Sáng / Tối
Bên kia.
Minh Lạc đang bị phê bình giáo dục.
Nếu là những người khác, ví dụ như Hùng Viễn, Quý Minh, thì đừng nói là phê bình giáo dục, cho dù Minh Lạc có làm sai chuyện gì thật đi chăng nữa, thì đều họ có thể làm chỉ là vừa tự trách, vừa ấm ức. Nhiều nhất cũng giống như Hùng Viễn, vừa khóc vừa hỏi cậu, ngài đã biết sai chưa?
Nhưng đổi thành chiến sĩ Thú Vương thì lại khác.
Tạ Văn là người đầu tiên đứng ra, dùng ánh mắt vừa đau lòng vừa khiển trách nhìn Minh Lạc: "Ngài biết khi chúng tôi phát hiện ngài không ngủ trong lều trại thì chúng tôi lo lắng đến mức nào không?"
Minh Lạc cúi đầu, một bộ dạng đứa nhỏ làm chuyện sai trái, chỉ cần làm nũng thì ai nhìn thấy cũng không nỡ nói nặng lời một câu.
Ít nhất là đám Hùng Viễn đều cảm thấy đau lòng, hận không thể nói với bệ hạ nhà mình: Được rồi được rồi, đừng nói nữa, đứa nhỏ đã biết sai rồi!
Tạ Văn: "Khi phát hiện dị thú triều ập đến, chúng tôi đều lo lắng, cố tình lại không biết ngài đã đi đâu. Nếu ngài thật sự có việc phải làm thì không thể thông báo cho chúng tôi một tiếng sao?"
Minh Lạc rất chột dạ: "Tôi tưởng mình có thể về nhanh..."
Thực tế vốn dĩ là như vậy.
Nhưng ai biết lại trùng hợp như thế, cậu vừa mới rời đi một lát thì gặp dị thú triều, cậu cũng không còn cách nào khác.
Cá voi xanh vẫn âm dương quái khí như thường lệ: "Ái chà, vì biết mình sẽ về nhanh nên đến cả thông báocũng không cần thiết phải không."
Minh Lạc: "..."
Cá voi xanh: "Không nói thì thôi, dù sao tôi cũng không được người ta thích, không muốn nói cho tôi biết cũng có thể hiểu được. Nhưng làm tộc trưởng mới của chúng tôi cũng lo lắng theo. Sắc mặt của tộc trưởng mới ấy à, cứ như khoáng thạch năng lượng đen vậy, chỉ cần chạm nhẹ một cái là nổ tung. Lão tử đi ngang qua trước mặt hắn đều phải bị hắn đánh cho một trận, ngài thì hay rồi, chạy đi tiêu dao vui vẻ với Quốc chủ tộc Thú Nhân."
Tóm lại là hắn tuyệt nhiên không nhắc đến việc bản thân cũng rất lo lắng, còn âm dương quái khí mách lẻo chuyện Lê Nguyên Thanh đánh hắn.
Minh Lạc: "Anh đừng nói nữa!"
Cá voi xanh tặc lưỡi một tiếng: "Nói thật cũng không cho người ta nói à?"
Minh Lạc tức giận, làm bộ muốn đánh Cá voi xanh.
Cá voi xanh nghiêng người né tránh, cậu liền đánh đến trước mặt Lê Nguyên Thanh.
Thầm nghĩ, bổn tộc trưởng thật sự quá nhân từ, thế mà còn nói đỡ cho ngươi, còn bày tỏ sự quan tâm của ngươi đối với Tư Tế nhỏ.
Lê Nguyên Thanh, sau này ngươi phải báo đáp ta thật tốt, tốt nhất là cho ta một ống máu lớn để ta nghiên cứu cho kỹ...
Minh Lạc liếc nhìn Lê Nguyên Thanh, lặng lẽ buông tay xuống.
Lê Nguyên Thanh túm lấy cổ áo Cá voi xanh đẩy về phía trước: "Đánh đi."
Cá voi xanh: "Bổn tộc trưởng đang nói đỡ cho ngươi đấy!"
Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm: "Vợ của tôi không đến lượt anh nói."
Cá voi xanh: "..."
Sau đó, Cá voi xanh lại bị đánh một trận, hơn nữa còn là do Minh Lạc tự tay đánh.
Hắn đột nhiên hiểu ra địa vị của mình.
Hóa ra trong cái đội ngũ tạm thời này, địa vị của hắn nằm ở đáy xã hội.
Hắn bị đánh thì không đau, ngược lại làm tay Minh Lạc đỏ lên.
Cá voi xanh lại tặc lưỡi một tiếng: "Cậu nói xem cậu làm vậy để làm gì chứ."
Minh Lạc giơ tay lên định đánh tiếp.
Cá voi xanh bĩu môi, liếc nhìn bàn tay đỏ ửng của cậu, nhanh nhẹn tránh sang một bên.
Hắn mới không lo lắng tay của Tư Tế nhỏ sẽ đau đâu.
Hắn lo lắng lỡ như Lê Nguyên Thanh nhìn không nổi nữa, đích thân ra tay thì hắn còn mặt mũi nào nữa không?
Tuy rằng Cá voi xanh không hề muốn thừa nhận rằng hắn đánh không lại Lê Nguyên Thanh.
Cá voi xanh vừa lăn đi, Minh Lạc liền buông tay xuống, liếc nhìn Lê Nguyên Thanh, rồi lại cúi đầu nhìn tay, "Đau tay."
Lê Nguyên Thanh: "..."
Lê Nguyên Thanh vẫn bị nắm thóp.
Hắn cầm lấy tay Minh Lạc xem xét, nói: "Có phải cố ý không?"
Minh Lạc chớp mắt vô tội.
Lê Nguyên Thanh nhìn cậu như vậy liền biết Lạc Lạc chắc chắn là cố ý.
Cố ý dùng sức đánh Cá voi xanh như vậy, làm đau tay mình, rồi lại giả vờ ngoan ngoãn, ấm ức nói một tiếng "đau". Sau đó mọi người chỉ biết quan tâm cậu có phải rất đau hay không, sẽ không nhắc lại chuyện cậu vừa lén lút bỏ đi nữa.
Vẻ mặt Minh Lạc nghiêm túc: "Em không cố ý."
Ra vẻ như một người đàn ông trưởng thành, trầm ổn và có trách nhiệm.
Lê Nguyên Thanh rốt cuộc không nỡ mắng cậu, đành bất đắc dĩ nói: "Sau này em muốn đi đâu đều phải nói cho tôi biết."
Minh Lạc: "Em đảm bảo, sau này nhất định sẽ nói cho anh biết."
Lê Nguyên Thanh: "Chắc chắn chứ?"
Minh Lạc: "Chắc chắn!"
Lúc này Lê Nguyên Thanh mới lộ ra một chút ý cười.
Tạ Văn: ?
Tạ Văn: Chỉ thế thôi sao?
Tạ Văn vô cùng cạn lời nhìn Lê Nguyên Thanh, chuyện này cứ thế bỏ qua sao?! Khí phách đàn ông của cháu đâu rồi?
Cháu không hỏi xem ngài ấy rốt cuộc đã đi đâu, làm gì, hơn nữa phải ký cam kết đảm bảo sau này không làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa sao?
Tạ Văn có cảm giác bọn họ giống như sấm to nhưng mưa nhỏ.
Nhưng Lê Nguyên Thanh thật sự coi như chuyện này đã qua.
Chỉ cần Minh Lạc nói sau này sẽ không như vậy nữa thì hắn sẽ chọn tin tưởng.
Lê Nguyên Thanh lấy robot của mình ra, nói với Minh Lạc: "Lên đi."
Minh Lạc khó hiểu: "Đi đâu?"
Lê Nguyên Thanh: "Không phải em lo lắng cho Quốc chủ tộc Thú Nhân sao?"
Minh Lạc sửng sốt một chút.
Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: "Lo lắng thì qua xem thử."
Điều hắn không nói ra là, hắn cũng muốn xem tên Tư Tế Hắc Ám kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Minh Lạc mím môi, lặng lẽ leo lên robot của Lê Nguyên Thanh, rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Sao anh biết..."
Biết cậu thực ra có hơi lo lắng cho Đồ Mãnh.
Giọng điệu Lê Nguyên Thanh bình tĩnh: "Nhìn ra được."
Minh Lạc có hơi ngượng ngùng, trong lòng lại ấm áp.
Có một người nhìn ra được suy nghĩ trong lòng cậu, sẽ lo lắng cho cậu, sẽ để ý đến cậu. Còn bảo cậu không cần phải có gánh nặng của một Tư Tế, muốn làm gì thì làm cái đó.
Làm sao bây giờ?
Hình như cậu càng thích Lê Nguyên Thanh hơn rồi.
Minh Lạc: "...Ừm."
Lê Nguyên Thanh bảo Minh Lạc ngồi yên trong khoang điều khiển chính, lúc này mới tiếp tục nói: "Tộc Thú Nhân và Đế quốc chúng ta không có xung đột, có thể chung sống hòa bình là tốt nhất."
Minh Lạc nói: "Quốc chủ cũng không muốn làm kẻ thù với chúng ta."
Lê Nguyên Thanh: "Tôi biết, nhìn ra được. Ông ta chắc là bị tên Tư Tế kia dắt mũi, thú triều lần này cũng rất bất thường."
Cho nên sau khi nhận ra Minh Lạc rất lo lắng cho Đồ Mãnh, Lê Nguyên Thanh liền biết, nếu không tự mình đi xem thì Tư Tế đại nhân của hắn chắc chắn sẽ luôn canh cánh chuyện này trong lòng.
Thay vì để cậu ở đây lo lắng, chi bằng tự mình đưa cậu đi xem tình hình rốt cuộc là thế nào. Lúc đó mới có thể khiến cậu yên tâm.
Giọng Minh Lạc trầm xuống: "Vừa nãy em cứ nghĩ mãi, khi Tư Tế Hắc Ám giả vờ thức tỉnh cho thú nhân, những năng lượng cuồng bạo đó đều được rút ra từ dị thú. Nhưng dị thú gần như gặp người là cắn, hắn ta làm thế nào để rút ra được những năng lượng cuồng bạo này? Liệu hắn ta có năng lực điều khiển dị thú không?"
Nếu có, vậy thì dị thú triều lần này chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến hắn ta.
Lê Nguyên Thanh không hiểu rõ năng lực của Tư Tế, thản nhiên nói: "Qua xem sẽ biết."
"Ừm ừm."
Thấy Lê Nguyên Thanh đưa Minh Lạc rời đi, đám người Tạ Văn và Cá voi xanh nhìn nhau, trong lòng rốt cuộc không yên tâm, lấy robot của mình ra cùng bay theo. Đám người Hùng Viễn đành phải ở lại canh giữ doanh trại.
Đến gần khu vực trung tâm, họ thu hồi robot, chọn đi bộ.
Cá voi xanh và Tạ Văn đều biến thành hình dạng vật trang trí, treo trên cổ tay Minh Lạc.
Chỉ có Lê Nguyên Thanh vẫn dùng khuôn mặt bình thường, đưa Minh Lạc đi về phía khu vực trung tâm.
Trong quá trình này, tai mắt của Mắt đã xuất hiện một lần, báo cho họ biết Tư Tế An đại nhân của tộc Thú Nhân đang ở trong ngôi nhà đá ở khu vực trung tâm.
Vì vậy kể khi đến gần khu vực trung tâm, Lê Nguyên Thanh liền trở nên thận trọng hơn.
---
Giờ phút này, trong nhà đá.
Sự giằng co vẫn đang tiếp diễn.
Dị thú nằm rạp trên mặt đất phát ra tiếng cảnh cáo trầm thấp với Đồ Mãnh.
Đồ Mãnh nhìn con dị thú này, lẽ ra ông ta nên nghĩ ra sớm hơn.
An đại nhân có cách thuần phục dị thú, còn để các thú nhân nuôi nhốt dị thú, điều này chứng tỏ bản thân An đại nhân đã có cách điều khiển dị thú!
Giọng Đồ Mãnh trầm xuống, trong lời nói mang theo hận ý nghiến răng nghiến lợi: "Cho nên dị thú triều lần này quả nhiên có liên quan đến ngươi, đúng không? Là ngươi điều khiển dị thú triều, là ngươi hại chết hơn hai trăm tộc nhân kia!"
Giọng nói của An đại nhân vẫn ung dung như cũ: "Cũng không phải là ta."
Đồ Mãnh giận dữ nói: "Không phải ngươi? Vậy tại sao cả khu vực trung tâm đều bị phá hủy, chỉ có chỗ của ngươi là không sao?"
Sau khi xé rách mặt nạ, ông ta đến kính ngữ cũng lười dùng.
Trước kia trong lòng ông ta tôn kính vị An đại nhân này bao nhiêu thì bây giờ Đồ Mãnh hối hận bấy nhiêu, thậm chí là ghê tởm.
Người này thật sự không thể so sánh được.
Vị Tư Tế kia của Đế quốc, vì cứu một thú nhân yếu ớt như Hùng Viễn mà sẵn sàng vượt đường xa vạn dặm, không sợ nguy hiểm, đích thân đến một chuyến.
Còn vị Tư Tế này của tộc Thú Nhân bọn họ lại có thể tự tay hại chết nhiều sinh mạng thú nhân như vậy!
Những thú nhân này đều thật lòng thật dạ tôn kính hắn ta, thờ phụng hắn ta, sao hắn ta dám chứ?
"Hôm đó ta đã nói với ngươi, chiến tranh tất nhiên sẽ mang đến thương vong lớn, đây là chuyện không thể tránh khỏi. Điều ngươi có thể kiểm soát là -- người chết là người của ngươi hay là người của kẻ địch." An đại nhân hờ hững liếc nhìn Đồ Mãnh: "Bởi vì sự nhân từ của ngươi, cho nên người chết chính là người của ngươi."
"Ngươi đánh rắm! Đây căn bản không phải là chiến tranh gì cả, đây là cuộc tàn sát đơn phương mất hết tính người của ngươi!"
Mặt An đại nhân trầm xuống.
Làm Tư Tế, đã rất lâu rất lâu rồi không có ai dám nói chuyện với hắn ta như vậy.
Quả nhiên, không phải thú cưng mình nuôi thì chỉ cần chủ cũ vừa xuất hiện, nó sẽ lại lon ton chạy về bên cạnh chủ cũ ngay.
Dường như nhận ra tâm trạng của chủ nhân, con dị thú nằm rạp trên mặt đất gầm lên một tiếng về phía Đồ Mãnh.
Tiếng gầm này chứa nhiều sát ý hơn so với tiếng cảnh cáo trầm thấp vừa nãy.
Đồ Mãnh sẽ không bị uy hiếp đơn giản như vậy. Cơ thể ông ta đột ngột phình to, trong chớp mắt đã biến thành hình thú!
Nhà đá tuy rộng rãi nhưng hình thể vốn có của dị thú đã chiếm phần lớn không gian. Hình thú của Đồ Mãnh vừa xuất hiện liền trực tiếp làm vỡ tung căn nhà!
Những tảng đá khổng lồ trên mái nhà sụp đổ trong nháy mắt, các bức tường xung quanh cũng bắt đầu lung lay sắp đổ.
Dị thú cảm nhận được sự uy hiếp, nhanh chóng lao về phía trước.
Không ngờ một cái miệng to như chậu máu trực tiếp cắn vào cổ nó, máu nóng phun ra xối xả.
Cơ thể khổng lồ của dị thú run rẩy hai cái dưới chân Đồ Mãnh rồi bất động.
Đôi mắt thú lạnh băng của Đồ Mãnh liếc nhìn con dị thú, sau đó một chân giẫm nát đầu con dị thú yếu ớt kia.
Ngẩng đầu lên lần nữa, trong phạm vi nhà đá đã không còn bóng dáng của An đại nhân.
Mắt thú của Đồ Mãnh nhìn quanh một vòng, khóa chặt một hướng nào đó, nhảy vọt lên lao ra ngoài.
Ông ta đã nhìn thấy An đại nhân.
An đại nhân lại không chút hoang mang, thậm chí đến ý định chạy trốn cũng không có, mà đứng cách đó không xa, ánh mắt nhìn Đồ Mãnh đầy vẻ âm u tàn nhẫn.
An đại nhân nói: "Ngươi thật sự làm ta quá thất vọng."
Đồ Mãnh sao lại không cảm thấy thất vọng chứ?
Ông ta không chỉ thất vọng mà còn có cảm giác nhục nhã khi bị lừa gạt.
Ông ta giao những tộc nhân quan trọng nhất cho hắn, cho hắn ta sự tôn trọng, cho hắn ta sự tin tưởng, nhưng ngược lại hắn lại đẩy tộc nhân xuống vực sâu!
Bây giờ ông ta hận không thể cắn chết An đại nhân để báo thù cho tộc nhân!
Đồ Mãnh gầm lên một tiếng giận dữ, tứ chi cuồn cuộn cơ bắp phủ phục xuống thấp, rồi đột ngột bật lên, trong mắt đẩy lửa giận và sát ý!
Nhưng ngay khi ông ta sắp đáp xuống trước mặt An đại nhân, mấy chục con dị thú không biết từ đâu xuất hiện, từ phía sau An đại nhân lao về phía Đồ Mãnh.
Mấy chục con dị thú tạo thành một vòng vây, vây Đồ Mãnh vào giữa. Khi Đồ Mãnh tấn công một con dị thú trong số đó thì những con dị thú khác liền xông lên điên cuồng cắn xé các bộ phận khác trên cơ thể ông ta.
Hình thú của Đồ Mãnh vô cùng hung mãnh, gần như trong chớp mắt đã cắn chết ba con dị thú.
Đồ Mãnh có thể làm Quốc chủ của tộc Thú Nhân là bởi vì ông ta đã từng một mình chiến đấu với bảy con dị thú!
Ông ta đã phản sát trong vòng vây của bảy con dị thú, hoàn toàn chứng minh thực lực của mình, khiến tất cả thú nhân đều cam tâm tình nguyện thần phục ông ta làm Quốc chủ.
Tuy nhiên giờ phút này dị thú quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=59]
Dưới sự điều khiển của An đại nhân, ngày càng có nhiều dị thú tiến lại gần, muốn dồn Đồ Mãnh vào chỗ chết!
Đồ Mãnh song quyền khó địch tứ thủ, toàn thân đầy rẫy những vết thương do dị thú cắn xé, máu chảy đầm đìa.
Động tĩnh bên này tất nhiên đã kinh động đến các thú nhân ở cách đó không xa.
"Quốc chủ!"
Khi nhìn thấy Quốc chủ nhà mình thế mà lại bị mấy chục con dị thú bao vây, các thú nhân nhao nhao tiến lên muốn giúp đỡ!
Đúng lúc này, họ nghe thấy giọng nói của An đại nhân.
"Đồ Mãnh phản bội tộc Thú Nhân, đáng chết!"
Nghe vậy, các thú nhân lập tức kinh hãi, không thể tin nổi nhìn về phía An đại nhân cách đó không xa.
Lúc này họ mới thấy, hóa ra Tư Tế đại nhân cũng ở đó.
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc nhất chính là lời nói của An đại nhân.
Quốc chủ phản bội tộc Thú Nhân?
Sao có thể!
Quốc chủ chính là Quốc chủ của tộc Thú Nhân, sao ngài ấy có thể phản bội tộc Thú Nhân?
Một thú nhân lấy hết can đảm hỏi: "Tư Tế đại nhân, trong chuyện này có phải có hiểu lầm gì không? Quốc chủ không thể nào, cũng sẽ không phản bội tộc Thú Nhân của chúng ta!"
An đại nhân mặt không biểu cảm nói: "Việc này chứng cứ đã rõ ràng, những người khác không cần hỏi nhiều."
Các thú nhân lại sững sờ, không khỏi nhìn nhau.
Lại nhìn Quốc chủ đang bị mấy chục con dị thú vây khốn kia, vết thương trên người ngài ấy ngày càng nhiều, từng mảng thịt bị dị thú cắn xé xuống.
Toàn thân trên dưới dường như đã không còn một mảng da thịt nào nguyên vẹn, hình thú của ngài ấy cũng vì đau đớn mà động tác dần trở nên chậm chạp.
Động tác của ngài ấy vừa chậm lại, dị thú càng xông lên như tre già măng mọc.
Một thú nhân bỗng nhiên nhớ lại, có một lần hắn ta cũng bị dị thú bao vây như vậy, đúng lúc Quốc chủ chạy tới, cứu hắn ta khỏi miệng dị thú.
Vì cứu hắn ta, đùi Quốc chủ còn bị dị thú cắn một cái, vết sẹo đó đến giờ vẫn còn.
Quốc chủ sao có thể phản bội tộc Thú Nhân?
"Tôi không tin!" Thú nhân này đỏ mắt hét lên một tiếng: "Tư Tế đại nhân, chuyện này nhất định có hiểu lầm, tôi không tin Quốc chủ sẽ phản bội tộc Thú Nhân chúng ta!"
Hét xong câu này, cơ thể hắn ta nhanh chóng phình to, trong nháy mắt biến trở lại hình thú, lao về phía những con dị thú đang tấn công Đồ Mãnh.
"Tôi cũng không tin!"
"Quốc chủ đại nhân, ngài hãy cố chịu đựng! Chúng tôi đến giúp ngài ngay đây!"
Có thú nhân đi đầu, những thú nhân còn lại cũng lần lượt biến thân, bất chấp tất cả, gia nhập vào trận chiến.
Trong mắt họ giờ phút này chỉ có Đồ Mãnh, chỉ có Quốc chủ của họ!
Sắc mặt An đại nhân lập tức trở nên rất khó coi.
Quả nhiên, hắn ta không nên tin tưởng đám thú cưng ngu xuẩn nuôi mãi không thân thiết này.
Thực ra Đồ Mãnh cũng cảm nhận được thể lực của ông ta đang giảm xuống nhanh chóng.
Ông ta biết rõ mình rất có khả năng sẽ chết ở đây.
Nếu ông ta chết, An đại nhân sẽ nhân cơ hội tiếp quản hành tinh Thú Nhân. Hắn ta thậm chí còn sẽ dẫn dắt hành tinh Thú Nhân của ông ta đi đối phó với Đế quốc, thậm chí đối phó với những người khác.
Ông ta không thể chết ở đây!
Đột nhiên, mười mấy thú nhân gia nhập trận chiến, để lại cho ông ta thời gian thở dốc.
"Gào!"
Quốc chủ ngài mau đi đi!
Một thú nhân ném một con dị thú ra xa, dùng thân mình chắn những con dị thú khác, hét lớn với Đồ Mãnh.
Chỉ là dị thú quá nhiều, hắn ta chặn được mấy con phía trước thì bên cạnh vẫn còn dị thú xông lên cắn xé hắn ta.
Làm sao Đồ Mãnh có thể trơ mắt nhìn tộc nhân chết vì cứu mình?
Ông ta vừa định nói gì đó, ngay sau đó liền thấy cơ thể của thú nhân này đột nhiên phình to lên như quả bóng cao su.
Vốn dĩ là hình thú, cơ thể bỗng chốc phình to gấp mấy chục lần, da bị kéo căng đến mức gần như biến dạng, thậm chí còn có thể cảm nhận được mạch máu dưới da đang nhảy lên!
Đồ Mãnh đột nhiên có dự cảm chẳng lành, ông ta muốn kêu thú nhân này mau đi đi, kết quả vừa mới mở miệng, lời còn chưa nói ra khỏi miệng liền nghe thấy "Bùm ---"
Một tiếng nổ lớn!
Cơ thể thú nhân nổ tung ngay lập tức!
Máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, có máu phun trên mặt đất, có máu bắn lên mặt ông ta. Ông ta nếm được mùi tanh nồng của sắt, mang theo vị chua chát nhàn nhạt.
Đồ Mãnh cứng đờ vài giây, ngay cả khi dị thú đang cắn xé cơ thể thì ông ta cũng không có chút phản ứng nào.
Không biết ông ta nghĩ đến điều gì, đột nhiên quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào An đại nhân.
An đại nhân lại đang mỉm cười, trong nụ cười mang theo hàn ý dày đặc.
"Gào!" Là ngươi!!
Tiếng gầm của Đồ Mãnh mang theo vài phần run rẩy vì không kìm nén được phẫn nộ.
An đại nhân dùng hành động thực tế nói cho Đồ Mãnh biết, chính là hắn ta.
Ngay sau đó cơ thể thú nhân thứ hai nổ tung trong tình huống không hề báo trước.
Giữa không trung dường như đổ cơn mưa máu, mà cơ thể thú nhân lại chỉ còn lại huyết nhục.
Sau đó là thú nhân thứ ba, thứ tư...
Tiếng gầm phẫn nộ của Đồ Mãnh cuối cùng chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn.
Những người ở lại khu vực trung tâm, hơn nữa còn ở lại gần nhà đá, về cơ bản đều là những thú nhân trước đây bị kết luận là thiên phú không tốt, không thể thức tỉnh.
Sau khi Tư Tế An đại nhân đến giúp họ thức tỉnh, trong lòng họ biết ơn, vì vậy tự nguyện ở lại gần nhà đá, muốn ở gần để bảo vệ An đại nhân, tiện thể hầu hạ An đại nhân, để báo đáp "ân tình" của An đại nhân đối với họ.
Nhưng ai có thể ngờ được, đây căn bản không phải là "ân", mà là liều thuốc độc chôn vùi họ!
Ông ta muốn giết hắn! Chết cũng phải giết An đại nhân!
Đồ Mãnh trở nên tàn nhẫn, như thể muốn thiêu đốt sinh mệnh của chính mình, tiêu hao hết toàn bộ sức lực của bản thân để thoát khỏi vòng vây của dị thú. Ông ta dùng sức nhảy lên, hung hăng lao về phía An đại nhân!
Cho dù chết, ông ta cũng muốn kéo theo kẻ này cùng chết!
An đại nhân dường như cũng luôn đề phòng. Sau khi nhìn thấy hành động của Đồ Mãnh, hắn ta hơi nheo mắt lại, triệu hồi một con dị thú đến chắn trước mặt mình.
Nhưng lần này hắn ta đã đánh giá thấp quyết tâm phải chết của Đồ Mãnh. Con dị thú bị Đồ Mãnh cắt xuyên thành hai nửa, hình thú khổng lồ giẫm An đại nhân dưới chân.
"Gào!!"
Đồ Mãnh gầm lên giận dữ, cúi đầu, lộ ra răng nanh sắc nhọn, muốn xé xác An đại nhân thành từng mảnh nhỏ!
Xương sườn của An đại nhân bị giẫm gãy vài cái, nhưng vẫn không chút hoang mang nói với Đồ Mãnh: "Ngươi giết ta thì những thú nhân do ta thức tỉnh, đừng hòng có một ai sống sót."
Động tác của Đồ Mãnh đột ngột dừng lại.
An đại nhân tiếp tục nói: "Ngươi tự tính xem có bao nhiêu người, có một người tính một người, tất cả đều sẽ chôn cùng ta."
An đại nhân không phải mới đến tộc Thú Nhân, mà là đã đến được 6 năm.
Hắn ta đã thức tỉnh bao nhiêu thú nhân?
Đồ Mãnh thật sự không nhớ rõ.
Mỗi khi có môtj đứa trẻ trong bộ lạc không thể thức tỉnh đều sẽ được đưa đến khu vực trung tâm cầu xin Tư Tế An đại nhân giúp đỡ.
6 năm, không đếm hết được là bao nhiêu.
Đồ Mãnh không đếm hết được.
An đại nhân bật cười: "Giết ta, ngươi dám không?"
Đồ Mãnh do dự.
Chỉ trong khoảnh khắc do dự đó, dị thú đã lao tới!
Cơ thể Đồ Mãnh bỗng chốc bị đè xuống, răng nanh sắc nhọn của dị thú cắn nát cơ thể ông ta.
An đại nhân bò dậy, một lần nữa đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống ông ta, thản nhiên nói: "Ngươi cũng chỉ là một con súc sinh ta nuôi..."
"Pằng pằng pằng ---"
Lời An đại nhân còn chưa nói hết, đột nhiên mấy chục viên đạn pháo năng lượng bắn phá tới!
Giữa không trung, hai con robot, một bạc một đen.
Robot màu bạc tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, không chút lưu tình bắn phá vào vị trí An đại nhân đang đứng.
Robot màu đen thì tấn công chính xác vào những con dị thú xung quanh.
An đại nhân vội vàng né tránh. Không biết là do nhận thấy An đại nhân gặp nguy hiểm hay do chính An đại nhân điều khiển, những con dị thú vốn đang tấn công Đồ Mãnh quay lại phản công, vây An đại nhân vào giữa.
Thân hình An đại nhân nhỏ gầy, trốn dưới thân dị thú. Robot trên không trung chỉ có thể đánh chết những con dị thú này trước thì mới có thể nhắm vào hắn ta.
Dị thú cuồn cuộn không ngừng, chết một con lại có hai con, thậm chí nhiều hơn bổ sung vào.
Robot màu bạc nhanh chóng quyết định: "Cứu Quốc chủ trước."
Lúc này, Đồ Mãnh không còn bị dị thú vây quanh đang nằm trên mặt đất, toàn thân máu thịt be bét, gần như không còn một miếng thịt nào nguyên vẹn.
Robot màu đen bay sát mặt đất, vừa tiếp tục tấn công vị trí của An đại nhân, vừa yểm hộ cho robot màu bạc.
Khoang điều khiển của robot màu bạc mở ra, một thiếu niên mảnh khảnh nhảy ra từ bên trong.
Đầu tiên cậu kiểm tra thương thế của Đồ Mãnh, phát hiện Đồ Mãnh vẫn còn thở thoi thóp mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, vẫn còn sống.
Nhưng bị thương nặng quá!
Minh Lạc không nói hai lời, liền truyền huyết mạch đồ đằng của mình vào cơ thể Đồ Mãnh.
Sức mạnh đồ đằng trong cơ thể Đồ Mãnh vốn cùng nguồn gốc với cậu. Tuy rằng đã bị pha loãng rất nhiều nhưng khi huyết mạch đồ đằng của Minh Lạc vừa tiến vào, sức mạnh đồ đằng trong cơ thể Đồ Mãnh liền bắt đầu trở nên sinh động.
Minh Lạc truyền vào một lượng lớn huyết mạch đồ đằng, tạm thời ổn định thương thế của Đồ Mãnh.
Đồ Mãnh vốn đang mơ màng, giờ phút này hơi mở mắt nhìn về phía Minh Lạc.
Minh Lạc hỏi ông ta: "Ông còn đứng dậy được không?"
Đồ Mãnh muốn nói chuyện, nhớ ra hiện tại ông ta đang ở hình thú, không thể mở miệng liền gật đầu.
Nhưng ông ta đã đánh giá cao bản thân.
Sau khi tiêu hao tất cả sức lực, giờ phút này đừng nói là đứng dậy, ngay cả biến trở lại hình người ông ta cũng không làm được.
Minh Lạc dứt khoát không hỏi nhiều nữa. Cậu thúc giục huyết mạch đồ đằng trong cơ thể Đồ Mãnh, ngay sau đó Đồ Mãnh liền phát hiện Minh Lạc trở nên càng lúc càng lớn!
Không đúng, là chính mình đang thu nhỏ lại!
Minh Lạc biến Đồ Mãnh thành một vật trang trí nhỏ, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay, sau đó làm một thủ thế với robot màu đen trên không trung.
Bỗng chốc, cậu cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo dừng trên người mình.
Minh Lạc nhìn theo hướng ánh mắt phát ra, đối diện với một đôi mắt âm lãnh.
Là vị Tư Tế kia của tộc Thú Nhân.
Chỉ liếc mắt một cái, An đại nhân đã biết thân phận của Minh Lạc.
Giống như khi Minh Lạc ở trên không trung vừa nhìn thấy An đại nhân là có thể hiểu rõ thân phận của đối phương.
Khi còn nhỏ Minh Lạc đã nghe lão Tư Tế kể không ít về những "việc ác" của Tư Tế Hắc Ám.
Vì vậy ngay từ khi còn nhỏ cậu đã đặc biệt ghét Tư Tế Hắc Ám.
Ấu thú đáng yêu như vậy, chiến sĩ Thú Vương cao lớn uy mãnh như vậy, ngay cả những thú nhân khác cũng tôn kính và yêu mến hắn ta.
Sao Tư Tế Hắc Ám có thể nhẫn tâm không coi mạng sống của thú nhân ra gì chứ?!
Cái liếc mắt này, Minh Lạc bày tỏ sự chán ghét của cậu đối với đối phương, cũng nhìn ra sự chán ghét của đối phương đối với cậu.
An đại nhân dùng tay chỉ vào Minh Lạc: "Giết nó cho ta!"
Dị thú nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng lao về phía Minh Lạc!
Robot màu đen trên không trung không ngừng bắn phá vào dị thú, ngăn cản chúng đến gần Minh Lạc. Dị thú lại như không cảm thấy đau đớn, kéo lê cơ thể đầm đìa máu tươi cũng muốn tiến lên.
Minh Lạc một tay nắm lấy cánh tay robot, một chân nhảy lên, định quay lại robot.
An đại nhân: "Đừng để nó lên robot!"
Vừa rồi hắn ta đã lĩnh giáo kỹ thuật lái robot của Minh Lạc, hắn ta không cho phép Minh Lạc có cơ hội quay lại robot nữa.
Minh Lạc vừa vào khoang điều khiển robot, cửa khoang còn chưa kịp đóng, mấy con dị thú đồng thời lao tới, húc đổ robot.
Minh Lạc biết không thể lái robot được nữa, quyết đoán nhảy ra khỏi khoang điều khiển.
An đại nhân thấy thế cười lạnh một tiếng, hắn ta muốn xem xem cậu còn chạy thế nào!
Giây tiếp theo, nụ cười trên mặt hắn ta cứng lại.
Một con bạch tuộc khổng lồ cao chừng 6 mét đột nhiên xuất hiện!
Xúc tu của nó giống như cỗ máy chém sắc bén nhất, chém đứt lưng từng con dị thú đang lao tới!
Hơn mười xúc tu đồng thời múa may, giống như hơn mười chiến sĩ Thú Vương đang chiến đấu, ngăn cản tất cả dị thú từ bốn phương tám hướng xông tới từ bên ngoài.
"Chuyện này không thể nào!" An đại nhân lẩm bẩm, vừa rồi hắn ta căn bản không nhìn thấy thú nhân này.
Nhưng người khác sẽ không cho hắn ta thời gian suy nghĩ. Những con dị thú vây quanh hắn ta đã bị robot giết sạch, cơ thể hắn lộ ra ngoài.
Một viên đạn quang năng rơi thẳng xuống chân hắn ta.
Bùm!
Sóng xung kích cực lớn hất văng cơ thể An đại nhân ra ngoài!
An đại nhân kinh sơh trong lòng, vội vàng bò dậy, nhưng đợt bắn phá tiếp theo đã đến.
Không biết từ lúc nào trên không trung lại xuất hiện thêm một con robot. Tạ Văn và Lê Nguyên Thanh liên tiếp bắn phá, đánh cho những con dị thú đang yểm hộ An đại nhân chạy tán loạn khắp nơi.
An đại nhân cũng chỉ có thể theo sát dị thú chật vật chạy trốn. Cơ thể khổng lồ của dị thú là sự che chắn tốt nhất đối với An đại nhân.
Nhưng hắn ta chưa bao giờ chật vật như vậy, chưa bao giờ!
Trong lúc chạy trốn chật vật, hắn ta bỗng ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy thiếu niên mảnh khảnh xinh đẹp kia đang đứng trên đầu con bạch tuộc khổng lồ, từ trên cao nhìn xuống hắn ta đang chạy trối chết.
Sự chật vật của hắn ta dường như trở thành xiếc khỉ để đối phương tiêu khiển. Trong lòng An đại nhân tức khắc dâng lên một nỗi nhục nhã không thể tả.
Minh Lạc cũng không biết trong lòng hắn ta đang nghĩ gì. Cậu vẫn còn nhớ chuyện vị Tư Tế này đã thức tỉnh cho đám người A Báo. Điều này chứng tỏ ngoài A Báo ra, tộc Thú Nhân còn có rất nhiều người đều do hắn ta thức tỉnh.
Minh Lạc nói: "Bắt sống."
Xúc tu dài đến hơn mười mét của Cá voi xanh vung lên.
Vừa hay hắn cũng muốn nghiên cứu xem huyết mạch đồ đằng của Tư Tế rốt cuộc là huyết mạch gì?
Gen này có thể dung hợp không? Dung hợp xong liệu hắn có phải cũng có thể làm Tư Tế không?
Cá voi xanh nhanh chóng di chuyển cơ thể, rất sợ chậm một bước thì kho gen di động của hắn sẽ chạy mất!
Tuy nhiên rốt cuộc họ vẫn coi thường An đại nhân. Không biết rốt cuộc hắn ta điều khiển dị thú như thế nào mà khi Cá voi xanh di chuyển, lại có một đàn dị thú nhỏ chừng bốn năm mươi con lao ra, bảo vệ An đại nhân vào giữa, tạo thành một vòng vây dày đặc.
Lê Nguyên Thanh: "Hắn ta đang di chuyển, hắn ta muốn chạy."
Tạ Văn: "Dị thú quá nhiều, ngắm không chuẩn!"
Trừ phi họ giết sạch tất cả dị thú thì mới có thể nhìn thấy bóng dáng đang lẩn trốn của tên Tư Tế kia.
Nhưng dị thú quá nhiều, căn bản giết không hết.
Chỉ qua vài chục giây, Lê Nguyên Thanh nói: "Không đuổi kịp đâu, hắn ta chạy rồi."
Tạ Văn chửi thầm một tiếng: "Khó thật, có nhất thiệt phải bắt sống không?"
Đàn dị thú nhanh chóng yểm hộ An đại nhân rời đi. Nếu thật sự đuổi theo thì chỉ đơn thuần là lãng phí đạn dược.
Lê Nguyên Thanh không yên tâm để Minh Lạc ở lại, liền điều khiển robot bay xuống từ trên không trung.
"Lạc Lạc, không sao chứ?" Vừa xuống khỏi robot, Lê Nguyên Thanh liền nhanh chóng kiểm tra cơ thể Minh Lạc.
Minh Lạc nói: "Em không sao, những vết máu này đều là của dị thú và Đồ Mãnh."
Dừng một chút, cậu lại hỏi: "Hắn ta chạy thoát rồi sao?"
Tạ Văn mặt không biểu cảm: "Chạy rồi, chạy về hướng kia."
Minh Lạc nhìn theo hướng Tạ Văn chỉ.
Vì thú triều trước đó, cây cối trên cả ngọn núi đều bị thú triều giẫm đạp, thảm thực vật trong rừng bị hủy hoại trong chốc lát, giờ phút này trên núi toàn là thân cây trơ trụi và đá vụn.
Từ xa vẫn có thể nhìn rõ bóng dáng những con dị thú cỡ lớn đang nhanh chóng di chuyển lên núi.
Mãi cho đến khi dị thú lên đến đỉnh núi, tốc độ di chuyển của chúng mới dừng lại.
Ngay sau đó, Minh Lạc hơi ngẩng cằm.
Chỉ thấy một bóng người đứng trên đỉnh núi, mặt hướng về phía cậu.
Cách một khoảng xa xôi, Minh Lạc không nhìn rõ biểu cảm của đối phương là gì, thậm chí không nhìn rõ mặt hắn ta, ngay cả bóng dáng cũng nhỏ xíu, không nhìn kỹ thì căn bản không thấy rõ.
Nhưng không hiểu sao Minh Lạc lại biết tên An đại nhân này đang nhìn cậu.
Minh Lạc khẽ hừ một tiếng, cũng mặc kệ đối phương có nhìn thấy hay không. Cậu dùng một thủ thế học được trên TV, hướng về phía An đại nhân --
-- Giơ ngón giữa lên.
Dám bắt nạt thú nhân vô tội, hừ, khinh bỉ ngươi!
An đại nhân tất nhiên không nhìn thấy đó là thủ thế gì, nhưng hắn ta nhìn thấy Minh Lạc đang hướng về phía mình, rõ ràng là đang làm cho hắn ta xem.
Hắn ta cũng không cho rằng đó sẽ là lời hay ý đẹp gì.
Hắn ta chưa bao giờ chật vật như thế này. Hắn ta sống bao nhiêu năm như vậy, đây là lần đầu tiên!
Hắn ta sẽ nhớ kỹ ngày hôm nay!
"Ngươi cứ đợi đấy cho ta!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận