Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 72  ·  29.2%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 21
14/04/2026 16:31· 3,159 từ

Hoàng cung của Đế quốc là công trình kiến trúc được mô phỏng theo cách kiến trúc Hoa của Trái Đất cổ.

Không giống như những tòa cao bên ngoài, càng không phong cách thiết kế chất công nghệ cao, đây có rất nhiều cung điện nga, mang vẻ trang nghiêm, lớn và thuần phác.

Tuy nhiên, đừng nhìn hoàng cung như vậy mà cho an ninh không tốt.

Từ lúc Minh Lạc tiến vào điện này, cậu đã ra nơi đây đâu cũng là người. Có ẩn mình trong bóng tối, có dù đứng ở nơi sáng cũng luôn trong trạng cảnh giác.

Sau khi tỉnh lại ở thời này, Minh Lạc đã rằng, thời đại tinh không giống như lục Hoang Nguyên. Nơi đây phồn hoa có, ít nhất lương thực phải là vấn đề.

Cậu cũng biết, chiến sĩ Thú của cậu chắc chắn có tiền đồ, dù cũng đã làm đến đế.

Nhưng vị tư tế đại nhân vẫn xem nhẹ mức giàu có của chiến Thú Vương nhà mình.

"Nhà của ông... lớn như vậy

Trên đường đi, Tạ Văn đã lén lút đánh giá thiếu niên.

Ông thậm chí còn không hiểu, sao mình lại phải đến hành động lén như vậy. Trong lòng một loại lo lắng... lo lắng nếu quang minh chính đại thẳng vào đối phương đó là một sự mạo đối với Tư Tế.

Đùa cái gì vậy?

Ông chính là Hoàng đế tôn nhất của Đế quốc.

Nếu có mạo phạm thì cũng người khác lo lắng phạm ông!

Tạ Văn khẽ nhíu mày, vô không hài lòng với vi của mình.

Vì thế, khi nghe thấy Minh hỏi, Tạ Văn "ừm" tiếng, giọng nói lạnh mang theo sự xa "Đúng vậy, toàn bộ khu vực đều là địa bàn của cung."

Minh Lạc nghĩ đến bảy bộ lớn năm đó, căn tốt nhất là một nhà đá chỉ rộng 60 mét vuông, còn những thú khác đều ở trong hang vừa ẩm vừa ướt.

Trong lòng Minh Lạc không khỏi thán.

Cậu nhìn Tạ Văn, như thể đứa con trai kiêu nhất trong nhà: "Ông sự rất có tiền

Không hổ là chiến sĩ Thú của cậu.

Có thể xây được một căn lớn như vậy!

Tạ Văn: "..."

Tạ Văn còn không nhận ra ông đã theo bản mà nhếch khóe miệng nói: "Cậu cũng có ở đây."

Sau khi nói xong, Tạ Văn kịp phản ứng lại, đã nói quá nhanh.

Cơ thể ông hơi cứng lại chút.

Thực ra điều ông vừa muốn hoàn toàn không phải vậy.

Chết tiệt, chuyện này rốt cuộc sao?

Tại sao cứ đụng phải tên Tế này là ông luôn nói những lời hiểu như vậy!

Cho dù cậu ta là vị lão thần bí "Tư sở hữu thiên phú biệt, có thể cung cho Đế quốc vô số người tỉnh thiên phú, thì ông không đến mức vừa mặt đã mời cậu ta hoàng cung ở chứ?

Minh Lạc không biết tâm trạng tạp của hai cha họ, cậu lắc đầu chối đề nghị của Văn, nói: "Chiều nay Lê Nguyên nói với tôi, anh ta tìm được nhà cho rồi."

Tạ Văn thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được hỏi: mua nhà cho cậu? bao nhiêu?"

Minh Lạc: "Tôi còn chưa biết, tôi hỏi thử."

Cậu gửi tin nhắn cho Lê Thanh để hỏi.

Lê Nguyên Thanh rất nhanh đã lời: [200 mét vuông.]

Minh Lạc liền nói lại với Văn.

Tạ Văn nhíu mày: "Có 200 vuông, đặt được một giường, thêm phòng ăn hết chỗ, đến cả khách cũng không có chỗ."

Nói xong, Tạ Văn liền cho đi mua một căn lớn 600 mét vuông.

"600 mét vuông hơi nhỏ, tạm cứ ở tạm đi, lát nữa ta xem căn nào lớn hơn, số an ninh cao hơn một rồi sẽ mua cho cậu."

Tư tế cũng được coi là tài của Đế quốc.

Nếu làm như vậy có thể lại được nhân tài để cậu ta cống nhiều hơn cho Đế thì một căn nhà 600 mét có là gì. Tạ Văn ra có thể cho hơn, thậm chí cho cậu một hành tinh nhỏ cũng phải là vấn đề.

Đương nhiên, tiền đề là cậu có thể bồi dưỡng nhiều nhân tài hơn.

Minh Lạc vốn định từ chối, thấy Tạ Văn đã dò xuống dưới, chỉ thể bất đắc dĩ vai.

Các chiến sĩ Thú Vương của luôn là như vậy.

Trước đây cũng thế, cứ thi đem thức ăn đến cậu, cậu không nhận họ lại đáng thương cùng mà nhìn cậu.

Tư tế đại nhân không còn nào khác, chỉ có thuận theo một chút.

Văn Dực Lâm thấy vậy, cái nhọn liền vội vàng chữ: [Cha! Con cũng một căn nhà, căn con đang ở hiện tại là con dùng tiền lương lúc quân mua, có hơi

Tạ Văn cười lạnh một tiếng: còn không biết xấu mà nói à? Nhà mua không nổi, vậy lại muốn ăn bám, có liêm một chút được không?"

Văn Dực Lâm: [...]

Văn Dực Lâm chua chát: [Cho con có ăn bám cũng là ăn bám của con. Minh Lạc phải con cha mà cha còn cho cậu ta căn nhà mét vuông!]

Tạ Văn lờ đi câu nói "Biến lại thành người ta rồi hẵng nói còn nữa, hình thái phú của con là sao vậy? lại nhỏ như vậy?"

Tạ Văn nhớ hình thái thiên của con trai ông hơn 4 mét.

Văn Dực Lâm lắc đuôi: Ngài con muốn vậy sao!

Minh Lạc chủ động giải thích "Hình thú càng nhỏ càng dễ dàng củng hình thái thiên phú. truyền thừa hoàn chỉnh có thể hợp với hình thái thiên hiện tại của anh xong thì sẽ khôi phục

Nghe vậy, hơi thở của Tạ cứng lại, giọng nói tự chủ được mà đi: "Truyền thừa... hoàn

Minh Lạc nói: "Đúng vậy."

Tạ Văn vẫn có chút không tin: "Cậu nói là, thừa... truyền thừa thật hoàn chỉnh?"

Trong phút chốc, Tạ Văn không nên kinh ngạc vì cậu thiếu niên này biết truyền thừa của thất không hoàn chỉnh, hay là kinh ngạc vì cậu ta Văn Dực Lâm đang nhận truyền thừa hoàn chỉnh.

Minh Lạc mỉm cười.

Từ sau khi tìm lại được sĩ đồ đằng Thú của mình, tâm trạng cậu đã luôn rất nụ cười trên mặt cũng nhiều

Cậu hơi giơ tay lên, nhẹ lướt qua trán của Văn.

Tay cậu không hề chạm vào thể Tạ Văn, nhưng khoảng cách gần như cậu vẫn có thể dàng điều khiển sức mạnh đồ trong cơ thể ông.

Tạ Văn không biết đối phương làm gì.

Nhưng khi tay Minh Lạc lướt da của ông đột trở nên nóng rực.

Ngay sau đó, những hoa văn đằng kỳ dị và xưa hiện lên trên của ông.

Tạ Văn chỉ cảm thấy trái trong lồng ngực mình thình thịch, cảm giác đó lại đến nữa!

Chỉ là trước đây ông vẫn nghĩ là do tộc Yêu quấy phá. Lần ông lại cảm nhận ràng rằng, chuyện này không liên gì đến tộc Hải Yêu, là sự triệu hồi người trước mặt!

Nó phảng phất như đang kêu người thân, kêu gọi cái của mình. Cảm gần gũi từ huyết và cội nguồn này thậm chí khiến người ta có một nào phản cảm.

Ngay vào khoảnh khắc này, dưới thúc giục của sức huyết mạch đồ đằng, Lạc rõ ràng không gì, nhưng Tạ Văn lại đột hiểu ra tất cả.

Vận mệnh đã định, thiếu niên ai, rốt cuộc cậu thân phận gì, đến đâu, tất cả đều câu trả lời.

Đây là một loại kỹ năng được ẩn chứa trong thừa - truyền thừa ức.

Tạ Văn hoảng hốt ngây người, như thể nhìn thấy khu rừng nguyên thủy.

Những đàn dị thú nguyên thủy kỳ tàn nhẫn và đối phó, những bộ thú nhân ăn không no vì nạn đói.

Để giúp các thú nhân trong lạc có được sức lớn hơn, có thể giết nhiều dị thú kiếm được nhiều thức ăn hơn, Tế đã không tiếc tiêu tất cả sức lực mình để giúp các dũng trong bộ lạc thức tỉnh thái đồ đằng. Mà cuối ngài cũng vì huyết đồ đằng khô cạn chìm vào giấc ngủ ngàn

Khi thoát ra khỏi ký ức thừa và tỉnh táo Tạ Văn phát hiện đã quỳ một gối đất, hốc mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn: "...Tư Tế đại

Xưng hô này phảng phất như nhiên trở nên nặng

Bởi vì vào lúc này, ông nhiên hiểu được hai "Tư Tế" rốt cuộc diện cho ý nghĩa

Thì ra là thế, tại sao lại theo bản năng gần gũi người này.

Hóa ra truyền thừa của họ do người này ban

Tất cả những điều không phù vừa rồi đều đến sự bảo vệ và kính đối với cậu niên trong ký ức truyền thừa.

"!!" Văn Dực Lâm dựng thẳng lên, hoàn toàn ngây cái đuôi nhọn như đã biến thành dấu than.

Là hắn hoa mắt sao?!

Hắn đã nhìn thấy gì?!

Cha hắn, đường đường là Hoàng của Đế quốc, thế lại quỳ một gối mặt Minh Lạc!

Đây không phải là tư thế hôn, bởi vì nó một tư thái giống là thần phục hơn, phất như một dũng sĩ sắp hiến sinh mạng, đang thần trước vị thần tín ngưỡng.

Văn Dực Lâm vô cùng lo gửi tin nhắn cho thân: [Huynh đệ! Tôi thấy cha tôi có đề rồi!]

Văn Dực Lâm đột nhiên không phải nói gì.

Nói rằng Hoàng đế của Đế thần phục một thiếu mới vừa thành niên

Lời này nói ra ai tin?

Thậm chí còn có khả năng người ta hoài nghi Lạc có phải là âm mưu quỷ kế có khả năng mê hoặc hoàng hay không.

Trong lòng Văn Dực Lâm không sao lại không muốn khác hiểu lầm Minh

Vì vậy những lời này không nói ra ngoài được, có thể lặng lẽ đi.

Văn Dực Lâm thầm nghĩ: Có là cha đã bị lực của Minh Lạc sợ... Dù sao thì phải ai cũng có được năng đáng sợ như vậy.

Đúng, chắc chắn là như vậy!

Đợi đến khi cha bình tĩnh ông sẽ hiểu ra vừa mới làm chuyện ngốc gì.

Nghĩ như vậy, Văn Dực Lâm yên tâm hơn.

Thế nhưng hắn phát hiện hình hắn đã yên tâm sớm.

Tạ Văn đã dành cho Minh cung điện lớn nhất hoàng cung để ở.

Văn Dực Lâm: [Vậy ngài ở

Tạ Văn nói: "Cậu ấy nên ở nơi tốt nhất."

Ở bộ lạc Hoang Nguyên, chỉ Tư Tế mới có cách ở căn nhà nhất.

Văn Dực Lâm: ??

Tạ Văn còn lập ra một hợp đồng, muốn chuyển bộ tài sản riêng ông sang tên Minh

Phần lớn tài sản của bộ đều do tư tế phối, đương nhiên, tư sẽ không đụng đến sản của tộc trưởng. Nhưng về lý thuyết thì nên giao tư tế phân phối, tư tế có đụng đến không là chuyện của cậu.

Văn Dực Lâm: [Cha, con là trai của cha đúng Cha không để lại con một chút nào

Tạ Văn nói: "Xin lỗi, quên Con yên tâm, ta để lại cho con chút."

Nói xong liền chuyển khoản cho Dực Lâm.

Ting ting.

Tài khoản của bạn đã nhận một vạn Tinh tệ.

Văn Dực Lâm:…

Điều kỳ lạ hơn nữa là, biết Tạ Văn tìm ra toàn bộ sách khoa của hệ thống dục tinh tế, từ tiểu học đại học, tất cả đều đưa đến trước mặt Lạc. Ông còn đích thân Minh Lạc tất cả các thức phổ thông của thời tinh tế.

Văn Dực Lâm: [Cậu ta đã tuổi rồi, không phải học sinh tiểu học sao còn phải học thứ này? Cho dù có muốn thì cũng không cần đích ngài dạy chứ? Con đang nghi ngờ cậu ta phải là con riêng của hay không! Ngài nói thật cậu ta có phải em trai con không?]

Sắc mặt Tạ Văn biến đổi, giọng nói: "Đừng nói tinh, em trai gì cậu ấy là tổ của con."

Văn Dực Lâm:…

---

Tinh vực Thâm Hải xa xôi.

Tộc trưởng của tộc Hải Yêu được tin tức mới từ gián điệp.

Hoàng đế của Đế quốc để đến một nam sinh thậm chí không tiếc nam sinh viên này cãi nhau với Đại hoàng tử, khăng muốn chuyển tài sản nhân cho nam sinh đó, khiến hai cha con sinh khoảng cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=21]

Tộc trưởng tộc Hải Yêu cười một tiếng: "Lão già biết xấu hổ."

Quan hành chính thấp giọng nói: ra thì nam sinh này trông cũng khá đẹp."

Tộc trưởng của tộc Hải Yêu ảnh ra xem.

Quả thực là một thiếu niên diện mạo tinh xảo, trai.

Nhưng cũng chỉ có vậy. Tộc Yêu không thích kiểu mạo hơi nhu nhược

Tộc trưởng tộc Hải Yêu lạnh nói: "Chẳng qua chỉ một tên tiểu bạch cũng chỉ có tên Văn đó mới bị hắn dắt đi, ngu đến mức chuyển tài sản cho hắn."

Hắn tắt thông tin tình báo gián điệp gửi đến, nhiên nói: "Bắt đầu động."

Quan hành chính hỏi: "Ngài định thân đến Đế quốc

Tộc trưởng tộc Hải Yêu: "Ta muốn bỏ lỡ cơ này. Lần này, ta định phải lấy được da thú trong tay Đế quốc."

Tộc trưởng tộc Hải Yêu nhẹ đặt tay lên ngực, biết sao lại nghĩ cảm ứng trước đó, đầu hiện lên hình ảnh mờ không rõ ràng.

---

Chuyện Hoàng đế bệ hạ chuyển sản cá nhân sang một thiếu niên, người không biết, nhưng Lê Thanh lại biết.

Từ ngày Hoàng đế đích thân đón người đi, còn lãnh cho cậu, đã Lê Nguyên Thanh cảm khó hiểu.

Cũng may mấy ngày nay Minh vẫn cho người mang thuốc dân gian" đến hắn.

Mà hôm nay là Văn Dực đích thân mang đến.

Văn Dực Lâm đã khôi phục hình người. Mấy ngày trong cung này, hắn bị cha mình làm phát điên, chỉ có thể nhân hội này ra ngoài tìm Nguyên Thanh.

Sau khi uống xong phương thuốc gian của Minh Lạc, Nguyên Thanh hỏi: "Minh đâu?"

Hùng Viễn và Quý Minh cũng thiết hỏi: "Tiểu thiếu đâu rồi?"

Vẻ mặt Văn Dực Lâm trầm "Vẫn còn ở trong cung."

Hùng Viễn và Quý Minh càng lo lắng, sốt ruột.

Trước đó họ đã nghi ngờ Lạc có phải là để ý đến Đại tử hay không.

Họ còn định lén lút khuyên tư tế đại nhân Đại hoàng tử không là một lựa chọn

Kết quả là sao!

Tư tế đại nhân đã đến hoàng cung!

Đây có phải là ra mắt đình không!

Thấy biểu cảm khác nhau của Văn Dực Lâm lo họ hiểu lầm, vội nói: "Các anh đừng lầm, tôi và Minh Lạc không mối quan hệ kỳ quái đâu! Cậu ấy tông nhà tôi!"

Quý Minh: "Nhưng mà... trước đây phải anh nói vợ tổ tông của anh

Lê Nguyên Thanh: "..."

Văn Dực Lâm: "..."

Văn Dực Lâm: "Không phải! Lần là tổ tông thật! tổ tông!"

Thế nhưng, dưới sự dặn dò Hoàng đế, Văn Dực cũng không nói được nhiều.

Việc nói ra là "lão tổ của nhà họ cũng tiết lộ một ít

Trớ trêu thay, Minh Lạc là thiếu niên mới vừa niên, hoàn toàn không bất kỳ sự liên nào với chữ "lão".

Văn Dực Lâm nhìn về phía thân, định giải thích huynh đệ tốt của

Lê Nguyên Thanh lại đột nhiên "A Lâm, không phải vẫn luôn rất muốn của tôi sao?"

Văn Dực Lâm sững người: "Con kia của anh... là sinh vật sao? Đế của chúng ta chỉ ba con robot sinh vật? Anh cho tôi sao?"

Lê Nguyên Thanh: "Ừm."

Văn Dực Lâm: "Anh điên rồi Anh thật sự nỡ Đó chính là bảo của anh đấy!"

Lê Nguyên Thanh: "Tôi chỉ còn ngày nữa thôi, giữ cũng có thể làm

Văn Dực Lâm há mồm, định gì đó.

Lê Nguyên Thanh đã xử lý tất cả tài sản, còn lại một con sinh vật.

Mấy ngày nay hắn vẫn luôn nghĩ, muốn để lại robot này cho ai, giờ thì đã có ý trong lòng.

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt nút không gian chứa sinh vật.

Có lẽ nếu có con robot thì hắn có thể vệ cậu thiếu niên hơn.

***

Lời tác giả:

Sau khi Lê Nguyên Thanh phân hết tất cả tài vào ngày cuối cùng, an tâm nằm trong tài chờ chết.

Ngày hôm sau, hắn tỉnh lại quan tài, không có gì xảy ra.

Lê Nguyên Thanh: "???"

Lúc này, hắn đã một nghèo trắng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận