Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 38 / 72  ·  52.8%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 38
06/05/2026 08:52· 2,612 từ

Phòng không bật đèn, sáng rất tối.

Thời tiết hôm nay không được tốt lắm, đen che khuất ánh trăng ánh sáng không thể xuyên qua

Đèn ở những nơi trong hoàng cung rất dưới sự đối lập đó, phòng này lại càng trở nên tăm hơn.

Đối với chiến sĩ Vương mà nói, chút tối này không ảnh hưởng đến tầm nhìn của họ. Sau đẩy cửa bước vào, chỉ vài giây để thích với bóng tối, Tạ Văn đã tức nhìn rõ mọi thứ và trong phòng.

Minh Lạc quay lưng phía cửa, rõ ràng đã bị tiếng đẩy cửa Tạ Văn dọa sợ.

Tạ Văn chỉ thấy luồng sáng màu xanh lóe lên trước mắt, giống tia chớp, chợt lóe lên rồi mất trong căn phòng này.

Tốc độ của Tạ cũng rất nhanh, ông tức đuổi theo hướng biến của luồng sáng màu xanh bạc

Minh Lạc gọi một "Đại Văn."

Tạ Văn đã đến mặt cậu, theo bản muốn bắt lấy nơi luồng màu xanh bạc biến mất.

Minh Lạc: "Đại Văn, đã!"

Vì có Minh Lạc cản nên Tạ Văn thấy một vật thể lóe rồi biến mất ngay trước mắt không còn thấy tăm hơi nữa.

Tuy chỉ trong nháy nhưng Tạ Văn vẫn rõ vật thể đó.

Không đúng, không thể là vật thể, mà một con... cá?

Nói là cá, nhưng như lại có chút giống.

Bởi vì Tạ Văn nhìn thấy một cái cá màu xanh bạc, dài bằng bàn tay, ướt sũng và ra ánh sáng lạnh lẽo.

Tốc độ của con này quá nhanh, lại Minh Lạc cản trở nên cái đuôi cá này ra, ông nhìn thấy gì cả.

Thấy con cá nhỏ xanh bạc bằng bàn đã biến mất, Minh Lạc lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Hơi thở này còn kịp xong đã thấy Văn quay đầu nhìn mình.

Tạ Văn: "..."

Tạ Văn: "Đó là?"

Minh Lạc cố giữ bình tĩnh trên mặt: là một con cá."

Tạ Văn: "Vừa nãy đang nói chuyện với

Minh Lạc: "Đúng vậy."

Tạ Văn: "Cho nên, không phải là một cá bình thường."

Minh Lạc ho nhẹ tiếng, "Ừm, coi như thú nhân đi."

Tạ Văn: "Hai người nhau như thế nào?"

Trong lòng Tạ Văn cảnh giác.

Trong lúc ông không gì, tiểu thiếu gia chỉ quen biết một con mà con cá này còn là nhân.

Nói cách khác, con này có thể biến người. Không đúng, có lẽ đã nói ngược, không phải là thể biến thành người, cá này có lẽ hình thái thiên phú của người nào đó.

Mà Minh Lạc thế lại muốn ngủ cùng này, còn ôm hắn ngủ. cá này rốt cuộc đã quen Tư Tế từ khi nào, từ khi nào lại Tế tin tưởng hắn như

Minh Lạc không trả ngay, dường như đang nhắc từ ngữ.

Thấy vậy, Tạ Văn biểu cảm, thấp giọng "Tiểu thiếu gia, thân phận ngài đặc biệt, tôi lo lắng người cố ý tiếp cận làm giảm sự phòng của ngài, lỡ như hắn..."

Minh Lạc lắc đầu "Anh ấy sẽ không vậy đâu, anh ấy ừm, một con cá tốt."

Tư Tế có quyền tối cao trong bộ

Tạ Văn tất nhiên không vì chuyện này chất vấn Tư Tế điều ông cũng không thể ngăn cản Tế kết bạn.

Điều ông quan tâm là lai lịch và phận của đối phương: "Cho hai người quen nhau như thế

Minh Lạc suy nghĩ: Võng."

Nói như vậy là qua mạng.

Tâm trạng Tạ Văn thời có chút phức

Bên cạnh Minh Lạc có người do ông xếp bảo vệ. Bất kỳ muốn tiếp cận cậu, Tạ Văn sẽ điều tra thân phận loại trừ những kẻ ý đồ xấu.

Nhưng ông lại bỏ Tinh Võng.

Ông không thể ngờ Minh Lạc thế mà có bạn qua mạng, bây còn gặp mặt ngoài đời thực bạn qua mạng!

Hơn nữa tiến độ đến mức có thể cùng nhau!

Thực ra Tạ Văn không nói rõ được xúc trong lòng mình đối Tư Tế là gì.

Tất nhiên là ông trọng Tư Tế, nhưng Lạc trông quá nhỏ tuổi, không phải là người của thời tinh tế thực sự. Ông lo lắng Minh Lạc bị lừa, đôi khi sẽ theo năng mà coi Minh Lạc như trẻ nhà mình, không nhịn được lo lắng nhiều chuyện.

Thấy vẻ mặt Tạ như vậy, Minh Lạc ông đang lo lắng, chủ an ủi: "Ông không cần lo năng lực cảm ứng của Tế có thể nhìn "nội tâm" của mỗi thú nhân."

Đáy lòng của một có màu gì, cậu có thể nhìn thấy.

Cho nên cậu chưa giờ giúp những kẻ tâm thuật bất chính thức

Về điểm này, Tạ không có dị nghị

Tạ Văn đổi giọng "Đã điều tra lai chưa?"

Minh Lạc gật đầu.

Tạ Văn: "Chắc chắn có vấn đề gì

Minh Lạc tiếp tục đầu.

Tạ Văn: "Xem ra rất tin tưởng hắn."

Minh Lạc: "Đúng vậy."

Tạ Văn bất đắc nói: "Nếu đã như tại sao hắn nhìn thấy lại muốn chạy?"

Minh Lạc chắp tay lưng, ra vẻ trầm đáng tin cậy: "Ừm, chắc nhát gan."

Tạ Văn: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=38]

Nếu thật sự nhát thì sẽ không dám tận hoàng cung!

Tạ Văn đoán là Lạc đã lén đưa vào.

Điều duy nhất khiến Văn hơi yên tâm lời Minh Lạc nói không cậu có thể "nhìn thấy" nội của mỗi người.

Nếu là người có được cậu chấp nhận chắc chắn không phải xấu.

Nghĩ như vậy, Tạ cũng yên tâm hơn chút.

Tạ Văn: "Cho dù cá kia không có đồ xấu gì, nhưng nếu người ở chung không thoải mái..."

Ông hơi lo lắng Lạc sẽ lại giống trước đây.

Rõ ràng ăn những đó rất khó chịu, vì muốn tích trữ thêm chút huyết mạch mà không rên tiếng tiếp tục ăn.

Cậu không nói thì ai biết.

Đương nhiên, không phải do diễn xuất của Lạc tốt, mà là cậu lớn lên như vậy từ nhỏ lục địa Hoang Nguyên, sớm quen rồi.

Minh Lạc: "Tôi biết, cần làm những việc muốn làm là được."

Tạ Văn không còn để nói.

Minh Lạc liếc nhìn Văn.

Tạ Văn không nhúc

Minh Lạc lại nhìn một cái, giả vờ một cái thật to.

Tạ Văn: "."

Tạ Văn: "...Mệt rồi nghỉ ngơi sớm đi."

Minh Lạc lập tức "Ngủ ngon."

Tạ Văn xụ mặt khỏi cung điện.

Vừa bước ra khỏi điện, đôi tai vô thính của Tạ Văn nghe tiếng khóa trái cửa.

Tư Tế đại nhân khi vào ở trong cung chưa từng khóa trái lần này thế mà lại khóa

Tạ Văn nhịn một cuối cùng vẫn không được, lấy quang não ra tin nhắn cho vợ.

Đầu tiên là câu theo thông lệ: [Vợ em đi du hành đến đâu rồi?]

Sau đó bắt đầu thở: [Em còn nhớ tổ tông mà anh nói Anh có một cảm giác...]

Dừng lại hai giây, cùng Tạ Văn cũng dung ra từ ông muốn [Cảm giác giống như câu nói thời Trái Đất cổ, trời đổ mưa, mẹ muốn chồng ấy.]

Lần này Hoàng hậu lời rất nhanh: [Tổ có biết anh coi ngài là mẹ không?]

Tạ Văn: [...Đây là sánh thôi.]

Hoàng hậu: [Người trẻ yêu đương là chuyện bình thường.]

Tạ Văn: [Còn chưa định có phải hay nhưng ngài ấy lại giấu lén lút hẹn hò.]

Tạ Văn: [Anh luôn thấy yêu qua mạng đáng tin cậy lắm. Em xem tên nhóc kia là ai? thái thiên phú của hắn như là cá, anh nên đi tra cứu cấp bậc tất cả các hình thái thiên không? Xem xem người này rốt có được hay không?]

Hoàng hậu nói trúng đen: [Anh vừa tôn người ta như mẹ, lại lo lắng cho người ta như trai à.]

Tạ Văn: [...]

Hoàng hậu thở dài: về đây.]

Hoàng hậu đang ở tinh vực khác thầm để hai cha con ngốc này trấn ải, lỡ như lão tông thật sự không biết người, bị tra nam nạt thì hai cha con này sẽ trốn trong chăn khóc chết

Đúng vậy, đừng nhìn ngoài Hoàng đế bệ trầm ổn, thực ra tính của Văn Dực Lâm chính là truyền từ ông. Hai cha một người càng thích thích ghen tuông hơn một người.

Tạ Văn: [Thật sao! moa vợ yêu]

Bên này Tạ Văn đi. Bên phía Minh Lê Nguyên Thanh đã quay lại.

Chỉ là tâm trạng Lê Nguyên Thanh không tốt cho lắm.

Hắn được Minh Lạc lên, đặt lên bàn.

Đúng vậy, chính là

Lê Nguyên Thanh nhìn thể chỉ to bằng tay của mình, vẻ mặt túc.

Minh Lạc thì đi vòng quanh bàn, mắt chặt vào tiểu nhân ngư bàn.

Tiểu nhân ngư thật quá đáng yêu!

Đuôi cá màu xanh khuôn mặt xinh đẹp ngọc, có thể nhìn ra là phiên bản thu nhỏ của Nguyên Thanh.

Chỉ là vì tâm của nguyên soái đại không được vui vẻ lắm khuôn mặt nhỏ nhắn đang xụ trông hơi ngầu.

Minh Lạc càng nhìn thích, Tư Tế đại thích thú đưa tay sờ "Anh thế này đáng yêu quá!"

Lê Nguyên Thanh: "..."

Biểu cảm của tiểu ngư càng khó coi

Lê Nguyên Thanh trầm hỏi: "Là cậu biến thành như thế này?"

Nhưng vì cơ thể thu nhỏ lại nên nói cũng mang theo một non nớt.

Lê Nguyên Thanh lập ngậm miệng, không nói

Minh Lạc: "Phụt!"

Minh Lạc: "Tôi cũng biết."

Nói thật, Minh Lạc giờ cũng hơi ngơ

Khi phát hiện có xông vào, cậu theo năng muốn giấu Lê Nguyên đi.

Lúc đó cậu chỉ một suy nghĩ, không để người khác nhìn thấy Nguyên Thanh.

Vì thế trong khoảnh ôm lấy Lê Nguyên gần như là theo bản cậu đã biến Lê Nguyên Thanh "vật trang trí nhỏ".

Khi làm như vậy, Lạc đã đoán trước sẽ thất bại.

Bởi vì Lê Nguyên không phải do cậu tỉnh. Tư Tế chỉ điều khiển thú nhân do Tư thức tỉnh, Lê Nguyên Thanh không phải.

Tuy rằng lúc Lê Thanh mắc chứng hỏng Minh Lạc đã cho hắn rất nhiều năng lượng chuyển hóa huyết mạch đồ đằng, nhưng không phải dùng để tỉnh. Nói cách khác, trong cơ Lê Nguyên Thanh không có sức đồ đằng.

Nhưng không ngờ rằng, lại thực sự thành biến Lê Nguyên Thanh thành trang trí nhỏ"!

Cậu chưa từng thức cho Lê Nguyên Thanh

Chỉ là không ngờ Nguyên Thanh sau khi thành vật trang trí nhỏ có hình dạng này.

Nghe xong lời giải của Minh Lạc, biểu của Lê Nguyên Thanh cứng trong chốc lát, sau đó nói: lượng huyết mạch đồ đằng biến mất."

Minh Lạc kinh ngạc: biến mất? Ý anh năng lượng chuyển hóa từ mạch đồ đằng vẫn còn trong thể anh?"

Lê Nguyên Thanh: "Ừm."

Minh Lạc nói: "Lúc anh nói năng lượng bảo vệ thức hải tinh của anh, tôi còn tưởng sau anh sống lại thì đã hết rồi."

Lê Nguyên Thanh: "Không vẫn còn."

Minh Lạc lờ mờ ra: "Chả trách trước tôi luôn nằm mơ, chuyện ở đại dương. Thực ra căn bản không phải mà là những đã trải qua."

Bởi vì huyết mạch đằng vẫn còn trong thể hắn, lại bởi Nguyên Thanh không thể "chuyển hóa" lượng này, nên Minh Lạc tư cách là chủ của huyết mạch đồ đằng, vẫn quyền điều khiển và cảm ứng.

Chả trách cậu có thành công biến Lê Thanh thành vật trang trí

Lê Nguyên Thanh: "Có biến tôi trở lại được không?"

Hình dạng này thật rất kỳ cục.

Minh Lạc lưu luyến thôi.

Nhân ngư nhỏ giống tiểu tinh linh, thật nhìn thế nào cũng thấy yêu.

Minh Lạc vốn dĩ thích con non của tộc. Trước đây cậu rất những đứa trẻ trong bộ lạc, biệt muốn ôm.

Đây là lần đầu cậu nhìn thấy con của chủng tộc khác!

Cậu thật sự quá

Minh Lạc lặng lẽ tay, chốc chốc sờ Lê Nguyên Thanh, chốc chốc sờ đuôi cá của hắn.

Lê Nguyên Thanh: "..."

Lê Nguyên Thanh: "Minh

Minh Lạc rụt tay chớp mắt: "Trước đây đã đồng ý với tôi, có thể ôm hình thú của ngủ."

Lê Nguyên Thanh: "Tôi là hình thú ở thái trưởng thành."

Minh Lạc nói: "Nhưng rất thích."

Có lẽ là thật quá thích.

Bởi vì đây thực là lần đầu tiên thấy, ở đây lại không người ngoài, không cần giả vờ thành chín chắn, niềm vui Minh Lạc hiện mặt, cậu còn nâng tiểu nhân lên hôn một cái.

Hôn lên trán của nhân ngư.

Lê Nguyên Thanh: "…………"

Giọng Lê Nguyên Thanh trở nên nhẹ nhàng "...Lạc Lạc?"

Minh Lạc đáp lại:

Khi thấy ánh mắt Lạc trong veo, cũng có bất kỳ phản ứng vì nụ hôn vừa rồi, cơ cứng đờ của Lê Nguyên từ từ trở lại thường.

Hắn nhìn chằm chằm thiếu niên đang vui một lúc lâu, cuối cùng thỏa hiệp.

Hắn nói: "Ừm, cậu là được."

Hắn lại nói: "Thực hình thái này dường cũng khá thú vị."

Điều không dám nói Cho nên, hay là hôn thêm cái nữa đi?

Tư Tế vui vẻ tiểu nhân ngư vào cằm đặt lên đầu tiểu ngư, nhắm mắt lại.

Nụ cười vẫn còn trên mặt cậu. Tiểu ngư chỉ cần ngẩng đầu là có thể chạm vào cằm có thể không chút che mà hôn lại.

Nhưng hắn không làm vậy. Thiếu niên vẫn hiểu sự thân mật này có thể xảy ra trong một quan hệ đặc biệt. Hắn muốn chiếm hời như

Nghe tiếng thở nhẹ của Minh Lạc, suy của Lê Nguyên Thanh lại về mấy tháng trước, lúc Văn Lâm hỏi hắn.

- Thật sự không Minh Lạc sao?

Sao có thể không chứ?

Vẫn luôn rất thích.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận