Sáng / Tối
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Lê Nguyên Thanh đã xử lý ổn thỏa tất cả tài sản của mình.
Nếu tính toán kỹ lưỡng thì tài sản cá nhân của hắn thực sự không ít.
Mỗi lần khải hoàn trở về, Đế quốc đều sẽ thưởng một khoản tiền.
Lê Nguyên Thanh quanh năm suốt tháng đều ở trong quân đoàn, số tiền này căn bản không dùng đến.
Thực ra quân đoàn cũng không thiếu tiền. Trên chiến trường tinh tế không phải ngày nào cũng có chiến tranh, đặc biệt là vào thời kỳ cân bằng, khi các bên chỉ kiềm chế lẫn nhau, về cơ bản đều là tình huống địch không động thì ta cũng không động.
Vì thế Lê Nguyên Thanh thường xuyên dẫn dắt người của mình đi tiêu diệt hải tặc vũ trụ.
Trong hơn mười năm qua, chỉ có hải tặc nhìn thấy họ là phải vòng đường đi chứ không có hải tặc nào mà họ không bắt được.
Số tiền thu được này, quan tài chính của quân đoàn đệ nhất sẽ đầu tư 90% vào quân đoàn, 10% còn lại đưa cho Lê Nguyên Thanh.
Ban đầu Lê Nguyên Thanh đã từ chối, nhưng trên dưới cả quân đoàn đều ồn ào rằng đây là tiền để dành cưới vợ cho thượng tướng, nhất định phải nhận.
Dần dần, tài sản cá nhân của Lê Nguyên Thanh ngày càng nhiều.
Khi để lại cho Minh Lạc một phần ba tài sản, Lê Nguyên Thanh lo lắng Minh Lạc không hiểu về việc nộp thuế nên đã chu đáo giúp cậu nộp thuế. Hơn nữa, sau khi tách riêng số tiền này khỏi tài sản của nhà họ Minh, khiến cho nó hoàn toàn thuộc về Minh Lạc, ngay cả nhà họ Minh cũng không thể quản được thì Lê Nguyên Thanh mới chuyển cho cậu.
Sau khi chuyển tiền cho Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh tiếp tục chơi cờ với ông cụ Tống.
Minh Lạc vào hoàng cung đã được một tuần.
Lê Nguyên Thanh cũng có thể cảm nhận được cơ thể hắn đang dần trở nên suy yếu.
Vì thế mấy ngày nay hắn cũng không đi đâu cả, chỉ ở bên cạnh ông cụ Tống.
Khi chơi cờ, hắn có chút lơ đễnh, thường xuyên liếc nhìn quang não.
Ông cụ Tống liếc hắn một cái, nói: “Nếu cháu muốn gặp người ta thì có thể chủ động liên lạc.”
Cánh tay đang cầm quân cờ của Lê Nguyên Thanh hơi khựng lại, sau đó từ từ buông xuống rồi lắc đầu nói: “Cháu không muốn gặp.”
Ông cụ Tống không chút lưu tình mà vạch trần: “Từ lúc cháu chuyển tiền cho Tiểu Minh Lạc đến giờ, cháu đã nhìn quang não 21 lần, chắc chắn không phải là đang đợi cậu nhóc đó trả lời sao?”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Ông cụ Tống chiếu tướng, ván cờ kết thúc: “Ván cờ này cháu còn không kiên trì được mười phút, tâm trí đều không đặt vào bàn cờ.”
Lê Nguyên Thanh cụp mắt, dường như hơi khó mở lời, một lúc lâu sau mới nói: “Cháu không biết.”
Ông cụ Tống: “Không biết cái gì?”
Lê Nguyên Thanh: “Không biết đối là có tâm trạng gì đối với cậu ấy.”
Ông cụ Tống bực mình nói: “Cháu thật giống cha của cháu.”
Lê Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn về phía ông cụ.
Ông cụ Tống: “Đến lốp xe dự phòng cũng không tới lượt.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Ông cụ Tống: “Khi người khác tặng nhà, tặng tiền thì ít nhất cũng được làm lốp xe dự phòng, ít ra đối phương cũng biết có người thích mình. Còn cháu thì sao?”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Ông cụ Tống: “Cháu cái gì cũng tặng, rồi lại không biết mình đối với cậu nhóc là tâm trạng gì.”
Lê Nguyên Thanh dời tầm mắt.
Có lẽ là do thời tiết trở nên ấm áp hơn, lại có lẽ là do bệnh tình của hắn lại nặng thêm.
Hắn cảm thấy một luồng hơi nóng ập vào mặt.
Ông cụ Tống lại hỏi: “Thật sự không thích sao?”
Lê Nguyên Thanh gật đầu: “Vâng.”
Hắn chỉ là mang trong lòng một chút áy náy, trong lúc chờ chết lại không có việc gì khác để làm, nên mới quan tâm đến Minh Lạc nhiều hơn một chút mà thôi.
Chuyện này thì có liên quan gì đến thích chứ?
Hắn sắp chết rồi, nói những chuyện tình tình yêu yêu này cũng không có ý nghĩa gì.
“Hơn nữa…” Lê Nguyên Thanh dừng lại một lát, nhẹ giọng nói: “Cậu ấy chắc là sẽ ở bên cạnh A Lâm.”
Ông cụ Tống hơi ngạc nhiên: “Đại hoàng tử và cậu nhóc có quan hệ tốt sao?”
Lê Nguyên Thanh gật đầu: “Cũng coi như là tốt.”
Ít nhất Minh Lạc rất có thiện cảm với Đại hoàng tử.
Mà Đại hoàng tử cũng rất để ý đến Minh Lạc.
Ông cụ Tống cũng không hỏi nữa, ông thu dọn bàn cờ: “Lại một ván nữa nhé?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=22]
Lần này tập trung một chút.”
Lê Nguyên Thanh: “Nhất định.”
Hắn tháo quang não xuống, đặt trên chiếc bàn bên cạnh.
Dùng hành động để tỏ rõ rằng mình tuyệt đối sẽ nghiêm túc.
Ván cờ lại bắt đầu, đúng lúc này, quang não của hắn “tinh” một tiếng.
Lê Nguyên Thanh gần như là phản xạ có điều kiện mà đứng dậy, định đi lấy quang não.
Ông cụ Tống nhướng mày nhìn hắn.
Cơ thể Lê Nguyên Thanh cứng lại một chút, từ từ ngồi trở lại vị trí, giọng bình tĩnh nói: “Tiếp tục.”
Ông cụ Tống: “Không đi xem ai gửi tin nhắn à?”
Lê Nguyên Thanh: “Không cần, không phải chuyện gì lớn.”
Giọng nói vừa dứt, lại “tinh” một tiếng.
Lê Nguyên Thanh liếc nhìn về phía đó, tay đang cầm quân cờ vô thức lại buông xuống.
Ông cụ Tống nhìn mà vừa bực mình lại vừa buồn cười: “Cháu đi xem tin nhắn trước đi, ta sợ ván cờ này cháu chỉ đánh ba phút là thua.”
Lê Nguyên Thanh nhìn ông cụ Tống, lặng lẽ đứng dậy.
Ông cụ Tống nhìn bóng lưng cháu ngoại, hơi thở dài: “Liếm (cẩu) mà không biết, cũng thật khiến người ta khâm phục.”
*Liếm chó (舔狗 - tiǎn gǒu): Một từ lóng trong tiếng Trung dùng để miêu tả những người cố gắng làm hài lòng, nịnh nọt người khác, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, ngay cả khi biết rõ người đó không có tình cảm với mình.
Tin nhắn quả nhiên là do Minh Lạc gửi đến.
Minh Lạc mới vừa học xong chương trình tiểu học.
Chiến sĩ Thú Vương của cậu thông qua ký ức truyền thừa, đã biết được cậu không hiểu nhiều về kiến thức phổ thông của thời đại tinh tế, nên đã đặc biệt dạy cậu từ tiểu học.
Tư tế đại nhân học rất nhanh, chỉ trong một tuần đã xem xong tất cả sách giáo khoa của tiểu học.
Minh Lạc: [Sao anh lại chuyển cho tôi nhiều tiền như vậy?]
Minh Lạc: [Tôi bây giờ không thiếu tiền.]
Lê Nguyên Thanh: [Ừm. Cứ nhận đi.]
Minh Lạc còn không biết đây là “di sản” của Lê Nguyên Thanh.
Mấy ngày nay chiến sĩ Thú Vương của cậu không ngừng đưa tiền, đưa bảo vật, cái gì cũng đưa.
Cậu cũng đã hơi quen rồi, vì thế cũng không truy hỏi thêm về chuyện này.
Minh Lạc: [Sức khỏe của anh thế nào rồi?]
Lê Nguyên Thanh gửi báo cáo kiểm tra sức khỏe qua.
Càng đến gần ngày chết, máy đo lường chức năng cơ thể đều sẽ gửi cho hắn một bản dữ liệu kiểm tra mỗi ngày.
Cơ thể hắn bây giờ rất yếu.
Minh Lạc: [Mấy ngày nay anh có uống những loại thuốc mà tôi nhờ người mang đến không?]
Lê Nguyên Thanh: [Có.]
Minh Lạc hơi thất vọng.
Sau khi Tạ Văn biết cậu uống thuốc bổ máu có thể giúp bổ sung huyết mạch đồ đằng, liền đến chỗ bác sĩ Chris của quân đoàn đệ nhất xin công thức chế tạo.
Hoàng cung có nhiều bác sĩ, sau khi có công thức chế tạo, nguồn cung thuốc bổ máu không thành vấn đề.
Sau khi không còn lo lắng huyết mạch đồ đằng cạn kiệt, Minh Lạc cũng đã cung cấp cho Lê Nguyên Thanh nhiều “dịch năng lượng” hơn.
Chỉ là cậu không ngờ rằng, nhiều năng lượng huyết mạch đồ đằng như vậy mà cũng không thể làm giảm bớt bệnh tình của Lê Nguyên Thanh.
Một lúc lâu sau, Minh Lạc mới hỏi: [Anh còn mấy ngày nữa?]
Lê Nguyên Thanh: [Không biết.]
Lê Nguyên Thanh: [Trên báo cáo ghi là bốn ngày.]
Tuy nhiên, thực sự đến ngày thứ tư thì về cơ bản là hắn đã không thể đi lại được nữa.
Lê Nguyên Thanh do dự một lát, hỏi: [Nhà mà tôi mua cho cậu, cậu vẫn chưa đến ký tên.]
Minh Lạc: [Vậy bây giờ đi?]
Lê Nguyên Thanh: [Được.]
Khóe miệng Lê Nguyên Thanh khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười không quá rõ ràng, tâm trạng cũng tốt hơn một chút.
Có thể gặp mặt một lần trước khi chết cũng khá tốt.
Coi như là một lời tạm biệt đi.
Minh Lạc muốn ra khỏi cung, Tạ Văn không yên tâm lắm, không chỉ muốn đi theo mà còn định phái theo một đám vệ sĩ.
Ông biết đây là do ký ức truyền thừa đang quấy phá.
Nghĩ lại thì năng lực của Tư Tế rất đặc biệt. Cho dù có ký ức truyền thừa hay không thì Tư Tế đối với Đế quốc mà nói đều là một tài sản quý giá, cẩn thận hơn một chút là điều nên làm.
Minh Lạc bất đắc dĩ: “Sẽ không có nguy hiểm đâu.”
Chiến sĩ Thú Vương của cậu cái gì cũng tốt, chỉ là quá cẩn thận.
Tạ Văn trầm giọng nói: “Thám tử ở tinh vực Thâm Hải có truyền tin tức đến, nói tộc trưởng của tộc Hải Yêu đã bí mật rời khỏi tinh vực Thâm Hải, ta lo lắng…”
Minh Lạc chỉ biết tộc Hải Yêu là kẻ địch, nghe vậy liền hỏi: “Ông lo lắng họ sẽ lẻn vào Đế quốc sao?”
Tạ Văn liếc nhìn Minh Lạc, muốn nói lại thôi.
Sau khi có ký ức truyền thừa, Tạ Văn cũng biết không ít chuyện về lục địa Hoang Nguyên.
Tư Tế năm đó có bảy bộ lạc, tổng cộng có bảy vị chiến sĩ Thú Vương.
Ông không biết bảy người đó có để lại truyền thừa hay không, nhưng tộc Hải Yêu và Thú tộc tuyệt đối là hậu duệ của hai trong số các bộ lạc đó.
Trước đó không nói đến Thú tộc là bởi vì Thú tộc rất bài ngoại, cũng không thiết lập quan hệ ngoại giao với các chủng tộc khác, không ai biết tình hình của họ.
Nhưng tộc Hải Yêu thì họ biết!
Đó đều là một đám điên!
Đặc biệt là họ còn thay đổi cả gen của bản thân, đã không thể coi là hậu duệ thật sự của bộ lạc nữa.
Nếu để người của tộc Hải Yêu biết được sự tồn tại của Tư Tế, không biết sẽ làm ra chuyện nguy hiểm gì đối với Tư Tế nữa.
Ông tuyệt đối sẽ không mạo hiểm như vậy.
Vì thế khi nghe thám tử báo rằng tộc trưởng của tộc Hải Yêu đã rời khỏi tinh vực Thâm Hải, trong lòng Tạ Văn đã có dự cảm không lành.
Ông phải tìm cách hạ thấp sự tồn tại và tầm ảnh hưởng của Tư Tế.
Nếu để Tư Tế biết rằng tộc Hải Yêu cũng từng là hậu duệ bộ lạc, rồi lại quá tin tưởng bọn họ, bị tộc Hải Yêu lừa gạt ngược lại thì phải làm sao?
Cho nên chuyện này tuyệt đối không thể để Tư Tế biết.
Minh Lạc an ủi: “Tôi đi gặp Lê Nguyên Thanh thôi, ở ngay Đế Đô Tinh.”
Lúc này Tạ Văn mới từ bỏ ý định đi cùng, nhưng vẫn phái người âm thầm bảo vệ.
Đến bên ngoài cung, Minh Lạc liền thấy Lê Nguyên Thanh.
Người này đã đích thân đến bên ngoài hoàng cung để đón cậu.
Một tuần không gặp, người đàn ông vốn cao lớn giờ lại gầy đi một vòng lớn, không còn cường tráng như trước.
Minh Lạc nhìn chằm chằm Lê Nguyên Thanh một lúc lâu, lâu đến mức Lê Nguyên Thanh có hơi không tự nhiên dời tầm mắt, hỏi cậu: “Sao vậy?”
Minh Lạc thẳng thắn nói: “Anh gầy đi nhiều quá.”
Cơ thể Lê Nguyên Thanh cứng đờ.
Hắn đột nhiên nhớ lại, Minh Lạc đã từng nói diện mạo của hắn rất kỳ quái.
Hắn theo bản năng mà sờ mặt mình.
Vậy thì bây giờ trong mắt Minh Lạc... chẳng phải là càng kỳ quái hơn sao?
Minh Lạc vươn tay: “Cho tôi mượn tay.”
Lê Nguyên Thanh dừng lại vài giây, đưa tay ra.
Minh Lạc nắm lấy bàn tay to lớn của người đàn ông, vẫn lạnh lẽo như cũ.
Điều khiến Minh Lạc cảm thấy kinh ngạc là, thế mà cậu lại không nhìn thấy đồ đằng hình thú của Lê Nguyên Thanh.
Trong cơ thể hắn trống rỗng, tựa như một chiếc hộp tĩnh lặng, không có gì.
Giống như chính hắn đã nói, vài ngày nữa, hắn sẽ hoàn toàn chết đi.
Lê Nguyên Thanh đứng yên không động đậy, tầm mắt trước sau đều dừng trên đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người.
Cho đến khi Minh Lạc buông tay hắn ra, hắn cũng không nói gì.
Ngôi nhà mà Lê Nguyên Thanh đã mua nằm ở khu dân cư của ông cụ Tống, thực ra cũng không xa hoàng cung, chỉ mất hơn mười phút đi xe bay là đến.
Trên suốt quãng đường đi, Minh Lạc nhận thấy rõ ràng rằng, Lê Nguyên Thanh không chỉ gầy đi rất nhiều mà cơ thể cũng yếu đi rất nhiều.
Ví dụ như lúc xem nhà, căn nhà rộng 200 mét vuông, Minh Lạc đi dạo qua mỗi phòng một vòng, Lê Nguyên Thanh cũng đi theo cậu.
Cậu còn chưa thở dốc mà Lê Nguyên Thanh đã hơi thở hổn hển, sắc mặt cũng rất nhợt nhạt.
Minh Lạc liền không đi dạo nữa.
Ký tên xong, Lê Nguyên Thanh nói sẽ dẫn cậu đi ăn cơm, Minh Lạc không từ chối.
Lê Nguyên Thanh hỏi cậu: “Có thích căn nhà không?”
Minh Lạc gật đầu: “Ừm. Thích.”
“Hơi nhỏ một chút nhỉ.”
“Không đâu, như vậy là tôi đã thấy rất lớn rồi.”
“Ăn xong có về hoàng cung không?”
“Chắc là phải về, nếu không họ sẽ lo lắng.”
Lê Nguyên Thanh không hỏi "họ" là ai, chỉ lặng lẽ cùng cậu thiếu niên ăn bữa cơm cuối cùng.
Đưa người về đến cổng hoàng cung, khi hai người sắp chia tay, Minh Lạc không nhịn được hỏi một câu: “Anh trông có vẻ rất mệt.”
Lê Nguyên Thanh không giấu giếm: “Đúng vậy, cơ thể rất yếu, có lẽ ngày mai chỉ có thể nằm thôi.”
Dừng một chút, hắn nhìn cậu thiếu niên, nhẹ giọng nói: “Đây có thể là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt.”
Trong lòng Minh Lạc cũng hơi đau khổ.
Ở lục địa Hoang Nguyên, cậu đã tiễn đưa rất nhiều chiến sĩ đồ đằng.
Cho dù Lê Nguyên Thanh không phải là chiến sĩ Thú Vương của cậu, cậu cũng có cảm giác đau khổ tương tự.
Minh Lạc: “Anh còn có nguyện vọng nào chưa thực hiện được không?”
Lê Nguyên Thanh im lặng, một lát sau lắc đầu nói: “Không có.”
Minh Lạc: “Ồ.”
Lê Nguyên Thanh: “Về đi.”
Hai người nhìn nhau một lúc, Lê Nguyên Thanh xoay người rời đi trước.
Ngày hôm sau, Minh Lạc nghe nói Lê Nguyên Thanh không dậy được, toàn thân gầy đi với tốc độ cực nhanh.
Bác sĩ đã thông báo bệnh tình nguy kịch, nói rằng có lẽ chỉ còn ngày mai.
Rõ ràng trên báo cáo kiểm tra sức khỏe còn nói có bốn ngày…
Văn Dực Lâm và Tạ Văn đều đến thăm hắn.
Kết quả là chưa đến tối, bệnh tình của Lê Nguyên Thanh đã chuyển biến xấu cực nhanh, gen tan vỡ bùng phát.
Đến cả sức lực để xoay người mà hắn cũng không còn.
Dưới sự giúp đỡ của mọi người, Lê Nguyên Thanh nằm vào chiếc quan tài đặc biệt mà Tạ Văn đã cho người làm, nhìn thoáng qua thế giới này lần cuối cùng, rồi từ từ nhắm đôi mắt màu xanh lam lại.
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Tạm biệt, thế giới.
Ngày hôm sau.
Lê Nguyên Thanh: …Mọe.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận