Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 72  ·  48.6%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 35
28/04/2026 15:13· 5,100 từ

Buổi livestream lễ nhậm chức tộc trưởng mới tộc Hải Yêu gây xôn xao khắp toàn trụ.

Minh Lạc cũng vào xem

Giống như tất cả mọi ngoại trừ một chiếc vảy màu bạc thì không một ai tộc trưởng mới trông như nào.

Minh Lạc không quan tâm trưởng mới là ai, điều cậu tâm là hiện tại Lê Thanh có thể trở về hay chưa.

Minh Lạc: [Tộc trưởng mới ra lệnh phong tỏa cảng tinh không?]

Lê Nguyên Thanh: [Không.]

Minh Lạc: [Vậy chẳng phải anh có thể trở về rồi

Lê Nguyên Thanh dừng lại chút, trả lời: [Chắc là được.]

Minh Lạc: [Tốt quá!]

Minh Lạc: [Tôi bảo Đại phái phi thuyền đến đón anh!]

Dường như cảm nhận được mong đợi của cậu thiếu niên, miệng Lê Nguyên Thanh khẽ lên, lộ ra một nụ không quá rõ ràng.

Lê Nguyên Thanh: [Không cần thuyền.]

Minh Lạc khó hiểu: [Anh tự mình lái phi thuyền về

Lê Nguyên Thanh không trả ngay.

Hắn nhìn chằm chằm vào chat với Minh Lạc một lúc sau đó mới gõ chữ: lẽ… tôi không chắc sẽ về.]

Minh Lạc: [?]

Minh Lạc không hiểu ý Nguyên Thanh lắm.

Không chắc sẽ trở về ý gì?

Lê Nguyên Thanh không muốn về sao?

Minh Lạc không chút do gọi điện thoại cho hắn.

Lê Nguyên Thanh bắt máy nhanh, đôi mắt màu xanh biển lặng nhìn Minh Lạc qua hình quang não.

Tư tế đại nhân trước không thích vòng vo nên đi vào vấn đề: “Anh không trở về sao?”

Lê Nguyên Thanh mím môi

Minh Lạc nghĩ đến điều đó: “Có phải là tộc trưởng của tộc Hải Yêu cũng dễ đối phó không? Hắn cho anh về?”

Lê Nguyên Thanh có hơi tự nhiên nói: “Cái này thì phải, tộc trưởng mới… cũng dễ nói chuyện.”

Minh Lạc nhíu mày: “Vậy sao?”

Minh Lạc lại nói: “Đại vẫn luôn đợi anh.”

Hiện tại ngoài những người họ tin tưởng ra thì những khác ở Đế quốc đều biết Lê Nguyên Thanh còn ngay cả người của đoàn đệ nhất về bản cũng không biết, trừ Hùng và Quý Minh.

Tuy nhiên, Minh Lạc nhận rằng Tạ Văn đã chuẩn bị sàng cho sự trở về Lê Nguyên Thanh.

Văn Dực Lâm vừa mới quản quân đoàn đệ nhất, còn kịp tạo thế trên toàn thì đã xảy ra chuyện tài của Lê Nguyên bị trộm, sau đó lại nhanh chóng biết được tin Nguyên Thanh còn sống.

Tạ Văn dứt khoát không bố hình thái thiên phú của Dực Lâm, lo lắng sau công bố, ảnh hưởng của Dực Lâm sẽ mạnh làm suy yếu quyền của Lê Nguyên Thanh.

Hơn nữa công việc của đoàn cũng chỉ vừa mới bàn Hiện tại Văn Dực Lâm là làm thay, chờ Lê Thanh trở về, Văn Lâm sẽ lập tức lại vị trí cho hắn.

Minh Lạc nhìn ra được, Văn rất coi trọng Lê Nguyên còn coi trọng hơn cả trai ruột của mình. Điều đủ chứng minh Đại thật sự rất mong Nguyên Thanh trở về.

Minh Lạc thậm chí dám định, một khi Lê Nguyên Thanh về Đế quốc, Tạ Văn chắn sẽ thông báo cho bộ Đế quốc tin Lê Nguyên Thanh còn

Lê Nguyên Thanh: “Tôi biết.”

Minh Lạc nói: “Vậy tại anh lại nói không chắc sẽ về?”

Minh Lạc có thể đoán thì Lê Nguyên Thanh tất nhiên đoán được.

Trong mắt người khác, đây một kỳ tích cải tử hoàn

Nguyên soái trẻ tuổi nhất Đế quốc, tương lai vinh quang thứ mà người khác không nào mơ tới được.

Nhưng chính điểm này lại Nguyên Thanh càng trở nên trọng hơn.

Chuyện trên người hắn của tộc Hải Yêu không phải giả.

Hơn nữa sau khi khôi huyết mạch nhân ngư cổ xưa, thái thiên phú sói trước của hắn cũng đã bị mạch nhân ngư cắn hết.

Nói cách khác, hiện tại khuôn mặt là của "Lê Nguyên ra, hắn không còn bất điểm nào khác giống "Lê Thanh".

Sau khi tìm hiểu về Hải Yêu trong khoảng thời gian Nguyên Thanh cũng mơ hiểu được tại sao trước mình lại mắc chứng gen.

Là do huyết mạch nhân trong cơ thể hắn không bị chế nữa, mới dẫn đến hiệu hỏng gen.

Mà huyết mạch nhân ngư coi đó như chất dinh dưỡng làm bản thân nó lớn

Nhưng sẽ thế nào đây?

Tạ Văn không để ý gen tộc Hải Yêu trên người nhưng những người khác trong quốc thì sao? Họ sẽ để ý sao?

Một khi để họ biết chất hắn là người của tộc Yêu, liệu họ thật sự không có khúc mắc gì

Đương nhiên, Lê Nguyên Thanh quan tâm đến những điều này.

Người khác có chấp nhận không đều không liên quan đến

Điều hắn quan tâm tiếng của nhà họ Tống.

Nhà họ Tống đời đời quân nhân. Hắn không muốn vì phận nhạy cảm hiện tại mình mà làm vấy bẩn dự của bao thế

Lê Nguyên Thanh nhìn Minh đột nhiên hỏi: “Cậu có muốn tôi không?”

Minh Lạc thành thật gật “Muốn.”

Từ sau khi Lê Nguyên "cải tử hoàn sinh", Minh Lạc gặp hắn trên Tinh Võng.

Cậu muốn biết sức khỏe tại của Lê Nguyên Thanh như nào, có thể trở thành sĩ Thú Vương không? Sau chết nữa không?

Càng muốn tự tay ôm thú sói của đối phương một Đã lâu rồi cậu chưa sự ôm hình thú của đồ đằng.

Lê Nguyên Thanh “ừm” một đang định nói gì đó thì sau Minh Lạc đột nhiên ra một cái đầu bạch

Cá voi xanh lại xuất như một bóng ma: “Lê Nguyên Ngươi vẫn còn ở tinh Thâm Hải sao?!”

Tên này rốt cuộc làm nào mà thoát khỏi thiên la võng mà hắn ta đã ra?

Ánh mắt Lê Nguyên Thanh lạnh đi, sao lại có người tộc Hải Yêu ở bên Minh Lạc?

Đầu óc Cá voi xanh chuyển nhanh chóng, nói: “Nếu ngươi còn ở tinh vực Thâm chi bằng chúng ta hợp đi?”

Vừa nghe giọng nói này, Nguyên Thanh liền nhận ra đối ai: “Ngươi là Cá xanh?”

Cá voi xanh ngẩng đầu giọng điệu bình tĩnh: “Không sai, tác không?”

Lại quên mất hiện tại đang ở trong thân xác bạch cái ngẩng đầu này trông như con bạch tuộc nhỏ cố gắng vươn dài

Lê Nguyên Thanh liếc nhìn Lạc, liền thấy Minh Lạc đối sự xuất hiện của Cá xanh chỉ là hơi nhíu chứ không hề giật

Rất rõ ràng, Minh Lạc voi xanh đang ở bên cậu.

Lê Nguyên Thanh lạnh lùng “Tôi không hợp tác với tộc Yêu.”

Cá voi xanh nói: “Ngươi vội từ chối. Ngươi xem, đến ngươi vẫn chưa về được, tỏ tên tộc trưởng mới tộc Hải Thần chúng rất khó đối phó không? Hay là chúng ta nội ngoại hợp lật đổ hắn ta, còn có thể đưa tiểu thiếu gia này đến vực Thâm Hải, không cậu ta đang nhớ ngươi sao.”

Hừ, đến tinh vực Thâm rồi thì đừng hòng đi nữa.

Chẳng phải chỉ là một thiếu gia gầy yếu thôi sao, lẽ hắn ta còn nuôi nổi?

Chỉ cần cậu ta chữa khỏi cho hắn, cậu ta hắn cũng sẽ cho.

Hắn không giống như hoàng của Đế quốc, sẽ vô dụng vậy.

Minh Lạc che quang não không cho Cá voi xanh nhìn Nguyên Thanh, đồng thời giọng cảnh cáo: “Anh tránh tôi ra một chút.”

Cá voi xanh không từ đoạn bắt đầu giả vờ đáng Cái đầu bạch tuộc nhỏ xuống, những xúc tu mới ra cũng ỉu xìu chút sức sống.

Minh Lạc chủ động tránh voi xanh một chút, nói Nguyên Thanh: “Anh đừng hắn, tên tộc trưởng mới không biết thực lực nào, anh đừng mạo

Ánh mắt Lê Nguyên Thanh đi một chút: “Ừm.”

Cá voi xanh nghe thấy khinh thường nói: “Đàn ông thì không sợ trời không sợ chứ, Lê Nguyên Thanh, có ngươi sợ không?”

Minh Lạc: “Tôi bảo anh xa tôi ra một chút.”

Cá voi xanh rụt lại không chịu đi.

Minh Lạc tức giận.

Cậu đột ngột giải phóng mạch đồ đằng.

Cá voi xanh chỉ cảm thể lảo đảo một cái. trong người lại sôi trào lần nữa, như thể đang cháy, cố gắng phá sự trói buộc của thể để thoát ra ngoài!

“Á á á, đau đau voi xanh lập tức cảm đau đớn, toàn thân như ném vào chảo dầu sôi, đến mức lăn lộn mặt đất.

Cảm giác của hắn quả không sai!

Nhưng chuyện này là sao

Tại sao cậu ta dường thể điều khiển máu trong thể hắn từ xa vậy.

Cá voi xanh muốn giãy lại thấy thiếu niên đang điều máu của hắn mặt mày nhợt, cơ thể cũng lảo theo.

Rõ ràng chính hắn mới người trông đau đớn, khó chịu Nhưng Cá voi xanh vẫn bản năng vươn xúc tu muốn đỡ lấy thiếu

Khúc Đại Ngọ đẩy mạnh voi xanh ra, cùng Quý Minh vàng bế Minh Lạc lên: thiếu gia!”

Huyết mạch đồ đằng trong thể Minh Lạc vốn dĩ không lần này sử dụng lại yếu đi vài phần.

Cá voi xanh ngơ ngác khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt cậu, không biết vì sao lại đột nhiên nhói lên cơn.

Bản năng đang nhắc nhở không thể để cậu xảy ra

Trong lòng hắn bỗng dưng thấy sợ hãi, như thể nếu niên thật sự xảy ra thì hắn sẽ rất hối cùng hối hận.

Đùa cái gì vậy?

Hắn quan tâm đến sự chết của một con người từ giờ?

Chắc chắn là do người hiện tại là người duy nhất thể chữa trị thức hải thần của hắn!

Nhưng cơ thể hắn vẫn hơn lý trí một bước, theo năng tránh xa Minh Lạc chút, không dám tiến lên bước nào nữa.

Ánh mắt Minh Lạc vẫn chặt vào Lê Nguyên Thanh trên não, giọng nói có hơi ớt: “Anh, đừng mạo hiểm.”

Cậu vẫn còn lo lắng Nguyên Thanh sẽ hợp tác với voi xanh để đối phó tên tộc trưởng mới nhậm đó.

Khuôn mặt tuấn tú của Nguyên Thanh hiếm khi hiện lên lo lắng: “Cậu sao vậy? thể không khỏe sao?”

Minh Lạc lắc đầu, chỉ sắp dùng hết sức lực mà

Trước khi ngắt kết nối, không quên dặn dò: “Anh ở tôi quá, nếu, nếu bị tôi không thể cứu anh

Cậu đã tận mắt chứng nạn đói, những người già bộ lạc đã nhường hết ăn cho trẻ con, một lên núi chờ chết.

Bởi vì hấp thụ không năng lượng, huyết mạch đồ đằng cậu ngày càng ít đi. không thể mang lại cho lạc nhiều dũng sĩ nhân mạnh mẽ hơn, thể nhìn họ mỗi lần săn về lại mang theo một thương tích, hơi thở thóp, chỉ để cung cấp bộ lạc một chút ăn.

Cảm giác đó quá bất

Giống như việc cậu dùng nhiều thuốc bổ máu nhưng vẫn cách nào cứu sống Nguyên Thanh, chỉ có thể thể hắn lạnh bị phong ấn trong tài.

Minh Lạc không hy vọng nhân của mình lại xảy ra gì.

Người khác cậu không quan nhưng tộc nhân của mình thì không muốn nhìn thấy cảnh nữa.

Trong lúc mơ màng, Minh nghe thấy Lê Nguyên Thanh đảm với mình: “…Được.”

Sau đó Minh Lạc liền bất tỉnh.

Khúc Đại Ngọ và Quý vội vàng đưa người về hoàng tìm Tạ Văn.

Trước đó họ bị một thiếu gia" giả do Cá voi biến ra dụ đi. Tuy vài phút sau họ đã hiện ra tiểu thiếu này là giả, nhưng ngờ vừa quay lại đã thấy thiếu gia nổi giận, còn dùng huyết mạch đồ đằng.

Tạ Văn đã dặn Tế hiện tại rất yếu, thể để cậu nằm thì gắng để cậu nằm.

Không ngờ chỉ mới trong phút ngắn ngủi!

Khúc Đại Ngọ và Quý đều rất hối hận.

Vì vậy khi Tạ Văn về quá trình, họ căn bản dám giấu diếm, kể hết chuyện.

Văn Dực Lâm lập tức giận nổ phổi: “Lại là Cá xanh, tên này sao cứ âm hồn bất tán vậy!”

Nếu không phải tộc Hải hiện tại đã đổi tộc trưởng, nhất định sẽ dẫn người tới đó.

Tạ Văn lại không biết đến điều gì, hỏi thêm một “Tiểu thiếu gia biết Cá xanh đi theo ngài ấy

Khúc Đại Ngọ: “Biết.”

Trong phút chốc, tâm trạng Văn có hơi phức tạp.

Không ngờ ông đã giấu như vậy, giấu diếm lâu như cuối cùng vẫn để Tư phát hiện ra Cá voi một trong những duệ truyền thừa của đại chiến sĩ Thú Vương năm

Tư Tế chắc chắn lo sau khi cho ông biết chuyện trong lòng ông sẽ có mắc, sẽ không vui, cho không định nhận Cá xanh về.

Tư Tế của các bộ khác đều cao cao tại thượng, sứ giả của Thần Thú.

Còn Tư Tế của họ, thì có vẻ cao cao tại nhưng trong lòng lại luôn ý đến các thú nhân. ấy không phải là giả của Thần Thú, ấy chính là Thần Thú trong họ.

Tạ Văn nhìn thoáng qua niên đang ngủ say trong khoang liệu, sau đó nói với Văn Dực Lâm, Khúc Đại “Mọi người ra ngoài

Đám người Khúc Đại Ngọ theo lòng đầy hối hận rời

Đợi họ đi rồi, Tạ vẫn đứng yên tại chỗ không nhích.

Đứng khoảng hai phút, Tạ bỗng nhiên nói với không khí: đi, Cá voi xanh, ta ngươi nhất định ở đây.”

Phòng y tế trống trải bất kỳ âm thanh nào, tiếng thở mong manh thiếu niên.

Tạ Văn tiếp tục nói: không muốn biết tại sao ngài thể điều khiển ngươi

Lời vừa dứt, trong không thêm một tia dao động.

Một con bạch tuộc nhỏ bàn tay bò ra từ dưới trị liệu.

Nó vốn trong suốt, hòa hoàn toàn với màu sắc của trị liệu, hoàn toàn không ra sự tồn tại của

Mãi đến khi bò ra thể nó mới khôi phục màu sắc vốn có.

Tạ Văn cười lạnh một “Quả nhiên.”

Cá voi xanh đề phòng chằm chằm ông: “Có phải ngươi đó không?”

Tạ Văn nói: “Ta biết nhiều.”

Cá voi xanh bước lên bước: “Lời ngươi vừa nói… rốt có ý gì?”

Tạ Văn thầm nghĩ, nếu phải vì tiểu thiếu gia, hừ…

Ông lấy ra một vật nút không gian, ném về phía voi xanh.

Cá voi xanh vốn định né, lại phát hiện vật Tạ ném về phía hắn lại tấm da thú mà hắn mong nhớ!

Đồng tử Cá voi xanh nhiên co rút lại, theo bản đưa tay đón lấy.

Tạ Văn lạnh lùng nói: đã định bảo con trai đốt thứ này đi, nhưng lại, đây là do Tư tự tay viết, rốt vẫn không nỡ.”

Cá voi xanh nhìn tấm thú đột nhiên có được trong sững sờ một lúc lâu. thấy lời Tạ Văn nói, bỗng ngẩng đầu lên: nói gì? Ai… tự viết?”

Bên ngoài tẩm điện, Khúc Ngọ loáng thoáng nghe thấy bệ đang nói chuyện với ai tưởng Minh Lạc đã tỉnh định đi vào.

Văn Dực Lâm ngăn anh lại, “Đợi một chút.”

Văn Dực Lâm và Tạ quan hệ huyết thống, thính sẽ nhạy bén hơn một Hắn đã nghe ra đó giọng của Cá voi chỉ là nghe không voi xanh đang nói gì.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi, khoảng nửa giờ vẫn chưa thấy ra, Văn Dực Lâm cũng đầu lo lắng.

“Đi, vào xem thử.” Văn Lâm không lo được nhiều như đẩy cửa đi vào.

Vừa vào cửa, quả nhiên Tạ Văn và Cá voi xanh người ngồi một bên, đang lượng chuyện gì đó.

Tạ Văn nói: “Những năm Liên Bang chiếm cứ nhiều tài nhất trong vũ trụ, cũng đủ lâu rồi.”

Cá voi xanh cười lạnh: hay, lấy hết về để hiếu Tế đại nhân của ta.”

Văn Dực Lâm: “?”

Tạ Văn lại nói: “Vào kỳ Trái Đất cổ, bọn họ giỏi cướp bóc, không ít cổ của Trái Đất đều vào tay bọn họ. ràng trong đó còn không ít đồ vật đều tổ tiên chúng ta để lại.”

Cá voi xanh tiếp tục lạnh một tiếng: “Vừa hay, Tư đại nhân của chúng ta như không có đồ chơi để tiêu khiển.”

Tạ Văn nâng chén trà mời Cá voi xanh một ly: Tế.”

Cá voi xanh sảng khoái cạn, ánh mắt dừng lại trên thiếu niên trong khoang trị sau đó chạm cốc với Văn: “Vì Tư Tế!”

Văn Dực Lâm: “??”

Cá voi xanh uống xong lo lắng Tư Tế tỉnh lại thấy mình sẽ tức giận, ly xuống liền rời đi.

Tư Tế…

Rõ ràng những điều Tạ nói là chuyện không tưởng, cái Minh Lạc là người từ thời viễn cổ, là tiên của họ.

Nếu không phải tận mắt thấy đối phương điều khiển máu mình, thậm chí còn có chữa trị thức hải tinh của hắn, thì Cá xanh cũng sẽ không

Nhưng sự thật rành rành mắt.

Chả trách thái độ của quốc đối với Minh Lạc lại vậy.

Nếu đổi lại là hắn…

Đồng tử Cá voi xanh rút lại, đổi lại là hắn, không chừng cũng sẽ như

Một người có thể khiến trở nên mạnh mẽ, lại có chữa trị cho hắn, còn thể mang lại cho hắn mạnh mẽ, tại sao không đối tốt với đó một chút?

Vừa hay tạm thời không trở về tộc Hải Yêu, sự hăng trong người Cá voi không có chỗ phát tiết, thì đến Liên Bang

Cho nên, chẳng phải chỉ đòi tiền sao?

Cứ chờ đấy.

Văn Dực Lâm đợi hắn rồi mới buồn bực hỏi: “Cha, nói gì với hắn vậy?”

Tạ Văn thản nhiên nói: không có gì, chỉ nói cho biết sự thật về tấm thú và lai lịch của Tế mà thôi.”

Văn Dực Lâm không đồng “Cha thật sự nói cho hắn sao? Lỡ như…”

Tạ Văn ngắt lời hắn, “Tiểu thiếu gia tâm địa lương sau này Cá voi xanh vờ đáng thương vài lần tiểu thiếu gia sẽ lòng thôi. Chuyện sớm ấy mà.”

Văn Dực Lâm không thể bác, bởi vì Tư Tế thật quá tốt!

Văn Dực Lâm lại hỏi: vừa nãy hai người nói về Bang…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=35]

Tạ Văn nói: “Cha chỉ thấy cách làm của Nguyên Thanh khá hữu dụng.”

Văn Dực Lâm: “Cách gì?”

Tạ Văn nói: “Phân chia tài sản của mình thì có bắt đầu phân chia tài của người khác.”

Văn Dực Lâm: “?? Nhưng phải tộc Hải Yêu đã bị Thanh cướp sạch rồi sao?”

Tạ Văn cười: “Cho nên phải là vẫn còn Liên Bang

Văn Dực Lâm: “…”

Tạ Văn mỉm cười: “Cá xanh chắc là sẽ không làm thất vọng đâu.”

Văn Dực Lâm rùng mình, nhiên phát hiện cha hắn thật rất đen tối.

Thôi thì, xin chia buồn cho Liên Bang ở tinh vực Tây xa xôi vậy!

---

Minh Lạc lại nằm mơ.

Cậu lại mơ thấy biển

Cậu cảm thấy rất kỳ Gần đây cậu thường xuyên mơ đại dương, sau đó ở biển, cậu biến thành một đôi mắt xanh

Nhưng cảm giác lần này khác với những giấc mơ trước.

Cậu phát hiện cơ thể trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi nước lướt qua cơ thể cậu dường như còn có giác có thể điều cả đại dương này.

Lúc này có một con biển bơi tới. Con rùa biển giống như đang triều bái linh, vừa bơi vừa hướng phía cậu bái lạy.

Rất kỳ lạ, thế lại có thể biết con rùa này đang bái lạy.

Không, quan trọng nhất rất ít khi nhìn thấy sinh dưới đáy biển. Thế mà giờ cậu lại biết đây rùa biển!

Ngay khi Minh Lạc đang hoặc, con rùa biển đó đã gần cậu.

Minh Lạc lại một lần nhìn thấy đôi mắt của mình mắt con rùa biển.

Đôi mắt màu xanh lam, với một cái… ủa? Đuôi cá?

Minh Lạc nhìn ra phía còn chưa nhìn rõ phía sau cuộc là cái gì thì thể đột nhiên lảo đảo cái, một mùi hương đậm của biển cả vào mũi.

Trước mắt cậu tối sầm.

Tỉnh mộng rồi?

Cùng lúc đó, bên tai vang lên một giọng nói, cũng hỏi cùng một câu hỏi: chưa?”

Giọng nói này…

Minh Lạc đột nhiên chấn

Trong bóng tối đen kịt cậu nhìn thấy một đôi mắt lam quen thuộc.

Minh Lạc: “Lê…”

Một bàn tay mang theo hương của biển cả nhẹ nhàng miệng cậu lại: “Suỵt.”

Giọng nói của người đàn truyền đến từ đỉnh đầu: “Không sự cho phép của Hoàng bệ hạ, bất kỳ ai không được tự tiện vào hoàng cung.”

Giọng hắn dừng lại hai rồi lại hạ thấp xuống: “Tôi tiến vào đây.”

Minh Lạc vội vàng gật cũng hạ thấp giọng: “Ừm ừm.”

Lúc này người đàn ông buông tay ra.

Được tự do, Minh Lạc đầu nhìn người đàn ông.

Hơn 3 giờ sáng, xung tối đen như mực, không biết Tạ Văn không để đèn là bị người ta tắt

Nhưng Minh Lạc vẫn nhìn Lê Nguyên Thanh.

Thế mà lại là Thanh thật!

Người đã nói không chắc trở về, không ngờ vừa tỉnh đã nhìn thấy!

Lê Nguyên Thanh lẳng lặng Minh Lạc một lúc, nhẹ giọng “Cậu đã ngủ tám ngày

Minh Lạc nói: “Bình thường

Khi huyết mạch của cậu đủ, cơ thể sẽ đi vào thái giống như ngủ đông giảm thiểu sự tiêu hao.

Lê Nguyên Thanh: “Tôi không

Bởi vì không biết, khi hỏi Văn Dực Lâm thì đối lại nói rất mơ hồ, như để bảo vệ bí nào đó.

Mãi không nhận được hồi của Minh Lạc, lại nghĩ đến đe dọa Cá voi xanh ở bên cạnh cậu, Lê Thanh phát hiện mình bản không thể yên

Minh Lạc bò dậy từ trị liệu, đi một vòng quanh Nguyên Thanh, càng nhìn càng lòng: “Anh lại cường tráng

Trước đó lúc sắp chết, gầy quá mức, khiến Minh Lạc thích.

Dũng sĩ thú nhân nên tráng.

Trong mắt Lê Nguyên Thanh lên ý cười: “Ừm.”

Minh Lạc dang rộng hai ôm lấy hắn, thỏa mãn cọ “Không phải Tinh Võng.”

Cơ thể Lê Nguyên Thanh đờ, tai hơi nóng lên.

Nơi này không thể offline, cũng không có chỗ để trốn, thể từ từ giơ lên, vỗ nhẹ vào lưng Lạc.

Minh Lạc thúc giục: “Mau hình đi!”

Lê Nguyên Thanh: “Hả?”

Minh Lạc nói: “Hình thú anh đó, tôi muốn sờ sói

Lê Nguyên Thanh: “…”

Minh Lạc đột nhiên khựng “Ủa.”

Lê Nguyên Thanh lập tức thẳng: “Sao vậy?”

Minh Lạc nhíu mày nhìn chằm vào hư ảnh trên người Nguyên Thanh. Lại đến nữa

Cái đuôi cá này lại hiện!

Hơn nữa hình như còn hơn và mạnh hơn trước.

Quan trọng nhất là, trước Minh Lạc không nhìn ra phần của hình thú này trông thế nào, nhưng bây giờ đã nhìn rõ.

Đây… đây chẳng phải của Lê Nguyên Thanh sao?

Minh Lạc nhíu mày: “Rốt hình thái thiên phú của anh vậy?”

Trong nháy mắt, Lê Nguyên tưởng rằng mình đã bị bại

Nhưng nhìn biểu cảm này Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh lại chắc lắm.

Hắn thăm dò hỏi: “Cậu sói à?”

Minh Lạc nói: “Đều thích.”

Chỉ cần là thú nhỏ bộ lạc của cậu thì cậu thích.

Lê Nguyên Thanh cũng không phào nhẹ nhõm: “Vậy… cá thì

Minh Lạc: “?”

Lê Nguyên Thanh bắt đầu thẳng.

Minh Lạc lại dường như hiểu ra điều gì đó: “Tôi rồi, hóa ra là như

Lê Nguyên Thanh: “Gì cơ?”

Minh Lạc nghiêm túc hỏi: phải anh có hai loại hình thiên phú không?”

Lần này Lê Nguyên Thanh sự cứng đờ, Minh Lạc phát ra bằng cách nào?

Minh Lạc tiếp tục nói: trách trước đây tôi vẫn luôn nhìn ra phần đầu của thú này là gì, chỉ thể thấy đuôi cá anh. Bây giờ tôi rồi, hóa ra trước đây hai loại hình thái thiên phú lên nhau nên hình rất kỳ quái.”

Lê Nguyên Thanh: “!”

Cậu ấy còn từng nhìn đuôi cá của mình?

Thấy sự kinh ngạc khó trong mắt Lê Nguyên Thanh, Minh muộn màng phản ứng lại: tôi chưa nói với anh Tôi là Tư Tế.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh: “…………”

Cậu chắc là cậu đã với tôi rồi chứ??

Minh Lạc cẩn thận nghĩ hình như đúng là chưa từng

Trước khi Lê Nguyên Thanh cậu còn rất yếu, vừa mới được Tạ Văn, còn chưa lộ.

Sau khi Lê Nguyên Thanh lại thì lại luôn ở tinh Thâm Hải, hai người cũng từng nói về chuyện này!

Minh Lạc: “Khụ, thì là… vẫn luôn có thể nhìn thấy thái thiên phú của anh, bây giờ chỉ có thể thấy một loại, hình của anh đâu rồi?”

Thiếu đi sự chồng chéo hình sói, hình thái thiên phú Nguyên Thanh rất dễ biệt.

Thân trên là người, thân đuôi cá.

Đây là hình thái gì?

Lê Nguyên Thanh mất một lâu mới hoàn hồn lại từ thái "Minh Lạc là Tư Hắn nhìn sâu vào Minh một cái rồi mới miệng: “Thật ra đây không phải là hình thái thiên của tôi.”

Minh Lạc tò mò: “Không

Lê Nguyên Thanh “ừm” một “Coi như là bản thể đi.”

Hắn kể tóm tắt lại về thân thế bí ẩn của mình, còn nhấn mạnh việc tại trong cơ thể hắn gen của tộc Hải

Thông qua việc tìm hiểu sử của tộc Hải Yêu, Lê Thanh gần như có thể định cha hắn chính là nhân ngư cổ xưa.

Còn về việc hắn nhân nào khác không thì Lê Thanh cũng không biết.

Minh Lạc: “…Cho nên, anh tộc trưởng mới của tộc Hải

Lê Nguyên Thanh bất đắc nói: “Tôi chỉ muốn giao dịch quan hành chính. Hắn vừa tôi liền ôm đùi tôi, xin tôi đăng cơ tộc trưởng của họ, nói sẽ tổ chức lễ đăng long trọng cho tôi.”

Minh Lạc: “…”

Lê Nguyên Thanh luôn nhớ nhà họ Tống ở Đế quốc, sao có thể làm tộc một cách phô trương như được?

Nếu hôm nay hắn lấy phận Lê Nguyên Thanh làm tộc tộc Hải Yêu, thì ngày nhà họ Tống sẽ lên nhất của Đế quốc, nghi ngờ về những lao trước đây, nghi ngờ nhà Tống có phải cũng có huyết tộc Hải Yêu hay Thậm chí còn có thể nghi ngờ những trận trước đây với tộc Hải Yêu giả, không chừng diễn kịch.

Minh Lạc: “Tôi hiểu rồi, nên đây là lý do trước anh nói không chắc sẽ về Đế quốc.”

Lê Nguyên Thanh: “Ừm.”

Minh Lạc nói: “Vậy tại anh lại trở về? Như vậy phải là rất nguy hiểm

Lê Nguyên Thanh chỉnh lại áo bị ngủ đến nhăn nhúm thiếu niên, nhẹ giọng nói: nói muốn gặp tôi.”

Em muốn gặp thì tôi đến.

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Làm sao thể để vợ muốn gặp tôi không gặp được chứ!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận