Sáng / Tối
Hùng Viễn tìm đến phòng trọ của Minh Lạc theo địa chỉ trên bưu kiện.
Đi phía sau anh ta là Quý Minh, người sắp được thức tỉnh lần này.
Từ lúc xuống phi thuyền, Quý Minh đã luôn trong trạng thái mong chờ và hồi hộp. Anh ta đã từng thức tỉnh thất bại khi còn trẻ.
Nhưng may mắn là thể chất và tinh thần lực đều ở mức cao nên đã được nhận vào khoa điều khiển robot.
Nhưng sự khác biệt giữa việc có và không có hình thái thiên phú thực sự rất lớn.
Ít nhất là trên chiến trường tinh tế, nếu robot của một binh sĩ bị hỏng thì coi như mất đi hai phần ba sức chiến đấu.
Còn những binh sĩ có hình thái thiên phú thì vẫn có thể một mình chống lại mười người, phối hợp với kỹ năng thiên phú mà tiến lên không lùi!
Ai mà không ngưỡng mộ chứ?
Quý Minh đương nhiên cũng ngưỡng mộ.
Bây giờ anh ta có cơ hội thức tỉnh lần thứ hai, từ sau khi xuống phi thuyền anh ta đã luôn có một cảm giác kích động khó tả.
Kết quả là sau khi gõ cửa một lúc mà không thấy ai trả lời.
“Không có người ở à?”
Hùng Viễn lắc đầu: “Cậu ấy bảo tôi đưa thẳng anh đến đây, chắc là sẽ đợi, để tôi gọi điện xem sao.”
Hùng Viễn gọi cho Minh Lạc.
Phòng trọ cách âm không tốt, khi Hùng Viễn gọi điện, họ liền nghe thấy tiếng chuông từ trong phòng vọng ra.
Rõ ràng là có người ở bên trong, tại sao lại không nghe thấy tiếng gõ cửa?
Hùng Viễn nghĩ đến chuyện lúc trên đường đến đây, có vài giây anh ta đột nhiên cảm thấy bất an mãnh liệt, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất.
Lúc đó anh ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho đó là giác quan thứ sáu của mình.
Bây giờ tự nhiên lại nhớ tới cảm giác đó…
Sắc mặt Hùng Viễn khẽ biến: “Không ổn rồi, phá cửa!”
Cánh cửa của phòng trọ làm sao có thể chịu nổi hai người lính thường xuyên ra vào chiến trường, chỉ trong vài giây đã bị phá tung.
Vừa vào cửa, Hùng Viễn đã thấy cậu thiếu niên nằm trên mặt đất.
Cậu thiếu niên ôm bụng, mày nhíu chặt, cơ thể hơi cuộn tròn, đã mất đi ý thức.
Hùng Viễn vội vàng lao tới: “Minh Lạc!”
Quý Minh cũng kinh ngạc, một là không ngờ vị tư tế đại nhân thần bí kia lại trẻ như vậy, hai là cũng không ngờ tư tế lại xảy ra chuyện.
Quý Minh lập tức nói: “Tôi đi lái xe bay vào.”
Xem tình hình này thì phải đưa đi bệnh viện ngay lập tức.
Dường như cảm nhận được có người xông vào, tay Hùng Viễn vừa mới chạm vào người Minh Lạc đang nằm trên đất thì Minh Lạc đã theo bản năng nắm chặt lấy cổ tay anh ta, ngay sau đó, cậu mở choàng mắt.
Ai dám đánh lén tư tế?
Người trước mặt xa lạ, bởi vì Hùng Viễn đã ngụy trang.
Nhưng khi Minh Lạc nắm lấy cổ tay này, hư ảnh đồ đằng hình thú xuất hiện trên người Hùng Viễn đã cho biết thân phận của anh ta.
Minh Lạc từ từ buông tay ra, giọng nói yếu ớt: “Là gấu nhỏ à.”
Vẻ mặt Hùng Viễn lo lắng: “Cậu sao vậy? Sao lại ngất xỉu trên mặt đất? Quý Minh, anh mau đi lái xe bay vào đây.”
“Được.”
Quý Minh đang định xoay người rời đi thì Minh Lạc nói: “Không cần, tôi không sao.”
Hùng Viễn sốt ruột: “Sao lại không sao được? Cậu còn…”
Lời còn chưa nói xong, anh ta đã nhìn thấy cái chai rỗng trong tay Minh Lạc.
Cái chai này anh ta rất quen mắt, không phải là lọ thuốc bổ máu mà Chris đã điều chế sao?
Hùng Viễn trợn tròn mắt: “Thuốc trong này đâu rồi?!”
Minh Lạc: “Tôi uống hết rồi.”
Hùng Viễn gào lên suýt nữa thì vỡ giọng: “Cậu uống hết rồi?! Cậu không thấy tờ hướng dẫn bên trong viết một ngày uống hai lần, mỗi lần 10ml sao!”
Minh Lạc: “?”
Cậu lật qua lật lại cái chai, lúc này mới thấy trên thân chai có một hàng chữ rất nhỏ.
[Cơ thể suy nhược không nên bồi bổ quá đà, một ngày uống hai lần, uống sau bữa sáng và bữa tối, mỗi lần 10ml.]
Minh Lạc chớp chớp mắt: “10ml này có nghĩa là gì?”
Hùng Viễn gào lên: “Là mỗi lần chỉ được uống một nắp chai! Chính là cái nắp chai nhỏ này! Đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi!”
Minh Lạc: “Chả trách uống xong tôi lại bắt đầu đau.”
Hóa ra là uống quá nhiều.
Minh Lạc kiểm tra lại tình hình huyết trì.
Huyết mạch đồ đằng quả thực đã nhiều hơn khoảng hai ly so với lúc mới thức tỉnh.
Tuy khó chịu một lúc nhưng cũng không ảnh hưởng gì nhiều, Minh Lạc thở phào nhẹ nhõm.
Hùng Viễn tức đến hộc máu: “Cậu còn dám nói! Tại sao cậu không đọc hướng dẫn sử dụng?”
Minh Lạc nói: “Từ nhỏ tôi đã không xem hướng dẫn sử dụng bao giờ.”
Lục địa Hoang Nguyên làm gì có thứ này.
Hùng Viễn: “Sao cậu có thể nói một cách đương nhiên như vậy được! Cậu có biết là rất nguy hiểm không?! Uống thuốc quá liều đôi khi sẽ chết người đấy!”
Minh Lạc không vui nhíu mày: “Anh gan thật đấy.”
Sao lại dám nói chuyện với tư tế như vậy!
Thật bất kính!
Quý Minh cũng bị dọa sợ, phó quan Hùng quá mạnh bạo rồi, nói chuyện với đại lão như vậy, lỡ như đại lão…
Thế nhưng giây tiếp theo, hốc mắt Hùng Viễn đỏ hoe, “oa” một tiếng liền khóc!
Minh Lạc: “…?”
Minh Lạc: “Anh khóc cái gì?”
Hùng Viễn vừa lớn tiếng khóc thét, vừa nức nở hỏi: “Vậy, vậy, vậy cậu biết sai chưa?”
Đây là gần 100ml, uống một hơi hết gấp 10 lần liều lượng, thật sự sẽ chết người đấy!
Minh Lạc đang ưỡn ngực bỗng từ từ rụt lại, giọng cũng không khỏi yếu đi một chút: “…Biết rồi.”
Cậu như thể nhìn thấy các chiến sĩ Thú Vương trước đây của mình. Sau khi phát hiện cậu liều mình mạo hiểm nhưng lại vì tôn kính mà không thể nói lời phê bình, chỉ có thể dùng ánh mắt tự trách nhìn cậu, như thể đang nói "là chúng tôi vô dụng", "là chúng tôi đã để tư tế ngài bị thương", "để chúng tôi chết đi"!
Làm tư tế thật sự quá khó.
Hùng Viễn khóc một lúc, xác định Minh Lạc đã không sao rồi thì mới thực sự yên tâm.
Còn bắt Minh Lạc phải hứa, sau này nhất định phải đọc kỹ hướng dẫn sử dụng.
Minh Lạc: “Ồ.”
Hùng Viễn cũng không ngờ mình lại có thể bị dọa đến phát khóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=11]
Anh ta cũng không biết tại sao lại như vậy, chỉ cần nghĩ đến việc tư tế có thể xảy ra chuyện là anh ta lại kinh hồn bạt vía.
Nhớ lại chuyện vừa rồi, anh ta cảm thấy có hơi mất mặt, vội vàng chuyển sự chú ý, đẩy Quý Minh lên phía trước.
“Đây là người cần được thức tỉnh lần này.”
Quý Minh có hơi căng thẳng nói: “Chào, chào tư tế, tôi tên là Quý Minh, là lính của tiểu đội robot thuộc quân đoàn đệ nhất, năm nay 39 tuổi.”
Minh Lạc cũng không dài dòng: “Đưa tay cho tôi.”
Quý Minh đưa tay ra.
Minh Lạc nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh ta, dùng năng lực cảm ứng mạnh mẽ thâm nhập vào thế giới tinh thần của đối phương.
Nghĩ đến việc mình sắp có được hình thái thiên phú, Quý Minh lại không kìm được sự mong đợi trong lòng mà trở nên có hơi hưng phấn.
Nhưng ngay sau đó, Minh Lạc đã dội cho anh ta một gáo nước lạnh.
Minh Lạc: “Hình thái thiên phú của anh bị khiếm khuyết.”
Quý Minh ngây người: “Khiếm khuyết?”
Hùng Viễn cũng sững người một chút: “Khiếm khuyết là có ý gì?”
Minh Lạc nói: “Anh còn nhớ những gì anh đã nói với tôi không? Thức tỉnh thất bại đơn giản có ba trường hợp: một là trong vỏ không có hạt giống có thể nảy mầm, hai là hạt giống bị hỏng, không thể nảy mầm, trường hợp thứ ba mới là vỏ ngoài quá dày khiến hạt giống không thể nảy mầm. Anh ta là loại thứ hai.”
Quý Minh rất nhanh đã hiểu ra: “Ý của ngài là, tôi thuộc loại thứ hai, cho nên tôi không thể thức tỉnh lần thứ hai.”
Minh Lạc lắc đầu: “Chỉ là khiếm khuyết, chưa đến mức bị hỏng. Nhưng anh có chắc là anh muốn có một hình thái thiên phú khiếm khuyết không?”
Quý Minh cúi đầu suy tư.
Minh Lạc cũng không thúc giục, bởi vì sự xuất hiện của Quý Minh đã nhắc nhở cậu một điều.
Nếu là người do chính tay cậu thức tỉnh thì dưới sự áp chế của huyết mạch đồ đằng, cậu không cần lo lắng đối phương sẽ tiết lộ thân phận của mình.
Ví dụ như Hùng Viễn. Nhưng cậu đã bỏ qua một việc.
Trong số những người mà Hùng Viễn đưa đến, không phải ai cũng có được đồ đằng hình thú.
Lục địa Hoang Nguyên cũng có những dũng sĩ thú nhân không thể thức tỉnh, tuy rằng rất ít.
Trong trường hợp được hỗ trợ thức tỉnh bởi huyết mạch đồ đằng từ tư tế, bộ lạc về cơ bản là có hai phần ba số người có thể thức tỉnh.
Những người còn lại trong mắt tộc nhân được coi là thú nhân bình thường. Đa số thú nhân bình thường sẽ tham gia đội thu thập hoặc đội trồng trọt.
Còn ở Đế quốc thì tỷ lệ thức tỉnh rất thấp, trước đây là một vạn người mới có vài người có thể thức tỉnh.
Minh Lạc qua quan sát liền phát hiện ra, những người không thể thức tỉnh đó không phải vì họ không có đồ đằng hình thú, mà là trong hoàn cảnh chung, các loại năng lượng và bức xạ của thời đại tinh tế đã thay đổi cơ thể họ, cũng khiến việc thức tỉnh của họ trở nên khó khăn hơn.
Nhưng cũng vẫn có loại người trời sinh đã thiếu đồ đằng hình thú.
Nếu gặp phải loại người này, bản thân cậu không thể giúp họ thức tỉnh lần thứ hai, lại không có huyết mạch đồ đằng để áp chế đối phương, nên đối phương rất có khả năng sẽ tiết lộ thân phận của cậu.
Cho dù bản thân họ không tiết lộ, nhưng lỡ như người khác vừa đe dọa vừa dụ dỗ họ thì sao?
Xem ra sau này cậu cũng phải học cách ngụy trang giống như gấu nhỏ vậy.
Quý Minh trầm tư một lúc lâu mới nói: “Tôi muốn thức tỉnh.”
Anh ta đã nghĩ kỹ rồi, chẳng sợ hình thái thiên phú của bản thân bị khiếm khuyết, thậm chí không có kỹ năng thiên phú.
Sau khi thức tỉnh, tố chất cơ thể sẽ tăng cường. Dù sao anh ta vốn dĩ là một binh sĩ điều khiển robot, cho dù hình thái thiên phú không có tác dụng gì thì cũng không ảnh hưởng đến vị trí của anh ta trong đội robot chiến đấu.
Một khi đã như vậy, có thêm một hình thái không phải tốt hơn sao?
“Được.”
Minh Lạc đã nhận tiền, còn uống cả thuốc bổ máu, tất nhiên sẽ không nuốt lời.
Hùng Viễn rất thức thời mà ra ngoài cửa, đợi ở bên ngoài.
Khoảng hơn mười phút sau, cửa mở.
“Thành công rồi sao?” Hùng Viễn nhìn vào bên trong, không thấy Quý Minh.
Minh Lạc: “Thành công rồi.”
Hùng Viễn: “Hả? Vậy người đâu rồi?”
Minh Lạc giơ một bàn tay lên.
Chỉ thấy trong lòng bàn tay cậu có một một con… nhện bằng lòng bàn tay đang nằm?
Khoan đã, nhện có tám chân, tại sao Quý Minh lại chỉ có ba chân?
Hùng Viễn há hốc mồm: “…Hóa ra là loại khiếm khuyết này à.”
Quý Minh: “…”
Đừng nói nữa, anh ta hối hận rồi!
Anh ta cũng tưởng tư tế nói khiếm khuyết là chỉ thiếu kỹ năng thiên phú thôi.
Không ngờ lại là thiếu chân!
Mọi người có biết một con nhện chỉ có ba chân thì sẽ đi lại như thế nào không?!
Anh ta phải nhấc cao mông lên mới có thể giữ thăng bằng được!
Trớ trêu thay, anh ta không nhấc lên được.
Minh Lạc đưa con nhện cho Hùng Viễn, nói: “Anh ta đang trong giai đoạn dung hợp, không biến về hình người được, ba chân lại không thể đi đường, anh đưa anh ta về đi.”
Hùng Viễn biết giai đoạn dung hợp rất quan trọng nên không từ chối.
Minh Lạc tiễn họ ra cửa, lúc này trên lầu truyền đến tiếng cãi nhau của một cặp tình nhân.
Cô gái nói: “Sao anh lại không biết xấu hổ như vậy! Em muốn chia tay với anh! Cút đi! Đàn ông hai chân không đáng tin, mẹ nó chứ em không tin đàn ông ba chân cũng không đáng tin!”
Chàng trai nói: “Cô đi đi! Nếu cô có thể tìm được một người đàn ông ba chân thì cứ đi đi!”
Minh Lạc: “Ủa.”
Minh Lạc và Hùng Viễn đồng thời nhìn về phía con nhện Quý Minh.
Đây không phải là trùng hợp sao?
Vừa hay có một người đàn ông ba chân ở đây.
Quý Minh: “…………”
Kết quả là khi họ đi xuống lầu liền nhìn thấy những binh lính được trang bị vũ khí đầy đủ đang điều tra trong khu dân cư.
Hùng Viễn còn thấy hai bóng dáng quen thuộc, lập tức kinh ngạc.
“Là thượng tướng và Đại hoàng tử.”
Minh Lạc cũng thấy Lê Nguyên Thanh, ngoại hình của hắn quá nổi bật, vóc dáng cao lớn đứng ở đâu cũng vô cùng thu hút sự chú ý.
Hùng Viễn nhỏ giọng nói: “Chúng ta phải đi trước, tuy tôi đã ngụy trang nhưng chưa chắc đã qua mặt được thượng tướng, nếu như thấy tôi ở đây…”
Không cần phải nói, lập tức có thể đoán ra Minh Lạc là ai.
Minh Lạc gật đầu: “Được.”
Hùng Viễn thản nhiên giấu Quý Minh vào túi, đi theo một hướng khác.
Lê Nguyên Thanh dường như có cảm giác, khi Hùng Viễn rời đi liền đột ngột quay đầu lại.
Hắn đang định gọi người đuổi theo người vừa rời đi thì lại thấy Minh Lạc, lời định nói cũng theo đó mà dừng lại.
Văn Dực Lâm: “Sao vậy? Người quen à?”
Lê Nguyên Thanh: “Ừm.”
Lê Nguyên Thanh nhanh chân đi về phía Minh Lạc.
Văn Dực Lâm cũng tò mò đi theo.
Đến trước mặt Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh nhíu mày hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
Minh Lạc nói: “Phòng trọ của tôi ở đây.”
Lê Nguyên Thanh: “Ở đây không an toàn.”
Có người của tộc Hải Yêu lẻn vào Đế Đô Tinh, Lê Nguyên Thanh coi trọng tin tức này hơn bất kỳ ai.
Văn Dực Lâm đã điều tra xong các khu vực khác, chỉ còn lại một con phố và khu dân cư này.
Nếu tộc Hải Yêu thật sự ẩn náu ở đây thì với thể chất và tinh thần lực thấp đến đáng thương của cậu thiếu niên này, tuyệt đối không thích hợp ở đây.
Minh Lạc hỏi: “Anh nói sẽ giúp tôi mua nhà, vậy đã mua chưa?”
Lê Nguyên Thanh: “Vẫn chưa.”
Minh Lạc nói: “Có phải là quá đắt không?”
Cậu nhớ là nhà ở Đế Đô Tinh hình như rất đắt.
Lê Nguyên Thanh: “Không đắt, mua được.”
Minh Lạc yên tâm: “Vậy thì muốn một căn lớn một chút.”
Lê Nguyên Thanh không từ chối: “Được.”
Minh Lạc càng nhìn người chiến sĩ Thú Vương được chọn này, trong lòng càng thêm hài lòng: “Vất vả cho anh rồi.”
Lát nữa nhất định phải khen thưởng hắn thật tốt.
Lê Nguyên Thanh: “Không vất vả.”
Hắn hơi suy nghĩ một chút rồi nói: “Thời gian này ở đây không an toàn, cậu thu dọn đồ đạc đi, tối nay đến ở chỗ tôi trước.”
Vừa hay hắn có một căn nhà không có ai ở.
Minh Lạc nói: “Được.”
Văn Dực Lâm càng nghe càng thấy không ổn: “Hai người… có quan hệ gì vậy?”
Lê Nguyên Thanh đang định giải thích thì nghe Minh Lạc nói: “Là quan hệ cung phụng.”
Văn Dực Lâm: “?”
Minh Lạc nghiêng đầu, nhớ ra rằng, "cung phụng" mà ông cụ Tống nói ở thời đại này hình như được gọi là "bao dưỡng".
Minh Lạc tưởng Văn Dực Lâm không hiểu nên lại sửa lại: “Là quan hệ bao dưỡng, anh ta bao dưỡng tôi.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Văn Dực Lâm: “…?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận