Sáng / Tối
Chuyến du lịch Trái Đất kéo dài nửa tháng sắp kết thúc.
Mọi người chuẩn bị quay trở lại phi thuyền để trở về Đế Đô Tinh.
Đây là đêm cắm trại cuối cùng trên Trái Đất, sáng mai sẽ có xe đến đón họ ra bãi đáp phi thuyền.
Mấy ngày qua, Minh Lạc đã dùng quang não để tìm hiểu về lịch sử của thời đại tinh tế, cũng biết rằng Trái Đất từ hơn hai nghìn năm trước, do vô số thảm họa thiên nhiên gây ra đại tuyệt chủng sinh vật nên đã không còn thích hợp để sinh sống. Sau đó là cuộc đại di cư toàn cầu, chính thức bước vào kỷ nguyên tinh tế.
Minh Lạc có hơi buồn bã, hóa ra thời đại mà cậu từng sống đã bị chôn vùi trong dòng chảy tiến hóa của tự nhiên.
Sự sống trên lục địa Hoang Nguyên vốn đã gian nan, con mồi ngày càng ít đi, nạn đói trong các bộ lạc ngày càng nghiêm trọng.
Không chỉ vậy, con mồi còn ngày càng mạnh mẽ hơn. Các dũng sĩ thú nhân nếu không có đồ đằng hình thú và không sử dụng sức mạnh của nó để đi săn thì rất khó bắt được con mồi.
Thế nhưng, đồ đằng hình thú là sức mạnh do Thần Thú ban tặng.
Cần phải dựa vào năng lực cảm ứng của tư tế để dẫn lối thức tỉnh, và khi các chiến sĩ đồ đằng bị sức mạnh của đồ đằng phản phệ đến mức cuồng hóa, tư tế phải ra tay trấn an, chữa trị.
Nhưng số lượng tư tế trên lục địa Hoang Nguyên quá ít, vài bộ tộc đã phải đối mặt với thảm họa diệt vong.
Trước khi chìm vào giấc ngủ ngàn thu, cậu từ một tư tế của một bộ lạc nhỏ đã trở thành Đại tư tế của bảy bộ lạc.
Sáu bộ lạc còn lại đều đến đầu quân cho cậu.
Như vậy, sau khi cậu chìm vào giấc ngủ, nếu các bộ lạc của cậu không tìm được tư tế mới, họ cũng sẽ dần dần đi đến chỗ diệt vong.
Nhưng bây giờ đã là năm 2333 của kỷ nguyên tinh tế.
Trái Đất cũng vừa mới được tái thiết cách đây không lâu, hiện tại chỉ mở cửa cho du lịch chứ chưa cho phép định cư.
Trong thời đại tinh tế này, người Trái Đất đã được xem là người nguyên thủy, huống chi là thời đại nguyên thủy nơi lục địa Hoang Nguyên.
Nói cách khác, bộ lạc của cậu có lẽ đã sớm tuyệt chủng từ lâu.
"Haizz."
Minh Lạc khẽ thở dài.
Kết quả này cậu đã dự cảm được từ trước khi chìm vào giấc ngủ ngàn thu, nên cũng không quá bất ngờ, chỉ là vẫn cảm thấy có hơi buồn bã.
Tâm trạng của vị tư tế đại nhân có hơi không tốt, cậu dứt khoát tắt quang não, nhắm mắt nằm xuống. Mai là phải rời khỏi đây rồi, nên nghỉ ngơi sớm một chút.
---
Đêm khuya.
Trong tiếng côn trùng và chim kêu rả rích, Minh Lạc nhanh chóng thả lỏng và dần chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên, cậu cảm thấy huyết trì đồ đằng trong cơ thể nóng rực lên, như thể huyết trì đang sôi trào.
Minh Lạc đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy. Chuyện gì thế này?
Huyết trì đồ đằng trong cơ thể càng lúc càng sôi sục. Đây là… đây là có một thú nhân sắp chết, hơn nữa còn đang ở rất gần cậu, nên cậu mới có thể cảm nhận được phản ứng này!
Nhưng, đây không phải là thời đại tinh tế sao?
Tại sao cậu vẫn có loại cảm ứng này??
Minh Lạc vừa nghi hoặc, vừa nhanh chóng ra khỏi lều, đi theo cảm ứng.
Hầu hết du khách trong đoàn đều đã ngủ say.
Mấy ngày nay Minh Lạc biểu hiện rất tốt, khiến cô hướng dẫn viên tin rằng cậu sẽ không tự tử nữa, nên cũng không còn canh chừng gắt gao như trước.
Lúc này bên ngoài lều không một bóng người.
Trái Đất chưa mở cửa cho dân cư sinh sống, không có đèn điện, ban đêm tối đen như mực, chỉ có vài đốm sao trên trời, ngay cả ánh trăng cũng trốn sau những tầng mây.
Mò mẫm đi một lúc lâu, cuối cùng Minh Lạc cũng đến được đích.
Xung quanh là một mảnh đất hoang vắng, không hề có bóng dáng thú nhân nào.
Không đúng, chắc chắn là ở đây.
Minh Lạc nhìn quanh, đột nhiên phát hiện mặt đất dưới chân có chút không ổn, dường như đã bị ai đó đào lên rồi lấp lại và giẫm cho bằng phẳng!
Cảm ứng kỹ hơn, luồng sinh khí yếu ớt kia chính là phát ra từ dưới lòng đất!
Minh Lạc dùng cả tay và chân, vội vàng ngồi xổm xuống bắt đầu đào đất.
Vị tư tế đại nhân trước nay luôn được các chiến sĩ đồ đằng theo hầu chăm sóc, đây là lần đầu tiên làm việc này, trông có vẻ hơi vụng về.
Nhưng may mắn là khi cậu đào được người đó lên, luồng sinh khí vẫn còn, chỉ là vô cùng yếu ớt.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặt đầy máu, hơi thở yếu đến mức gần như không còn, chẳng trách lại bị đem chôn.
"Lại là một thú nhân chưa thức tỉnh."
Minh Lạc phát hiện trong cơ thể đối phương có một đồ đằng hình thú vô cùng mờ nhạt, chỉ vì chưa thức tỉnh nên hình ảnh đó trông như một cái bóng mờ.
Minh Lạc có chút mừng rỡ!
Điều này có phải… có phải là đại diện cho việc huyết mạch của con dân trong bộ lạc cậu vẫn còn được truyền thừa xuống không?!
Thấy sinh khí của thú nhân chưa thức tỉnh này ngày càng yếu đi, Minh Lạc không kịp nghĩ nhiều, lấy túi cấp cứu từ trong nút không gian ra.
Vết thương của đối phương ở sau gáy, là một vết thương chí mạng.
Bị thương nặng như vậy, không thể nào là tự mình ngã đập đầu được, chỉ có thể là do bị người khác làm hại.
"Tỉnh lại đi, có nghe tôi nói gì không?"
Sau khi băng bó vết thương cho người này, Minh Lạc cố gắng đánh thức anh ta.
Cậu nhớ lại quãng đường đi tới đây, nếu bây giờ đưa người này về, hoặc gọi người đến, anh ta rất có thể sẽ chết trên đường.
Thấy người này không có phản ứng gì, Minh Lạc biết anh ta không trụ được bao lâu nữa.
Minh Lạc nhíu mày suy nghĩ, rồi nảy ra một ý.
Chiến sĩ đồ đằng có thể tái sinh sau khi bị tổn thương, chỉ cần còn hình thú, khả năng hồi phục của hình thú mạnh gấp mấy lần so với hình người.
Hơn nữa, vào khoảnh khắc thức tỉnh đồ đằng hình thú, họ sẽ nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=2]
Lúc đó, cậu chỉ cần truyền sức mạnh huyết mạch từ huyết trì đồ đằng trong cơ thể mình vào người đối phương là có thể giúp anh ta vượt qua cơn nguy kịch này.
Chỉ có cách này thôi.
Nghĩ là làm, Minh Lạc dùng năng lực cảm ứng mạnh mẽ của mình để cảm nhận hình ảnh đồ đằng mờ nhạt trong cơ thể người này.
Đó là một đồ đằng hình thú gấu nâu, từ sức mạnh của đồ đằng cho thấy, đây là một con gấu chính trực và lương thiện.
Là một con gấu tốt.
Con gấu nâu bất an cuộn tròn lại, dường như cũng đang chờ đợi cái chết.
Ngay khi sắp bị bóng tối bao trùm, một lực kéo mơ hồ đã dẫn dắt nó đứng dậy lần nữa.
Con gấu nâu mơ màng lắc lắc đầu, theo lực kéo đó tiếp tục đi về phía trước…
Ngay sau đó, một đồ đằng hình thú khổng lồ hiện ra trên người người đàn ông bị thương. Đôi mắt của con gấu nhắm nghiền, dường như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng, nhưng ngay khi nó xuất hiện, luồng sinh khí đang nhanh chóng tan biến của người đàn ông bị thương đã ổn định lại.
"Thành công rồi."
Minh Lạc thở phào nhẹ nhõm. Hình thú của người này đã thức tỉnh thành công, chỉ là vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với đồ đằng hình thú. Việc này cần có thời gian, có người mất rất lâu, có người chỉ cần vài giờ là được.
Minh Lạc liếc nhìn, người này chắc chỉ cần vài giờ là ổn.
Đang suy nghĩ, quang não của cậu sáng lên, vang lên một hồi chuông dồn dập!
Minh Lạc lo lắng sẽ làm phiền thú nhân dung hợp, liền tắt âm thanh trước rồi mới nghe máy.
"Minh Lạc!!!" Cô hướng dẫn viên gần như hét lên, giọng gấp gáp đến mức sắp lạc đi: "Cậu không có ở khu cắm trại! Cậu đi đâu rồi?!"
Vị tư tế đại nhân hiếm khi thấy chột dạ, liền đi ra xa một chút rồi nói: "Ờm, tôi không ngủ được nên ra ngoài đi dạo một chút..."
Cô hướng dẫn viên vội vàng nói: "Cậu quay lại ngay lập tức!"
Minh Lạc nhìn ‘thú nhân’ vẫn đang trong quá trình dung hợp hình thú, trong lòng có hơi do dự.
Người này vừa nhìn đã biết là bị người ta đánh trọng thương, tưởng đã chết nên mới chôn ở đây. Bây giờ cũng không biết kẻ giết anh ta là ai, nếu cậu mang người này về, một ‘thú nhân’ đang trong trạng thái dung hợp chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Người nguyên thủy chân chất này vẫn chưa có khái niệm báo cảnh sát.
Thấy Minh Lạc không nói gì, cô hướng dẫn viên lập tức nói: "Cậu đang ở đâu? Sao không đeo vòng tay định vị? Tôi đến ngay đây!"
Minh Lạc có chút bất đắc dĩ: "Tôi về ngay đây."
Nghe vậy, cô hướng dẫn viên mới thoáng thở phào, giọng dịu lại: "Cậu nhất định đừng làm chuyện dại dột gì nhé, ngày mai là về Đế Đô Tinh rồi. Cậu còn trẻ như vậy, nếu thực sự có chuyện gì buồn, cứ nói ra để mọi người cùng giúp cậu..."
Minh Lạc: "..."
Thôi được rồi, lại tưởng cậu đi tự tử.
Minh Lạc có hơi dở khóc dở cười, đảm bảo nói: "Tôi về ngay đây, cô yên tâm, tôi thật sự chỉ đi dạo thôi."
Sau khi cúp máy, Minh Lạc di chuyển ‘thú nhân’ vẫn đang dung hợp vào bụi cỏ gần đó, dùng cỏ dại che lại.
Lo lắng hung thủ giết người này sẽ quay lại, Minh Lạc lại lấp đất về chỗ cũ, rồi mới vội vàng chạy về khu cắm trại.
Khi cậu về đến nơi, cô hướng dẫn viên và trợ lý robot đang chuẩn bị đi tìm cậu. Thấy cậu trở về, họ cuối cùng cũng yên tâm.
"Cậu thật sự muốn dọa chết chúng tôi à! Cậu có biết nửa đêm một mình ra ngoài nguy hiểm lắm không?"
Minh Lạc xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không đi xa lắm."
Trong lòng cô hướng dẫn viên vẫn thông cảm cho hoàn cảnh của cậu thiếu niên này, cũng không dám nói lời quá nặng. Thấy Minh Lạc như vậy, cô đành dặn dò: "Nhanh đi ngủ đi, trời sắp sáng rồi."
Minh Lạc: "Được."
Về đến lều, Minh Lạc nhìn đồng hồ, 3 giờ 20 phút sáng. Cậu ước tính thời gian dung hợp của ‘thú nhân’ kia cũng phải mất vài tiếng, nên quyết định đợi trời sáng rồi quay lại xem sao.
---
6 giờ sáng, nhiều du khách đã thức dậy.
Họ đều muốn ngắm bình minh lần cuối trước khi rời Trái Đất.
Minh Lạc đi theo họ rời khỏi khu cắm trại, nhân lúc mọi người không chú ý, cậu lặng lẽ quay lại nơi đã giấu ‘thú nhân’ đêm qua.
"Ể? Người đâu rồi?"
Cậu chắc chắn đêm qua đã để người ở đây.
Minh Lạc nhắm mắt, thử cảm ứng một chút.
Những chiến sĩ đồ đằng do chính tay cậu thức tỉnh đều sẽ có một mối liên kết cảm ứng vi diệu với cậu. Đây cũng là lý do tại sao các chiến sĩ đồ đằng sẽ theo bản năng mà muốn bảo vệ tư tế.
"Xem ra không có chuyện gì." Minh Lạc mở mắt ra, từ luồng cảm ứng tràn đầy sinh khí cho thấy, đối phương hiện tại rất ổn.
Vậy xem ra là sau khi dung hợp thành công đã tự mình rời đi.
Minh Lạc yên tâm quay về khu cắm trại, đợi xe trung chuyển của phi thuyền du lịch đến, cậu liền theo đoàn xe rời đi, trở về phi thuyền.
Lúc này.
Tại căn cứ tuần tra khu vực 1 của Trái Đất.
Trong khoang y tế của chiến hạm Hắc Long, một con gấu nâu đang ngủ say.
Bên ngoài khoang y tế, Chris, quân y của chiến hạm Hắc Long, đi vòng quanh khoang y tế mấy vòng, ánh mắt đầy vẻ phấn khích.
"Đây thế mà lại là Hùng Viễn thật! Thật không thể tin nổi! Thượng tướng, tôi nhớ là sau khi Hùng Viễn trưởng thành đã bị kết luận là thức tỉnh hình thái thiên phú thất bại, sau đó không thể thức tỉnh lại được nữa đúng không?"
Con người thời đại này có một loại sức mạnh gọi là hình thái thiên phú.
Cấp bậc thiên phú thức tỉnh càng cao, hình thái thiên phú cũng càng lợi hại.
Nói một cách dễ hiểu chính là sẽ biến hình, hình dạng sau khi biến hình chính là hình thái thiên phú.
Đa số hình thái thiên phú của mọi người đều là hình thú, kèm theo kỹ năng thiên phú.
Một số ít người là thực vật hoặc vật vô tri, kỹ năng thiên phú cũng khác nhau.
Tỷ lệ thức tỉnh này rất thấp, khoảng một vạn người mới có vài người có thể thức tỉnh được thiên phú như vậy.
Do đó, một khi có thể thức tỉnh hình thái thiên phú, đãi ngộ ở Đế quốc sẽ có sự thay đổi trời long đất lở.
Nhưng ngược lại, sau khi thức tỉnh thất bại thì sẽ không thể thức tỉnh lần thứ hai.
Cho nên một khi thức tỉnh thất bại, cả đời này đều sẽ không thể có được hình thái thiên phú.
Mà Hùng Viễn, phó quan của thượng tướng Lê Nguyên Thanh thuộc quân đoàn đệ nhất, anh ta cũng từng vì thức tỉnh thất bại mà không dám ngẩng đầu ở trong gia tộc.
Lý do anh ta có thể vào được quân đoàn đệ nhất là vì sức lực của anh ta đặc biệt lớn, chiến tích cao nhất là một quyền đấm xuyên qua robot chiến đấu. Mặc dù đó là robot cấp thấp, nhưng trong hoàn cảnh không có hào quang của hình thái thiên phú, anh ta vẫn nổi danh.
Kể từ đó, thường xuyên có người tiếc nuối, nói nếu Hùng Viễn có hình thái thiên phú thì tốt rồi, dưới sự bổ trợ của kỹ năng thiên phú có lẽ sẽ còn lợi hại hơn.
Nhưng ai cũng biết, Hùng Viễn đã thức tỉnh thất bại, không ai có thể thức tỉnh lần thứ hai, Hùng Viễn không thể có được hình thái thiên phú.
Không ngờ rằng, họ lại có thể nhìn thấy Hùng Viễn thức tỉnh!
"Nếu không phải đã so sánh dữ liệu gen, tôi thật sự không thể tưởng tượng đây là Hùng Viễn… Anh ta rốt cuộc đã thức tỉnh như thế nào?"
Chris hận không thể để Hùng Viễn tỉnh lại ngay lập tức, tự mình hỏi anh ta. Chris nhìn về phía một người khác trong phòng y tế.
Đó là một người đàn ông rất cao lớn, một thân quân phục thẳng tắp tôn lên tỷ lệ cơ thể hoàn mỹ của hắn.
Ngũ quan của người đàn ông tuấn mỹ, đôi mắt màu xanh lam, sâu thẳm như biển rộng.
Là thượng tướng của quân đoàn đệ nhất, diện mạo của Lê Nguyên Thanh cũng nổi tiếng như công huân của hắn.
Chris tha thiết hỏi: "Thượng tướng, tôi thấy anh ta đã hoàn toàn hồi phục, bây giờ chỉ đang ngủ thôi, hay là tôi đánh thức anh ta dậy?"
Lê Nguyên Thanh giọng nhàn nhạt nói: "Gấp cái gì, người ở đây, cũng không chạy đi đâu được."
Có lẽ là do oán niệm của Chris quá mạnh, con gấu nâu đang ngủ say trong khoang y tế dường như có cảm ứng, lật người một cái liền tỉnh, sau đó từ từ mở đôi mắt đen láy như hạt đậu.
Chris: "Thượng tướng, anh ta tỉnh rồi!"
Hùng Viễn vừa tỉnh lại đã nhìn thấy Lê Nguyên Thanh, cũng vô cùng kích động, lập tức mở miệng: "Gừ!"
"???"
Đây là tiếng gì vậy??
Hùng Viễn giơ tay lên nhìn, lông màu nâu đen, đệm thịt bàn chân gấu dày cộp.
Lại nhìn về phía bức tường kính, một con gấu nâu to lớn đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bức tường.
Anh ta, anh ta, biến thành một con gấu??
Hùng Viễn hoàn toàn ngây người, hình thái thiên phú của gia tộc họ có liên quan đến gen của gấu, nhưng mà… sao anh ta lại biến thành gấu?
Anh ta là một người bình thường thức tỉnh thất bại mà!
Lê Nguyên Thanh hỏi: "Trạng thái tinh thần của cậu thế nào?"
Hùng Viễn lắc lắc đầu, "Gừ." Hình như rất tốt.
Lê Nguyên Thanh: "Còn nhớ đã xảy ra chuyện gì không?"
"Gừ!" Nhớ!
Lê Nguyên Thanh giọng nhàn nhạt: "Cậu dẫn đội 2 tấn công, sau khi nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi đã rời đi cùng Trương Trạch sao?"
Tai Hùng Viễn giật giật, cả cái đầu gấu cúi gằm xuống.
Họ đóng quân tuần tra ở biên giới Trái Đất, lần này bất ngờ phát hiện có kẻ xâm nhập, anh ta và Trương Trạch cùng nhau dẫn đội 2.
Sau khi họ thuận lợi bao vây tiêu diệt kẻ xâm nhập, Trương Trạch đột nhiên liên lạc với anh ta, nói mình bị thương nặng, bảo anh ta đến cứu.
Anh em tốt bị thương, Hùng Viễn không chút do dự liền đi, ai ngờ lại bị Trương Trạch ám toán.
Con gấu nâu to lớn ‘ư ư’ hai tiếng, trông có vẻ đáng thương.
Lê Nguyên Thanh nhướng mày: "Cậu biến về hình người trước đi."
Một con gấu lớn như vậy ở đó ra vẻ đáng thương, khiến người ta có hơi không dám nhìn thẳng.
Hùng Viễn: "Gừ gừ."
Anh ta không biết làm!
Từ lúc thức tỉnh thất bại đến bây giờ đã mấy chục năm, kiến thức sinh lý học được ngày xưa sớm đã quên sạch!
Lê Nguyên Thanh: "..."
May mà quân y Chris đã dạy không ít người, lập tức bắt đầu hướng dẫn Hùng Viễn biến về hình người.
Sau vài phút mày mò, Hùng Viễn cuối cùng cũng biến trở về được.
"Tôi… tôi thế mà thật sự… Sao giống như đang mơ vậy?" Hùng Viễn nói năng hơi lộn xộn: "Đúng rồi, thượng tướng, lần này Trương Trạch bị người ta sai khiến, hình như là nhắm vào ngài! Bọn họ nghe nói ngài hình như bị thương."
Lê Nguyên Thanh giọng lạnh nhạt: "Bị thương?"
Hùng Viễn nhìn Lê Nguyên Thanh, nhỏ giọng nói: "Bởi vì ngài đã lâu không sử dụng hình thái thiên phú trước mặt người khác, bọn họ nghi ngờ ngài bị thương, không thể sử dụng hình thái thiên phú được nữa."
Hùng Viễn thực ra cũng có sự nghi ngờ này.
Bởi vì một năm rồi, suốt một năm nay anh ta chưa từng thấy hình thái thiên phú của Lê Nguyên Thanh.
Lê thượng tướng chính là một kẻ cuồng chiến đấu mà.
Hùng Viễn cẩn thận hỏi: "Thượng tướng, không phải là ngài thật sự bị thương chứ?"
Lê Nguyên Thanh nhàn nhạt nói: "Không."
Cũng không giải thích thêm.
Chris vội vàng hỏi: "Phó quan Hùng, bây giờ không phải lúc nói chuyện này, anh còn nhớ mình đã thức tỉnh hình thái thiên phú như thế nào không?"
Hùng Viễn lắc đầu: "Tôi không nhớ. Lúc đó hình như tôi sắp chết… Trong lúc mơ màng, tôi dường như nghe thấy những âm thanh rất hỗn loạn, hình như có người đã đào tôi từ dưới hố đất lên… Vốn dĩ tôi hình như rất lạnh, nhưng khi người đó chạm vào tôi, tôi, tôi liền cảm thấy cơ thể ấm áp…"
Anh ta kể lại quá trình, chỉ là lúc đó ý thức quá mơ hồ, không thể nhớ được những chi tiết cụ thể hơn.
Chris đột nhiên vỗ đùi: "Thượng tướng, tôi nghi ngờ đây là năng lực của hình thái thiên phú, chính là kỹ năng thiên phú! Người cứu phó quan Hùng, hình thái thiên phú của người đó nhất định rất đặc biệt! Cho nên mới có kỹ năng thiên phú như vậy! Phải biết, phó quan Hùng là người đầu tiên trong toàn Đế quốc có thể thức tỉnh lần thứ hai sau khi thức tỉnh thất bại lần đầu ở tuổi thành niên! Nếu… tôi nói là nếu, người đã giúp phó quan Hùng thức tỉnh hình thái thiên phú, cũng có thể giúp người khác thức tỉnh thì…"
Hùng Viễn chỉ nghĩ đến đó thôi cũng không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Số người có thể thức tỉnh hình thái thiên phú ở Đế quốc thật sự quá ít.
Nếu năng lực của người đó là có thể giúp những người thức tỉnh thất bại này thức tỉnh, vậy thì toàn bộ trên dưới Đế quốc đều sẽ chấn động!
Chỉ là hình thái thiên phú như thế nào mới có thể đi kèm với kỹ năng thiên phú như vậy chứ?
Kỹ năng thiên phú thực ra có liên quan rất lớn đến hình thái thiên phú của họ.
Giống như Hùng Viễn, trước đây sức lực đã rất lớn, bây giờ thức tỉnh hình thái gấu nâu cũng không có gì kỳ lạ, gia tộc của anh ta cũng là hình thái này.
Lính trinh sát của họ thức tỉnh hình thái chim ưng, có thể bay rất nhanh, không cần robot chiến đấu cũng có thể bay lượn trên trời, đây là năng lực của hình thái thiên phú chim ưng của anh ta.
Vậy thì, kỹ năng thiên phú có thể giúp người khác thức tỉnh, sẽ có hình thái gì?
Lê Nguyên Thanh như có điều suy nghĩ: "Trong khoảng thời gian này, ngoài những kẻ xâm nhập trước đó, còn ai đã tới Trái Đất?"
Hùng Viễn và Chris đồng thời nghĩ đến một điều:
"Đoàn du lịch lữ hành tuyến Trái Đất!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận