Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 60

Ngày cập nhật : 2026-06-03 15:56:46

Quốc chủ gặp chuyện, đại tướng thú nhân ở hành tinh phòng vệ vội vã chạy đến.

Lúc trước sau khi đánh lui dị thú triều, đại quân tộc Thú Nhân vẫn chưa rút đi.

Nhưng để giữ gìn trạng thái nguyên thủy của tộc Thú Nhân, đại quân tộc Thú Nhân sau khi đánh lui dị thú triều đã lui về gần cảng, không làm phiền cư dân bản địa của hành tinh nguyên thủy.

Đây là quy định của hành tinh Thú Nhân. Hành tinh phòng vệ và hành tinh sinh tồn, mỗi hành tinh tự phát triển riêng, không can thiệp lẫn nhau. Chỉ khi gặp nguy hiểm mới ra tay giúp đỡ.

Để bảo vệ truyền thừa của tộc Thú Nhân ở mức độ cao nhất, từ bảy tám đời Quốc chủ trước đã đặt ra quy tắc như vậy.

Đại quân tộc Thú Nhân lui về gần cảng cũng không rời đi mà đang chờ thông báo của Quốc chủ xem có cần hỗ trợ tái thiết hay không.

Nhưng chỉ trong chốc lát, họ không đợi được mệnh lệnh của Quốc chủ mà lại đợi được tin Quốc chủ bị trọng thương.

Khi đại tướng tộc Thú Nhân chạy đến, nhìn thấy đám người Minh Lạc, còn tưởng rằng những người ngoài hành tinh này đã làm Đồ Mãnh bị thương, suýt chút nữa lại đánh nhau.

Cũng may Đồ Mãnh không hôn mê, kịp thời ngăn cản trận chiến này.

Nhưng khi thấy đại quân tộc Thú Nhân ai nấy đều sở hữu vũ khí công nghệ cao, trang bị cũng tiên tiến không kém, trong lòng những người khác đều có hơi kỳ lạ.

Cá voi xanh thì thẳng thắn hơn nhiều, giọng điệu châm chọc: “Xem ra công nghệ của các người cũng không đến nỗi lạc hậu như vậy, thế mà vì một đợt dị thú triều lại thương vong thảm trọng như thế, chậc.”

Nếu đại quân tộc Thú Nhân luôn ở hành tinh sinh tồn thì cũng không đến mức vì một đợt dị thú triều mà chết hơn hai trăm thú nhân.

Trong mắt Cá voi xanh, đây là tự làm tự chịu.

Đồ Mãnh trầm giọng, nói: “Đây là quy tắc mà tộc Thú Nhân đã đặt ra, hai hành tinh không can thiệp lẫn nhau.”

Cá voi xanh cười nhạo: “Quy tắc là chết, người là sống. Kết cục của việc khư khư giữ lấy quy tắc… Hừ.”

Hắn không hiểu, ở đâu ra lắm quy tắc thế không biết?

Giống như tộc Hải Thần bọn họ sống tự do biết bao.

Vui thì đánh, không vui cũng đánh.

Dù sao chỉ cần sống thoải mái, cho dù cả vũ trụ ghét bỏ tộc Hải Thần bọn họ thì đã sao?

Các người ghét thì cứ ghét, cũng đâu có đánh chết được ta.

Đồ Mãnh không nói gì.

Đại tướng tộc Thú Nhân nhận ra Cá voi xanh, trong lòng cũng có ngạo khí. Nghe Cá voi xanh nói như vậy, sắc mặt hắn không tốt lắm mà phản bác: “Đây là chuyện của hành tinh Thú Nhân chúng tôi, không liên quan đến các người. Hành tinh Thú Nhân chúng tôi không chào đón bất kỳ người ngoài hành tinh nào!”

Cá voi xanh lại cười nhạo một tiếng: “Không chào đón bất kỳ người ngoài hành tinh nào à? Không có những người ngoài hành tinh như chúng ta, ngươi nghĩ Quốc chủ của các ngươi hiện tại còn có thể yên lành ở đây sao?”

Điều kỳ lạ là Tạ Văn, người luôn đối đầu với Cá voi xanh, lần này lại không làm trái ý Cá voi xanh mà đứng im không nói một lời, rõ ràng là ngầm đồng ý với những lời Cá voi xanh nói.

Đại tướng tộc Thú Nhân: “Ngươi!”

Đồ Mãnh trầm giọng: “A Dũng, được rồi, đừng nói nữa.”

Đại tướng tộc Thú Nhân liếc nhìn Đồ Mãnh, lúc này mới hừ lạnh một tiếng, đi sang một bên.

Đồ Mãnh giải thích với Minh Lạc: “Chuyện này cũng không phải bí mật gì. Nếu ngài là Tư Tế thì chắc hẳn có thể đoán được, nếu hành tinh sinh tồn không làm như vậy thì khó mà giữ được truyền thừa của tộc Thú Nhân chúng tôi. Cho nên hành tinh sinh tồn và hành tinh phòng vệ mới phát triển riêng biệt.”

Tộc Thú Nhân vẫn có chút tham lam.

Họ muốn giữ gìn truyền thừa nhưng lại không muốn bị công nghệ phát triển nhanh chóng bỏ lại phía sau. Dù sao một khi công nghệ quá lạc hậu, chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp thì không giải quyết được vấn đề.

Cho nên một vị Quốc chủ vĩ đại của họ đã đưa ra quyết định như vậy, chia tộc Thú Nhân làm hai.

Tộc Thú Nhân ở hành tinh sinh tồn tiếp tục bảo vệ truyền thừa, còn các thú nhân ở hành tinh phòng vệ thì nỗ lực phát triển công nghệ.

Lợi ích của việc làm như vậy cũng rất rõ ràng. Sau khi thực lực bản thân lớn mạnh, tộc Thú Nhân muốn sống biệt lập với thế giới bên ngoài cũng không ai dám đến quấy rầy.

Thực ra khi tiếp xúc với cơ thể Đồ Mãnh, Minh Lạc cũng đã hiểu rõ điều này.

Tuy huyết mạch đồ đằng trong cơ thể Đồ Mãnh cũng bị pha loãng, nhưng lại thuần khiết hơn so với Tạ Văn và Cá voi xanh.

Đây là do tộc Thú Nhân vẫn luôn không kết hôn với người ngoại tộc. Người tộc Thú Nhân đông đúc, tự mình sinh sôi nảy nở, gốc rễ ngày càng lớn mạnh.

Cho nên tương đối mà nói, huyết mạch của họ cũng ít khi lẫn lộn với những dòng máu khác.

Điều này cũng khiến Đồ Mãnh và những người khác trong tộc Thú Nhân có sức mạnh huyết mạch đồ đằng thuần khiết nhất.

Đây cũng là lý do tại sao tộc Thú Nhân dù là tố chất của bản thân cơ thể hay sau khi biến thân thành hình thú đều mạnh hơn hình thái thiên phú của Đế quốc.

Đồ Mãnh cũng không biết truyền thừa của họ bắt nguồn từ đâu.

Nhưng ông ta tin rằng với tư cách là Tư Tế, Minh Lạc hẳn là có thể hiểu được.

Minh Lạc mím môi, nhìn Đồ Mãnh, nói: “Trong lịch sử tộc Thú Nhân có ghi chép về nguồn gốc của các ông không?”

Đồ Mãnh gật đầu rồi lại lắc đầu, nói: “Trước khi di cư từ Trái Đất, tộc chúng tôi còn giữ lại lịch sử gần một ngàn năm, nhưng sau khi di cư, những tài liệu này cũng mất mát không ít. Lịch sử trước đó là một khoảng trống, nhưng tôi từng nghe cựu Quốc chủ nói rằng, tộc Thú Nhân chúng tôi từ trước đến nay đều là bộ lạc mạnh nhất lục địa.”

Nói đến đây, trong lời nói của Đồ Mãnh cũng mang theo vài phần tự hào.

Là bộ lạc mạnh nhất lục địa, họ vì bảo vệ truyền thừa mà vẫn luôn kiên trì đến tận bây giờ. Nói thì dễ, làm thì lại rất khó.

Minh Lạc suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng không phải mạnh nhất.”

Đồ Mãnh ngẩn ra: “Cái gì?”

Minh Lạc không nỡ đả kích ông ta. Thực ra năm đó, bộ lạc của Đồ Mãnh lại là bộ lạc yếu nhất.

Sau này khi nạn đói xảy ra, vì thực sự không sống nổi nữa, tộc trưởng của họ mới dẫn hơn hai ngàn người còn lại đến đầu nhập vào bộ lạc của cậu.

Lúc đó bộ lạc mạnh nhất phải là bộ lạc của tổ tiên Tạ Văn mới đúng.

Chỉ là không ngờ vật đổi sao dời, bộ lạc yếu nhất lúc trước lại trở thành mạnh nhất, huyết mạch cũng thuần khiết nhất.

Thế nhưng Đồ Mãnh cũng không biết Minh Lạc là Tư Tế đến từ lục địa Hoang Nguyên, còn tưởng rằng Minh Lạc cũng giống như An đại nhân, đều là Tư Tế hiện đại.

Nghe Minh Lạc nói họ không phải mạnh nhất, trong lòng ông ta có hơi thất vọng.

Ông ta nghĩ, mỗi Tư Tế đều cảm thấy bộ lạc của mình là tốt nhất, Tư Tế Đế quốc chắc chắn cũng cảm thấy Đế quốc là tốt nhất…

Không thể không thừa nhận, trong lòng ông ta có một chút ngưỡng mộ và ghen tị.

Tại sao tộc Thú Nhân bọn họ lại không gặp được một Tư Tế tốt như vậy chứ?

Đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy Minh Lạc hỏi: “Ông có bằng lòng để tôi trở thành Tư Tế của tộc Thú Nhân không?”

Nghe vậy, Đồ Mãnh lập tức ngây người, giọng nói cũng trở nên lắp bắp: “Ngài, ngài nói là…”

Tạ Văn thì đã sớm biết cục diện sẽ như thế này, mặt không biểu cảm, bề ngoài giả vờ không sao cả nhưng trong lòng đang rỉ máu.

Đây rõ ràng là Tư Tế của Đế quốc bọn họ mà!

Đại tướng tộc Thú Nhân cũng kinh ngạc.

Nhưng hắn vừa mới biết từ chỗ Đồ Mãnh rằng An đại nhân là Tư Tế Hắc Ám, thậm chí nhiều tộc nhân như vậy đều chết trong tay An đại nhân.

Hiện tại hắn có chút kiêng dè đối với Tư Tế.

Bởi vậy nghe được lời Minh Lạc nói, theo bản năng liền muốn khuyên can: “Quốc chủ, chúng ta có phải là nên…”

Hắn dùng ánh mắt ra hiệu cho Đồ Mãnh, họ có phải nên bàn bạc riêng một chút không?

Nhưng khi nhìn sang, thứ đầu tiên hắn thấy chính là góc nghiêng tinh xảo tuyệt mỹ của Tư Tế Đế quốc.

Cậu nghiêm túc nhìn Đồ Mãnh, vẻ mặt không giống như đang nói đùa.

Điều này khiến những lời định nói của đại tướng tộc Thú Nhân đều nuốt ngược trở lại vào bụng, cứ cảm thấy nói ra lời này chắc chắn là một sự xúc phạm đối với cậu.

Minh Lạc vẫn dùng giọng điệu nghiêm túc nói: “Khi chữa trị cho ông, tôi phát hiện huyết mạch đồ đằng của chúng ta có cùng nguồn gốc, truyền thừa của ông chắc là thuộc cùng dòng dõi với tôi.”

Đồ Mãnh khiếp sợ: “Chúng ta? Cùng nguồn gốc?”

Ông ta nhìn về phía đám người Tạ Văn.

Nếu tộc Thú Nhân bọn họ và Minh Lạc là cùng một dòng dõi, vậy chẳng phải là cùng dòng dõi với Đế quốc sao?

Tạ Văn mặt không biểu cảm nói: “Nhìn ta làm gì?”

Ngươi tưởng ta rất muốn cùng một dòng dõi với ngươi sao?

Tạ Văn thầm chế giễu trong lòng.

“Phải, ông cũng giống như đám Đại Văn.” Minh Lạc nhìn Đồ Mãnh: “Ông có bằng lòng không?”

Đồ Mãnh lập tức bò dậy từ trên giường đá. Mặt ông ta vì kích động mà đỏ bừng lên, làn da vốn đã ngăm đen trông càng đen hơn.

“Chúng tôi…” Đồ Mãnh kìm nén sự kích động trong lòng, có hơi không chắc chắn nói: “Thật sự có thể chứ?”

Minh Lạc hỏi ngược lại ông ta: “Tại sao lại không thể?”

Đồ Mãnh cũng không biết. Chỉ là cảm thấy quá mức khó tin.

Vừa rồi ông ta còn đang ngưỡng mộ Đế quốc có được một Tư Tế tốt như vậy.

Bây giờ vị Tư Tế Đế quốc này thế mà lại cũng hy vọng có thể trở thành Tư Tế của tộc Thú Nhân.

Đây căn bản không phải là vấn đề họ có bằng lòng hay không, mà là họ thật sự có vinh hạnh này, có thể giữ lại Tư Tế sao?

Đồ Mãnh vì kích động mà vết thương chưa kịp đông lại đã bị nứt ra một lần nữa, máu tươi chảy ròng ròng.

Minh Lạc vội vàng nói: “Ông nằm xuống trước đi.”

Thân hình Đồ Mãnh cao lớn, Minh Lạc đẩy ông ta không nổi.

Giọng Đồ Mãnh vì kích động mà có hơi khàn: “Chúng tôi bằng lòng! Vô cùng… vô cùng bằng lòng!”

Minh Lạc lịch sự hỏi: “Ông có muốn đợi bàn bạc với tộc nhân xong rồi hẵng nói không?”

Đồ Mãnh nhanh chóng nói: “Không cần, tất cả mọi người đều bằng lòng!”

Ông ta đột nhiên nhìn về phía đại tướng tộc Thú Nhân.

Vị đại tướng tộc Thú Nhân kia bị ánh mắt cấp bách của Quốc chủ nhà mình làm cho chấn động, theo bản năng nói: “Ý nguyện của Quốc chủ chính là ý nguyện của tất cả thú nhân trên hành tinh Thú Nhân chúng tôi.”

Lúc này Minh Lạc mới nở nụ cười: “Vậy ông cứ dưỡng thương cho tốt trước đã, chuyện tiếp theo để sau hãy nói.”

Đồ Mãnh vội vàng nói: “Đều là vết thương ngoài da, tôi vào khoang trị liệu nằm một lát là được rồi… A Dũng, khoang trị liệu đã chuyển đến chưa?”

Đại tướng nói: “Chắc là sắp đến rồi.”

Chưa đầy vài phút sau, khoang trị liệu quả nhiên được chuyển đến.

Đồ Mãnh nằm trong khoang trị liệu vài phút, vết thương ngoài da liền đông lại. Tuy vẫn chưa lành hẳn nhưng đã không còn chảy máu nữa.

Chỉ là vết thương trên người ông ta quá nhiều, bản thân ông ta cố chịu đựng không biểu hiện ra ngoài, nhưng nội thương cũng không ít.

Minh Lạc thấy vết thương của ông ta không còn chảy máu nữa, quay đầu nhìn ra phía sau, không thấy người mình muốn tìm, có hơi nghi hoặc hỏi Lê Nguyên Thanh: “Cá voi xanh đâu?”

Lê Nguyên Thanh thản nhiên nói: “Vừa nãy đã đi rồi, tìm hắn ta có việc gì sao?”

Minh Lạc nói: “Vừa nãy anh ta cũng bị thương, bảo anh ta vào khoang trị liệu chữa trị một chút.”

Lê Nguyên Thanh có hơi bất ngờ, còn tưởng rằng thái độ của Lạc Lạc đối với Cá voi xanh vẫn như trước đây.

Thực tế, ngay cả bản thân Cá voi xanh cũng nghĩ như vậy.

Khi nghe Minh Lạc nói muốn làm Tư Tế của tộc Thú Nhân, Cá voi xanh liền cảm thấy khó chịu trong lòng.

Cậu mới đến tộc Thú Nhân bao lâu chứ?

Đồ Mãnh là người như thế nào, Tư Tế nhỏ đã tìm hiểu rõ chưa?

Tộc Thú Nhân nghèo nàn rách nát như vậy, rốt cuộc hấp dẫn cậu ở điểm nào? Mới đến đã muốn làm Tư Tế cho người ta?

Tộc Hải Thần của hắn có điểm nào thua kém?!

Cá voi xanh càng nghĩ, sắc mặt càng trầm xuống. Đặc biệt khi nghĩ đến việc Tư Tế nhỏ thực ra không thích hắn, thậm chí còn ghét hắn.

Hắn quả thực không ở lại nổi nữa, quay đầu bỏ đi.

Vừa ra khỏi cửa liền thấy Mắt đang mân mê xúc tu bị đứt trước đó của hắn với vẻ mặt si mê.

Mắt Cá voi xanh hơi nheo lại, lạnh lùng nói: “Mắt của ngươi cũng nhanh thật đấy, thế mà cũng nhặt về được.”

Trước đó Cá voi xanh bị dị thú cắn đứt hai cái xúc tu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=60]

Khi tên An đại nhân kia bỏ chạy, con dị thú cắn đứt xúc tu của hắn cũng mang theo xúc tu của hắn chạy mất.

Không ngờ lại bị Mắt nhặt về được.

Mắt si mê vuốt ve xúc tu của Cá voi xanh, “Tộc trưởng, đây là tôi nhặt được, ngài sẽ không đòi lại chứ?”

Cá voi xanh tặc lưỡi một tiếng, cười lạnh: “Ngươi tưởng ngươi có thể dung hợp được gen của ta sao?”

Mắt cười hề hề hai tiếng: “Có dung hợp được hay không thì tính sau, quan trọng nhất vẫn là ngưỡng mộ thân thể cường tráng này của ngài.”

Cá voi xanh mới không tin lời ma quỷ của hắn.

Tộc Hải Thần có ai mà không muốn gen của hắn chứ?

Lần này hắn bị đứt hai cái xúc tua, đối với Mắt mà nói chính là mẫu vật thí nghiệm gen từ trên trời rơi xuống, hận không thể lập tức quay về tinh vực Thâm Hải, cố gắng dung hợp gen của hắn mới đúng.

Đương nhiên, đây là cách sinh tồn của tinh vực Thâm Hải. Miệng Cá voi xanh cười lạnh, nhưng thấy hành vi cử chỉ của Mắt lại không nói gì thêm, chỉ âm dương quái khí nói: “Gen của ta không phải ai cũng có thể dung hợp được, cho dù ngươi có dung hợp thì cũng phải xem ngươi có chịu đựng nổi không đã.”

Mắt chỉ từng chứng kiến sự mạnh mẽ của Cá voi xanh, chưa từng thấy trên người Cá voi xanh xuất hiện di chứng gì, tất nhiên không tin lời Cá voi xanh. Hắn chỉ nghĩ Cá voi xanh không muốn người khác dung hợp gen của mình mà thôi.

Mắt tự mình cười hắc hắc nói: “Được hay không thì cứ phải thử xem đã rồi tính.”

Cá voi xanh khịt mũi, vòng qua Mắt, đi thẳng một mạch.

Đột nhiên, cơ thể hắn cứng đờ, một cơn đau nhức bùng lên từ thức hải tinh thần của hắn.

Lại bắt đầu rồi.

Thức hải tinh thần của hắn phát tác!

Tính cả lần trước, thực ra vấn đề bạo động thức hải tinh thần này đã hơn nửa năm không phát tác.

Nhưng mỗi lần phát tác đều nghiêm trọng hơn lần trước!

Lúc trước Cá voi xanh vội vàng tìm kiếm tấm da thú, muốn biết phương pháp trường sinh. Đơn giản là vì bản thân hắn cũng phát hiện ra, mỗi lần thức hải tinh thần bạo động thì tinh thần lực của hắn sẽ bị tổn thương nặng nề.

Lần phát tác trước, hắn gần như quên mất mình đã làm gì, thậm chí không biết mình đã đi đâu!

Khi hắn tỉnh lại, hắn đã ở một vùng biển sâu, xung quanh có một đống xác sinh vật biển. Mà tinh thần lực của hắn cũng như bị rút cạn, khiến cả người hắn vô cùng yếu ớt.

Mồ hôi lạnh của Cá voi xanh tuôn ra trong nháy mắt, một cơn bão tinh thần vô hình vô sắc đột nhiên xuất hiện.

Người đầu tiên nhận ra điều bất thường là Mắt. Hắn đang gói ghém xúc tu bị đứt của Cá voi xanh, bỏ vào nút không gian, muốn bảo quản tươi ở mức tối đa.

Như vậy mới có thể chiết xuất ra gen tốt nhất.

Mỗi một người tộc Hải Thần đều có thiết bị bảo quản tươi như vậy. Đều là để có thể tùy thời tùy chỗ phát hiện ra gen mạnh mẽ mới, tiện cho việc lưu trữ mẫu vật thí nghiệm cho bản thân.

Kết quả vừa mới cất xúc tu xong liền cảm nhận được cơn bão mạnh mẽ hình thành từ tinh thần lực.

“Tộc trưởng?” Mắt quay đầu nhìn lại liền thấy Cá voi xanh ôm đầu, cơ thể đang run rẩy, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

“A!!” Cơn đau dữ dội khiến Cá voi xanh dùng sức đập đầu vào tảng đá trên mặt đất. Cơn đau này đến từ thức hải tinh thần, đến từ linh hồn. Hắn đập đầu chảy máu nhưng vẫn không thể làm giảm bớt nỗi đau đó.

Cơn bão tinh thần mạnh mẽ giống như cuồng phong, tàn bạo càn quét mọi thứ xung quanh.

“Tộc trưởng, ngài không sao chứ tộc trưởng?” Mắt vốn dĩ đã vô cùng mưu mô, nhìn thấy Cá voi xanh đau đớn như vậy, tròng mắt hắn xoay chuyển. Đặc biệt là khi nhìn thấy đầu Cá voi xanh toàn là máu, trong lòng hắn càng thêm rạo rực.

Tuy không biết tộc trưởng xảy ra chuyện gì, nhưng số máu này đều là mẫu vật chiết xuất gen mới nhất của tộc trưởng đấy!

Không thu thập lại thì hắn ta sẽ mất ngủ cả tháng mất!

Mắt mang theo tâm tư nhỏ đến gần Cá voi xanh.

Tuy nhiên hắn vừa mới đến gần đã bị một cơn bão tinh thần mạnh mẽ cuốn lấy!

Lực kéo mạnh mẽ đó dường như muốn xé nát toàn bộ cơ thể hắn ta thành từng mảnh nhỏ.

Cơ thể hắn trở nên vặn vẹo, tròng mắt lồi ra.

“Tộc, tộc trưởng tha mạng!” Mắt là kẻ thức thời, lập tức hét lớn: “Tôi là Mắt, tôi là tâm phúc của ngài! Giết tôi rồi thì ngài đâu còn tâm phúc nghe lời lại dễ dùng như tôi nữa!”

Nhưng hai mắt Cá voi xanh đỏ ngầu. Giờ phút này hắn đã mất đi ý thức, rơi vào trạng thái điên loạn, căn bản không nghe thấy Mắt đang nói gì.

Cơ thể Mắt như con búp bê vải rách nát, bị Cá voi xanh xé toạc chỉ trong chốc lát.

Được rồi, thực ra bản thể thực sự của hắn ta chính là một con mắt, cơ thể là do gen tái sinh “sinh” ra, không có bất kỳ chức năng cơ thể nào.

Nhưng cũng thực sự rất đau, rất đau đó!

Điều Mắt sợ nhất vẫn là, khi hắn ta chỉ còn lại một con mắt thì liệu Cá voi xanh có ăn luôn hắn không!

Mắt hu hu kêu to xin tha.

Không biết có phải ông trời thương xót hắn ta hay không, ngay khi Mắt tưởng rằng lần này hắn tiêu đời rồi thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Minh Lạc.

“Chuyện gì thế này?”

Tròng mắt của Mắt vừa chuyển liền nhìn thấy Minh Lạc và Lê Nguyên Thanh.

Mắt lập tức hu hu hét lớn: “Thần biển sâu, ngài mau cứu tín đồ của ngài đi! Tôi là tín đồ trung thành nhất của ngài, cả tinh vực Thâm Hải ngoài tôi ra, không có ai tôn kính ngài hơn…!”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm phun ra một ngụm nước biển. Nước biển này giống như quả cầu, bịt miệng Mắt lại.

Minh Lạc định tiến lên xem xét, Lê Nguyên Thanh ngăn cậu lại: “Đừng qua đó, nguy hiểm, là bão tinh thần.”

Minh Lạc biết tinh thần lực của Cá voi xanh dường như có chút vấn đề, nhưng không biết bão tinh thần là chuyện như thế nào.

Lê Nguyên Thanh giải thích: “Hậu quả của việc dung hợp nhiều loại gen, đây là do hắn tự làm tự chịu.”

Minh Lạc mím môi, lặng lẽ nhìn Lê Nguyên Thanh.

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh bất đắc dĩ nói: “Em như vậy sẽ làm hư bọn họ đấy.”

Minh Lạc: “Sẽ không, em sẽ trông chừng họ cẩn thận.”

Lê Nguyên Thanh không còn cách nào khác, thấp giọng nói một câu: “…Đây là mẹ hiền chiều hư con sao?”

Minh Lạc lo lắng cho tình trạng của Cá voi xanh nên không nghe rõ: “Cái gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Khụ.”

Lê Nguyên Thanh: “Không có gì.”

Tinh thần lực của Lê Nguyên Thanh mạnh hơn Cá voi xanh, vì vậy không sợ bão tinh thần do thức hải tinh thần của Cá voi xanh tạo ra, thậm chí còn có thể áp chế ngược lại đối phương.

Dưới sự áp chế tuyệt đối của tinh thần lực của hắn, cuối cùng Mắt cũng giữ được cái mạng nhỏ.

Còn Cá voi xanh chịu sự phản phệ của bão tinh thần lực, phun ra vài ngụm máu lớn, nhưng cũng may cuối cùng đã tỉnh táo lại.

Trong chốc lát, Cá voi xanh vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn thấy Lê Nguyên Thanh, hắn theo bản năng muốn âm dương quái khí vài câu.

Chưa kịp mở miệng đã bị Minh Lạc ấn đầu: “Đừng nhúc nhích.”

Cá voi xanh sững người một chút. Dấu hiệu đau đớn âm ỉ trong thức hải tinh thần khiến hắn muộn màng phản ứng lại.

Vừa rồi vấn đề tinh thần của hắn lại phát tác sao?

Cá voi xanh theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng ngay sau đó, một luồng sức mạnh ôn hòa đã đi vào cơ thể hắn.

Minh Lạc nhìn hắn với ánh mắt khiển trách: “Bảo anh đừng nhúc nhích mà.”

Cơ thể Cá voi xanh hơi cứng lại, sau đó không dám nhúc nhích nữa.

Hắn cẩn thận nhớ lại, vậy là bị Tư Tế nhỏ nhìn thấy rồi?

Nhất thời Cá voi xanh cảm thấy trong lòng có hơi… khó chịu, giống như mặt xấu hổ nhất, yếu đuối nhất, chuyện không muốn cho người khác biết nhất lại bị người ta nhìn thấy vậy.

Đặc biệt hơn, hắn là người không muốn để lộ mặt yếu đuối của bản thân trước Tư Tế nhỏ nhất.

Hắn đã từng nghĩ muốn nhờ Tư Tế nhỏ chữa trị thức hải tinh thần cho hắn, nhưng không phải vào lúc hắn phát tác.

Sắc mặt Cá voi xanh lúc xanh lúc trắng, cố tình giờ phút này bị Minh Lạc ấn đầu, muốn động cũng không dám động.

“Sao thức hải tinh thần của anh lại tệ như vậy?” Minh Lạc đột nhiên nhíu mày hỏi.

Cá voi xanh hơi hé miệng, một lúc lâu sau mới nói: “Thì sao chứ? Dù sao cũng không chết được.”

Không biết có phải vì đã bị người ta nhìn thấy mặt yếu đuối hay không, Cá voi xanh cũng buông xuôi, “… Cậu không phải là Tư Tế của Đế quốc sao? Không phải vừa đến hành tinh Thú Nhân đã coi như là Tư Tế của tộc Thú Nhân rồi sao? Tộc Hải Thần chúng tôi có liên quan gì đến cậu?”

Minh Lạc trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt hơi hung dữ.

Cá voi xanh cười lạnh một tiếng: “Tôi cũng không nói sai.”

Minh Lạc: “Cho dù tôi là Tư Tế của bọn họ thì cũng vẫn là Tư Tế của anh, anh bớt nói nhảm với tôi đi.”

Cá voi xanh ngẩn ra: “Cậu đừng nói bậy… Cậu là Tư Tế của ai chứ?”

Dừng một chút, Cá voi xanh lại liếc nhìn cậu: “… Đây là cậu nói đấy nhé, tôi không ép cậu đâu!”

Tư Tế nhỏ nói, cũng là Tư Tế của hắn!

Là Tư Tế của tộc Hải Thần bọn họ!

Khóe miệng Cá voi xanh nhếch lên, vừa quay đầu lại liền phát hiện Lê Nguyên Thanh đang mặt không biểu cảm nhìn mình, lại nhanh chóng đè xuống.

Nhưng trong lòng vẫn có chút hưng phấn khó tả, Tư Tế là của tộc Hải Thần bọn họ!

Trong lúc hắn đang hưng phấn, Minh Lạc đã kiểm tra xong vấn đề thức hải tinh thần của hắn, nói: “Trong thức hải tinh thần của anh có quá nhiều… năng lượng cuồng bạo rất giống trong cơ thể dị thú, cần phải loại bỏ hết chúng thì bệnh của anh mới khỏi được.”

Cá voi xanh: “Có phiền phức không?”

Minh Lạc liếc nhìn hắn: “Phiền chết đi được.”

Cá voi xanh liền hiểu, tuy có thể sẽ hơi phiền phức nhưng bệnh này có thể chữa được. Hắn lại hỏi: “Có ảnh hưởng đến cậu không?”

Thực ra hắn càng muốn hỏi là, chữa trị cho hắn có làm tổn thương đến Tư Tế nhỏ không?

Nhưng lại cảm thấy nói ra lời này… quá kỳ lạ!

Hắn mới không phải quan tâm Tư Tế nhỏ đâu nhé!

Minh Lạc tức giận nói: “Cho tôi ăn no, đầy đủ lượng máu là được.”

Cá voi xanh nghĩ thầm, chuyện này đơn giản, vậy có nghĩa là hoàn toàn không thành vấn đề!

Cá voi xanh không nói hai lời liền đứng dậy, lại khôi phục tư thái cao cao tại thượng của tộc trưởng tộc Hải Yêu năm xưa: “Mấy cái này đều là chuyện nhỏ, chỉ cần cậu có thể chữa khỏi cho tôi, chức phó lãnh đạo tộc Hải Thần chúng tôi…”

Dừng một chút, dường như còn nhớ tới Lê Nguyên Thanh, Cá voi xanh không tình nguyện nói: “Vị trí thứ ba chính là cậu.”

Minh Lạc cạn lời nói: “Anh cứ đi nằm vào khoang trị liệu, chữa lành vết thương của anh trước đã rồi hãy nói! Xúc tu của anh không phải bị đứt rồi sao?”

Cá voi xanh tỏ vẻ không hề gì: “Hai cái xúc tu mà thôi, chỉ cần tôi còn một hơi thở, gen tái sinh sẽ giúp tôi hồi phục.”

Nghe vậy, Minh Lạc không biết nghĩ tới điều gì, giữa trán nhíu lại: “Anh nói là, chỉ cần anh còn một hơi thở, bất kể cơ thể anh bị hủy hoại thành bộ dạng gì thì đều có thể tái sinh?”

Cá voi xanh khẽ hừ một tiếng, cho rằng Minh Lạc cuối cùng cũng phát hiện ra điểm lợi hại của mình, thản nhiên nói: “Đương nhiên, thiên phú gen tái sinh của tôi là mạnh nhất toàn tộc Hải Thần.”

Minh Lạc lại hỏi: “Nếu dung hợp gen của anh, kế thừa thiên phú tái sinh của anh, thì có phải cũng có thể sở hữu năng lực tái sinh giống như anh không?”

Cá voi xanh khịt mũi: “Đương nhiên, nếu không cậu nghĩ từ trên xuống dưới tộc Hải Thần suốt ngày nhìn chằm chằm xem tôi đã chết hay chưa là vì cái gì? Còn không phải là vì gen của tôi sao.”

Mắt Minh Lạc bỗng nhiên sáng lên, lập tức hét lớn với Tạ Văn: “Đại Văn! Tôi biết cách cứu vợ ông rồi!”

Trong lòng Tạ Văn vui mừng, bất chấp hình tượng của mình, trực tiếp chạy tới: “Thật không? Có cách gì?”

Thực tế, trong cuộc giao phong vừa rồi với An đại nhân, đặc biệt là khi thấy vị An Tư Tế kia không tốn chút sức nào mà đã có thể cho nổ tung những thú nhân bị hắn ta khống chế, thì trong lòng Tạ Văn đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào.

Minh Lạc nói: “Có thể, nhưng việc này có lẽ phải hỏi ý kiến của Hoàng hậu Tạ Vi trước.”

Tạ Văn vội vàng hỏi: “Là cách gì? Tôi có thể thay Vi Vi đồng ý!”

Minh Lạc chần chừ nói: “Vẫn nên hỏi Hoàng hậu một chút đi? Dù sao chuyện này cũng liên quan đến việc sau này bà ấy… ừm.”

Trong lòng Tạ Văn đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

Cá voi xanh ở bên cạnh nghe một lúc cũng đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

Tư Tế nhỏ không phải là…

Minh Lạc nói: “Nếu Hoàng hậu Tạ Vi có thể dung hợp gen của Cá voi xanh, tôi chắc chắn có thể bóc tách được hạt giống ký sinh trên người bà ấy ra, đồng thời… ký sinh ngược lại. Nhưng mà…”

Giọng điệu Minh Lạc dè dặt, rụt rè nói: “Gen của tộc Hải Yêu đều rất kỳ lạ, tôi hơi lo lắng Hoàng hậu sau khi dung hợp gen cũng sẽ… ừm, ông hiểu mà?”

Tạ Văn: “…”

Cá voi xanh: “…”

Tạ Văn quá hiểu!

Nhìn xem tộc Hải Yêu đều có bộ dạng kỳ kỳ quái quái gì kìa!

Nếu vợ ông cũng biến thành cái dạng kỳ quái đó…

Ông…

Cá voi xanh nhìn ra sự ghét bỏ của Tạ Văn, nén sự khó chịu nói: “Ông có biểu cảm gì đấy? Ông tưởng bổn tộc trưởng rất muốn cho cái gen này sao? Ông có biết bên ngoài có bao nhiêu người cầu xin gen của bổn tộc trưởng không? Ông có biết gen của bổn tộc trưởng bán được bao nhiêu tiền không?”

Tạ Văn: “…Có thể.”

Tạ Văn thử nghĩ, so với việc vợ chết, dường như chỉ cần vợ còn sống, cho dù biến thành bộ dạng kỳ quái nào thì ông cũng đều có thể chấp nhận được hết.

QAQ

Điều Lê Nguyên Thanh quan tâm hơn là câu nói sau của Minh Lạc, hỏi: “Vừa nãy em nói ký sinh ngược lại, ý là em muốn ký sinh hạt giống này lại trên người tên Tư Tế Hắc Ám kia sao?”

Minh Lạc gật đầu: “Đúng vậy.”

Trên mặt cậu mang theo vẻ chán ghét đối với Tư Tế Hắc Ám, nói: “Tộc Thú Nhân có rất nhiều người là do hắn ta thức tỉnh. Hắn ta dùng năng lượng cuồng bạo rót vào thú nhân của tộc Thú Nhân. Chỉ cần hắn ta ở gần những thú nhân đó một chút là có thể dùng năng lực cảm ứng để kích nổ những ‘đạn dược’ đó.”

Mà theo lời Đồ Mãnh nói, thú nhân như vậy ở tộc Thú Nhân lại quá nhiều.

Nếu dồn Tư Tế Hắc Ám vào đường cùng, những thú nhân đó sẽ rất nguy hiểm.

Minh Lạc lại nói: “Thiên phú tái sinh của Cá voi xanh đã cho tôi một cảm hứng. Thiên phú này không chỉ có thể dung hợp trên người Hoàng hậu Tạ Vi, mà còn có thể dung hợp vào người tộc Thú Nhân. Khi năng lượng cuồng bạo phát tác, chỉ cần tôi giữ được một hơi thở cho họ, những thú nhân đó có thể dựa vào thiên phú tái sinh để phục hồi cơ thể mình. Mà năng lượng cuồng bạo đã mất đi tác dụng, vậy thì không cần phải kiêng dè Tư Tế Hắc Ám nữa.”

Lê Nguyên Thanh trầm ngâm, đây quả thật là một biện pháp tốt.

Như vậy, Lạc Lạc không cần chữa trị xong cho một người lại phải bổ sung huyết mạch đồ đằng.

Nhiều người như vậy, dựa vào một mình cậu là không được.

Kết quả tồi tệ nhất là phải dùng sự hy sinh của tộc Thú Nhân để đổi lấy Tư Tế Hắc Ám.

Nhưng hy sinh thường dân vô tội, bọn họ không làm được.

Nghe vậy, Cá voi xanh lập tức như gặp đại địch: “Cái gì? Cậu còn muốn cho nhiều người dung hợp gen của tôi sao?!”

***

Lời tác giả:

Cá voi xanh trước kia: Ngươi có biết gen của ta có thể bán được bao nhiêu tiền không? Biết gen của ta hiếm có thế nào không?

Minh Lạc sau này: Trong tộc Thú Nhân có rất nhiều người đều là anh chị em của Cá voi xanh! Cá voi xanh bốn biển là nhà, tất cả đều là anh chị em!

Cá voi xanh: … Thật cảm ơn cậu.

Bình Luận

0 Thảo luận