Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 6

Ngày cập nhật : 2026-03-26 10:38:02

Hùng Viễn có hơi hoảng hốt ngồi trước mặt Minh Lạc.

Anh ta không thể nào ngờ được, người mà quân đoàn đệ nhất của họ đã tốn bao công sức cũng không tìm ra, lại chính là cậu thiếu niên trước mặt này.

Đối phương trông có vẻ chỉ vừa mới thành niên, hệt như một đứa trẻ, thậm chí còn không có hình thái thiên phú!

Ngay từ đầu họ đã sai rồi.

Chris nói rằng, năng lực giúp người khác thức tỉnh ấy là một kỹ năng thiên phú của một hình thái thiên phú đặc biệt. Ai mà ngờ được, căn bản không phải là như vậy!

Còn Minh Lạc, sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện từ Hùng Viễn, lại trầm ngâm suy nghĩ: “Nói cách khác, các anh chỉ có một cơ hội thức tỉnh duy nhất, sau khi thất bại thì sẽ không thể thức tỉnh lại được nữa?”

Hùng Viễn theo bản năng hỏi lại: “Đây không phải là kiến thức phổ thông sao? Tiểu học đã bắt đầu dạy cái này rồi mà.”

Vị tư tế đại nhân chưa từng đi học tiểu học không khỏi có chút chột dạ, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nụ cười bình thản: “À, tôi quên mất.”

Hùng Viễn: ?

Kiến thức phổ thông mà cũng quên được sao?

Anh ta thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ, cậu nhóc này không biết có phải là người của Đế quốc không nữa.

Đế quốc có chế độ giáo dục bắt buộc mười sáu năm. Từ ngày đầu tiên nhập học đã nhấn mạnh việc thức tỉnh quan trọng đến mức nào. Đến khi thi đỗ đại học, học sinh có thể tự mình cảm nhận được tầm quan trọng của việc thức tỉnh.

Ngày nào cũng được “mưa dầm thấm lâu” như vậy mà cũng quên được à?

Nhưng người trước mặt là ân nhân cứu mạng của mình, Hùng Viễn bèn kiên nhẫn hơn thường ngày gấp mấy lần để giải thích kiến thức phổ thông: “Việc thức tỉnh cần dựa vào tinh thần lực của chúng ta. Nói một cách khác, hình thái thiên phú chính là hạt giống, còn tinh thần lực là lớp vỏ bao bọc lấy hạt giống. Hạt giống muốn nảy mầm thì phải phá vỡ lớp vỏ ngoài trước, mới có thể trồi lên khỏi mặt đất được. Thức tỉnh thất bại có ba trường hợp: một là trong vỏ không có hạt giống chờ nảy mầm, hai là hạt giống trong vỏ bị hỏng, vốn dĩ không thể nảy mầm, và trường hợp còn lại là lớp vỏ quá dày, hạt giống không đủ sức để nảy mầm. Nhưng dù là trường hợp nào đi nữa, cũng đều cần phải phá vỡ lớp vỏ đó mới biết được.”

“Trước đây đã có nhà khoa học làm thí nghiệm, đa số mọi người đều thuộc hai trường hợp đầu, cũng có không ít người thuộc trường hợp thứ ba. Các nhà khoa học đã tập hợp những người thuộc trường hợp thứ ba lại, tiến hành can thiệp nhân tạo, cố gắng dùng ngoại lực để phá vỡ lớp vỏ đó, giúp họ thức tỉnh. Nhưng kết quả là… tinh thần lực khi bị ngoại lực mạnh mẽ can thiệp đã trực tiếp tan rã, tất cả những người đó đều biến thành kẻ ngốc.”

Nói đến cuối cùng, Hùng Viễn nhìn sâu vào Minh Lạc.

Cho nên cậu có biết năng lực này của cậu đặc biệt đến mức nào không?

Minh Lạc trầm tư.

Số lượng tư tế ở lục địa Hoang Nguyên rất ít, đa số các bộ lạc đều không có tư tế. Mà ở những bộ lạc không có tư tế, số lượng chiến sĩ đồ đằng quả thực rất ít, bởi vì số thú nhân có thể tự mình thức tỉnh thành công quá hiếm hoi.

Tình hình này về cơ bản cũng giống với tình hình thức tỉnh của Đế quốc.

Minh Lạc chậm rãi mở lời: “Cho nên, các anh tìm tôi cũng là vì tôi là tư… có năng lực này?”

Hùng Viễn vội vàng nói: “Quân đoàn đệ nhất của chúng tôi đương nhiên là có ý muốn chiêu mộ, nhưng cũng là vì ngài nữa. Tôi là phó quan của thượng tướng Lê Nguyên Thanh, người dân Đế quốc đều biết tôi, cũng đều biết tôi đã thức tỉnh thất bại từ thời niên thiếu. Bây giờ đã mấy chục năm trôi qua, tôi lại đột nhiên có được hình thái thiên phú, cả Đế quốc sẽ phát điên mất! Họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để điều tra chân tướng việc tôi có thể thức tỉnh lần thứ hai. Nếu lúc đó điều tra ra ngài, các thế lực khắp nơi chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua…”

Đương nhiên, điều Hùng Viễn không nói ra là, ngay từ đầu, anh ta cho rằng bản thân ân nhân cứu mạng của mình đã có hình thái thiên phú rất lợi hại, thực lực mạnh mẽ. Chỉ cần anh ta che giấu đủ tốt thì cũng không đến mức phải lo lắng người đó bị các thế lực tranh giành mà bị tổn thương.

Nhưng bây giờ nhìn cậu thiếu niên trước mặt này xem.

Cậu ấy… gầy yếu như vậy, trẻ tuổi như vậy, đến ăn cơm cũng chỉ có thể gặm bánh bao, lại còn không có hình thái thiên phú, quá đáng thương, quá thê lương. Lỡ như gặp phải kẻ có lòng dạ xấu xa, cậu ấy ngây thơ đi theo thì phải làm sao?

Hùng Viễn chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó là đã cảm thấy có hơi lo lắng, tuyệt đối không thể chấp nhận được!

Anh ta đang định khuyên nhủ Minh Lạc một phen, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với đôi mắt hơi nheo lại của cậu.

Hùng Viễn đột nhiên cảm thấy có chút bất an.

Quả nhiên, ngay sau đó anh ta liền nghe Minh Lạc nói: “Nói như vậy, có phải là tôi không thể để anh rời đi không?”

Hùng Viễn kinh hãi: “Cái gì?”

Minh Lạc chậm rãi nói: “Anh vừa nói đấy, sau khi biết anh có hình thái thiên phú, cả Đế quốc sẽ phát điên, sau đó các thế lực sẽ truy lùng chân tướng, còn có khả năng tra ra tôi. Đến lúc đó tôi sẽ gặp nguy hiểm, đúng không?”

Hùng Viễn: “Nhưng mà…”

Minh Lạc nói một cách nhẹ tênh: “Chỉ cần anh không xuất hiện thì sẽ không có ai truy lùng chuyện này nữa.”

Vị tư tế đại nhân càng nghĩ càng thấy hợp lý.

Sau đó, cậu vươn tay, vẻ mặt từ ái xoa đầu Hùng Viễn, dịu dàng nói: “Đành phải để chú gấu nhỏ chịu thiệt, tạm thời đi theo ta rồi. Nhưng anh yên tâm, đi theo ta cũng có rất nhiều lợi ích, ta có thể giúp anh trở thành chiến sĩ đồ đằng Thú Vương.”

Hùng Viễn lập tức há hốc mồm.

Anh ta còn đang suy nghĩ chiến sĩ đồ đằng Thú Vương là cái gì, thì bàn tay trắng trẻo, sạch sẽ của cậu thiếu niên đã đặt lên đầu anh ta.

Giữa lúc mơ màng, dường như anh nghe thấy một âm thanh lẩm bẩm cổ xưa du dương, tựa như chú ngữ đặc biệt mà thần linh đang ngâm xướng.

Ngay sau đó, anh ta liền phát hiện, Minh Lạc trước mặt đang không ngừng lớn lên!

Không!

Không phải Minh Lạc đang lớn lên, mà là mọi thứ xung quanh đang lớn lên!

Còn anh ta thì đang nhanh chóng thu nhỏ lại!

“Bịch!”

Một chú gấu nâu nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, ngã phịch mông xuống đất, hai con mắt gấu đen láy đã hoàn toàn ngơ ngác.

“Cậu đã làm gì tôi…” Hùng Viễn vội vàng mở miệng hỏi, vừa mở miệng đã phát hiện giọng mình hoàn toàn biến thành tiếng kêu non nớt: “Ngao ngao ngao ngao.”

Hùng Viễn: …

Minh Lạc nhấc bổng chú gấu nâu nhỏ bằng lòng bàn tay lên, cẩn thận đánh giá, sau đó hài lòng gật đầu: “Anh vừa mới thức tỉnh, việc khống chế hình thú còn chậm là vì hình thú càng lớn thì năng lượng cần tiêu hao càng nhiều. Sau khi thu nhỏ hình thể, anh có thể từ từ khống chế sức mạnh biến hình, luyện tập nhiều hơn sẽ có lợi cho anh đấy.”

Cơ thể chú gấu nhỏ run lên bần bật.

Thật đáng sợ!

Quả thực quá đáng sợ!

Tại sao trước đó anh ta lại cảm thấy Minh Lạc vừa đáng thương vừa dễ bị bắt nạt chứ?

Cậu ta rốt cuộc đã làm thế nào để biến mình thành ra thế này!

Chú gấu nhỏ đáng thương kêu gào: “Ngao ngao ngao!”

[Đại lão ơi xin ngài, tôi không muốn lợi ích kiểu này đâu!]

Minh Lạc xoa đầu chú gấu nhỏ: “Gấu nhỏ ngoan.”

Sau đó, cậu đưa quang não của Hùng Viễn bị rơi trên đất cho chú gấu nhỏ, nói: “Gấu nhỏ là phó quan của quân đoàn, chắc là có quyền hạn xem lại bản ghi camera giám sát chứ?”

Hùng Viễn ngơ ngác nhìn cậu.

Minh Lạc có chút đắc ý: “Tôi biết phi thuyền có camera giám sát đấy.”

Cậu chắc chắn là người nguyên thủy có văn hóa nhất, đến cả camera giám sát cũng biết!

Hùng Viễn chỉ có thể làm theo.

Thực tế, anh ta vốn dĩ đã thay đổi thân phận để lẻn vào phi thuyền du lịch, camera giám sát này trừ phi người của quân đoàn nhìn thấy, nếu không cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

Anh ta vung vẩy tay gấu nhỏ để thao tác quang não.

Thiết kế ban đầu của quang não đã tính đến vấn đề hình thái thiên phú, nó có thể thay đổi hình dạng sau khi biến hình, để hình thái thiên phú của mỗi người đều có thể sử dụng.

Anh ta lấy ra bản ghi camera giám sát sau khi mình ra khỏi phòng ông cụ Tống, sau đó xóa đi, vẻ mặt lấy lòng nhìn Minh Lạc, rồi lại khó xử dùng đệm thịt gõ chữ trên quang não—

“Tôi không thể không trở về được, tôi là phó quan của quân đoàn đệ nhất, trên quang não cũng có tín hiệu theo dõi, họ sẽ lần theo tín hiệu để tìm đến đây.”

Sợ thì có hơi sợ thật, nhưng không biết tại sao, Hùng Viễn lại cảm thấy thân thiết nhiều hơn.

Giống như có một cảm giác tin tưởng tự nhiên, tin rằng Minh Lạc sẽ không làm gì mình, có lẽ thật sự chỉ là tạm thời không muốn anh ta bị người ngoài nhìn thấy mà thôi.

Hơn nữa, anh ta phát hiện ra, cậu thiếu niên này chỉ đơn thuần là nghe lời anh ta nói xong, không muốn gặp nguy hiểm nên mới muốn giữ anh ta lại.

Minh Lạc trầm ngâm nhìn chú gấu nhỏ, dường như đang suy nghĩ về lời nói của Hùng Viễn.

Gấu nhỏ bị cậu nhìn đến da đầu tê dại, cơ thể nhỏ bé cũng run lên, lại vội vàng gõ chữ: “Nếu ngài vứt quang não đi thì có nghĩa là tôi mất tích, sau khi tôi mất tích sẽ càng phiền phức hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=6]

Không bằng ngài cứ để tôi trở về, tôi đảm bảo sẽ không nói chuyện này ra ngoài QAQ, càng sẽ không để lộ ngài đâu ┭┮﹏┭┮”

Minh Lạc chống cằm, nhìn bộ dạng lo lắng đến mức lắc đầu nguầy nguậy của chú gấu nhỏ.

Thật đáng yêu, có chút giống những đứa trẻ trong bộ lạc.

Chú gấu nhỏ ôm quang não, tha thiết nhìn cậu.

[Rốt cuộc có được không, đại lão ngài nói một câu đi chứ!]

Minh Lạc đột nhiên cười.

Khi cậu cười, trên mặt còn mang theo hai lúm đồng tiền nho nhỏ, khiến cậu trông càng trẻ con hơn.

Nhưng lúc này Hùng Viễn đã biết, tuy tuổi còn nhỏ nhưng thật sự rất đáng sợ!

Bây giờ anh ta muốn biến trở về cũng không được!

“Anh có thể trở về.” Minh Lạc xoa cái đầu lông xù của chú gấu nhỏ: “Nhưng mà gấu nhỏ có lẽ phải giúp tôi một việc.”

---

Ngày hôm sau.

Phi thuyền du lịch đã đúng giờ cập bến Đế Đô Tinh.

Lúc xuống phi thuyền, Minh Lạc lại gặp ông cụ Tống.

Ông cụ Tống liếc nhìn Minh Lạc một cái, phát hiện cậu nhóc hôm nay có hơi khác biệt, trong tay còn xách theo một con gấu bông nhỏ.

Ánh mắt ông cụ Tống dịu đi, cười nói: “Gấu bông đáng yêu quá, mua đồ lưu niệm trên phi thuyền à?”

Minh Lạc gật đầu: “Vâng, cháu thấy trên Tinh Võng người ta nói, đi du lịch có thể mua một ít đồ lưu niệm.”

Ông cụ Tống đưa tay chọc vào chú gấu nhỏ.

Chú gấu nhỏ lập tức ôm lấy ngón tay của ông cụ Tống, đôi mắt đen láy đáng thương nhìn ông: “Ngao ngao ngao.”

[Huhu ông ngoại.]

[Cháu còn tưởng sau này không được gặp ngài nữa rồi!]

[Bé gấu bị dọa sợ rồi!]

Ông cụ Tống sững người một chút, sau đó cười cười: “Con gấu bông này thông minh ghê.”

Minh Lạc mặt không đỏ, hơi thở không gấp: “Đắt lắm đấy ạ.”

“Ngao ngao ngao!” Chú gấu nhỏ xoa xoa tay: [Ông ngoại, là cháu đây! Hùng Viễn đây!]

Ông cụ Tống cảm thấy con gấu bông này rất thú vị, lại ấn ấn vào đầu nó.

Ông cụ Tống nghĩ đến điều gì đó: “Cháu không phải không có tiền sao? Mua món đồ chơi thông minh đắt như vậy, còn tiền ăn cơm không?”

Mắt Minh Lạc lập tức sáng lên, hơi đắc ý nhìn ông cụ, nói: “Cháu sắp có tiền rồi ạ.”

Ông cụ Tống: “Tiền ở đâu ra? Cháu thật sự tìm người bao nuôi à?”

Nói đến đây, ông cụ Tống hận sắt không rèn thành thép mà gõ vào trán cậu một cái: “Tự mình cố gắng một chút thì sao? Dựa vào người khác nuôi thì có thể nuôi cả đời được không? Hơn nữa…”

Dừng một chút, ông cụ Tống hạ giọng, dường như không muốn để người khác nghe thấy, giọng mang theo trách cứ nói: “Nếu một ngày nào đó thật sự có người nói muốn, muốn nuôi cháu, người đó chắc chắn không có ý đồ gì tốt đối với cháu đâu, ví dụ như bao dưỡng chẳng hạn… Nếu như bị đồn ra ngoài là cháu bị bao dưỡng, sẽ có ảnh hưởng không tốt đến bản thân cháu.”

Minh Lạc thầm nghĩ, nhưng tư tế chính là được bộ lạc cung phụng cả đời mà.

Sao đến thời đại này, có người muốn bao nuôi lại là có ý đồ xấu?

Vị tư tế đại nhân từ năm 2 tuổi đã được hầu hạ không hiểu lắm mà nhíu mày.

Thời đại quả nhiên đã thay đổi.

Nhưng lần này cậu thật sự không phải tìm người nuôi, mà là tư tế đại nhân đây sẽ tự mình kiếm tiền!

Minh Lạc ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng kiêu ngạo: “Cháu tự mình kiếm.”

Cậu đến cả việc tự kiếm tiền cũng biết rồi, tư tế đúng là không gì không làm được.

Ông cụ Tống thở phào nhẹ nhõm: “Nói vậy là tìm được việc làm rồi?”

Minh Lạc gật đầu: “Đúng vậy ạ.”

“Vậy thì tốt, người trẻ tuổi nên tự mình cố gắng một chút, dù thế nào cũng sẽ không quá tệ. Không thể ỷ vào mình có ngoại hình xinh đẹp mà đi con đường sai trái được.”

“Đúng rồi.” Minh Lạc nghĩ đến điều gì đó, mở quang não của mình ra, tìm đến video đã xem trước đó, chỉ vào hình thái thiên phú của thượng tướng Lê Nguyên Thanh, hỏi: “Hình thái thiên phú của thượng tướng Lê là sói ạ?”

Ông cụ Tống liếc một cái, nói: “Đây không phải là chuyện cả Đế quốc đều biết sao?”

Minh Lạc nhìn ông cụ, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Năng lực cảm ứng của tư tế rất mạnh, đặc biệt là lúc đó còn tiêu hao cả sức mạnh huyết mạch Đồ Đằng của cậu.

Hình ảnh đồ đằng hình thú mà cậu thấy tuyệt đối sẽ không sai.

Hình thái thiên phú của Lê Nguyên Thanh không có bất kỳ điểm nào tương đồng với sói, ngược lại còn có một cái đuôi rất kỳ quái, giống như đuôi cá.

Cậu muốn nói cho ông cụ Tống biết, cháu ngoại của ông rất có khả năng đã bị giả mạo, nhưng bằng chứng đâu?

Nói rằng mình có thể nhìn thấy hình thái thiên phú của người khác trước khi họ biến hình sao?

Minh Lạc chọc chọc vào trán chú gấu nhỏ. Lời nói của chú gấu cậu vẫn còn nhớ, cậu vẫn chưa đủ hiểu biết về thế giới này, nếu thật sự nói như vậy, e là sẽ không giải thích rõ được.

Nhưng nghĩ đến việc hai ngày nay bữa ăn của mình đều là bánh bao do ông cụ gói cho, tư tế đại nhân không thể trơ mắt nhìn người già bị lừa được.

Cậu cân nhắc lời lẽ, nói: “Ngài nên cẩn thận một chút ạ.”

Ông cụ Tống: “Cái gì?”

Minh Lạc hạ giọng: “Cẩn thận thượng tướng Lê một chút.”

Ông cụ Tống dở khóc dở cười: “Ta nên cẩn thận cái gì? Nó là cháu ngoại của ta, còn có thể làm gì ta được chứ?”

Minh Lạc nghiêm túc: “Mắt thấy chưa chắc đã là thật, lỡ như anh ta bị giả mạo thì sao.”

Ông cụ Tống vừa mới gặp cháu ngoại cách đây không lâu, chẳng lẽ lại không nhận ra được thật giả?

“Được rồi, ta biết rồi, đi thôi, xuống phi thuyền nào.”

Hai người thêm thông tin liên lạc của nhau, sau khi xuống phi thuyền liền đường ai nấy đi.

Minh Lạc cũng giải trừ áp chế huyết mạch Đồ Đằng trên người Hùng Viễn, để gấu nhỏ khôi phục lại hình người rồi cho anh ta rời đi.

Sau khi về đến nhà, ông cụ Tống liền gọi cho Lê Nguyên Thanh.

Lê Nguyên Thanh: “Ông về đến nhà rồi sao?”

Ông cụ Tống: “Vừa mới đến, có một chuyện muốn hỏi cháu. Hôm qua không phải ta đã nhờ cháu giúp ta đem đồ ăn đã đóng gói đưa cho cậu nhóc Minh Lạc kia sao? Cháu đã làm gì người ta rồi?”

Lê Nguyên Thanh: “Không có.”

Ông cụ Tống: “Chắc chắn không có? Vừa mới xuống phi thuyền, cậu nhóc còn dặn ta phải cẩn thận cháu một chút, cảm thấy cháu sẽ gây bất lợi cho ta. Thật sự không bắt nạt con nhà người ta đấy chứ?”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh nghĩ đến vẻ mặt vô cùng ghét bỏ của cậu thiếu niên sau khi chạm vào tay mình một cái, cứ như chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu.

Nếu thật sự nói là bị bắt nạt, thì cũng là hắn mới phải chứ?

Vị Lê thượng tướng trước nay luôn được người người săn đón, đây là lần đầu tiên có trải nghiệm bị ghét bỏ.

“Khi nào thì cháu về nhà?”

Lê Nguyên Thanh thấp giọng nói: “Trong vòng một tháng nữa ạ.”

Bệnh tình của hắn không giấu được nữa.

Trước đây có thể giấu là vì còn khống chế được.

Bây giờ muốn giấu cũng không cần thiết, dù sao cũng chỉ còn một tháng nữa là sẽ bùng nổ.

Ông cụ Tống thở dài: “Ông ngoại ở nhà chờ cháu.”

Cúp máy, Lê Nguyên Thanh hồi tưởng lại khuôn mặt dường như già nua hơn trước của ông ngoại, hồi lâu không nói gì.

Chris bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng càng thêm bất an.

“Thượng tướng…”

Anh ta định nói gì đó thì quang não của Lê Nguyên Thanh lại vang lên.

Lần này là Hùng Viễn gọi đến.

Hùng Viễn kích động nói: “Thượng tướng, tôi tìm được người rồi.”

Nghe vậy, Chris cũng có chút kích động: “Thật sự tìm được rồi sao?!”

Lê Nguyên Thanh nhướng mày: “Là ai?”

Hùng Viễn nói: “Cậu ấy là…”

‘Bụp’ một tiếng, Hùng Viễn biến mất, thay vào đó là một chú gấu nâu nhỏ bằng lòng bàn tay.

Lê Nguyên Thanh: “?”

Chris: “Phó quan Hùng? Anh sao vậy?”

Hùng Viễn cũng ngớ người, anh ta vội vàng muốn biến trở lại, tâm niệm vừa động liền lập tức biến trở về được.

“Xin lỗi thượng tướng, vừa rồi có thể là tôi không khống chế được mà biến hình.”

Lê Nguyên Thanh: “Ừm, cậu tiếp tục nói về người kia đi.”

Chris cũng thở phào nhẹ nhõm: “Nói nhanh lên!”

Hùng Viễn nói: “Cậu ấy là…”

Hùng Viễn lại một lần nữa không kiểm soát được mà biến hình, một chú gấu con ngây thơ chất phác ôm lấy quang não trong sự ngơ ngác.

Lê Nguyên Thanh: “…”

Chris: “…?”

Hùng Viễn cố gắng gõ chữ: [Thượng tướng, ân nhân cứu mạng của tôi là...]

Lại biến thành gấu con +3.

Hùng Viễn: “……………”

Hùng Viễn suýt nữa thì khóc.

Anh ta cuối cùng cũng hiểu tại sao Minh Lạc lại chịu để mình trở về, còn chắc chắn rằng mình sẽ không nói ra bất cứ chuyện gì về cậu ấy.

Bởi vì chỉ cần anh ta nhắc đến chuyện của vị đại lão đó là sẽ biến thành gấu con!

Đến cả gõ chữ cũng không được!

Đại lão thật đáng sợ!

Đây rốt cuộc là năng lực khủng bố gì vậy!

Hùng Viễn lặng lẽ lau nước mắt, không dám cố gắng tiết lộ thân phận của Minh Lạc nữa, mà lặng lẽ đổi lời, nói ra những lời mà Minh Lạc đã dặn trước đó: “Cậu ấy tự xưng là Tư Tế… Cậu ấy không muốn gia nhập quân đoàn đệ nhất của chúng ta, cũng không muốn tiết lộ thân phận. Nhưng nếu chúng ta có nhu cầu, cậu ấy sẵn sàng giúp người của chúng ta thức tỉnh.”

Lê Nguyên Thanh quá hiểu phó quan của mình.

Loạt biến hóa vừa rồi khiến sắc thái trong mắt Lê Nguyên Thanh trở nên sâu thẳm hơn, hiểu rằng chuyện này nhất định có liên quan đến người thần bí kia.

Người thần bí sở hữu hình thái thiên phú đặc biệt đó ở trong lòng hắn trở nên càng thêm quỷ dị khó lường, cũng càng thêm tò mò, đó rốt cuộc là người nào.

Lê Nguyên Thanh híp mắt, nói: “Yêu cầu của cậu ta là gì?”

Hùng Viễn nói: “Lấy tiền, còn muốn cả thứ khác nữa.”

Lê Nguyên Thanh: “Cái gì?”

Hùng Viễn nói: “Muốn những loại thực phẩm có thể bổ máu với số lượng lớn.”

Lê Nguyên Thanh: “?”

Hùng Viễn vẻ mặt chết lặng: “Tôi cũng không biết tại sao cậu ấy lại muốn cái này, nhưng cậu ấy nói, không có nhiều tiền cũng không sao, nhưng thực phẩm bổ máu nhất định phải có! À, cậu ấy còn nói hiện tại khí huyết bản thân suy yếu, muốn nhanh chóng bổ máu, sau đó đi tìm đứa con có huyết mạch truyền thừa gì đó của cậu ấy.”

Theo lời kể của Hùng Viễn, trong đầu Chris dần dần hiện ra một hình ảnh:

Khí huyết suy yếu, muốn bổ máu, còn muốn tìm con.

Cho nên, rất có khả năng đó là một người mẹ kiên cường vừa mới sinh con không lâu, cơ thể rất yếu.

Không ngờ đứa trẻ đột nhiên biến mất, không có người giúp đỡ, cô ấy chỉ có thể cố gắng ăn một ít đồ đại bổ, để cơ thể yếu ớt sau khi sinh nhanh chóng hồi phục sức lực, sau đó mới có sức đi tìm đứa con bị thất lạc.

Chris bất giác cảm thấy thương cảm: “Cô ấy nhất định là một người mẹ vĩ đại, thật không dễ dàng chút nào.”

Hùng Viễn: “???”

***

Lời tác giả:

Chris: Cô ấy nhất định là một người mẹ vĩ đại.

Minh Lạc: ?

Bình Luận

0 Thảo luận