Sáng / Tối
Trí nhớ của Lê Nguyên Thanh từ trước đến nay luôn rất xuất sắc.
Chỉ là trước đây hắn không bao giờ để tâm đến bất cứ chuyện gì không liên quan đến quân đoàn.
Nhưng giờ phút này, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, mỗi một câu mà Minh Lạc đã nói, hắn đều nhớ rõ mồn một.
Mà bề ngoài thì cậu thiếu niên này cũng không có bất kỳ mối quan hệ nào với quân đoàn.
Hắn nhớ rõ rằng, trong lần đầu tiên gặp mặt, Minh Lạc đã từng đưa ra yêu cầu này với hắn.
Thực ra ban đầu hắn cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng trước mắt lại nhìn thấy yêu cầu "chạm tay" tương tự xảy ra với Văn Dực Lâm...
Trong lòng Lê Nguyên Thanh không tự chủ được mà nghĩ sang hướng khác.
Hôm qua Minh Lạc còn nói hình thái thiên phú của Đại hoàng tử rất đẹp trai.
Lê Nguyên Thanh không phát hiện ra, vẻ mặt của chính hắn đã ngày càng căng thẳng.
Minh Lạc không nhận được câu trả lời của Văn Dực Lâm, lại nói thêm một câu: "Một ngón tay là được rồi."
Cậu còn vươn tay ra làm mẫu.
Lê Nguyên Thanh: ".."
Đến cả lời nói cũng giống hệt nhau!
Nếu Lê Nguyên Thanh không để tâm thì Văn Dực Lâm cũng sẽ không so đo chuyện nhỏ nhặt này.
Nhưng bây giờ thấy bạn thân rõ ràng là rất để ý, Văn Dực Lâm tất nhiên liền bắt đầu chú ý đến việc tiếp xúc với Minh Lạc.
Nghe Minh Lạc nói muốn chạm vào tay mình, hắn rụt tay lại, đặc biệt tuân thủ nam đức mà nói: "Việc này không tiện lắm, con người tôi tương đối truyền thống, sau này chỉ có vợ tôi mới có thể chạm vào tay tôi."
Minh Lạc nhíu mày: "Vợ?"
Văn Dực Lâm chớp mắt: "Đúng vậy."
Ngừng một chút, ánh mắt của hắn dừng lại trên cánh tay Minh Lạc đang nắm lấy cánh tay của Lê Nguyên Thanh, ý vị sâu xa nói: "Nguyên Thanh cũng giống như tôi, chúng tôi đều rất bảo thủ, không tin thì cậu cứ hỏi anh ấy."
Cơ thể Lê Nguyên Thanh cứng đờ, sau đó thản nhiên rút cánh tay mình ra khỏi tay Minh Lạc.
Minh Lạc không để ý điều này, bởi vì cậu căn bản không nghĩ nhiều.
Thấy đứa trẻ trong bộ lạc không chịu hợp tác, cậu dứt khoát đổi cách khác.
Minh Lạc thúc giục huyết mạch đồ đằng trong cơ thể, dùng sức mạnh của huyết mạch đồ đằng để cảm ứng hình thái đồ đằng của Văn Dực Lâm.
Huyết trì đồ đằng trong người cậu không còn nhiều.
Mấy ngày nay tuy có thuốc bổ máu bổ sung, nhưng vì muốn chữa bệnh cho Lê Nguyên Thanh nên cậu đã truyền hết năng lượng của huyết mạch đồ đằng cho hắn.
Tuy nhiên, dù không thể triệu hồi chiến sĩ Thú Vương thì việc cảm ứng đối phương vẫn có thể làm được.
Khoảng cách gần như vậy, Văn Dực Lâm chắc chắn cũng có thể cảm nhận được cảm ứng này, hắn sẽ có thể hiểu được cậu muốn làm gì.
Minh Lạc không biết rằng, ngay khoảnh khắc cậu thúc giục huyết mạch đồ đằng, hoàng đế Đế quốc trong hoàng cung đã cảm nhận được sự lôi kéo này ngay lập tức.
"Rầm!"
Hoàng đế đột nhiên ôm lấy ngực đứng dậy: "... Người đâu!"
Lần cảm ứng này đến quá đột ngột, bên cạnh hoàng đế Đế quốc thậm chí không có ai.
Nhưng hắn cảm nhận rõ ràng rằng -
Ngày càng gần hơn!
Gần hơn cả hai lần trước!
Tên Hải Yêu tộc đó ngày càng đến gần mình!
Rất nhanh liền có một binh lính chạy đến: "Bệ hạ!"
Hoàng đế Đế quốc hít sâu một hơi, theo cảm ứng đã xác định được vị trí: "Chỗ này, điều tra kỹ lưỡng! Phải bắt được tên Hải Yêu tộc đó!"
Cùng lúc đó.
Trong vùng biển sâu xa xôi, tộc trưởng của tộc Hải Yêu lẳng lặng cảm nhận tiếng gọi ngày càng rõ ràng này. Chờ đến khi cảm ứng dần dần biến mất, hắn mới mở mắt ra, mày dần nhíu lại.
Bởi vì lần cảm ứng này tương đối rõ ràng, hắn mơ hồ cảm nhận được loại cảm ứng này đến từ vùng tinh vực phía đông xa xôi.
Chỉ là tộc trưởng của tộc Hải Yêu hiểu rõ rằng, Đế quốc không thể làm gì được tộc Hải Yêu ở khoảng cách xa như vậy.
Tộc trưởng của tộc Hải Yêu trầm tư một lát, bỗng nhiên lấy ra một tấm da thú cổ xưa lớn gấp đôi tấm trong tay của hoàng đế Đế quốc.
Lẽ nào Đế quốc đã giải mã được bí mật trên tấm da thú?
Ánh mắt tộc trưởng trở nên sắc lạnh, liên lạc với con cờ mà mình đã sớm chôn ở Đế quốc.
"Ta cần biết tất cả động tĩnh gần đây của Đế quốc."
Cảnh tượng này cũng đồng thời xảy ra ở các tinh vực khác.
Thế nhưng Minh Lạc lại không hề hay biết.
Cậu chỉ phát hiện ra Văn Dực Lâm thờ ơ với sự triệu hồi của mình.
Quả nhiên là trong quá trình truyền thừa đã xảy ra vấn đề sao? Minh Lạc trầm ngâm suy nghĩ.
Đúng lúc này, quang não của Văn Dực Lâm vang lên.
Bởi vì hắn đã bật chế độ riêng tư nên người bên cạnh không nghe thấy đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy sắc mặt Văn Dực Lâm hơi đổi, giọng cũng trầm xuống.
"Tôi đang ở đây." Văn Dực Lâm trầm giọng nói: "Anh lập tức phái người đến."
Ngắt kết nối, Lê Nguyên Thanh hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Văn Dực Lâm lạnh lùng nói: "Vừa nhận được thông báo, tộc Hải Yêu đang ở gần đây."
Nghe vậy, Lê Nguyên Thanh cũng nhíu mày.
Ngay lúc này xe bay cũng vừa hay đến cổng học viện quân sự Đế quốc, Văn Dực Lâm nói với Minh Lạc: "Cậu mau đi học đi, nhớ là buổi sáng đừng ra khỏi trường."
Nhanh như vậy đã đến rồi sao?
Minh Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cổng lớn của học viện quân sự Đế quốc đang ở phía trước, ở cổng trường còn có một bóng dáng quen thuộc, chính là Bạch Lâm đã hẹn với cậu.
Minh Lạc nhìn Văn Dực Lâm, vẻ mặt có chút không nỡ.
Lê Nguyên Thanh thản nhiên nhắc nhở: "Chúng tôi còn có việc phải làm."
Minh Lạc đành phải xuống xe trước.
Nhưng lại nghĩ đến hai người đã có thông tin liên lạc, có thể trực tiếp dùng quang não để nói chuyện.
Trước khi đi, cậu nói với Văn Dực Lâm: "Tôi sẽ liên lạc với anh qua quang não."
Văn Dực Lâm: "Ờ."
Văn Dực Lâm nhìn khuôn mặt không biểu cảm của bạn thân, cười gượng một tiếng: "Ha, ha ha."
Cũng không nói là có trả lời hay không.
Dù sao thì hắn chắc chắn sẽ không trả lời!
Nhìn Minh Lạc và Bạch Lâm cùng nhau vào trường, hai người còn lại trên xe lại nhìn nhau.
Văn Dực Lâm hơi chột dạ nói: "Huynh đệ, cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không có ý gì đối với Tiểu Minh Lạc đâu, tôi chỉ coi cậu ấy như một đứa em trai thôi."
Lê Nguyên Thanh: "Ồ."
Hắn mặt không biểu cảm nois: "Anh nói những thứ này với tôi để làm gì."
Sau đó tiếp tục bổ sung: "Chuyện này cũng không liên quan đến tôi."
Văn Dực Lâm cười gượng: "Không phải là tôi sợ cậu để ý sao."
Lê Nguyên Thanh: "Không có."
Dừng hai giây, rồi lại nói: "Tôi chỉ là một người sắp chết, có gì mà phải để ý."
Ban đầu hắn còn lo lắng Minh Lạc sẽ thích mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=17]
Bây giờ hắn biết cậu ấy có hứng thú với Đại hoàng tử hơn, đây không phải là một chuyện tốt sao.
Văn Dực Lâm ngẩn người, định nói gì đó nhưng lại nuốt trở về.
Chờ đến khi quang não của hắn lại vang lên một lần nữa, Văn Dực Lâm mới mở miệng: "Nơi này là học viện quân sự Đế quốc, tộc Hải Yêu ẩn náu ở gần đây, không biết có phải là muốn lẻn vào học viện quân sự Đế quốc không. Tôi đi điều tra trước đây."
Nói xong, hắn bảo Quý Minh và Hùng Viễn ngồi ở ghế trước: "Hai người các anh dẫn người đi điều tra khu phố."
"Rõ."
Bốn người cứ thế chia ra.
Văn Dực Lâm vốn là làm tài xế cho Lê Nguyên Thanh, bây giờ có nhiệm vụ đột xuất, Lê Nguyên Thanh liền tự mình lái xe bay đi.
Quý Minh và Hùng Viễn ngồi ở hàng ghế trước nghe lỏm suốt đường đi, bây giờ thấy cả Lê Nguyên Thanh và Văn Dực Lâm đều đi rồi mới dám nhỏ giọng hỏi nhau: "Tiểu thiếu gia... không phải là đã để ý đến Đại hoàng tử rồi chứ?"
Hùng Viễn, một người cha già lo lắng, bắt đầu xét nét: "Chắc là... thấy hình thái thiên phú của Đại hoàng tử tương đối đặc biệt, chỉ là thấy mới lạ thôi."
Quý Minh gật đầu, nhỏ giọng phụ họa: "Tôi không tán thành."
Tư tế đại nhân xứng đáng với những gì tốt nhất!
Hùng Viễn: "Tôi cũng vậy."
Đúng, phải là người tốt nhất!
Hai người liếc nhau, xem ra phải lén lút khuyên nhủ tư tế một phen rồi.
---
"Vừa rồi ai đưa cậu đến vậy? Sao tớ lại thấy giống như là thượng tướng Lê?"
Bạch Lâm vẫn luôn đợi ở cổng trường, lúc Minh Lạc xuống xe bay, cậu ta không biết bản thân có nhìn nhầm không, hình như đã thấy Tiểu Lạc ngồi cùng với thượng tướng Lê.
Minh Lạc không giấu giếm: "Là anh ta đưa tớ đến."
Bạch Lâm ra vẻ muốn nói lại thôi.
Minh Lạc: "Sao vậy?"
Bạch Lâm nhỏ giọng hỏi: "Sao anh ta lại đưa cậu đi học vậy?"
Thực ra cậu ta càng muốn hỏi là: Mối quan hệ của hai người từ khi nào lại trở nên tốt như vậy!
Minh Lạc: "Anh ta tiện đường."
Bạch Lâm: "Tiện đường?"
Minh Lạc kỳ quái hỏi: "Đúng vậy, sao vậy?"
Bạch Lâm ho khan một tiếng: "Không sao... Đúng rồi, cậu có đói không? Ăn sáng chưa? Tớ mua rất nhiều đồ, nếu cậu đói thì cứ nói với tớ một tiếng."
Có tiền thưởng của trường, tài chính của Bạch Lâm liền trở nên dư dả.
Vốn dĩ cậu ta nên tiết kiệm tiền, nhưng nghĩ đến Tiểu Lạc, lại luôn lo lắng cậu ấy không đủ no, dứt khoát đều mua những món mà Tiểu Lạc thích ăn trước đây.
Minh Lạc không từ chối.
Thế là lúc đăng ký vào ngành robot, Bạch Lâm chạy lên chạy xuống tìm giáo viên ký tên, lấy cho Minh Lạc tên phòng học giả lập, làm đủ loại giấy tờ và đơn từ.
Minh Lạc thì chỉ ở bên cạnh ăn ăn ăn.
Chờ đến khi ăn gần xong thì Bạch Lâm cũng làm xong.
Không biết có phải là do Lê Nguyên Thanh đã dặn dò trước hay không, ban đầu Bạch Lâm còn lo lắng cấp bậc của Minh Lạc không đủ để vào được ngành robot, không ngờ lúc làm thủ tục lại rất thuận lợi.
Chỉ là Minh Lạc là học sinh duy nhất có cấp bậc thể chất và tinh thần lực đều không đạt cấp A trong khoa robot. Tin tức này rất nhanh đã lan truyền khắp trường.
Biết được tin này, Minh Nghị cảm thấy rất bực bội.
Trần Học Từ cười lạnh: "Thật không biết nó làm thế nào mà lại quen được với thượng tướng Lê."
Minh Nghị lắc đầu: "Thôi, đừng nói nữa."
Họ không thể đắc tội Quân đoàn đệ nhất được.
Từ sau sự việc lần trước, Minh Nghị cảm thấy trong trường học như thể đâu đâu cũng có người nói xấu mình sau lưng. Ngay cả cha cũng đối xử với hắn lạnh nhạt đi không ít.
Thế nhưng hắn cũng không có cách nào cả. Hắn có thể đối đầu với quân đoàn đệ nhất sao?
"Minh ca, anh yên tâm, nó cũng không kiêu ngạo được mấy ngày đâu."
"Có ý gì?"
"Anh quên rồi sao? Thượng tướng Lê đã mắc chứng hỏng gen từ một năm trước, bây giờ... chỉ sợ là không trụ được bao lâu nữa."
Minh Nghị lập tức nhớ ra.
Đúng vậy.
Chờ khi Lê Nguyên Thanh vừa chết, Minh Lạc sẽ không còn chỗ dựa nữa.
Quân đoàn đệ nhất sẽ che chở cho Minh Lạc sao?
Nếu Minh Lạc có chút thực lực thì còn có thể, nhưng nếu không có, quân đoàn Đệ nhất sẽ rảnh rỗi đến mức đi che chở cho một tên phế vật sao?
Cho nên, hắn chỉ cần chờ Lê Nguyên Thanh chết đi là được.
Hôm nay là ngày cuối cùng đăng ký ngành, ngày mai mới bắt đầu đi học.
Sau khi báo danh xong, Bạch Lâm dẫn Minh Lạc đi tham quan lớp tinh anh, lại dạo quanh những nơi khác trong trường, cuối cùng mới đến nhà ăn. Lúc này đã là giữa trưa.
Bạch Lâm hỏi: "Cậu còn ăn được nữa không?"
Minh Lạc, người đã ăn suốt đường đi, gật đầu: "Ăn được chứ."
Bạch Lâm nhìn bụng Minh Lạc, vẻ mặt nghiêm túc.
Xem ra vẫn phải chăm chỉ kiếm tiền... Tiểu Lạc quả thực ăn hơi nhiều.
Sau khi ăn xong bữa trưa, Bạch Lâm hỏi: "Có muốn gói đồ ăn cho bữa chiều không?"
Minh Lạc nghiêm túc hỏi: "Ở nhà ăn cũng có thể gói đồ mang về sao?"
"Có thể."
"Vậy tớ muốn gói."
Sau khi gói đủ đồ ăn cho một ngày, vẻ mặt của Bạch Lâm từ nghiêm túc biến thành ngưng trọng: "Cái đó, Tiểu Lạc, vốn dĩ tớ còn muốn dẫn cậu đi dạo một chút, nhưng đột nhiên tớ nhớ ra mình còn có việc..."
Phải nhanh chóng đi tìm việc làm thêm thôi!
Cứ theo cái đà ăn này của Tiểu Lạc, tiền thưởng căn bản không đủ tiêu, huhu.
Minh Lạc nào biết được tâm tư hộ vệ nhỏ của mình. Nghe hộ vệ nhỏ nói có việc thì liền nói: "Vậy cậu mau đi đi, tự tớ đi dạo là được rồi."
Bạch Lâm: "...Ừm, vậy cậu cẩn thận một chút."
Minh Lạc: "Tớ sẽ cẩn thận."
Bạch Lâm vừa đi, Minh Lạc cũng không còn tâm tư dạo trường học nữa.
Tâm trí của cậu đều ở trên người đứa trẻ trong bộ lạc.
Cậu móc quang não ra, gửi tin nhắn cho Văn Dực Lâm.
Minh Lạc: [Đã tìm được tộc Hải Yêu chưa?]
Văn Dực Lâm, người đã điều tra cả một buổi sáng mà vẫn chưa tìm được tộc Hải Yêu, đang có tâm trạng không quá tốt.
Thấy tin nhắn quang não của Minh Lạc, hắn nhớ đến lời hứa với Lê Nguyên Thanh, vì thế coi như không thấy mà xóa đi.
Ting ting.
Minh Lạc: [Tôi có việc cần tìm anh.]
Văn Dực Lâm tiếp tục xóa.
Ting ting.
Minh Lạc: [Hình thái thiên phú của anh chắc là có hai kỹ năng thiên phú đúng không? Một trong số đó có phải là đã xảy ra vấn đề gì không?]
Động tác muốn xóa của Văn Dực Lâm đột ngột dừng lại.
***
Lời tác giả:
Lê thượng tướng ngoài miệng thì nói: Chuyện này không liên quan đến tôi, sao tôi phải để ý.
Trong lòng: Đáng giận! Đáng giận! Đáng giận!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận