Sáng / Tối
Sau khi ném Hùng Viễn ra khỏi biệt thự, Lê Nguyên Thanh im lặng một lúc lâu.
Như thể là một người máy, không nhận được mệnh lệnh thì sẽ không có quyền hạn mở miệng.
Vừa ngẩng đầu lên liền thấy cậu thiếu niên mắt ngọc mày ngài đang chắp tay sau lưng nhìn hắn, trong mắt mang theo sự phán xét, như thể đang hỏi "tại sao lại lừa tôi?".
Lê Nguyên Thanh: “…”
Cuối cùng vẫn là Minh Lạc phá vỡ sự im lặng: “Người có danh hiệu là "Kim", là Đại hoàng tử sao?”
Lê Nguyên Thanh giọng tự nhiên nói: “Đúng vậy.”
Minh Lạc hỏi: “Vậy tại sao trước đây anh lại lừa tôi, nói không quen biết?”
Sắc mặt Lê Nguyên Thanh trấn tĩnh: “Hình thái thiên phú của người thừa kế hoàng thất chỉ có thể được công khai sau khi xác định thân phận Thái tử, trước đó đều là bí mật.”
Giọng Minh Lạc đầy hồ nghi: “Là như vậy sao?”
Lê Nguyên Thanh: “Đúng vậy.”
Minh Lạc: “Ồ.”
Lê Nguyên Thanh liếc nhìn Minh Lạc, cũng không biết cậu có tin vào lời giải thích này hay không.
Thực ra hình thái thiên phú của hoàng thất cũng không phải là bí mật gì.
Tuy chỉ sau khi xác định kế thừa ngôi vị hoàng đế mới có thể công bố hình thái thiên phú thật sự của người thừa kế. Nhưng trong bóng tối, những người có quan hệ tương đối tốt về cơ bản đều biết.
Video mà Minh Lạc đã xem là do hoàng thất đặc biệt tung ra để tạo thế cho Đại hoàng tử.
Video có nguồn gốc từ giải đấu đối kháng hình thái thiên phú trên Tinh Võng.
Văn Dực Lâm mới tiếp nhận truyền thừa không lâu. Cái gọi là truyền thừa, theo lời của Văn Dực Lâm nói chính là thêm một kỹ năng thiên phú.
Hình thái thiên phú của người bình thường chỉ đi kèm với một kỹ năng thiên phú.
Nhưng người thừa kế hoàng thất lại khác, có đến hai kỹ năng.
Một kỹ năng thiên phú khác là dựa vào kế thừa. Còn kế thừa như thế nào thì người ngoài không thể biết được.
Đại hoàng tử có thêm một kỹ năng thiên phú, hận không thể để cho tất cả mọi người biết hình thái thiên phú của mình, nhưng còn chưa đến thời cơ nên không thể.
Trước đây còn có Lê Nguyên Thanh đánh nhau cùng hắn, nhưng bây giờ Lê Nguyên Thanh mắc chứng hỏng gen nên không thể sử dụng hình thái thiên phú.
Văn Dực Lâm không nhịn được nên đã chạy lên đấu trường trên Tinh Võng để luyện tập.
Kết quả là đánh một lèo đến trận chung kết, giành được chức vô địch.
Văn Dực Lâm đã nghiền, thỏa mãn rồi offline.
Mọi người lại đều đang đoán "Kim" là ai, nhưng mấy tháng trôi qua, nhiệt độ bắt đầu giảm dần mà vẫn không ai moi ra được "Kim" là ai.
Mà bây giờ Văn Dực Lâm vì muốn tiếp quản quân đoàn đệ nhất nên đã gặp phải rất nhiều nghi ngờ. Có người sợ thực lực của hắn không đủ, cũng có người nghi ngờ những năng lực khác của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=16]
Họ liền cố ý đăng lại video này, tính toán sau đó sẽ có một màn quay xe khắp Tinh Võng.
Như vậy toàn bộ cư dân mạng đều sẽ biết, hóa ra thực lực thật sự của Đại hoàng tử không hề yếu.
Thời gian trước đây khi tòng quân, hắn bị bắt buộc chỉ được sử dụng robot, quả thực đã oan uổng cho hắn!
Cho dù chỉ được sử dụng robot, Đại hoàng tử cũng rất mạnh.
Nói cách khác, đợi video này lan truyền thêm vài ngày, họ sẽ công bố đây là hình thái thiên phú của Văn Dực Lâm.
Cho dù bây giờ Lê Nguyên Thanh không nói, thì vài ngày nữa Minh Lạc cũng sẽ biết.
Tuy nhiên những chuyện nội tình này, Lê Nguyên Thanh tất nhiên không thể nào nói cho Minh Lạc biết.
Minh Lạc hỏi: “Vậy nếu bây giờ tôi muốn gặp Đại hoàng tử thì có tiện không?”
Lê Nguyên Thanh: “Không tiện.”
Minh Lạc nhíu mày: “Không phải anh ta thường xuyên đến tìm anh sao?”
Lê Nguyên Thanh: “Cho nên những lúc anh ta không đến có nghĩa là anh ta đang bận, rất bận.”
Minh Lạc cảm thấy lời hắn nói dường như cũng khá có lý, vì thế liền không hỏi nữa.
Hôm sau, dưới sự thúc giục qua điện thoại của Bạch Lâm, Minh Lạc dậy sớm, chuẩn bị đến trường báo danh.
Sợ Minh Lạc không biết đường đến khoa robot, cũng sợ Minh Lạc không biết cách báo danh nên Bạch Lâm đã hẹn đợi cậu ở cổng trường.
Sáng hôm đó khi Minh Lạc ra ngoài, ba người Lê Nguyên Thanh, Hùng Viễn và Quý Minh cũng đang chuẩn bị ra ngoài.
Hùng Viễn nói: “Chào buổi sáng, tiểu thiếu gia!”
Quý Minh nói: “Chào buổi sáng, tiểu thiếu gia!”
Lê Nguyên Thanh dừng lại vài giây, thấy hai người bên cạnh đều chào hỏi, mình mà không chào thì có vẻ không ổn, vì thế cũng chào một tiếng: “…Chào buổi sáng.”
Minh Lạc nhìn ba người họ: “Các anh định ra ngoài à?”
Lê Nguyên Thanh nói: “Có chút việc cần làm.”
Minh Lạc gật đầu: “Ừm ừm.”
Bốn người cùng nhau ra ngoài.
Lê Nguyên Thanh im lặng hai giây, hỏi: “Cậu cũng muốn ra ngoài?”
Minh Lạc nói: “Đúng vậy, phải đi học.”
Lời vừa dứt, liền nghe một giọng nói trong trẻo vang lên: “Thật trùng hợp, chúng tôi vừa hay phải đi qua học viện quân sự Đế quốc, tiện đường đưa cậu một đoạn nhé.”
Người nói chuyện đang ngồi trong một chiếc xe bay vô cùng sang trọng đậu bên ngoài biệt thự.
Lúc này cửa xe mở ra, một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện trước mặt Minh Lạc, cười tủm tỉm chào hỏi họ: “Chào buổi sáng mọi người.”
Chính là Đại hoàng tử Văn Dực Lâm.
Sau khi chào hỏi xong, Văn Dực Lâm lại nói với Minh Lạc: “Mau lên xe đi, chúng tôi tiện đường.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Nhìn thấy Văn Dực Lâm, đôi mắt Minh Lạc sáng lên. Đứa trẻ trong bộ lạc của họ đây rồi!
Trước đây khi nhìn Văn Dực Lâm, cậu cũng không cảm thấy người này có gì đặc biệt, cho dù biết hắn là hoàng tử thì cũng chưa từng để trong lòng.
Chỉ là bây giờ không giống nữa.
Đây là đứa trẻ trong bộ lạc của mình, càng nhìn càng thấy tốt.
Minh Lạc đang cân nhắc làm thế nào để liên lạc với người thừa kế của chiến sĩ Thú Vương,ghe vậy không nói hai lời liền lên xe, hỏi: “Tiểu… Đại hoàng tử, sao anh lại có thời gian đến đây?”
Văn Dực Lâm cười nói: “Chẳng phải là rảnh rỗi không có việc gì làm sao, đến đón Nguyên Thanh một chút.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Minh Lạc nói: “Thượng tướng Lê nói gần đây anh rất bận.”
Văn Dực Lâm: “Không có đâu! Tôi còn đến làm tài xế cho anh ấy, sao có thể bận gì được.”
Minh Lạc sâu kín nhìn Lê Nguyên Thanh một cái.
Lê Nguyên Thanh: “…………”
Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm: “Chuyện của quân đoàn đã xong xuôi hết rồi sao?”
Văn Dực Lâm thở dài: “Anh đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi, đâu còn đến lượt tôi nữa.”
Bạn thân chính là như vậy, quá lo lắng chuyện của quân đoàn, làm hắn chẳng còn việc gì để làm.
Có thể làm gì được đây?
Đành phải nhân lúc bạn thân còn sống những ngày cuối cùng, ở bên cạnh hắn nhiều hơn một chút.
Hùng Viễn và Quý Minh không dám để Đại hoàng tử làm tài xế cho mình. Vì thế, Quý Minh chuyển sang lái xe, Hùng Viễn ngồi ở ghế phụ.
Ghế sau của xe liền trở thành ba người Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc và Văn Dực Lâm.
Minh Lạc là người lên xe đầu tiên, tiếp theo là Lê Nguyên Thanh.
Văn Dực Lâm vốn định lên xe từ phía bên kia, kết quả Lê Nguyên Thanh không đóng cửa xe, tiện thể đẩy Minh Lạc sang bên cạnh cửa xe kia.
Sau đó liền trở thành Lê Nguyên Thanh ngồi ở giữa, Minh Lạc và Văn Dực Lâm mỗi người ngồi một bên.
Minh Lạc muốn tìm hiểu thêm về đứa trẻ trong bộ lạc của mình, đầu ló qua Lê Nguyên Thanh, hỏi Văn Dực Lâm: “Hôm qua tôi có xem một video, "Kim" kia là anh sao?”
Văn Dực Lâm: “Haizz, cha tôi cứ đòi phải đăng cái video đó… Hình thái thiên phú của tôi có đẹp không?”
Minh Lạc đưa ra lời chúc phúc chân thành từ một tư tế dành cho một đứa trẻ: “Đẹp, là một đứa trẻ rất khỏe mạnh.”
Văn Dực Lâm: “?”
Lời này có chút kỳ kỳ.
Nhưng mà cậu ấy khen mình khỏe mạnh.
Văn Dực Lâm vui vẻ ra mặt: “Đó là đương nhiên rồi, khỏe lắm đấy.”
Minh Lạc: “Vậy anh…”
“Ngồi yên.” Lê Nguyên Thanh ngắt lời hai người đang nói chuyện không ngớt, nhẹ nhàng ấn đầu Minh Lạc trở về vị trí của mình.
Minh Lạc lắc đầu, gạt tay Lê Nguyên Thanh xuống, đặt ngược lại lên đùi mình, không cho tay Lê Nguyên Thanh lộn xộn, sau đó lại nhoài người qua nói chuyện với Văn Dực Lâm: “Chúng ta thêm thông tin liên lạc được không?”
Văn Dực Lâm: “Được chứ, số liên lạc của cậu là bao nhiêu? Tôi thêm cậu.”
Minh Lạc đọc một chuỗi số liên lạc.
Hai người thêm thông tin của nhau, Văn Dực Lâm nói: “Vậy thêm luôn tài khoản Tinh Võng đi, cậu có thích đăng bài không?”
“Hình như tôi không có tài khoản.”
“Thật không? Cậu thế mà lại không có tài khoản Tinh Võng sao? Nhanh đăng ký một cái đi!”
Dưới sự hướng dẫn của Văn Dực Lâm, Minh Lạc rất nhanh đã đăng ký một tài khoản có nick name là: Tộc trưởng của bộ lạc.
Văn Dực Lâm cười phá lên: “Cậu là tộc trưởng của bộ lạc nào vậy?”
Hai người đang chuẩn bị theo dõi lẫn nhau thì Lê Nguyên Thanh đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Nhỏ giọng một chút, ồn đến mức tôi đau đầu.”
Văn Dực Lâm nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Lê Nguyên Thanh, lại liếc nhìn cánh tay của Lê Nguyên Thanh đang bị Minh Lạc nắm lấy mà trước sau không hề rút ra.
Rõ ràng trước đây rất ghét bị người khác đụng chạm.
Không phải là nói cùng nhau lớn lên sao.
Văn Dực Lâm vừa thấy biểu cảm này của Lê Nguyên Thanh, đột nhiên nảy ra một ý.
Đây là… ghen tị sao?
Không phải nói là không thích Tiểu Minh Lạc sao?
“Vậy…” Dường như để chăm sóc cho cái "đầu đau" của Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc cố tình hạ giọng, nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể chạm vào tay anh một chút được không?”
Cậu đã thấy trong video, dấu ấn đồ đằng trên người Văn Dực Lâm rất nhạt, chắc là trong quá trình truyền thừa đã xảy ra vấn đề. Minh Lạc muốn kiểm tra xem rốt cuộc là có vấn đề gì.
Lê Nguyên Thanh: “…………”
Kịch bản rất quen thuộc.
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Đáng ghét, trước đây em ấy chính là dùng chiêu này để tán tỉnh tôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận