Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 71 / 72  ·  98.6%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 71: Phiên ngoại năm
07/08/2026 15:50· 5,393 từ

Sau khi cẩn thận tìm hiểu hình sau khi xuyên không trở Minh Lạc phát hiện, như cậu đã xuyên không lục địa Hoang Nguyên vào thời nạn đói bắt đầu.

Ngoại trừ việc những bộ lạc không phải là bộ lạc trước của cậu, thì thời hiện tại đúng là lúc đói bắt đầu xuất hiện, giống như khi cậu ở lục địa Nguyên trước đây.

Vào thời điểm này, dưới tay quả thực chỉ có bốn bộ Ba bộ lạc còn đến đầu quân khi nạn trở nên nghiêm trọng hơn.

Nhưng dù là thời điểm nạn mới bắt đầu thì con mồi lục địa Hoang Nguyên không dễ bắt, dị thú đầu trở nên ngày càng mạnh

Tộc trưởng Tinh là tộc trưởng bộ lạc mạnh thứ hai trong bộ lạc. Lần này lượt bộ lạc của ông cung phụng Tư Tế.

Xét thấy việc đi săn của săn thú hiện nay ngày càng khăn, tộc trưởng Tinh vào thực lực bộ lạc mạnh nên cảm thấy sẽ không Tư Tế phải chịu khổ, vì liền đến đón người từ sớm.

Chỉ là không ngờ rằng, Tộc Xà không chịu thả người thì người của các tộc cũng đến tranh giành.

Vì không ai phục ai nên nhiên là đánh nhau.

Bây giờ tranh cãi qua lại, con thú đều muốn đánh một nữa để xem ai nhất.

Ai mạnh nhất thì nghe người

Tuy nhiên lúc này có Minh ở đây, bốn con thú cũng dám dễ dàng động Nhưng ánh mắt thì lại bén vô cùng.

Nếu ánh mắt có thể giết e là hiện tại cả bốn thú đều đã chết trăm lần rồi.

Để Tư Tế không lo lắng, trưởng Tinh cố nén cảm xúc mãn trong lòng, nói Minh Lạc: "Tư Tế đại mấy ngày trước tôi nghe người đội săn thú bên Tộc trưởng nói, hiện tại con mồi khó hôm qua đội săn thú của không bắt được con Tôi lo lắng hôm nay ngài

Nói đến đây, Tộc trưởng Tinh lại một chút, liếc nhìn Tộc Xà đầy ẩn ý.

Chỉ thiếu nước nói thẳng ra -- Tộc trưởng Xà sẽ dùng dị thú cũ", "không để cung phụng Tư Tế!

Mặt Tộc trưởng Xà lập tức lại, tức giận nói: "Hôm qua săn được con mồi nghĩa là hôm nay không săn được! Đội săn thú chưa về, nếu hôm nay có mồi thì sao?!"

Tộc trưởng Tinh giả vờ giả nói: "Tộc trưởng Xà đừng giận, không có ý gì tôi chỉ lo lắng cho ăn cái mặc của Tư Tế nhân thôi. Nếu hôm nay đội thú có thể bắt được con thì đương nhiên là chuyện tốt. lần này vốn dĩ đến lượt bộ lạc chúng tôi phụng Tư Tế, tôi nói không chứ?"

Tộc trưởng Ưng lập tức tiếp "Lúc nãy Tộc trưởng Xà chẳng nói Tư Tế đại bị thương sao? Theo tôi thì hay là đến bộ lạc chúng tôi trước đi. Đợi Tư đại nhân dưỡng thương xong rồi bộ lạc các người cũng được, là thay đổi thứ một chút thôi mà."

Tộc trưởng Mãnh là người đầu phản đối: "Ông đừng hòng! Tháng Tư Tế vừa ở lạc các người. Cho đổi thứ tự thì thế nào không đến lượt ông. Bộ lạc tôi cũng có thảo dược tốt bộ lạc tôi gần núi Thú nhất, nếu cần thảo khác thì có thể đi hái cứ lúc nào."

Tộc trưởng Xà đương nhiên cũng đồng ý: "Chính vì Tư Tế nhân bị thương nên thời không thay đổi chỗ là tốt nhất. Các người cũng nghĩ xem các người ở xa nào, còn muốn để Tư Tế lội đường xa đến bộ lạc người. Lỡ như bệnh của Tư Tế nặng thêm thì

"Tôi có thể cõng Tư Tế qua!"

"Tư Tế ngồi trên lưng tôi, sẽ không để Tư Tế cảm xóc nảy chút nào!"

"Nói như thể tôi không cõng Tư Tế vậy."

"Hình thú của Tộc trưởng Xà làm thú cưỡi cho Tư Tế nhân được đâu nhỉ?"

"Tư Tế cứ ở đây không di chuyển thì tôi cũng không cõng Tư Tế."

Nói qua nói lại, giọng của con thú ngày càng lớn, tranh ngày càng dữ dội, lát sau lại ầm ĩ

Minh Lạc: "..."

Không phải chứ, các người mới tĩnh được bao lâu hả?

Được ba phút chưa?!

Nói chuyện chưa được ba phút đánh nhau là cái tật xấu vậy?!

Nghĩ như vậy, e là lúc thời đại tinh tế, đám Đại Cá voi xanh, Đồ chắc chắn cũng như thế

Chẳng qua trước đây họ đều rất kỹ, không để cậu phát ra.

Nếu không phải cậu tìm lại bộ lạc thứ 6 thì e họ vẫn luôn lén đánh nhau sau lưng cậu.

Minh Lạc càng nghĩ càng thấy khả năng này, đám người này... này còn giảo hoạt người kia!

"Đừng nói nữa." Minh Lạc xụ "Đợi đội săn thú hôm nay rồi nói tiếp."

Nghe nói hôm qua đội săn không mang thức ăn về, Minh liền có hơi lo

Trong khoảng thời gian này đã đầu xuất hiện manh mối về đói, đội săn thú xuyên không săn được con

Nhưng lúc đó họ chỉ cảm là do bản thân yếu đi, thấy dị thú mạnh cũng không nghĩ nhiều, không có sự chuẩn bị kỹ hơn.

Đợi đến khi nạn đói thực bùng nổ, muốn chuẩn bị thêm đã không kịp nữa

Minh Lạc vừa lên tiếng, các thú khác dù có ý kiến chỉ đành tạm thời nhịn, chờ đợi.

Trong lòng Tộc trưởng Xà cuối cũng vui vẻ một chút, nhưng có hơi lo lắng.

Hôm qua trong đội săn thú có mấy thú nhân bị thương, nay số lượng thành đi săn đã thiếu đi người.

Tộc trưởng Xà lo lắng hôm đội săn thú vẫn sẽ tay trở về. Như vậy lúc đó, ông ta thực chỉ có thể để Tư Tế nhân ăn thịt dị thú khô dự trữ trước đó.

Vốn dĩ chuyện này nếu vào thường cũng chẳng có gì, thỉnh Tư Tế đại nhân thích ăn thịt khô.

Nhưng hiện tại tộc trưởng của tộc khác đều ở đây, nếu thể săn được thịt thú tươi cho Tư Tế sẽ rất mất mặt.

Trong sự chờ đợi vừa căng vừa bất an của Tộc trưởng đội săn thú cuối cũng trở về.

Tộc trưởng Xà là người đầu chạy tới: "Có săn được con không?"

Đội trưởng đội săn thú là trai Lâm của ông ta. Lâm chừ một chút, nói: nhưng... không nhiều."

Tộc trưởng Xà nhìn qua, cau lại. Con mồi hôm nay so trước kia quả thực nhiều.

Cũng may là vẫn có thịt thú tươi. Tộc trưởng Xà trầm nói: "Chia phần thịt thú non nhất, ngon nhất Tư Tế. Nếu con mồi không thì chia thêm một ít thịt cho các tộc nhân."

Có một số thú nhân sẽ mình đi săn, bắt những con nhỏ hơn để ăn.

Muốn gia tăng sức mạnh của thân thì phải ăn thịt dị Mà dị thú chỉ đội săn thú mới dám săn, nếu đi một mình gặp dị thú sẽ rất nguy hiểm.

Bởi vì dị thú về cơ đều hành động theo nhóm ba con, rất ít khi lẻ.

Cho nên con mồi liên quan dị thú về cơ bản cho cả tộc cùng

"Vâng, thưa cha."

Minh Lạc không hề ngạc nhiên nào.

Chuyện này cậu đã trải qua lần rồi.

Lúc đó cậu không hiểu chuyện đang xảy ra, nhưng bây giờ biết rõ, nạn đói đến rồi.

Ba vị chiến sĩ Thú Vương nhìn thấy tất cả những điều thầm vui mừng trong lập tức đề nghị để Lạc đến ở bộ lạc của

Lần này Tộc trưởng Xà không tiếng.

Nếu bộ lạc của họ không dành những thứ tốt nhất cho Tế, ông ta thực không có mặt mũi nào tranh giành.

Minh Lạc liếc nhìn ba con kia một cái, thản nhiên nói: người đừng vội hả đây không phải là nguyên của riêng bộ lạc này, mà vấn đề của cả lục địa."

Minh Lạc dừng lại một lát, giọng nói: "Thức ăn sắp thiếu rồi, mỗi bộ lạc về báo cho tộc nhân bắt đầu chuẩn bị đi."

Nghe vậy, tất cả thú nhân sững sờ. Cả lục địa đều vậy sao?

Họ có hơi không dám tin. địa trù phú như vậy, sao bắt đầu thiếu thức

Nhưng người nói lời này là Tế. Tư Tế là người thức nhất trên lục ngài ấy nói như vậy chắc chắn là thật.

Sắc mặt của bốn vị tộc đều bắt đầu trở nên nghiêm

Quả nhiên, đúng như lời Minh nói, chỉ vài ngày sau, thu của đội săn thú các bộ lạc khác cũng càng ít đi.

Không chỉ vậy, số thú nhân thương ngày càng nhiều.

"Chuyện gì thế này? Sao nhiều bị thương vậy?"

"Tộc trưởng, không biết tại sao dị thú dường như ngày càng hại hơn. Trước kia Lệ có thể hợp giết chết một con dị thú trung, bây giờ bốn người liên mới miễn cưỡng giết được nó. chúng tôi còn đều bị thương, sự quá kỳ lạ."

"Thú cỡ trung mà cũng mạnh vậy sao? Vậy dị thú cỡ thì sao? Xem ra thể cầu xin đại nhân ban cho chúng ta sức mạnh đồ đằng, để chúng trở nên mạnh hơn mới đối phó với dị thú."

Số lượng thành viên đội săn bị thương nhiều lên, số thành có thể đi săn đi.

Thành viên đội săn thú ít, chiến đấu càng yếu, số con có thể bắt được càng ít.

Không chỉ vậy, vì sức chiến yếu nên khi đối mặt với thú, độ nguy hiểm càng lớn. Số thành viên săn thú bị thương dần dần lên.

Chuyện này rơi vào một vòng hoàn ác tính.

Minh Lạc vừa truyền huyết mạch đằng để chữa trị cho họ, suy tư.

Cậu đã ở đây mấy ngày Không những không xuyên không trở thời đại tinh tế, mọi chuyện xảy ra xung cũng dần trùng khớp với những đã xảy ra trước kia.

Ngoại trừ người đã không còn những người trước kia, thì sự đầu và quá trình qua nạn đói lại giống như đúc.

Cho nên cậu biết rõ, cho cậu có chuyển hóa toàn bộ mạch đồ đằng trong trì thành sức mạnh đồ cho thú nhân thì cũng không quyết được vấn đề nạn đói.

Không biết chịu ảnh hưởng hay thích gì mà dị thú về sẽ ngày càng mạnh Sau đó chúng sẽ đói mức tàn sát lẫn nhau. Chờ hết đồng loại rồi lại ăn tất cả động vật trong rừng thảm thực vật dần bị phá rồi bắt đầu giảm

Những con dị thú còn sống sau cuộc tàn sát sẽ trở vô cùng hung hãn. săn thú của các thú ngày càng khó khăn, ngược lại trở thành thức ăn của dị

Mãi cho đến khi dị thú càng ít đi, trong rừng rậm như không còn sinh nào, các thú nhân đôi vài ngày cũng không ăn được bữa thịt.

Cách duy nhất để giải quyết đề này là tìm được một địa khác.

Minh Lạc lập tức đưa ra định trong lòng.

Vừa hay, bốn vị tộc trưởng khi phát hiện những lời Minh nói đều ứng nghiệm cái một thì đã ngầm bạc với nhau, hiếm khi hòa cùng đến tìm Minh Lạc.

Tộc trưởng Ưng nói: "Tư Tế nhân, bốn người chúng tôi đã bạc rồi. Chỉ cần mưa dồi dào, chúng tôi thể hái được rất nhiều quả. là Tư Tế đại nhân đến bộ lạc chúng tôi trước?"

Ba vị tộc trưởng khác đều nói gì, đây là quyết định cả bốn người họ.

Họ tranh giành Tư Tế cũng dựa trên tiền đề có đủ tin để Tư Tế cuộc sống tốt. Nếu không thà để Tư Tế đến bộ có thể làm được điều đó sống còn hơn.

Còn họ săn được con mồi rồi mang đến cho Tư Tế được.

Thấy không ai tranh giành với Tộc trưởng Ưng tưởng rằng lần Tư Tế chắc chắn đồng ý.

Kết quả lại nghe thấy Minh nói: "Tôi không đi bộ lạc cả. Từ hôm nay đi, tôi sẽ ở một

Minh Lạc dùng cách của Lê Thanh.

Trước tiên không cần biết họ bàn bạc xong hay chưa. Lỡ tốt đẹp được vài rồi lại bắt đầu tranh đánh nhau thì cậu cảm thấy là không đi đâu cả, ở mình là tốt nhất.

Lúc ở thời đại tinh tế, và Lê Nguyên Thanh cũng quyết như vậy.

Tuy không hiểu sao lại đến này nhưng cũng chẳng sao, chỗ thì kế hoạch vẫn có thể thực hiện thường.

Nghe vậy, bốn vị tộc trưởng kinh hãi thất sắc: "Tư Tế nhân, như vậy rất hiểm!"

Sao họ dám để Tư Tế một mình trong rừng rậm chứ?

Lỡ như gặp phải dị thú làm sao?

Nhưng Minh Lạc đã quyết định, nói thản nhiên: "Lời tôi nói tính sao?"

Khi cậu thể hiện sự uy của Tư Tế thì vô cùng tính uy hiếp.

Hơn nữa ở thời đại này, lực của Tư Tế cao hơn cả.

Lời cậu nói, về cơ bản không có ai phản bác.

Quả nhiên, nghe Minh Lạc nói bốn con thú tuy có sắc khó coi nhưng vẫn đầu, cung kính đáp: "...Đương là tính, mọi việc đều nghe sự sắp xếp của ngài."

Tuy nhiên Tộc trưởng Xà vẫn lo lắng, không nhịn được hỏi: mà, ngài muốn ở Rừng rậm không an toàn, thú có thể xuất hiện bất lúc nào, tôi lo lắng..."

Minh Lạc ngắt lời ông ta, bình tĩnh: "Tôi không ở trong rậm."

Bốn con thú đều nhìn cậu, thanh hỏi: "Vậy ngài muốn

Tất cả thú nhân đều sống rừng rậm. Nếu Tư Tế đại không ở trong rừng thì ngài ấy muốn

Chẳng lẽ...

Tim bốn con thú đồng thời mình, trong lòng nảy ra một đoán.

Tộc trưởng Tinh hô lên một "Tư Tế đại nhân muốn về cạnh Thần Thú sao?"

Ở lục địa Hoang Nguyên, truyền kể rằng Tư Tế chính giả của Thần Thú. Thú cảm động trước sự kính của thú nhân nên đặc phái sứ giả Thần Thú -- Tư Tế, đến để chỉ cho tất cả thú nhân đang sùng Thần Thú.

Hiện tại nghe Minh Lạc nói ở trong rừng rậm, phản ứng tiên của họ chính Tế muốn về trời! muốn về bên cạnh Thần Thú!

Tâm trạng của họ vừa kích lại vừa có hơi không nỡ.

Họ vừa mừng thay cho Tư Có thể trở về bên cạnh Thú chắc chắn là vọng lớn nhất của mỗi Tư Tế!

Như vậy cũng tốt, vừa hay ăn sắp thiếu hụt, nếu đại nhân trở về sẽ không cần chịu đói.

Nhưng nhiều hơn vẫn là sự nỡ.

Nếu Tư Tế đại nhân về rồi thì họ sẽ không Tế nữa!

Khóe miệng Minh Lạc giật giật.

Từ sau khi đi một chuyến thời đại tinh tế, tư tưởng cả cậu đã thay Tuy cậu không phải theo chủ nghĩa vô thần, nhưng không còn tin tưởng vững chắc Thần Thú nhất định tồn tại

Trước đây cậu cũng tin tưởng chút nghi ngờ vào sự tồn của Thần Thú.

Nhưng hiện tại sau khi đọc nhiều kiến thức liên quan đến học, cậu cảm thấy Thú rất có khả năng là một dạng ý thức tinh tín ngưỡng trong truyền thuyết mà

Trên thế giới chắc là cũng có Thần Thú thật sự tồn

Đương nhiên, thực ra cậu cũng thể đảm bảo rốt cuộc hay không, có lẽ có, có lẽ là không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=71]

Nếu không có thì tại sao khi ngủ say ngàn năm cậu có thể thức tỉnh? sao lại còn có thể qua xuyên lại?

Nhưng nếu thật sự có thì sao chưa từng có ai nhìn

Những chuyện xảy ra trên người đã đủ kỳ lạ, nhưng cậu chưa từng thật sự Thần Thú.

Minh Lạc lắc đầu: "Không phải, muốn sống ở bờ biển."

Nghe thấy Tư Tế đại nhân phải là muốn về trời, bốn thú thở phào nhẹ đồng thời lại cảm thấy tiếc nuối thay cho Tư Tế. ra không phải về trời à...

Khoan đã, Tư Tế đại nhân gì? Sống ở bờ biển?!

Sắc mặt bốn con thú lập lại thay đổi, gần như lại thanh nói: "Không được! biển quá nguy hiểm!"

Không có thú nhân nào sống bờ biển, hay nói đúng hơn không có thú nhân dám đến quá gần biển.

Nước biển quá vô tình, không như nước sông. Có không ít thú nhân không nghe khuyên của tộc trưởng, người hoặc cha mẹ, lén chạy ra biển chơi đùa. Kết quả đã những con sóng ăn thịt người đi, không bao giờ trở về

Hơn nữa nghe nói có thú còn từng nhìn thấy dị thú sâu đáng sợ xuất bờ biển, dễ dàng chửng thú nhân vào bụng.

Đủ loại truyền thuyết như vậy phủ lên biển cả một màu bí ẩn và đáng khiến cho hầu hết thú đều không dám đến bờ biển. dù có đi ngang qua cũng đi cách xa một chút, rất đến gần sẽ bị những con ăn thịt người cuốn

Bây giờ Tư Tế đại nhân nói ngài ấy muốn đến sống bờ biển!

Sao có thể được chứ?!

Minh Lạc chắp tay sau lưng, mắt trong veo. Cậu rõ ràng khảnh hơn, thấp bé cả bốn con thú cao uy mãnh kia. So với bốn tộc trưởng, cậu trông giống như tiểu thú nhân chưa trưởng thành.

Nhưng khi cậu dùng ánh mắt họ, bốn con thú lại giác mình thấp bé Tế một bậc.

"Chuyện này tôi đã quyết định Minh Lạc cũng không phải đang ý kiến của họ, "Nếu các ông không yên thì có thể đi cùng tôi bờ biển xem thử. Vừa hay một chuyện tôi cũng muốn nói các ông, đến bờ biển rồi sau."

Bốn con thú nhìn nhau, cuối đi theo Tư Tế đại nhân bờ biển.

Minh Lạc quen thuộc với lục Hoang Nguyên, tất nhiên biết biển ở hướng nào của lạc Xà.

Thực ra năm xưa khi sống đây, cậu đối với biển cả là vừa kính vừa

Không có gì khác, biển cả với những người sống ở thế nguyên thủy thực sự ẩn.

Ngay cả khi đến thời đại tế, tộc Hải Yêu sống vực Thâm Hải cũng hoàn toàn chinh phục được cả.

Họ cũng không biết rốt cuộc gì trong những rãnh biển sâu đáy kia, ngay cả Nguyên Thanh cũng chưa từng nơi sâu nhất của rãnh biển.

Mà trong biển cả lại có số rãnh biển như vậy, chúng như là một thế thuộc lĩnh vực khác.

Người ta hay nói muốn chinh biển sao trời mênh mông, chính vì sao trời và cả từ trước đến nay luôn bí ẩn khó lường.

Ở thế giới tinh tế với học kỹ thuật phát triển tốc cao đã là như huống chi là ở thế nguyên thủy.

Nhưng hiện tại Minh Lạc cũng sợ biển nữa.

Lê Nguyên Thanh đã đưa cậu dạo khắp tinh vực Thâm Hải. vẫn chưa hiểu biết về biển cả, nhưng đã còn tâm trạng sợ hãi như kia nữa.

Khác với Minh Lạc, bốn chiến Thú Vương phía sau cậu đều vẻ mặt nghiêm trọng, chí sẵn sàng biến thân cứ lúc nào. Chỉ chờ khi bờ biển, nếu xảy ra chuyện thì có thể kịp thời cứu Tế về.

Duy trì sự đề phòng nghiêm này, bốn thú một Tư Tế cùng cũng đến bên biển.

Màu xanh mênh mông vô tận ra trước mắt Minh Lạc.

Gió biển thổi vào mặt Minh mang theo mùi vị đặc trưng nước biển, dường như hơi mặn, lại mang theo tanh nhẹ.

Gió không lớn, mặt biển bình giống như một con thú hung đang ngủ say. Tất mọi người đều biết sự lặng hiện tại đều là giả Chẳng bao lâu nữa, nó sẽ như hung thú đáng sợ, miệng to như chậu máu rít nuốt chửng tất cả và vật đến gần!

Nghĩ đến đây, cơ thể bốn sĩ Thú Vương càng thêm căng sẵn sàng đối mặt mọi tình huống sắp xảy

Minh Lạc ngửi mùi hương của cả, hít một hơi thật sâu.

Từ phía sau, bốn con thú chóng đứng chắn trước mặt cậu, vệ Minh Lạc sau đồng thời cảnh giác nhìn chằm mặt biển.

"Tư Tế đại nhân, đừng đến quá, nước này biết ăn thịt đấy."

Minh Lạc: "..."

Thật sự cũng không cần căng như thế đâu.

Minh Lạc nhìn mà vừa cảm vừa buồn cười, cậu giải thích: này sẽ không ăn người đâu."

Tộc trưởng Tinh nói: "Sẽ đấy, lạc khác đã có đứa trẻ nhân bị nước này chửng rồi. Có người còn thấy dị thú kỳ lạ ở nữa, Tư Tế đại nhân tốt nên cẩn thận."

Họ đều không hiểu, tại sao Tế đại nhân lại đột nhiên muốn sống ở đây

Nơi này nguy hiểm như vậy...

Minh Lạc giải thích: "Nước biển có thủy triều lên và xuống. thủy triều xuống sẽ ra một vùng đất lớn. một số thú nhân không biết đất này là địa bàn của biển. Khi thủy triều lên, nước lên khá nhanh và mạnh nên bị nước biển cuốn

Thú nhân không mấy ai biết đặc biệt là mỗi thú nhân có nỗi sợ hãi sinh đối với nước biển. khi bị nhốt trong nước biển, sẽ trực tiếp hoảng loạn không làm sao.

Nghe Minh Lạc giải thích, trong bốn con thú nhìn Minh Lạc mang theo vẻ sùng Họ thầm nghĩ Tư Tế nhiên là người có học thức trên lục địa, những chuyện này biết!

Tộc trưởng Xà trầm ngâm: "Nói khác, chỉ cần chúng ta rời địa bàn của chúng khi nước quay lại thì không bị chúng cuốn đi."

Minh Lạc gật đầu: "Về lý là như vậy, không sai."

Mọi người thực ra cũng không "lý thuyết" nghĩa là gì, nhưng Tế nói không sai chắc chắn là không sai.

Tộc trưởng Tinh vẫn hơi bất "Nhưng họ nói đã phát hiện dị thú kỳ lạ bờ biển, cho dù nước không ăn thịt người thì vẫn nguy hiểm."

Minh Lạc không nói gì ngay.

Trước đây cậu cũng từng nghe thuyết như vậy, cũng coi "sinh kỳ lạ" trong truyền dị thú.

Nhưng nếu đó không phải là thú mà cũng là thú nhân sao?

Dù sao thì ở thời đại tế cũng có thú nhân hải

Tộc trưởng Ưng đồng ý với nói của Tộc trưởng Tinh, "Tộc Tinh nói đúng. Tư đại nhân, ngài vẫn đừng ở đây thì hơn, thật sự nguy hiểm."

Lời vừa dứt, đột nhiên nghe Tộc trưởng Mãnh nói: "Tư Tế nhân, nguy hiểm! Nước nước này hình như đến

Chỉ thấy cách đó không xa, đợt sóng trắng xóa như những kẻ trắng, từ xa gần.

Nhìn từ xa thật sự giống một đường kẻ dài. Nhưng khi kẻ này đến càng thì sẽ phát hiện ra, không phải là đường kẻ nhỏ gì mà là con sóng cao đầu gối người lớn.

Sắc mặt bốn con thú đều đổi, nhanh chóng che chở Minh lùi ra xa bờ hơn nữa.

Minh Lạc ước lượng khoảng cách, "Đủ rồi, đứng ở đây

Thế nhưng bốn con thú vẫn yên tâm, trực tiếp biến trở bản thể, từng người che chắn Minh Lạc sau.

Minh Lạc: "..."

Khoa trương quá rồi.

Đây thật sự cũng chỉ là sóng mà thôi.

Khi sóng biển đến gần, gió lớn hơn. Gió biển thổi đến Minh Lạc gần như mở mắt nổi.

"Ào ào ---"

Sóng biển va vào đá ngầm bờ, phát ra tiếng động lớn.

Sắc mặt bốn con thú càng nên nghiêm túc hơn.

Mãi đến khi nhìn thấy sóng dần rút lui, họ mới thoáng phào nhẹ nhõm.

Minh Lạc nói: "Mọi người xem, sao đâu, đừng quá căng thẳng."

Bốn con thú vẫn không lơ cảnh giác.

Minh Lạc hết cách, nỗi sợ cả của thú nhân dường như bẩm sinh.

Ngay cả chính cậu cũng vậy. không phải đã từng đích thân tinh vực Thâm Hải, do tự tại dưới đáy như đi dạo phố, thì hiện cậu cũng sẽ không thả lỏng vậy.

Minh Lạc đành phải chuyển hướng chú ý của họ, nói: "Tôi mọi người đến đây yếu là muốn nói với người một chuyện."

Bốn con thú lại dời sự ý về phía Minh Lạc.

"Ngài nói đi."

"Còn nhớ chuyện thiếu hụt thức mà tôi nói không? Chuyện này phải ngày một ngày có thể kết thúc, này sẽ ngày càng nghiêm trọng. lúc đó, các bộ lạc trên lục địa Hoang Nguyên ngày nào sẽ có thú nhân chết đói, thú nhân đều ăn đủ no."

Không ai nói gì, nhưng sắc đám Tộc trưởng Xà đã trở vô cùng nghiêm trọng, tin tưởng mỗi câu Minh nói.

Mãi một lúc lâu sau, Tộc Mãnh mới lo lắng nói: "Vậy làm sao bây giờ?"

Minh Lạc dừng lại một lát, thói quen cũ mà lôi Thần ra: "Thần Thú đã dẫn phương hướng cho tôi."

Cậu đưa tay chỉ về phía rộng, chỉ về biển rộng mênh vô tận dường như điểm cuối, nói: "Hiện chúng ta có rất nhiều thời chuẩn bị. Chúng ta cần đóng con thuyền thật lớn, sau đó biển. Ở nơi đó, sẽ có lục địa lớn hơn, phú hơn đang chờ chúng ta."

Dừng một chút, Minh Lạc biết ngưỡng của thú nhân đối với Thú rất cuồng nhiệt, thế lại bổ sung một "Thần Thú cũng đang đợi chúng ở đó."

Nghe vậy, họ nhìn theo hướng Lạc chỉ, trong mắt đều ánh vẻ khao khát.

Lục địa nơi Thần Thú ở.

Phải đóng thuyền lớn! Phải đến địa đó!

Bốn con thú nhiệt huyết sôi hận không thể lập tức trở đóng thuyền lớn.

"Tư Tế đại nhân, chúng tôi trở về chuẩn bị ngay bây

Minh Lạc gật đầu, trong mắt nhiên có hơi đau buồn cảm.

Nếu lúc đó cũng giống như giờ, cậu có thể sớm phát ra vấn đề, sớm các bộ lạc chuẩn bị, thuyền lớn.

Liệu có phải là có thể lục địa mới sớm hơn một không?

Liệu có phải là... không cần đói nhiều thú nhân như vậy

Đến tận lúc này Minh Lạc phát hiện ra, hóa ra cậu luôn canh cánh chuyện trong lòng, canh cánh chuyện đã từng không thể bảo vệ những bộ lạc đã cung phụng

Điều này dường như đã trở tâm bệnh của cậu. Tuy đè trong lòng chưa từng đến nhưng vẫn luôn tồn

Nhìn Tư Tế đại nhân đột rơi nước mắt, bốn con thú tức luống cuống tay

Tư Tế... sao lại khóc?

"Tư Tế đại nhân..."

Minh Lạc lau nước mắt, giả như không có chuyện gì nói: sao, bị gió biển đau mắt thôi. Chúng ta đi, chuẩn bị sớm một chút."

Bốn con thú gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Ngay khi họ chuẩn bị trở Tộc trưởng Ưng tinh mắt đột phát hiện bên đá ánh sáng màu xanh lấp lánh, nhìn kỹ lại liền hãi: "Tư Tế, đó là cái

Minh Lạc nhìn theo hướng ông chỉ, mắt sáng lên, lập tức động.

"Mau mau mau!" Minh Lạc dẫn chạy về phía đó.

Bốn người họ chưa từng thấy Tế kích động như vậy, vừa cậu vẫn còn đang mà.

Chờ chạy đến bên đá ngầm, người mới phát hiện, đó nam thú nhân vô cùng kỳ lạ.

Hắn có nửa thân trên là nửa thân dưới lại giống đuôi

Đuôi của hắn còn phát sáng, cùng đẹp.

Họ chưa từng thấy thú nhân vậy bao giờ, trong sự nghi mang theo cả cảnh Họ đang định bảo đừng đến quá gần thì thấy Tế đại nhân nhà họ đã lên người kia, hưng phấn ôm hắn, còn vỗ vào mặt hắn: Thanh! Nguyên Thanh!"

Bốn con thú: ??

Tư Tế quen biết hắn sao?

Theo tiếng gọi của thiếu niên, đàn ông đang nhắm mắt chợt mắt ra. Mắt hắn màu giống hệt biển cả, thẳm và sâu không lường được.

Nhìn thấy thiếu niên, Lê Nguyên hơi lộ ra một nụ cười: Lạc."

Minh Lạc càng thêm vui mừng: nhớ em sao?!"

Đám Đại Văn đến đây đều biết cậu là ai, cậu tưởng Nguyên Thanh cũng giống

Không ngờ Lê Nguyên Thanh thế lại có ký ức ở tinh

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận