Sáng / Tối
Hùng Viễn đã chặn "số lạ" đó.
Máy truyền tin cũng được mã hóa lại một lần nữa.
Lần mã hóa này là do chính tay Minh Lạc thực hiện.
Trong khoảng thời gian này, Tạ Văn đã dạy Minh Lạc rất nhiều. Trước đây, ông chỉ có thể dùng ví dụ và lý thuyết để dạy Tư Tế cách phòng chống lừa đảo chứ không có thực hành.
Bây giờ vừa hay có một tên lừa đảo tự đụng vào, Minh Lạc liền chủ động đứng ra nói: "Không cần để ý đến những thủ đoạn lừa dối cấp thấp này, tất cả các vụ lừa đảo đều bắt đầu từ việc trả lời tin nhắn."
Tạ Văn vẻ mặt vui mừng gật đầu: "Không tồi."
Minh Lạc tiếp tục nói: "Trước khi trả lời, rõ ràng bạn đã biết đối phương rất có khả năng là kẻ lừa đảo. Nhưng một khi bạn bắt đầu nói chuyện với hắn, bạn sẽ dễ bị những lời nói ngụy biện của hắn 'thao túng', từ đó dần dần tin tưởng đối phương."
Tạ Văn: "Không sai, ngài đã tiến bộ rất nhiều."
Minh Lạc gật đầu: "Kẻ lừa đảo có kinh nghiệm phong phú, đã lừa gạt đủ loại người, có những lời nói chuyên dành cho từng loại người, trong chuyện này, họ là những chuyên gia. Muốn không bị lừa, phương pháp tốt nhất là ngay từ đầu đã không nghe, không xem, không bấm linh tinh."
Tạ Văn mỉm cười, Tư Tế đại nhân quả thực quá ưu tú.
Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi mà đã ghi nhớ kỹ những gì ông nói.
Không hổ là Đại tư tế của bảy bộ lạc lớn!
Minh Lạc hơi ngẩng cằm, cầm lấy thiết bị quang não của Hùng Viễn: "Tôi sẽ mã hóa cho anh."
Đây cũng là kỹ năng mà cậu mới học được.
May mà dù kỹ năng mới học nhưng khi thực hiện lại rất thuận tay.
Chưa đầy vài phút, thiết bị liên lạc quang não của Hùng Viễn đã được mã hóa lại một lần nữa.
“Tuy đối phương dùng máy truyền tin của tinh vực khác, nhưng bây giờ hắn phải phá thêm một lớp mã hóa nữa mới có thể kết nối với thiết bị của anh. Nhưng mà anh đã chặn số rồi, trừ khi đổi số khác, nếu không sẽ không gọi được.”
Hùng Viễn và Quý Minh vỗ tay tán thưởng: "Tiểu thiếu gia thật lợi hại! Đã học được cả cái này, thành tích của ngài ở trường chắc chắn rất xuất sắc!"
Họ khen ngợi mà hoàn toàn quên mất, loại kiến thức này đối với họ mà nói còn dễ hơn ăn bánh.
Giọng Minh Lạc đầy hàm súc: "Kiến thức trung học đã học xong rồi, sắp học lên trung học phổ thông."
Trong lời nói còn mang theo một chút kiêu ngạo nho nhỏ.
“À.”
Hai người dừng lại một giây, sau đó lại tiếp tục khen ngợi mà không có chút gánh nặng nào.
Tiểu thiếu gia mới 18 tuổi thôi!
Còn nhỏ như vậy đã học đến kiến thức trung học phổ thông, sao có thể không khen được chứ!
Ngược lại Minh Lạc đột nhiên nhớ ra: "Bên học viện quân sự, tôi vẫn luôn không đi học, có ảnh hưởng gì không?"
Tạ Văn nói: "Tôi đã xin nghỉ cho ngài rồi, ngài muốn quay lại học sao?"
Minh Lạc suy nghĩ một lát, gật đầu: "Muốn."
Lê Nguyên Thanh đã chọn cho cậu ngành robot, cậu vẫn luôn muốn học cách lái robot.
Tạ Văn nói: "Được thôi."
Trong lòng ông bắt đầu tính toán xem phải sắp xếp vệ sĩ trong học viện quân sự như thế nào để âm thầm bảo vệ tư tế.
Tinh vực Thâm Hải.
Lê Nguyên Thanh đợi mãi không thấy hồi âm, thử gửi lại một tin nhắn nữa thì phát hiện mình đã bị chặn số.
Hắn bị chính phó quan của mình chặn số!
Hơn nữa đối phương còn mã hóa lại kênh liên lạc. Rõ ràng là bên kia đã đoán được hắn làm thế nào để phá giải mã hóa thiết bị đầu cuối, cho nên đã mã hóa lại thiết bị của mình.
Nói cách khác, nếu hắn muốn liên lạc lại với phó quan của mình thì phải phá giải tín hiệu mã hóa bên Hùng Viễn một lần nữa.
Lê Nguyên Thanh liếc nhìn ông lão của tộc Hải Yêu đang tạm thời bị hắn khống chế bằng tinh thần lực.
Nếu duy trì thowig gian dài, đối phương rất dễ sẽ bị mất trí.
Lê Nguyên Thanh từ bỏ việc phá giải một lần nữa, quay sang xâm nhập vào Tinh Võng, định tìm cách khác qua các tài khoản mạng Tinh Võng .
Kênh Tinh Võng của tộc Hải Yêu và Đế quốc cũng không giống nhau, có một bức tường lửa ở giữa.
Muốn vào được Tinh Võng bên Đế quốc cũng không phải là không được, chỉ là phải vượt tường lửa.
Điều này cũng không làm khó được hắn.
Rất nhanh Lê Nguyên Thanh đã đăng nhập được vào Tinh Võng bên Đế quốc, nhưng ngay sau đó lại cạn lời.
Chỉ thấy trên hot search Tinh Võng của Đế quốc, dòng trạng thái mà Hùng Viễn mới đăng không lâu đã được đẩy lên vị trí cao nhất chỉ trong vài phút.
Hùng Viễn V: Loại lừa đảo qua tin nhắn này nên bị trừng phạt nghiêm khắc nhất! Giả mạo thượng tướng Lê vĩ đại là một sự sỉ nhục, đừng để tôi biết các anh là ai, nếu không tuyệt đối sẽ tiêu diệt hết các anh! (hình ảnh)
Bên dưới bình luận cũng toàn những lời lẽ tức giận.
"Thật sự quá ghê tởm, sao có thể giả mạo thượng tướng Lê được chứ! Họ căn bản không biết thượng tướng Lê đã cống hiến cho chúng ta nhiều như thế nào!"
"Ủng hộ phó quan Hùng! Dẹp hết bọn lừa đảo này đi!"
"Tuy vậy nhưng mà, mọi người đều đã quen gọi thượng tướng Lê, nhưng bây giờ thượng tướng đã là nguyên soái rồi..."
"Đả đảo tội phạm lừa đảo qua tin nhắn!!"
Lê Nguyên Thanh: “…”
Sắc mặt Lê Nguyên Thanh dần trở nên nghiêm trọng.
Hắn phát hiện ra sự việc khó khăn hơn hắn tưởng tượng.
Là hắn đã xem nhẹ việc tất cả mọi người đều tận mắt chứng kiến hắn tắt thở, Hùng Viễn còn là người đã tự tay chôn cất hắn xuống biển sâu.
Sau khi thoát ra, phản ứng đầu tiên của hắn là liên lạc với phó quan, nhưng lại quên mất, hắn phải làm thế nào để mọi người tin rằng hắn chính là Lê Nguyên Thanh?
Ngoại hình giống nhau có thể nói là do phẫu thuật thẩm mỹ.
Muốn phán đoán một người có phải là người đó hay không, chỉ có thể xét nghiệm gen.
Nhưng gen của hắn hiện tại… có còn là gen trước đây không?
Điểm này ngay cả chính hắn cũng không dám chắc chắn.
Hiện tại trên người hắn chỉ có hai thứ.
Một tấm huân chương cao quý nhất, một viên đá nhỏ màu trắng ngà.
Cũng là những thứ duy nhất có thể chứng minh hắn là Lê Nguyên Thanh.
---
Minh Lạc một lần nữa quay trở lại học viện quân sự để đi học.
Tạ Văn đã xin nghỉ cho cậu, giáo viên đều biết.
Nhưng các bạn học thì không biết. Ngày đầu tiên vào ngành robot, họ mới nghe nói có một người có cả thể chất lẫn tinh thần lực đều không đạt tiêu chuẩn mà lại vào được ngành robot.
Thế nhưng từ lúc họ bắt đầu đi học đã không thấy bóng dáng của người thể chất và tinh thần lực đều yếu kém đó đâu. Có bạn học lén lút nói: “Chắc là biết mình không điều khiển được robot nên cũng không dám đến.”
Dù sao thì muốn điều khiển robot ít nhất cũng cần tinh thần lực cấp A.
Đương nhiên, nếu là robot cấp thấp thì tinh thần lực cấp B cũng đủ, nhưng nếu thể chất quá yếu thì có lẽ chưa đầy nửa giờ sẽ không chịu nổi.
Kết quả là sẽ gây ra sụp đổ tinh thần lực.
Đây cũng là lý do tại sao ngành robot lại có giới hạn cấp bậc.
Mọi người đều chỉ nghĩ rằng học sinh tên "Minh Lạc" đó không biết đã dùng quan hệ gì để vào ngành robot lấy cái bằng cho có.
Lời đồn lan truyền được hai ngày thì đột nhiên có người nói: "Học sinh tên Minh Lạc đó không phải là không đến học, cậu ta bị tạm giam vì lái xe không bằng lái, bây giờ đang ở tù nên không đến được."
Lời này vừa lan truyền ra, mọi người đều kinh ngạc.
Thế mà lại đang ở tù!
Chả trách vẫn chưa đến.
Còn có học sinh đi hỏi giáo viên, giáo viên ăn ngay nói thật là “học sinh đó đã xin nghỉ”.
Điều này gián tiếp làm cho các bạn học hiểu lầm rằng Minh Lạc xin nghỉ là vì đang ở tù.
Vì thế, Minh Lạc còn chưa đến trường mà tên của cậu đã lan truyền khắp ngành robot, ai cũng biết có một học sinh ngành robot đang ở tù.
Đối với điều này, Minh Lạc hoàn toàn không hay biết.
Cậu vừa đến trường liền liên lạc với hộ vệ nhỏ Bạch Lâm, nhưng lại không gọi được. Sau đó hỏi thăm một chút mới biết, hóa ra lớp tinh anh đang có một buổi huấn luyện kín.
Cậu liền tự mình đi đến ngành robot, ngồi trong phòng học ngoan ngoãn chờ đến giờ học.
Khi các bạn học của ngành robot lục tục đến phòng học, ánh mắt mọi người đều theo bản năng mà nhìn về phía Minh Lạc.
Cậu thiếu niên có ngoại hình quá đẹp. Đặc biệt là vẻ đẹp này không hề có chút nữ tính nào, mà là kiểu đẹp trai mang theo sự tinh xảo. Cậu ngồi không quá ngay ngắn nhưng toàn thân lại toát ra một khí chất cao quý. Dường như chỉ cần cậu ngồi ở đó thì cậu chính là trung tâm của thế giới, là điểm hội tụ của mọi ánh sáng, khiến người ta không thể nào bỏ qua sự tồn tại của cậu.
“…Cậu ấy là ai vậy? Hình như tôi chưa từng thấy?”
“Tôi cũng là lần đầu tiên thấy. Kỳ lạ, đã chia ngành, chia lớp lâu như vậy rồi mà còn có học sinh mới chuyển đến sao?”
“Thật sự là bạn học mới sao? Không đúng, tôi đột nhiên nhớ ra, lớp chúng ta có một bạn học vẫn chưa từng đến…”
Mọi người khe khẽ nói nhỏ, trong nháy mắt đã nghĩ đến Minh Lạc đang ở tù kia.
Họ hơi trợn tròn mắt, ánh mắt trở nên kinh ngạc.
Không phải là người này đấy chứ?!
Trong lời đồn, vì tên Minh Lạc lái xe không bằng lái kia rất kiêu ngạo, ngang ngược, nên cả gia đình cũng không muốn bảo lãnh, tình nguyện để cậu ta ngồi tù tiếp thu quản giáo.
Nhưng bây giờ nhìn cậu thiếu niên đang ngồi ở kia, hoàn toàn không nhìn ra được điều đó!
Bạn học ngồi trước Minh Lạc không nhịn được hỏi: “Cậu là Minh Lạc à?”
Minh Lạc hơi kinh ngạc vì sao đối phương lại quen biết mình, gật đầu nói: “Là tôi.”
Người ngồi bàn trước hỏi: “Không phải cậu đang ở tù sao?”
Bây giờ Minh Lạc đã biết ở tù là chuyện không tốt lắm, lắc đầu nói: “Không có, tôi vẫn luôn ở nhà học bù.”
Người ngồi bàn trước nghe vậy, có chút bất bình mà nói: “Vậy chắc chắn là có người bịa đặt cậu rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=24]
Bọn họ thật quá đáng!”
Lúc này, liền nghe thấy tiếng cười nhạo từ phía sau: “Không có lửa làm sao có khói, nếu cậu ta thật sự không có vấn đề gì thì sao tự dưng lại bịa đặt cậu ta.”
Giọng nói có hơi quen tai, Minh Lạc quay đầu lại nhìn liền thấy quả nhiên là người đã từng gặp một lần.
Tên tùy tùng của Minh Nghị, hình như tên là Trần Học Từ.
Đối diện với ánh mắt của Minh Lạc, Trần Học Từ khịt mũi, không hề lùi bước.
Chính hắn là đã đích thân nghe thấy cảnh sát giao thông gọi điện cho Minh Thành Phong. Lúc đó Minh Thành Phong còn nói với cảnh sát giao thông, cứ để Minh Lạc cứ ở trong tù tiếp thu cải tạo một thời gian, ông ta sẽ rất biết ơn cảnh sát giao thông.
Vì chuyện này mà đêm đó Minh Nghị còn mời hắn uống rượu, chúc mừng bọn họ có thể tạm thời yên tĩnh, không cần phải gặp lại tên trà xanh Minh Lạc này nữa.
Vốn dĩ tinh thần lực của Minh Lạc là cấp C, thể chất thậm chí còn là F, chỉ có thể vào ngành "bình hoa".
Kết quả Bạch Lâm bất ngờ thức tỉnh lần thứ hai, vào lớp tinh anh, thân phận ngay lập tức trở nên khác biệt.
Ngay cả tên phế vật Minh Lạc này cũng không biết làm thế nào mà lại được sắp xếp vào ngành robot.
Mà vì quân đoàn đệ nhất đã công khai không khen ngợi Minh Nghị, khiến Minh Nghị bị cười nhạo, dẫn đến bản thân hắn cũng bị châm biếm một thời gian dài.
Cho đến khi Lê Nguyên Thanh qua đời, sự chế giễu này mới tạm thời lắng xuống.
Biết được Lê Nguyên Thanh qua đời, Trần Học Từ còn rất vui mừng, Minh Lạc không còn chỗ dựa thì có thể làm gì?
Quả nhiên, sau khi chọn ngành, Minh Lạc đã không đến lớp.
Kết quả là mới vui mừng được mấy ngày đã thấy Minh Lạc quay trở lại trường học, trong lòng khó chịu biết bao.
Hắn cười lạnh nói: “Tinh thần lực cấp C, thể chất cấp F, thật không hiểu cậu làm thế nào mà lại có mặt ở ngành robot.”
Tư tế đại nhân không phải là người có tính cách dễ bị bắt nạt, cậu chậm rãi nói: “Nếu cậu biết tôi quen biết Bạch Lâm, Bạch Lâm đã từng gặp vị "Tư Tế" đó và có thể thức tỉnh lần thứ hai, thì làm sao cậu có thể chắc chắn rằng tôi chưa từng gặp vị Tư Tế đó, và không có khả năng thức tỉnh lần thứ hai?”
Nghe vậy, sắc mặt Trần Học Từ biến đổi. Nếu... Minh Lạc thật sự thức tỉnh lần thứ hai, thì thân phận và địa vị của cậu ta sẽ không phải là thứ mà mình có thể so sánh.
Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn trở nên khó coi.
Các bạn học xung quanh thì đều kinh ngạc. Lẽ nào Minh Lạc cũng đã thức tỉnh lần thứ hai sao!
Cằm Minh Lạc hơi ngẩng lên: "Đừng lo lắng, tôi không thức tỉnh lần thứ hai."
Trần Học Từ theo bản năng mà thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức lại phản ứng lại, hắn đã bị lừa.
Nếu Minh Lạc thật sự thức tỉnh lần thứ hai thì sẽ không ở đây mà là ở lớp tinh anh.
Thế nhưng Trần Học Từ còn chưa kịp thở xong đã nghe Minh Lạc nói: "Nhưng mà, tôi thật sự quen biết anh ta."
Ánh mắt Minh Lạc khẽ nhướng lên, quét qua phòng học một vòng, chậm rãi nói: “Cho nên, tốt nhất là cậu không nên chọc tôi, nếu không tôi sẽ đi méc anh ta đấy.”
Tư tế đại nhân chỉ muốn học hành cho tốt, không muốn bị làm phiền.
Thời đại tinh tế có quá nhiều thứ mà cậu muốn học, nếu ngày nào cũng có người làm phiền, cậu cũng sẽ cảm thấy phiền.
Lời nói là dành cho Trần Học Từ, nhưng khi đến tai các bạn học khác, trong lòng họ đều thắt lại.
Trong lòng họ theo bản năng cảm thấy là giả.
Vị đại lão Tư Tế thần bí kia sao có thể quen biết Minh Lạc được?
Nhưng họ lại không dám mạo hiểm.
Lỡ như là thật thì sao!
Đó là thức tỉnh lần thứ hai đấy!
Nhìn xem trên Tinh Võng có bao nhiêu đại lão giàu có đều đang công khai cầu kiến "Tư Tế", chẳng phải là vì muốn thức tỉnh lần thứ hai sao?!
Bạch Lâm kia chẳng phải là do chính tay Tư Tế thức tỉnh sao?
Bạch Lâm và Minh Lạc lại là bạn tốt, lỡ như Minh Lạc cũng quen biết vị Tư Tế thần bí đó thì sao?
Họ không dám đánh cược.
Nếu vì chuyện nhỏ này mà đắc tội Tư Tế, dẫn đến sau này rõ ràng có cơ hội thức tỉnh lần thứ hai nhưng lại vì chuyện hôm nay mà mất đi cơ hội này thì sẽ mất nhiều hơn được.
Lập tức có không ít bạn học tránh xa Trần Học Từ, rất sợ gần gũi với hắn thì sẽ bị Minh Lạc nhớ kỹ.
Các bạn học đối với Minh Lạc lại càng nhiệt tình hơn.
“Bạn học Minh Lạc, cậu đã nghỉ học nhiều ngày như vậy, chắc là chưa biết những bài học trước đã học gì đúng không? Tôi có ghi chép đây, cậu có muốn xem không?”
“Minh Lạc, tôi cũng có ghi chép này!”
“Mấy ngày trước đã dạy chúng ta cách phân biệt các loại robot rồi, Minh Lạc lát nữa tôi dạy cậu nhé!”
Giáo trình cơ bản của ngành robot rất đơn giản, hơn nữa có ghi chép của các bạn học nên chỉ trong một ngày, Minh Lạc đã bù lại được những bài học đã bỏ lỡ.
Điều khiến Minh Lạc cảm thấy nghi hoặc là, thực ra Trần Học Từ có một điểm nói đúng, cấp bậc tinh thần lực quá thấp thì không thể điều khiển robot. Đây cũng là lý do tại sao ngành robot lại có giới hạn cấp bậc. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì dẫn đến sụp đổ tinh thần lực thì trường học cũng không muốn gánh trách nhiệm.
Mà trong mắt người khác, cậu chính là "tiểu Minh Lạc". Tinh thần lực và thể chất của cậu nhóc đó đều không đạt tiêu chuẩn của ngành robot, vậy tại sao Lê Nguyên Thanh lại sắp xếp cậu vào ngành robot?
Nghĩ đến việc Lê Nguyên Thanh đã qua đời, tâm trạng Minh Lạc lại sa sút vài phần.
Lê Nguyên Thanh dường như không thích nói chuyện, cũng không nói cho cậu biết tại sao lại sắp xếp như vậy. Bây giờ Minh Lạc cũng không có chỗ để hỏi.
Minh Lạc hơi kinh ngạc phát hiện, mình thế mà lại có chút nhớ nhung Lê Nguyên Thanh.
Tuy hắn vẫn chưa thực sự trở thành chiến sĩ Thú Vương của cậu, nhưng hắn là người đầu tiên mà cậu lựa chọn ở thời đại này.
Tâm trạng Minh Lạc sa sút, đi học cũng có hơi lơ đễnh. May mà vài ngày nữa mới bắt đầu học thực hành, hiện tại đều là lý thuyết, nên Minh Lạc cũng không quá lo lắng.
Những học sinh có điều kiện gia đình tốt thì đã sớm có robot của riêng mình.
Có bạn học nhiệt tình mời Minh Lạc: "Minh Lạc, nhà tôi có rất nhiều robot, nếu cậu thích thì có thể đến nhà tôi thử, tôi sẽ dạy cậu cách lái robot."
Bạn học này vừa nói xong, một bạn học khác liền nói: "Chẳng qua chỉ là robot thôi, Minh Lạc cậu thích loại robot nào? Tôi lập tức tặng cậu luôn!"
Vừa nói vừa sợ bị từ chối, còn nhét nút không gian chứa robot vào tay Minh Lạc: "Ở đây có ba con, có loại phòng thủ, có loại tấn công, còn có loại tốc độ, ừm… nếu thể chất của cậu không tốt lắm thì chơi loại phòng thủ sẽ tốt hơn."
Minh Lạc hỏi hắn: “Robot có đắt không?”
“Robot cấp A tương đối đắt, cậu cứ yên tâm mà chơi thoải mái! Chơi hỏng cũng không sao!”
Minh Lạc không định nhận. Cậu đang tính toán xem mình có bao nhiêu tiền, có đủ để mua một con robot hay không.
Lúc này, bạn học ngồi bàn trước cũng có hơi ngại ngùng, lắp bắp đưa cho cậu một cái nút không gian: "Minh Lạc, cậu thích robot, tôi, tôi cũng cho cậu cái này nhé."
Minh Lạc liếc nhìn người ngồi bàn trước, lắc đầu từ chối: "Tôi không cần."
Người ngồi bàn trước hơi thất vọng, cậu ta cho rằng Minh Lạc chê robot của cậu ta, vội vàng nói: "Nếu cậu cảm thấy cấp bậc của con robot này thấp quá thì tôi... sau này tôi sẽ cố gắng kiếm tiền mua cho cậu một con robot cấp A!"
Minh Lạc hơi khó hiểu: "Tại sao cậu cứ nhất định phải tặng robot cho tôi?"
Người ngồi bàn trước xấu hổ nói: "Buổi sáng cậu nói... cậu quen biết vị Tư Tế đó, tôi muốn, muốn nhờ cậu hỏi vị Tư Tế đó xem có thể giúp anh tôi không..."
Minh Lạc: “Giúp anh cậu?”
Người ngồi bàn trước tên là Khúc Tiểu Ngọ, cậu ta rầu rĩ gật đầu: “Anh trai tôi, anh ấy có hình thái thiên phú, nhưng trong giai đoạn thức tỉnh dung hợp đã bị người khác ám toán, sau đó hình thái thiên phú của anh ấy đã không còn xuất hiện nữa…”
Học viện quân sự sở dĩ nghỉ một tháng trong kỳ thức tỉnh, cũng là vì giai đoạn dung hợp là giai đoạn then chốt của việc thức tỉnh. Có người có giai đoạn dung hợp rất ngắn, có người lại rất dài, điều này cũng có liên quan đến thiên phú.
Nhưng một khi giai đoạn dung hợp xảy ra chuyện, nhẹ thì hình thái thiên phú biến mất, nặng thì thậm chí còn có khả năng sụp đổ tinh thần lực và biến thành kẻ ngốc.
Minh Lạc trầm ngâm suy nghĩ. Cậu chưa từng gặp qua tình huống hình thái thiên phú biến mất, điều này khiến cậu hơi hứng thú.
“Có thể.” Minh Lạc nói: “Nhưng mà tôi thu… ừm, phí giới thiệu.”
Minh Lạc tính toán trong lòng, tự mình giới thiệu khách hàng cho chính mình.
Phí giới thiệu kiếm một khoản, sau khi trị liệu thức tỉnh xong lại kiếm thêm một khoản nữa.
Được, vụ mua bán này không lỗ.
Khúc Tiểu Ngọ vừa nghe liền bị thu hút, thử hỏi: “Được chứ! Cậu muốn bao nhiêu phí giới thiệu?”
Sau khi đến thế giới này, ngoài việc bản thân cậu không có tiền ra thì những người mà Minh Lạc gặp đều là người có tiền.
Điều này khiến cậu có một ảo giác rằng, người ở Đế Đô Tinh chắc là đều rất có tiền.
Mà đây lại là học viện quân sự Đế quốc, hẳn là gia cảnh của bạn học ngồi trước chắc cũng không tồi.
Cậu suy nghĩ một chút, cân nhắc rồi đưa ra một con số: “Mười vạn.”
Gấu nhỏ đã từng nói, phí thức tỉnh mà cậu thu của quân đoàn quá thấp, bởi vì mục đích ban đầu của cậu là thuốc bổ máu.
Bây giờ thuốc bổ máu đã có Tạ Văn cung cấp, phí mà cậu thu có thể tăng lên.
Mấy trăm vạn, mấy ngàn vạn cũng sẽ không có ai chê đắt.
Phí giới thiệu của cậu mười vạn... chắc là cũng bình thường nhỉ?
Khúc Tiểu Ngọ cắn răng, lại hỏi một lần nữa: "Cậu thật sự quen biết Tư Tế sao? Không phải là lừa tôi chứ?"
Minh Lạc thản nhiên nói: "Nếu cậu không tin thì thôi."
Khúc Tiểu Ngọ im lặng một lát, nghĩ đến việc Bạch Lâm thức tỉnh lần thứ hai, nghĩ đến mối quan hệ của Minh Lạc và Bạch Lâm, sau khi do dự một lúc liền chuyển cho Minh Lạc mười vạn: "Được rồi, vậy phiền cậu."
Sau khi nhận được tiền, thái độ của Minh Lạc đối với khách hàng liền khác hẳn. Cậu cười với Khúc Tiểu Ngọ, nói: "Sau giờ học đi cùng tôi nhé."
Khi cậu cười, lực tương tác rất mạnh, khiến người ta không khỏi tin tưởng thêm vài phần.
Cậu cũng không biết rằng, số tiền mà Khúc Tiểu Ngọ đưa ra là toàn bộ số tiền tiết kiệm của cả nhà họ, vốn dĩ là để chuẩn bị cho anh trai cậu ta là Khúc Đại Ngọ chữa bệnh.
Lý do mà cậu ta chịu đánh cược như vậy là vì trước đây họ đã đi xem rất nhiều bác sĩ nhưng đều không có tác dụng. Bây giờ lại có một vị Tư Tế đột ngột xuất hiện, khiến Khúc Tiểu Ngọ thấy được một tia hy vọng.
Dù sao số tiền này cũng là để chữa bệnh cho anh trai. Nếu thật sự có thể quen biết Tư Tế và có thể chữa khỏi vấn đề hình thái thiên phú biến mất của anh trai, thì số tiền này cũng không uổng phí.
Trần Học Từ thấy vậy liền cười khẩy một tiếng: "Nó nói nó quen biết Tư Tế mà các cậu cũng tin sao? Nếu nó thật sự quen biết thì tại sao nó không thức tỉnh lần thứ hai? Ây, cẩn thận kẻo bị nó lừa cả người lẫn của."
Lời nói của Trần Học Từ cũng không phải là hoàn toàn không có lý. Bạn học vừa mới đưa ba con robot kia liền bắt đầu do dự, thật sự rất sợ bị lừa.
Trong lòng Khúc Tiểu Ngọ hơi bất an, nhưng đã lựa chọn tin tưởng Minh Lạc nên chỉ có thể cắn răng nói giúp cho Minh Lạc: "Tôi thấy cậu mới là người có ý đồ xấu đấy? Mấy lời đồn đó không chừng là do cậu bịa đặt."
Trần Học Từ tức giận: "Đồ điên! Cậu cứ chờ mà bị lừa đi!"
Sau giờ học, Minh Lạc dẫn Khúc Tiểu Ngọ cùng rời đi.
Các bạn học trong ngành robot nhìn họ rời đi xong mới khe khẽ nói nhỏ:
“Các cậu nói Minh Lạc thật sự quen biết vị Tư Tế đó sao? Tôi thấy Trần Học Từ nói cũng có lý đấy.”
“Đợi Khúc Tiểu Ngọ trở về chẳng phải sẽ biết sao?”
“Nghe nói gia cảnh của Khúc Tiểu Ngọ không tốt lắm. Nếu thật sự bị lừa, chậc, có lẽ học phí cũng sẽ không đóng nổi, chắc cũng không thể ở lại Đế Đô Tinh được.”
Giờ phút này, tâm trạng của Khúc Tiểu Ngọ cũng thấp thỏm không yên.
Cậu ta thường xuyên liếc nhìn Minh Lạc bên cạnh, trong lòng lo lắng, sốt ruột.
Ra khỏi cổng trường, Minh Lạc liền thấy xe của Tạ Văn, là Tạ Văn đích thân đến đón.
Minh Lạc dẫn Khúc Tiểu Ngọ cùng lên xe. Tạ Văn liền nhìn chằm chằm Khúc Tiểu Ngọ.
Khúc Tiểu Ngọ không biết người đến là ai, nhưng không hiểu sao lại bị nhìn đến mức cả người đều căng thẳng.
Tạ Văn như thể vô tình hỏi: “Vị này là…”
Minh Lạc nói: “Là bạn học của tôi, cậu ấy muốn gặp Tư Tế, tôi đã thu phí giới thiệu rồi.”
Dừng một chút, Minh Lạc chia sẻ niềm vui với chiến sĩ Thú Vương: “Lúc Lê Nguyên Thanh mua nhà cho tôi, người môi giới đã thu phí giới thiệu.”
Ngụ ý là, "phí giới thiệu" này của cậu là học được từ đó.
Tạ Văn cười một tiếng: “Ừm, quả thực nên thu.”
Thấy Minh Lạc nhanh chóng thích ứng với thời đại tinh tế, Tạ Văn cũng có chút yên tâm.
Ông quay sang Khúc Tiểu Ngọ: "Cậu muốn gặp Tư Tế để làm gì?"
Khúc Tiểu Ngọ vội vàng kể lại chuyện hình thái thiên phú biến mất của anh trai Khúc Đại Ngọ.
Tạ Văn nhíu mày: "Hình thái thiên phú biến mất, đây là thất bại trong giai đoạn dung hợp."
Vô số nhà khoa học trước đây cũng đã nghiên cứu vấn đề này, nhưng hiệu quả đều rất nhỏ.
Tạ Văn nhìn về phía Minh Lạc, trong lòng hơi lo lắng, Tư Tế thật sự có thể chữa khỏi chứ?
Minh Lạc cũng không nói chắc lắm: “Phải xem người trước đã.”
Tạ Văn cúi đầu gửi một tin nhắn, trước tiên cho người tra cứu thân phận của Khúc Tiểu Ngọ. Sau khi xác định không có vấn đề gì, lại cho người đưa Khúc Đại Ngọ đến hoàng cung.
Những việc ông làm đều không tránh mặt Khúc Tiểu Ngọ, Khúc Tiểu Ngọ lại càng thêm căng thẳng. Cậu ta luôn cảm thấy người tên Tạ Văn này dường như rất không đơn giản.
Mà thái độ của người đàn ông này đối với bạn học Minh Lạc càng kỳ quái hơn, hình như còn… còn rất tôn kính?
Sự căng thẳng này, sau khi xuống xe và phát hiện ra thế mà họ lại đến hoàng cung thì đã đạt đến đỉnh điểm.
Hoàng cung!
Thế mà lại là hoàng cung!
A a, bạn học Minh Lạc rốt cuộc có địa vị gì vậy!
“Vào cung trước đi.” Tạ Văn chu đáo mở cửa xe cho Minh Lạc.
Minh Lạc vừa xuống xe, quang não đột nhiên vang lên hai tiếng.
Cậu cúi đầu mở tin nhắn ra, ngay sau đó, mày hơi nhíu lại.
Tạ Văn: “Có chuyện gì sao?”
Minh Lạc đưa tin nhắn cho ông xem.
Chỉ thấy tin nhắn là do một số lạ gửi đến, có một tấm ảnh và một câu.
Số lạ: [hình ảnh]
Số lạ: [Cái này là cậu đưa cho tôi sao?]
Viên đá nhỏ tròn tròn màu trắng ngà.
Là viên đá mà lão Tư Tế đã cùng cậu mài từng chút từng chút thành hình tròn.
Đây là tín vật mà cậu đã chôn cùng với Lê Nguyên Thanh.
Rõ ràng là đồ vật được đặt trong quan tài, tại sao lại ở trên tay người khác?
Minh Lạc liếc nhìn dãy số, lại là một chuỗi kết hợp giữa chữ cái và con số, một dãy số từ tinh vực khác.
Sắc mặt của Tạ Văn cũng lập tức thay đổi.
Tất nhiên ông cũng nhận ra đây là viên đá mà Tư Tế đã đặt vào quan tài của Lê Nguyên Thanh vào ngày đó.
Lúc này, Hùng Viễn và Quý Minh cũng vội vã ra khỏi cung, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.
Nhìn thấy họ, Minh Lạc liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Quý Minh liếc nhìn Khúc Tiểu Ngọ, cho người dẫn cậu ta đi trước.
Sau khi đám người đi rồi, Quý Minh mới nói: "Quan tài của thượng tướng Lê... rất có khả năng đã bị đánh cắp!"
Minh Lạc lập tức nghĩ đến tin nhắn vừa mới nhận được.
Quý Minh: “Phó quan Hùng vừa mới nhận được một tấm ảnh, là huân chương chôn cùng thượng tướng.”
Hùng Viễn đưa ảnh cho Minh Lạc xem.
Cũng là do một số lạ gửi đến: [Ta đã lấy đi.]
Hình ảnh minh họa chính là tấm huân chương cao quý nhất.
Chỉ một tấm ảnh, một câu nói đơn giản, ngang nhiên nói cho mọi người biết đồ bồi táng của Lê Nguyên Thanh đã bị hắn lấy đi.
Mà muốn lấy đi đồ bồi táng của Lê Nguyên Thanh thì chỉ có cách cạy quan tài của hắn ra.
Nhưng quan tài đó là được làm từ khoáng thạch K89!
Hơn nữa Minh Lạc vừa mới nhận được hai tin nhắn kia, họ lập tức liền hiểu ra.
Đây là khiêu khích! Ngang nhiên khiêu khích!
Chủ nhân đằng sau dãy số lạ này đã đánh cắp quan tài của Lê Nguyên Thanh, lấy đi đồ bồi táng của hắn, sau đó còn gửi đến trước mặt họ!
Tạ Văn sa sầm mặt, "Quý Minh trở về Trái Đất tìm kiếm thượng tướng Lê trước. Hùng Viễn, cậu trở về quân đoàn tìm bộ phận kỹ thuật, xem có thể truy lùng được dãy số này không, tốt nhất là có thể định vị từ xa."
Minh Lạc nhớ lại bài học trên lớp: "Không phải có một loại virus, chỉ cần đối phương bấm vào là có thể khóa máy truyền tin của hắn, bất cứ lúc nào cũng có thể định vị được sao?"
Tạ Văn nói: “Điều đó còn tùy thuộc vào việc đối phương có chịu bấm vào hay không.”
Ý thức phòng chống lừa đảo trong vũ trụ rất tốt, bây giờ ai còn dám bấm vào những đường link lạ?
Không biết Minh Lạc đã nghĩ đến điều gì, cậu nhìn về phía Hùng Viễn: “Anh gửi cho tôi đường link virus đó đi.”
Hùng Viễn lập tức hỏi bộ phận kỹ thuật của quân đoàn, xin một đường link virus như vậy.
Minh Lạc nhận xong liền dùng máy truyền tin của mình gửi đường link đó đi.
Minh Lạc: [Đêm cô đơn, anh có thấy cô đơn không? Có cần người ở bên không? Bấm vào xem ngay: ***hot***girl***không***che…]
Minh Lạc: [Là em đây!]
Tạ Văn, Hùng Viễn, Quý Minh: “…”
Tư tế đại nhân của tôi, ngài mới đi học được một ngày thôi!
Chúng tôi chỉ mới không gặp ngài một ngày mà ngài đã học được những gì vậy!
Minh Lạc ho khan một tiếng, vô cùng hàm súc nói: "Lúc tôi lên Tinh Võng luôn thấy những quảng cáo bật lên như vậy."
Tạ Văn: “Vậy ngài có bấm vào không?”
Mặt Minh Lạc đột nhiên đỏ bừng, rất hiếm thấy.
Ài, cái này.
Tạ Văn: “…”
Một lúc lâu sau, Tạ Văn mới nói: “Thực ra loại đường link này, bây giờ hễ ai có chút ý thức về an toàn mạng đều sẽ không bấm vào đâu. Ngài gửi cho đối phương như vậy, đối phương sẽ không mắc bẫy đâu.”
Tuy rất không muốn làm Tư Tế thất vọng, nhưng vẫn phải nhắc nhở một chút, sau này cũng không được bấm linh tinh.
Kết quả lời vừa mới nói xong, bộ phận kỹ thuật liền thông báo, virus đã tải thành công, đã khóa được đối phương!
Tạ Văn: “…”
Là tôi đã đánh giá cao tên trộm này.
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Tôi cũng không muốn bấm, nhưng đó là do vợ tôi gửi mà!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận