục một được ghi lại. một tấm da thú đều được kín mít, khiến bốn vị tộc vô cùng kính nể, thấy Tư Tế thật sự có văn hóa, rất học thức!

Kế hoạch di cư khởi động một tháng, mới đóng được ba thuyền lớn thì lại có một lạc đến đầu quân Minh Lạc.

Minh Lạc không từ chối, sau nhận họ thì lại phân chia nhiều người đi đóng thuyền lớn.

Lúc này, đội săn thú gần cứ cách ba ngày mới săn con mồi một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=72]

Để duy trì sức chiến đấu, bộ lạc không còn phân biệt tôi nữa mà tập hợp tất sức chiến đấu của săn thú lại với nhau, thành một đội ngũ thú siêu lớn.

Sau khi đội ngũ săn thú mạnh được thành lập, liên tục nửa tháng, bộ lạc không còn hiếm thức ăn nữa.

Nhưng Minh Lạc vẫn giảm bớt phân phát thức ăn, dự trữ thức ăn hơn để chuẩn bị việc ra biển sau

Các thú nhân cũng biết nguyên Minh Lạc sắp xếp như vậy. chỉ có thể ăn no nửa cũng không còn thán, càng thêm nỗ lực việc.

Lại qua hai tháng, đội săn siêu mạnh cũng dần bắt đầu săn được con mồi, nạn đói lan rộng ra cả địa.

Lúc này lại có hai bộ đến đầu quân cho Minh Lạc.

Minh Lạc tính toán thời gian. đó hai bộ lạc này cũng vào lúc này, trong đó một lạc chính là bộ huyết mạch của Cá voi

Chỉ là cậu không nhìn thấy voi xanh trong hai bộ lạc

Minh Lạc có hơi lo lắng: voi xanh có phải là không không về không?”

Lê Nguyên Thanh nói: “Có khả này.”

Dù sao gen hiện tại của voi xanh hoàn toàn khác với của bộ lạc trước kia.

Minh Lạc nói: “Chờ thêm chút đi, đóng thêm mấy chiếc thuyền nữa rồi tính. Hơn nữa em đã để người đi báo cho thú nhân của bộ lạc khác. Nếu voi xanh ở bộ lạc khác đến lúc đó chắc cũng có đi thuyền.”

Trước khi họ đóng thuyền lớn, Lạc đã cho người trong bộ đi thông báo cho các bộ khác trên lục địa Nguyên.

Trong tình huống biết rõ đói, Minh Lạc không thể làm đối với các bộ lạc khác, nên đã sớm đi báo.

Nhưng phần lớn mọi người đều tin, cậu cũng hết cách.

Còn về các bộ lạc xa xôi, Minh Lạc có nhờ giúp thông báo. Nhưng rốt cuộc có tin hay không, chịu giúp truyền lời hay thì cậu cũng không

Cậu chỉ có thể làm được thế này thôi.

Khi nạn đói nghiêm trọng nhất, lớn đã đóng được mấy chục Lúc này việc săn thú trở cực kỳ khó khăn, săn thú liên tiếp sáu không săn được thức

Minh Lạc nhanh chóng quyết định, thú nhân thu dọn đồ đạc, mang theo những thứ cần thiết.

Tất cả mọi người đều biết họ sắp xuất phát!

Chuẩn bị ròng rã nửa năm cuối cùng họ cũng sắp xuất

Họ sắp đến một lục địa phú, không có đói khát, thậm còn có Thần Thú tồn tại!

Cho nên các thú nhân đều tâm trạng kích động, ngồi lên lớn, rầm rộ bắt đầu ra

Thuyền được đóng bằng trí tuệ đại kiên cố hơn nhiều so thuyền họ đóng trước kia. Nhìn không có một thú nào bị bỏ lại, tất thú nhân của bảy lạc đều đã lên thuyền lớn, trạng Minh Lạc cũng bắt đầu nên kích động.

“Chúng ta sắp xuất phát rồi!”

Lê Nguyên Thanh: “Ừm, xuất phát.”

Minh Lạc đứng ở mũi thuyền, con thuyền từng chút từng chút khỏi bờ biển, từ từ xa lục địa Hoang Nguyên. lòng cậu cảm khái, đồng lại không nhịn được hơi đau thương: “Hóa ra tận nhìn thấy cảnh này là cảm như thế này.”

Thậm chí có một số thú không nhịn được lén lau nước

Tuy họ đi đến một lục khác trù phú hơn, nhưng cũng đã sống ở đây lâu vậy, trong lòng vẫn chút không nỡ và buồn

Bởi vì mọi người biết, sau e là không có cơ hội về nữa.

Họ cứ trơ mắt nhìn lục Hoang Nguyên, nhìn nó nhỏ dần, rời khỏi tầm mắt của từng chút một, dường muốn khắc sâu hình dáng nó vào trong đầu.

Mãi cho đến khi không còn thấy lục địa Hoang Nguyên nữa, thú nhân vẫn đứng ở mũi mãi vẫn chưa hoàn

Minh Lạc không biết đã nhìn lâu, sau khi cảm thấy mắt nhức cay xè mới thu hồi mắt, nhẹ giọng nói: biệt.”

Đây là lời tạm biệt thực Không còn là sự không cam tiếc nuối trước khi chìm giấc ngủ ngàn thu mà là mang theo hy và khao khát về địa mới mà tạm biệt quá

Lê Nguyên Thanh không nói gì, lẳng lặng ở bên cạnh cậu.

Đi trên biển mấy ngày trời luôn sóng yên biển lặng.

Mãi đến ngày thứ năm, đột cuồng phong gào thét, mây đen cuộn, sấm chớp ầm ầm.

Thuyền lớn lắc lư, phảng phất giây tiếp theo sẽ bị sóng nhấn chìm. Cho dù đã qua năm, các thú nhân đã khổ luyện kỹ năng lội trên sông, nhưng phút này vẫn mang theo sự hãi.

Minh Lạc ra lệnh cho tất mọi người mặc áo phao cứu đơn giản được làm bằng da để đề phòng bất

Đúng lúc này, Minh Lạc đột nghe thấy có thú nhân hét “Dị thú dưới đáy biển! Có thú dưới đáy biển

Nghe vậy, sắc mặt Minh Lạc túc.

Rất nhiều, rất nhiều dị thú đáy biển chui ra từ trong lên trên thuyền.

Thuyền tuy lớn nhưng người ngồi nhiều, không thể nào để tất thú nhân đều biến thành hình đối kháng với dị

Cũng may Minh Lạc đã sắp trước, trên mỗi chiếc thuyền đều trí thành viên đội săn thú vệ.

Dưới sự huấn luyện trước đó Minh Lạc, các thú nhân cũng chen lấn xô đẩy. Các thuyền bảo vệ tốt vị của mình, những thú nhân thường khác thì im trốn vào nơi an toàn.

Lúc này trong lòng mọi người, cạnh nỗi sợ hãi lại tăng sự sùng bái đối với Minh

Tư Tế thật sự quá thần diệu toán, ngài ấy chắc chắn năng lực tiên tri!

Cảnh tượng này họ đã diễn trên đất liền rồi!

Lúc đó họ còn cảm thấy cần ngày nào cũng diễn tập vậy, nên dành nhiều thời gian để đóng thuyền lớn. vì nếu thật sự gặp dị thú dưới đáy thì cứ đánh thẳng tay là

Nhưng bây giờ cuối cùng họ hiểu tại sao Tư Tế lại diễn tập.

Trên thuyền không giống như trên liền, hình thú của thành viên săn thú không thể thi triển toàn thực lực. Nếu người chạy loạn thì sẽ khiến những người khác nguy hiểm hơn!

Trải qua sự huấn luyện đích, đội săn thú nhanh chóng tất cả dị thú bò lên xuống biển. Tuy có ít thương vong nhưng cũng giảm thiểu tổn thất mức thấp nhất.

“Có người rơi xuống biển!”

Có người hô lớn.

Thú nhân rơi xuống biển ban cũng hoảng sợ, giãy giụa kịch Nhưng hắn ta nhanh chóng phát càng giãy giụa thì dễ chìm xuống, không cử ngược lại lại nổi mặt nước.

Hắn ta lập tức vui vẻ: không sao! Tôi không chìm! ‘áo phao cứu sinh’ này!”

Tư Tế đại nhân quá lợi Mặc cái này vào thật sự không chìm!

Các thú nhân khác nhìn thấy thêm sùng bái Tư Tế.

“Đừng đắc ý, mau lên đây, biển có dị thú đấy.”

Một vòng dây thừng được thả tròng vào người thú nhân rơi biển, kéo hắn ta lên.

Đúng lúc này, thú nhân tuần tộc Ưng đang bay giữa không đột nhiên quay trở lại với mặt nghiêm trọng: “Tư đại nhân, có một con thú khổng lồ dưới biển cực kỳ đáng sợ đang gần!”

Minh Lạc lập tức đứng lên thuyền: “Ở đâu?”

Tộc Ưng chỉ về một hướng đó trên biển. Chỉ thấy trên biển thỉnh thoảng nhô lên một đầu khổng lồ, cái đó to gần bằng một thuyền của họ.

Đáng sợ nhất là con dị dưới đáy biển này thế hơn mười cái xúc tu kỳ thô to!

Ở xa xa, dường như con dị thú khác đang cản đi của nó. Một trong những xúc tu của nó lập tức cuốn lấy con thú dưới đáy biển sau đó dùng sức một cái, dị thú đó trực tiếp bị vặn nát!

Tất cả thú nhân nhìn thấy này đều hít một hơi khí

Dị thú dưới đáy biển thật sợ!

Xong rồi!

Họ rất có thể sẽ không lại con dị thú này!

Chỉ có Minh Lạc đột nhiên một tiếng, “Nguyên Thanh, anh xem giống…”

Lê Nguyên Thanh nhướng mày: “Giống.”

Minh Lạc: “Là hình thú của voi xanh thật sao?”

Lê Nguyên Thanh: “Đúng vậy.”

Trong lúc họ nói chuyện, con vật bạch tuộc khổng lồ kia đến trước mặt.

Nó dần dần dựng thẳng mình lên, chống những xúc tu sợ trên mặt biển!

Quái vật bạch tuộc khổng lồ thẳng lên cao hơn mười mét! giác hút trên xúc tu to đầu người, nhìn mà người ta tê dại da cảm thấy lạnh lẽo lòng.

Trẻ con và một số thú nhát gan trên thuyền lần này nhịn được, lập tức sợ đến hét toáng lên.

Trong phút chốc, toàn bộ mặt đều tràn ngập tiếng la hét tiếng khóc.

Dường như rất hài lòng với quả đe dọa của mình, xúc của quái vật bạch tuộc khổng múa may, phát ra kêu khó nghe như thể đắc ý.

Giây tiếp theo, một luồng ánh màu xanh bạc lóe lên.

Đuôi cá màu xanh lam cuốn cơn sóng lớn quét ngang qua trời, hất văng con quái vật tuộc khổng lồ đang lửng trên mặt biển ra

Quái vật bạch tuộc: “???”

Trong lúc mơ hồ, nó còn thấy trong đám người có một niên đang nói: “Nguyên Thanh, dạy một trận là được đều là đứa nhỏ nhà đừng đánh tàn phế!”

Lê Nguyên Thanh: “Được.”

Quái vật bạch tuộc: “?????”

Những thú nhân vừa nãy còn dọa khóc, tưởng rằng lần này chắc rồi bỗng nhiên ngây người. ngơ ngác nhìn bạn của Tư Tế treo con vật bạch tuộc khổng lên trên mặt biển rồi đánh trận.

Hơn mười phút sau, Lê Nguyên xách một “thú nhân” lên bờ, người đó trước mặt Minh Lạc.

Thú nhân có ngoại hình giống voi xanh tức đến mức nhe trợn mắt với đám người Minh miệng lầm bầm lầu không biết đang nói gì.

Minh Lạc đứng dậy, nói với cả thú nhân: “Mọi người thấy Con quái vật bạch tuộc vừa cũng là thú nhân. đáy biển ngoài dị thú cũng có thú nhân, nên mọi người đừng sợ, Kiên lên, chúng ta sắp đến lục mới rồi!”

Các thú nhân lập tức reo

Sau khi tận mắt chứng kiến đáy biển cũng có thú nhân, sợ hãi của họ đối với cả dần giảm bớt, còn sâu sắc như lúc nữa.

Kể từ ngày hôm đó, trên của Tư Tế có thêm một nhân cả ngày mặt mày nhăn suốt ngày lẩm bẩm lời kỳ quái trong miệng.

Không có thú nhân nào muốn gần hắn, bởi vì biểu cảm hắn quá khó chịu.

Nhưng Tư Tế đại nhân của lại rất thích nói chuyện với Mặc dù nghe không hiểu nhưng thường xuyên qua đó chuyện với hắn.

Ai bảo thời gian trên biển nhàm chán vừa dài đằng đẵng

Vào một ngày của ba tháng

Minh Lạc theo thói quen đi thú nhân bạch tuộc “nói chuyện

Bỗng nhiên, một màu xanh lục vào mắt cậu.

Cơ thể Minh Lạc chợt chấn đôi mắt sáng từ từ mở nhìn chằm chằm về nơi xa chớp mắt.

“Nguyên Thanh!” Minh Lạc hô to câu: “Anh mau nhìn xem!”

Tiếng gọi của cậu không chỉ động đến Lê Nguyên Thanh kinh động đến các thú nhân rảnh rỗi trên thuyền.

Họ nhìn theo tầm mắt của Lạc, sau đó từng người đều to hai mắt.

“Không phải đảo nhỏ, là lục Không phải đảo nhỏ!”

Không phải những hòn đảo nhỏ họ đã đi qua trong khoảng gian này, mà là một lục rậm rạp cây cối, mắt không nhìn thấy điểm

“Chúng ta tới nơi rồi!”

“Cuối cùng chúng ta cũng tìm lục địa mới rồi!”

Minh Lạc cũng kích động không “Em không nhìn lầm chứ?”

Lê Nguyên Thanh cười nói: “Đúng em không nhìn lầm.”

Nhưng Minh Lạc vẫn có chút dám tin.

Mãi đến khi con thuyền cập thấy bản thân thực sự đã chân lên mảnh lục địa đó, thấy mùi hương của rậm trong không khí, cậu run rẩy cúi người vuốt ve lục địa dưới chân.

Cậu sờ đi sờ lại, dường muốn cảm nhận xem lục địa phải là thật hay không.

Lê Nguyên Thanh cũng ngồi xổm theo: “Lạc Lạc.”

Minh Lạc không ngẩng đầu lên tiếp tục nhìn vùng đất trước lẩm bẩm nói: “Anh nói xem, địa mà bọn họ lúc đó có phải là này không?”

Lê Nguyên Thanh: “Nhất định

Mũi Minh Lạc cay cay, mắt ngấn lệ: “Thật tốt, thật tốt.”

Cậu nói với Lê Nguyên Thanh: xem nơi này, cây cối mọc cao, lá cây rất xanh, còn rất nhiều chim… Môi sinh thái ở đây nhất rất tốt, các giống nhất định vô cùng phong phú.”

Lê Nguyên Thanh bế cậu lên, vào lòng, nhẹ giọng nói: “Cho em không cần lo lắng. Tuy có em thì quãng họ đi sẽ gian nan một chút, nhưng họ đã đến được nơi này, sau sẽ không cần chịu đói nữa. xây dựng nhà mới mọi khổ đau đều qua rồi.”

Nước mắt Minh Lạc vẫn rơi “Thực ra em vẫn luôn muốn mắt nhìn xem lục địa mới thật sự trù phú không…”

Chỉ tiếc lúc đó cậu không được đến lúc ra biển.

Giọng Lê Nguyên Thanh dịu dàng: biết, Lạc Lạc bây giờ đã rồi, có phải có thể yên rồi không?”

Minh Lạc gật đầu thật mạnh.

Cậu nghe thấy tất cả thú xung quanh đang reo hò, cậu muốn reo hò theo.

Nhưng vừa đứng dậy lại phát mọi thứ xung quanh đều đã đổi.

Đại Văn biến mất, Đại Tinh mất.

Tất cả những chiến sĩ Thú mà cậu quen biết ở thời tinh tế đều biến mất. Thay đó là những thú xanh xao vàng vọt, chịu sương gió.

Da của họ bị gió biển đến bong tróc, toàn thân đen

Nhưng biểu cảm của họ sướng, là kích động.

Minh Lạc ngẩn ra, hơi thở tức dồn dập, là họ của năm trước!

Cậu muốn đi đến nói chuyện các thú nhân, nhưng lại như một bức tường vô hình ngăn

Cậu chỉ có thể trơ mắt bọn họ ôm nhau khóc. Nhìn người họ quỳ rạp xuống đất, tạ Thần Thú, cảm Tư Tế.

Minh Lạc nghe thấy tên của

“Nói cho Tư Tế biết tin này.”

“Chúng ta đến rồi.”

“Cảm tạ Tư Tế phù hộ.”

Trên mặt Minh Lạc lại nở cười.

Hóa ra họ thật sự đã được nơi này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận