Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 72  ·  44.4%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 32
28/04/2026 15:13· 2,636 từ

Gió lốc đã ngừng

Mắt, người vừa bị cho một trận tơi có bề ngoài trông vô chật vật.

Nhưng cũng chỉ là thảm hại thôi, chứ hề bị nội thương.

Điều này càng khiến tin tưởng vào truyền về Thần biển sâu.

Thần biển sâu vô mạnh mẽ nhưng lại tấm lòng khoan dung, nhân như biển cả.

Hơn nữa, Thần còn thân vuốt ve hắn!

Đáng tiếc thời gian ngắn, nếu không biết hắn đã có thể trộm một ít gen!

Thế nhưng đây chẳng chỉ là một nguyên đối đãi với tù binh Lê Nguyên Thanh: Đầu hàng không giết.

Đương nhiên, nếu xác ngươi giả vờ đầu và có âm mưu quỷ gì đó, thì kết cục ngươi sẽ càng thê hơn.

Lê Nguyên Thanh biến lại hình người, đi bước về phía Mắt, cho khi đứng trước mặt hắn, trên cao nhìn xuống.

Cảm nhận được luồng tức mạnh mẽ đang gần mình, Mắt ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt xanh như biển sâu không dò xét kia.

Trong khoảnh khắc này, cảm thấy tâm trí rung động.

Nếu mình có thể hữu gen như vậy tốt biết bao!

Mắt nói: “Tôi đã thấy chân thân của

Mấy ngày gần đây, tinh vực Thâm Hải lan truyền một truyền thuyết.

Tộc Hải Thần đã mất ở biển sâu lâu, cuối cùng cũng xuất

Có người của tộc Yêu đã phát hiện vảy của Thần biển sâu. mảnh vảy nhỏ màu xanh như vậy lại trở màu sắc tinh khiết và thu ánh nhìn nhất trong đại

Tộc Hải Yêu tự là tộc Hải Thần. luôn hướng về Hải Thần, khát sở hữu gen của biển sâu, trở thành Hải Thần thực sự chứ không do họ tự phong.

Khi nghe được tin này, Mắt đã ngay tức tập hợp các "tai của mình lại.

Những sinh vật dễ bỏ qua nhất trong dương chính là những con tôm nhỏ bé này. Bởi chúng yếu ớt đến ngay cả những kẻ săn mồi không thèm để ý đến

Quả nhiên, trong số ít "tai mắt" đã lộ rằng thật sự có sự tồn tại như vậy!

Mắt không thể chờ được nữa mà tìm đây.

Nếu có thể có một giọt máu của Thần, trở thành hậu duệ sự của Hải Thần, thì còn quan tâm gì Thủy Cung nữa!

Mắt dám đảm bảo, Cá voi xanh biết sự tồn tại của Thần sâu, hắn ta cũng sẽ như mình!

Lê Nguyên Thanh chỉ mặt mình: “Đã từng khuôn mặt này chưa?”

Là tâm phúc của voi xanh, Mắt đương đã từng thấy khuôn mặt

Hai nước của họ kẻ thù, mà với cách là tướng lĩnh của địch, cái tên Lê Nguyên không chỉ như sấm tai ở Đế quốc, mà ở phía tộc Hải Thần của tất nhiên ai ai biết.

Mắt cung kính nói: nhiên rồi ạ.”

Lê Nguyên Thanh: “Biết là ai mà còn đi theo ta?”

Mắt nói: “Ngài có phận gì thì cũng có bất kỳ xung đột với việc ngài là Thần sâu.”

Cho dù là bản Lê Nguyên Thanh, một Nguyên Thanh của Đế quốc có gen Hải Thần, thì của hắn cũng đã cả đống người tranh giành.

Tại sao ư?

Chẳng phải là vì cũng là gen của thần sao!

Tộc Hải Yêu muốn hợp gen của bất kẻ mạnh nào, dù là hay là Hải Thần.

Mà bây giờ biết vị chiến thần này có cả gen Hải Thần, làm họ kích động hơn!

Dung hợp một cái được cả hai phương của kẻ mạnh!

Lê Nguyên Thanh liếc một cái: “Ta muốn người phụ trách hiện tại thành Thủy Cung.”

Mắt suy nghĩ một rồi nói: “Ngài muốn quan hành chính sao? Tôi lập tức dẫn ngài tới nếu đây được xem thành ý quy phục của tôi với ngài.”

Mắt lập tức đi lạc với quan hành

Sau đó quan hành liền biết Mắt đã phản" và báo chuyện này Cá voi xanh.

Thế là Cá voi đã gọi đến.

Cá voi xanh: “Gan cũng lớn đấy.”

Mắt vẫn cung kính “Sao có thể chứ, mãi mãi là tộc trưởng tôi. Thuộc hạ là cố tiếp cận để trộm về cho ngài đấy.”

Cá voi xanh cười cũng không vạch trần.

Trộm gen cho hắn?

Hắn quá hiểu rõ Hải Thần, tên nào đầy mưu mô, tuyệt đối thể bị vẻ bề ngoài lừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=32]

Miệng nói là trộm cho hắn, thực ra muốn lấy gen cho chính Nếu một ngày nào đó lực của Mắt vượt hắn, thì đối phương sẽ xử hắn để tự làm tộc

Tuy nhiên đây là sinh tồn của tộc Thần. Cá voi xanh cũng để ý, chính hắn cũng ngôi bằng cách này, sợ những kẻ này không có địa gì thôi.

Thấy Mắt đã rời Lê Nguyên Thanh mới cho Minh Lạc.

Lê Nguyên Thanh: “Đã lý xong rồi.”

Minh Lạc hỏi: “Hắn người của tộc trưởng Hải Yêu, tại sao lại quay sang đi theo anh? làm gián điệp sao?”

Lê Nguyên Thanh: “Không trừ khả năng này.”

Qua sự hiểu biết tộc Hải Yêu trong thời gian này, trong lòng thực ra đã mơ hồ được chuyện gì đang ra.

Đối phương chắc là vào gen huyết mạch hắn.

Như vậy càng tốt, bên cùng có lợi. khi hai bên đạt được đích thì sẽ là hợp vui vẻ.

Minh Lạc nói: “Vậy phải cẩn thận một đừng trúng kế.”

Ánh mắt Lê Nguyên dịu đi một chút:

Hắn nghĩ đến việc voi xanh rời khỏi vực Thâm Hải để đến quốc.

Lê Nguyên Thanh nhớ máng rằng họ muốn một thứ gọi là "tấm thú".

Hắn không biết thứ là gì, nhưng không phủ nhận rằng thứ này ở Đế quốc.

Cá voi xanh là vào thứ này

Lần này chuyện thành Cung ầm ĩ như mà Cá voi xanh vẫn từng xuất hiện, rất có năng hắn ta đang Đế quốc.

Lê Nguyên Thanh dặn Minh Lạc: “Gần đây cứ ở trong trường học hoàng cung, thời gian còn đừng đi lung tung.”

Minh Lạc: “Hả?”

Lê Nguyên Thanh: “Cá xanh hiện tại chắc đang ở Đế quốc, trước còn chưa biết bên cạnh có bao nhiêu người, nguy hiểm.”

Lê Nguyên Thanh nói vậy, Minh Lạc cũng theo: “Ừm, tôi sẽ nhắc Đại Văn.”

Sau khi ngắt kết Minh Lạc liền kể này cho Tạ Văn.

Tạ Văn đã sớm được Cá voi xanh vì tấm da thú, đã mật bố trí thiên la võng từ lâu.

“Tiểu thiếu gia yên tôi đã chuẩn bị từ sớm rồi.”

Minh Lạc: “Được.”

Minh Lạc còn chuyển số tiền mà Thanh đã chuyển cho cậu cho Tạ Văn, “Đi đến vực xa xôi sẽ về nhanh được, tôi biết ông không có tiền, số tiền cho ông dùng trước.”

Tạ Văn vừa nhìn số tiền, lập tức ngạc: “Ở đâu ra nhiều như vậy?”

Ông lo lắng Tư lại lén đi thức cho người khác để kiếm

Minh Lạc nói: “Lê Thanh cho tôi.”

Trong lòng còn không sao có chút kiêu

Nghe vậy, Tạ Văn sờ: “Nguyên Thanh cho? phải hắn đang ở tinh Thâm Hải sao?”

Lúc mới liên lạc họ, hắn còn bảo Viễn chuẩn bị tiền gửi để mua thiết bị đầu mà!

Sau đó để tìm tin tức, hắn lại làm việc vặt ở cảng kiếm tiền. Một ngày chỉ được vài trăm Tinh sao lúc này lại đột nhiên nhiều tiền như vậy?

“Ông còn chưa biết của anh ấy đúng Minh Lạc giống như đang ngợi đứa trẻ trong bộ nhà mình, kể lại Lê Nguyên Thanh cướp sạch tộc Yêu, cuối cùng không quên “Anh ấy là chiến Thú Vương đầu tiên chọn sau khi đến thế này.”

Cậu khẽ ngẩng cằm, súc mà lại kiêu tỏ vẻ, mắt nhìn của Tế tốt như vậy đấy.

Lúc Tạ Văn nghe đầu thì còn tốt, đến đoạn sau, không hiểu lại có cảm giác nguy Thậm chí ông còn kinh ngạc về chuyện Lê Nguyên cướp sạch tộc Hải Yêu, đầu chỉ toàn là nói -

“Hắn cũng là chiến Thú Vương của ngài?!”

Biểu cảm nhất thời giữ vững được, giống như bị sét đánh.

Minh Lạc hơi chột “…Sao vậy?”

Tạ Văn: “Chiến sĩ Vương của ngài chẳng không phải chỉ có mỗi sao?”

Minh Lạc: “Trước giờ phải.”

Trước kia không phải, giờ cũng không phải.

Cho dù không có Nguyên Thanh thì vẫn Văn Dực Lâm, còn có Đại Ngọ.

Tạ Văn: “Hai người không tính.”

Văn Dực Lâm là trai ông, không không nuôi nổi Tư Tế. chỉ cần dùng một ngón là có thể dìm trai xuống.

Khúc Đại Ngọ càng tính. Tiểu tử này biết điều, chịu nghe lời Không chỉ không có tiền còn không có thế chăm sóc Tư Tế còn phải vào ông.

Nhưng Lê Nguyên Thanh khác.

Nguyên Thanh vừa có có thế lực lại có thực lực!

So sánh như vậy, mày của Tạ Văn lập tức nhíu chặt lại.

Tâm trạng giống như cha mẹ mình ra lén sinh thêm một đứa riêng vậy.

Minh Lạc lại càng dạ hơn, nhưng vẫn quên nhấn mạnh: “Trước đây có bảy người.”

Tạ Văn im lặng cậu.

Minh Lạc đành phải “Được rồi, Nguyên Thanh… ấy chỉ mới là ứng viên thôi.”

Tạ Văn: “Ứng cử

Minh Lạc gật đầu: anh ấy nói muốn phụng tôi, anh ấy vẫn bị bệnh, không thể sử hình thái thiên phú, tôi vẫn chưa thức tỉnh cho ấy. Hơn nữa tôi cho ấy uống huyết mạch đằng cũng không có ứng gì.”

Tạ Văn lặng lẽ phào nhẹ nhõm.

Chỉ là ứng cử thì dễ xử lý. là ứng cử viên thì tư cách này cũng có bị hủy bỏ bất lúc nào.

Chỉ cần Tư Tế nâng cấp hình thú đằng cho Lê Nguyên Thanh giữa họ sẽ không nảy mối liên kết nào.

Tạ Văn lập tức lại vẻ mặt của người trưởng thành thành thục, vẻ không để ý, hơn còn là bộ dạng vì suy nghĩ cho ngài", nói: chọn chiến sĩ đồ đằng Vương nhất định phải trọng, việc này liên đến vấn đề truyền thừa. xem, trước khi ngài đến, tộc họ Văn chúng tôi vì đề truyền thừa mà đau đầu bao nhiêu, cuối cùng phải vẫn cần ngài đến thập cục diện sao, đúng không?"

Minh Lạc: "Nhưng tôi xem trọng anh ấy."

Tạ Văn: "Có rất cách để xem trọng, nhất thiết phải thu nạp chiến sĩ Thú Vương."

Minh Lạc: "Vậy để suy nghĩ đã."

Tạ Văn thở phào nhõm, chỉ có thể xin lỗi với Nguyên Thanh.

Chiến sĩ đồ đằng Vương không thể nhiều giống như trước đây, không sẽ xuất hiện đủ kẻ điên giống như Hải Yêu.

Minh Lạc cẩn thận nghĩ, thậm chí còn mạng tra cứu. Nhưng cho khi đến trường học, cậu chưa tra ra được dùng phương thức nào.

Đến trường học, Bạch đã đợi sẵn, vừa mặt liền theo thói quen ra đủ loại túi lớn nhỏ đồ ăn vặt.

"Mấy cái này đều tớ mua trong lúc đón cậu, đều rất ngon, mau ăn đi, không cần sáo với tớ."

Minh Lạc cũng không sáo với hộ vệ mình. Tuy nhiên, sau khi qua chuyện Lê Nguyên Thanh hết tiền cho cậu không giữ lại chút nào cho thân, Minh Lạc liền để hơn một chút.

Cậu hỏi Bạch Lâm: còn tiền không?"

Bạch Lâm vội vàng "Có tiền, cậu yên đi, trường học lại phát thưởng rồi!"

Từ khi cậu ta tỉnh thành người thái thiên phú, trường học xuyên phát tiền thưởng. Điều khiến Bạch Lâm cũng được tại sao trước đây lại nhiều người muốn thức tỉnh vậy, đãi ngộ thật quá khác biệt.

Minh Lạc: "Ừm, cậu phải nhớ giữ lại bản thân một ít, đừng hết cho tớ."

Bạch Lâm không quan nếu không có Tiểu thì cậu ta cũng không nào thức tỉnh được. Bây những thứ này chẳng đều là do Tiểu Lạc cho, ta lấy ra để đối tốt với Tiểu Lạc chỉ là mượn hoa phật mà thôi.

Bạch Lâm: "Cậu yên đi, thật sự không tiền thì tớ sẽ không

Minh Lạc: "Ừm."

Hai người đi đến robot liền thấy sân robot vô cùng hỗn loạn. sơ cấp nằm rải rác nơi, các bạn học đang giúp thu dọn đồ đạc, nhà ướt sũng như vừa lũ lụt.

Bạch Lâm tiến lên "Chuyện này là sao Sao lại toàn là nước này?"

Nhìn sang những nơi ngoài phòng huấn luyện những sân tập robot khác ít nhiều có chút nước.

Một bạn học trả "Vừa rồi không biết gì xảy ra mà đột bị lụt, làm ngập hết khoa robot của chúng

Vẻ mặt Bạch Lâm hiểu: "Gần đây làm có con sông nào, chẳng là mạch nước ngầm? Nhưng nhà cũng không có đề gì mà."

Bạch Lâm còn kiểm thiết bị phòng cháy cháy xem có phải do nước chữa cháy không, kết cũng không phải.

Bạn học cười khổ: nên mới nói kỳ lạ."

Minh Lạc tiến lên xét, sau đó nhíu Bước này... có mùi muối nồng nặc.

Minh Lạc chợt nghĩ lời của Lê Nguyên tộc Hải Yêu của tinh Thâm Hải hiện đang ở quốc.

Ngay khi cậu nghi là do tộc Hải làm, đột nhiên một cơn lớn từ hư không ập bất ngờ cuốn cậu

"Tìm thấy rồi." Cá xanh lấy thông tin báo ra đối chiếu, lại thiếu niên bị sóng cuốn lửng giữa không trung, định -

Chính là tên nam viên này.

***

Lời tác giả:

Cá voi xanh: Ta không thua!

Quan hành chính: Tạm cựu tộc trưởng.

Cá voi xanh: Ta được hắn rồi!

Quan hành chính: Tôi có tộc trưởng mới

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận