Sáng / Tối
Thực ra không chỉ có Cá voi xanh là sở hữu thiên phú tái sinh trong tộc Hải Yêu.
Trong thực tế, phần lớn tộc Hải Yêu sinh sống ở tinh vực Thâm Hải, gen đầu tiên họ dung hợp chính là thiên phú tái sinh. Đến mức sau khi gen ổn định, hậu duệ của họ được sinh ra qua nhiều thế hệ về cơ bản đều mang theo thiên phú tái sinh này.
Tuy nhiên một loại là gen bẩm sinh đã có sẵn, loại kia là gen hình thành sau này.
Cá voi xanh sở hữu gen hình thành sau này.
Ban đầu hắn cảm thấy gen tái sinh bẩm sinh của mình không đủ mạnh, không đạt được yêu cầu. Vì vậy hắn đã tìm kiếm khắp hải vực và tìm được một loại gen thiên phú tái sinh mạnh hơn để dung hợp vào cơ thể, khiến cho thiên phú tái sinh của hắn mạnh hơn những tộc nhân khác.
Theo lời của chính hắn thì chỉ cần còn một hơi thở, máu trong người chưa cạn kiệt, thì hắn thật sự có thể dựa vào thiên phú tái sinh để mọc lại da thịt từng chút một, sống lại một lần nữa.
Đương nhiên, việc này còn có một điều kiện tiên quyết, đó là người không thể chết, hơn nữa cũng cần có thời gian.
Gen tái sinh cần thời gian để chữa trị và "tái sinh" từng chút một.
Nếu không có thời gian để tái sinh thì vẫn sẽ chết.
Nhưng lời Cá voi xanh nói với Mắt hôm đó, rằng gen của hắn không phải ai cũng có thể dung hợp, cũng không phải là lời nói dọa người.
Gen trên người hắn lên đến mấy chục loại. Hầu hết gen của phần lớn các chủng tộc trong vũ trụ đều có thể được tìm thấy trên người hắn.
Cũng vì thế mà Cá voi xanh sở hữu đủ loại gen thiên phú.
Theo lời Tạ Văn nói thì: “Chưa từng thấy tên nào cứ hễ nhìn thấy ai là muốn dung hợp gen của đối phương vào cơ thể mình như thế. Cá voi xanh chính là một kẻ điên như vậy.”
Nhưng cũng phải đề cập đến một vấn đề rất chí mạng là, tộc Hải Yêu ở tinh vực Thâm Hải đời đời kiếp kiếp đều dung hợp gen. Sau khi trải qua quá trình sinh sôi nảy nở, thể chất của họ đã biến thành chủng tộc thích hợp nhất để dung hợp các loại gen.
Cho nên Cá voi xanh dung hợp nhiều loại gen như vậy cũng chỉ khiến hắn trở nên kỳ quái, muốn có mấy cái đầu thì sẽ có mấy cái đầu, chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Di chứng lớn nhất cũng chỉ là khiến thức hải tinh thần của hắn xuất hiện vấn đề nghiêm trọng.
Chỉ cần tìm được cách giải quyết thì vẫn có thể chữa trị.
Nhưng Hoàng hậu Tạ Vi của Đế quốc, cùng với những thú nhân của tộc Thú Nhân này, thể chất của họ đều không thuộc loại có thể dung hợp các loại gen.
Đế quốc và tộc Thú Nhân cũng không giống nhau.
Khi Đế quốc còn ở Trái Đất vốn đã có rất nhiều chủng tộc, huyết mạch tất nhiên là không thuần khiết bằng tộc Thú Nhân. Tương đối mà nói, nếu thật sự muốn dung hợp thêm gen ngoại tộc thì cũng không phải là không thể.
Nhưng tộc Thú Nhân chưa từng kết hôn với người ngoại tộc. Để bảo vệ truyền thừa của tộc Thú Nhân, gen trên người họ từ trước đến nay đều kế thừa truyền thừa cổ xưa. Cho dù huyết mạch truyền thừa đã bị pha loãng rất nhiều lần thì vẫn thuộc dòng thuần huyết.
Trong trường hợp này, muốn dung hợp gen của chủng tộc khác, đặc biệt là loại gen mạnh được pha trộn từ mấy chục loại gen như của Cá voi xanh, e là sẽ xuất hiện phản ứng đào thải rất lớn.
Điều Tạ Văn lo lắng chính là vấn đề này: “Thể chất của Vi Vi chưa chắc có thể dung hợp được siêu gen của Cá voi xanh, nếu không được thì…”
Ông đã chấp nhận việc vợ mình sau này sẽ trở nên kỳ quái, miễn vợ còn sống là được.
Nhưng nếu quá trình dung hợp xảy ra vấn đề gì thì sẽ mất vợ luôn!
Tạ Văn nghĩ thôi cũng thấy tan nát cõi lòng.
Tạ Văn chần chừ nói: “Hay là, chúng ta dung hợp gen của tộc Hải Yêu khác trước? Gen của họ không nhiều chủng loại như Cá voi xanh, phản ứng đào thải chắc cũng sẽ không nghiêm trọng lắm.”
Minh Lạc lắc đầu: “Nhưng mà, chỉ có thiên phú tái sinh của Cá voi xanh là mạnh nhất, tốc độ cũng nhanh nhất. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể đảm bảo cơ thể của họ phục hồi sinh khí trong thời gian ngắn nhất.”
Lấy những người của tộc Thú Nhân làm ví dụ. Chỉ cần để tên Tư Tế Hắc Ám kia đến gần những thú nhân này, dưới sự điều khiển từ năng lực cảm ứng của Tư Tế Hắc Ám, hắn ta thậm chí không cần đến quá gần cũng có thể kích nổ họ như bom.
Chưa kể Hoàng hậu Tạ Vi còn có hạt giống ký sinh.
Hạt giống của hình thái thiên phú thực vật chính là một mạng khác của người thức tỉnh hình thái thực vật.
Người thức tỉnh dựa vào việc hiến tế hạt giống của hình thái thiên phú mới giữ lại được một mạng. Điều này có nghĩa là, nếu hạt giống này chết thì người thức tỉnh cũng không cứu được nữa.
Nhưng nếu không bóc tách hạt giống ký sinh này ra khỏi cơ thể Tạ Vi thì Tạ Vi sẽ luôn bị Tư Tế Hắc Ám điều khiển.
Họ không thể cứ để Lê Nguyên Thanh thôi miên bà, khiến bà ngủ say mãi. Cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng sẽ khiến trạng thái tinh thần của Tạ Vi xảy ra vấn đề.
Minh Lạc khẳng định chắc chắn: “Thiên phú tái sinh của các tộc nhân tộc Hải Yêu khác đều không bằng Cá voi xanh, chỉ có gen thiên phú của Cá voi xanh mới làm được.”
Tạ Văn im lặng.
Đây là một lần mạo hiểm, cũng là một canh bạc lớn.
Ông tin tưởng vào phán đoán của Tư Tế.
Nếu đổi lại là người khác, ông đã sớm không chút do dự để Minh Lạc muốn làm thế nào thì làm thế đó.
Nhưng lần này liên quan đến người phụ nữ mà ông yêu nhất đời, ông thấy sợ hãi.
Sợ quyết định của ông sẽ chôn vùi tính mạng của người ông yêu nhất.
Trái ngược với sự im lặng của Tạ Văn, Cá voi xanh ở bên cạnh vung vẩy mấy cái xúc tu. Chốc chốc lại múa may loạn xạ, chốc chốc lại tiện tay chọc vào thú nhân đi ngang qua, nhân cơ hội hút trộm một ngụm máu.
Tư Tế nhỏ nói, gen của hắn là tốt nhất, mạnh nhất!
Tuy rằng Tư Tế nhỏ nói thật, nhưng mà... chậc, cũng coi như cậu có mắt nhìn!
Cá voi xanh đề nghị: “Nếu ông thật sự không yên tâm thì cứ để mấy tên từ tộc Thú Nhân thử trước xem sao, xem có xảy ra vấn đề gì không. Dù sao tộc Thú Nhân chẳng phải cũng muốn dung hợp sao.”
Hắn không có lòng tốt gì đâu, thuần túy là không thích tộc Thú Nhân.
Có cơ hội làm tộc Thú Nhân ghê tởm một chút thì Cá voi xanh sẽ không bỏ qua.
Cứ nghĩ đến việc chủng tộc này chẳng làm gì cả mà Tư Tế nhỏ vừa đến đã coi họ là người nhà, Cá voi xanh liền thấy vô cùng khó chịu.
Tạ Văn cũng không ngốc, biết Cá voi xanh đang đào hố cho ông nên tất nhiên không tiếp lời.
Huống hồ ông cũng không thể nào chấp nhận đề nghị như vậy.
Coi tộc Thú Nhân là gì chứ? Là vật thí nghiệm à!
Nếu không xảy ra chuyện gì thì tốt, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì ai cũng không gánh nổi trách nhiệm.
Khi nào tộc Thú Nhân dung hợp là chuyện của họ. Cho dù họ mãi không dung hợp, chờ xem tình hình của Tạ Vi thì đó cũng là quyền tự do của họ.
Dù sao mạng là của họ, họ muốn lúc nào thì là lúc đó. Cho dù đến cuối cùng, họ thật sự từ chối đề nghị này thì cũng không liên quan gì đến Đế quốc.
Tiểu thiếu gia chẳng qua chỉ đưa ra biện pháp mà cậu có thể nghĩ đến thôi.
Quả nhiên, Cá voi xanh vừa nói xong, Minh Lạc liền dùng giọng điệu không đồng tình nói: “Chuyện này phải để họ tự quyết định, anh đừng có đưa ra ý kiến lung tung.”
Cá voi xanh lắc lư xúc tu, ra vẻ ‘bổn tộc trưởng không thèm chấp nhặt với các người’.
Tạ Văn đi tìm Đồ Mãnh cùng bàn bạc.
Một người vì Hoàng hậu của mình, một người vì tộc nhân của mình, họ đều chấp nhận đề nghị dung hợp gen.
Nhưng dung hợp như thế nào, quá trình và kết quả dung hợp ra sao, họ đều cần phải bàn bạc kỹ lưỡng.
Bàn bạc đến cuối cùng, Tạ Văn không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên thở dài: “Có hơi châm chọc.”
Đồ Mãnh: “Cái gì?”
Tạ Văn lắc đầu: “Không có gì, chỉ là cảm thấy hơi châm chọc. Năm đó cả vũ trụ liên hợp lại phản đối tộc Hải Yêu làm thí nghiệm dung hợp gen. Tộc Hải Yêu cũng bị cả vũ trụ ghét bỏ, cảm thấy đều là mấy kẻ điên, không ngờ cuối cùng…”
Cuối cùng bọn họ lại cần kỹ thuật dung hợp gen của tộc Hải Yêu để cứu người mình yêu, cứu tộc nhân của mình.
Chuyện này sao có thể không khiến người ta cảm thấy châm chọc chứ?
Đồ Mãnh không nói gì.
Thực tế, từ trước đến nay hành tinh Thú Nhân luôn sống biệt lập với thế giới bên ngoài, chưa từng tham gia vào hành động chống lại tộc Hải Yêu.
Nhưng trong lòng họ cũng vô cùng coi thường và khinh bỉ loại nghiên cứu dung hợp gen này của tộc Hải Yêu.
Để bảo vệ truyền thừa, họ không muốn kết hôn với người ngoại tộc, tránh làm cho huyết mạch trở nên không thuần khiết. Càng đừng nói đến việc dung hợp gen của chủng tộc khác.
Bây giờ lại muốn dung hợp loại gen pha tạp từ mấy chục loại gen sinh vật của Cá voi xanh, quả thực là khiến cho cái gọi là kiên trì ban đầu của họ trở thành trò cười lớn.
Tạ Văn cười khổ một tiếng: “Cá voi xanh không lấy chuyện này ra để cười nhạo tôi, đã coi như là rất nể mặt Tư Tế rồi.”
Nếu đổi lại là trước kia, biết Đế quốc của họ hiện tại cần kỹ thuật dung hợp gen của tộc Hải Yêu, Cá voi xanh không chừng đã mở chế độ châm chọc âm dương quái khí cấp mười, mỉa mai cho ông mất hết mặt mũi.
Đồ Mãnh bình tĩnh nói: “Nghĩ theo hướng tích cực một chút, ít nhất bây giờ vẫn còn cách, mất mặt chút cũng chẳng sao.”
Sợ nhất là không có cách nào cả, chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình quan tâm chết đi.
Tạ Văn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng: “Ông nói đúng.”
Hai người lại bàn bạc thêm một số chi tiết, cuối cùng Đồ Mãnh vẫn quyết định bắt đầu từ phía tộc Thú Nhân trước.
Hoàng hậu Tạ Vi có thể xem tình hình sau khi dung hợp gen rồi hãy cân nhắc xem có muốn làm dung hợp gen này hay không.
Không phải Đồ Mãnh chí công vô tư, mà là đối với kỹ thuật dung hợp gen, hành tinh Thú Nhân còn cần gấp hơn Tạ Văn.
Bởi vì họ có quá nhiều thú nhân do Tư Tế Hắc Ám thức tỉnh. Một khi hắn ta xuất hiện hoặc đến gần, tính mạng của những tộc nhân này sẽ rất nguy hiểm.
Đồ Mãnh chủ động triệu tập những thú nhân đó, hỏi ý kiến của họ, đồng thời ưu tiên những thú nhân tình nguyện chấp nhận dung hợp gen trước.
Những thú nhân này cho đến tận bây giờ vẫn chưa sẵn lòng tin rằng An đại nhân là Tư Tế Hắc Ám. Nếu hôm nay người nói chuyện này là người khác, không phải Quốc chủ Đồ Mãnh của họ thì họ tuyệt đối sẽ không tin.
Nhưng đây là lời Quốc chủ tôn kính nhất của họ nói, vậy thì rất có khả năng là sự thật.
Đồ Mãnh nắm quyền hơn ba mươi năm, đã làm rất nhiều việc cho tộc Thú Nhân. Sự tin tưởng của tộc Thú Nhân đối với Quốc chủ vẫn cao hơn Tư Tế.
Chỉ là trong lòng vẫn hơi khó chấp nhận, vì vậy mọi người đều có chút ủ rũ.
Đồ Mãnh còn chủ động thông báo về tính nguy hiểm. Chưa có tộc Thú Nhân nào từng dung hợp gen, vì vậy những người dung hợp đầu tiên cũng sẽ gặp nguy hiểm cao nhất.
Có lẽ là do đã trải qua thú triều một lần, chứng kiến bạn bè và người thân ra đi, nên những thú nhân chỉ còn lại một thân một mình đều xung phong nhận việc, chủ động làm vật thí nghiệm.
Điều này khiến Minh Lạc hơi cảm động. Cậu dường như lại nhìn thấy những thú nhân đáng yêu đã quyên góp toàn bộ thức ăn của mình để trẻ con trong bộ lạc được no bụng trong nạn đói trước kia.
“Cảm ơn mọi người.” Minh Lạc trịnh trọng nói: “Tôi nhất định sẽ cố gắng nghĩ cách cứu mọi người.”
Thú nhân đứng ra tiên phong ngược lại có hơi ngại ngùng. Sau khi được người khác phiên dịch, biết được vị Tư Tế Đế quốc này đang cảm ơn mình, hắn ta càng thêm được thương mà sợ, gãi đầu đỏ mặt, vội vàng nói: “Nên, nên làm mà.”
Sau đó nhanh chóng lùi vào trong đám đông, cùng những người khác lén lút đánh giá vị Tư Tế Đế quốc này.
Quả nhiên giống như lời bọn A Báo nói. Vị Tư Tế Đế quốc này thật sự rất bình dị gần gũi, nói chuyện rất dễ nghe!
Trước kia khi nói chuyện với An đại nhân, họ căn bản không dám ngẩng đầu, rất sợ một cử chỉ sơ suất là sẽ mạo phạm An đại nhân.
An đại nhân tự cao tự đại, uy nghiêm vô cùng.
Hiện tại vị Tư Tế này lại khác biệt như vậy, ngài ấy thật sự rất đẹp, không hung dữ chút nào, tính tình có vẻ rất tốt…
Cười lên thật sự rất đẹp!
Mọi người chỉ dám lén lút đánh giá.
Minh Lạc bảo Đồ Mãnh kiểm kê những người này ra, sau đó cho đại quân tộc Thú Nhân đóng quân ở gần đó, để đề phòng vị Tư Tế Hắc Ám kia quay lại.
Trước khi dung hợp gen thành công, việc họ phải làm là ngăn cản Tư Tế Hắc Ám tiếp cận những tộc nhân này.
Đối với quyết định này, một số trưởng lão của tộc Thú Nhân rất lo lắng: “Quốc chủ, đại quân của hành tinh phòng vệ không thể ở lại hành tinh sinh tồn quá lâu. Phần lớn thú nhân sống ở đây đều không biết chuyện về hành tinh phòng vệ. Bây giờ họ đã biết rồi, chuyện này… như vậy sẽ bất lợi cho sự phát triển riêng biệt của hai hành tinh…”
Đồ Mãnh trầm giọng nói: “Vậy thì cùng nhau phát triển.”
Các trưởng lão đều sững sờ: “Nhưng mà, điều này không phù hợp với di huấn của tổ tiên…”
Giọng Đồ Mãnh bình thản: “Mấy trăm năm rồi cũng chẳng thấy tộc Thú Nhân tiến bộ thêm bước nào nhờ vào di huấn này. Bây giờ ta cũng cho rằng đây là một di huấn không đáng để tuân thủ.”
Nói đến đây, Đồ Mãnh dừng lại một chút, dường như nghĩ đến điều gì đó, giọng nói nhẹ đi vài phần: “Tư Tế nói không sai, truyền thừa cần được bảo vệ, nhưng không phải bảo vệ bằng cách giậm chân tại chỗ như vậy. Nếu mang truyền thừa của tộc Thú Nhân chúng ta đến mọi nơi trong vũ trụ, để nhiều người biết đến truyền thừa của chúng ta hơn, đây chẳng phải cũng là bảo vệ sao?”
Trưởng lão im lặng một lát, cuối cùng vẫn không nói gì thêm.
Trên tinh hạm.
Tạ Văn bảo Lê Nguyên Thanh giải trừ khống chế tinh thần đối với Tạ Vi. Chờ Tạ Vi tỉnh lại, ông hỏi bâng quơ: “Có sợ bị xấu đi không?”
Để tránh cho hạt giống ký sinh trong cơ thể Tạ Vi biết kế hoạch của họ, Tạ Văn không dám nói quá rõ ràng.
Nhưng Tạ Vi là người thông minh, chỉ một câu nói là bà đã hiểu, chuyện này nhất định có liên quan đến mình. Và quyết định này có thể sẽ khiến bà trở nên xấu xí.
Tạ Vi cười: “Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ mạnh như thế, có thể xấu đến mức ngay cả phẫu thuật thẩm mỹ cũng không ăn thua sao?”
Hốc mắt Tạ Văn đỏ hoe nhìn vợ: “Lỡ như, lỡ như xấu đến mức kỳ quái, phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô dụng thì sao?”
Ánh mắt Tạ Vi lóe lên, lờ mờ hiểu được hàm ý trong so sánh của Tạ Văn, nhưng lại không cho phép bản thân suy nghĩ sâu xa.
Bà lo lắng mình càng nghĩ rõ ràng thì thứ ký sinh trong cơ thể bà cũng sẽ hiểu rõ.
Bà thản nhiên nói: “Vậy thì còn có màng dịch dung mà, có gì mà phải sợ?”
Bà càng như vậy, trong lòng Tạ Văn càng khó chịu, nước mắt sắp trào ra.
Tạ Vi bị ông chọc cười. Hai cha con này, trước mặt người khác thì ai nấy đều ra vẻ đàng hoàng. Sau lưng lại là một người so một người càng thích khóc, thích làm nũng hơn.
Bà xoa đầu Tạ Văn, không quan tâm nói: “Đế quốc đã sớm quen với việc Hoàng hậu của họ đi du lịch vũ trụ rồi, không xuất hiện cũng chẳng sao.”
Nghe vậy, Tạ Văn lập tức kinh hãi: “Em đừng đi du lịch nữa, sau này muốn đi thì anh nhất định phải đi cùng em!”
Lần này bà đi du lịch lại xảy ra chuyện, Tạ Văn thực sự sợ rồi.
Tạ Vi từ chối cho ý kiến.
Bởi vì hạt giống ký sinh vẫn còn trong cơ thể bà, nên bà cũng không nhớ rõ mình đã trúng chiêu như thế nào.
Chỉ nhớ mang máng là chuyến đi này họ không gặp vấn đề gì, mà là khi trở về mới xảy ra chuyện.
Ánh mắt Tạ Vi dừng lại trên người Lê Nguyên Thanh và Minh Lạc, lại nói: “Được rồi, đừng để mất mặt trước lão tổ tông nữa.”
Dừng một chút, bà nói với Minh Lạc: “Cảm ơn tiểu thiếu gia.”
Minh Lạc lắc đầu: “Bà ngủ một giấc thật ngon đi.”
“Được.”
Sau khi làm cho Tạ Vi hôn mê trở lại, Tạ Văn vẫn nắm tay vợ, lưu luyến không rời.
Minh Lạc vốn định tiếp tục bàn bạc với Tạ Văn về vấn đề thực nghiệm dung hợp gen, nhưng chưa kịp mở miệng thì Lê Nguyên Thanh đã khẽ lắc đầu, kéo cậu đi ra ngoài.
Đợi ra bên ngoài, Minh Lạc mới nghi hoặc hỏi: “Tại sao vừa nãy không cho em nói chuyện?”
Lê Nguyên Thanh nói: “Có lẽ bây giờ bệ hạ muốn yên tĩnh ở bên cạnh Hoàng hậu một lát.”
Bởi vì nếu thực nghiệm gen thất bại thì đây có lẽ là cơ hội cuối cùng Tạ Văn được nhìn thấy Hoàng hậu.
Minh Lạc nửa hiểu nửa không: “À à.”
Lê Nguyên Thanh cười cười, cũng không giải thích quá nhiều.
Tư Tế đại nhân của hắn có thể hiểu ra và thích hắn đã là may mắn lớn nhất của hắn rồi.
Còn về tình cảm của người khác, không hiểu thì thôi. Chỉ cần hiểu chuyện thích hắn, để ý đến hắn là được rồi.
Thực nghiệm dung hợp gen chính thức bắt đầu.
Người tiến hành dung hợp đầu tiên là thú nhân của tộc Thú Nhân.
Chiến hạm của Cá voi xanh sở hữu thiết bị dung hợp gen đầy đủ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=61]
Nếu các hành tinh khác chỉ có thể nuôi cấy nhân tạo từ phôi thai để dung hợp thì tộc Hải Yêu đã tiến hành dung hợp gen trên cơ thể trưởng thành.
Và sau khi các hành tinh khác bắt đầu hạn chế nghiên cứu dung hợp gen, thì thực nghiệm dung hợp gen của tộc Hải Yêu đã thành công chuyển đổi từ dung hợp gen trên cơ thể trưởng thành sang tiến hóa toàn dân.
Nói cách khác, kỹ thuật dung hợp gen của họ đã bắt đầu mở rộng ra toàn bộ hành tinh. Đến mức có thể để cho mỗi tộc nhân của tộc Hải Yêu đều được dung hợp gen ưu tú.
Phát triển đến bây giờ, tộc Hải Yêu chỉ cần muốn sinh con, hoặc là gia đình đã có người mang thai, thì đều có thể đến cơ quan chuyên môn để kiểm tra xem đứa trẻ hiện tại có gen gì.
Nếu thiên phú gen của đứa trẻ quá yếu thì trong cơ quan có lưu trữ một số mẫu gen. Chỉ cần bỏ ra một ít tiền là có thể thêm những gen này vào cơ thể đứa trẻ từ khi còn là phôi thai.
Về cơ bản, đối với tộc Hải Yêu mà nói, phần lớn các gia đình đều có thiết bị thí nghiệm gen, cũng có thiết bị dung hợp gen đơn giản.
Bởi vậy nhóm Tạ Văn cũng không cảm thấy lạ khi trên chiến hạm của Cá voi xanh lại có một bộ thiết bị dung hợp gen vô cùng tiên tiến và đầy đủ như vậy.
Trước đây Cá voi xanh chưa từng cống hiến gen của mình, lần này phải lấy gen của bản thân ra, hắn còn rất tiếc nuối.
Nhìn thấy máu của bản thân bị rút ra một ống to, trong mắt Cá voi xanh khó tránh khỏi có một chút đau lòng -
Vì Tư Tế nhỏ, hắn thực sự đã trả giá quá nhiều!
Minh Lạc xoa đầu hắn: “Cảm ơn anh nhé, tôi biết trong lòng anh vẫn rất lương thiện.”
Cá voi xanh lập tức bất mãn: “Cảm ơn thì cảm ơn, sao cậu còn mắng người ta thế!”
Minh Lạc: “…”
Minh Lạc mặt không biểu cảm đổi từ “xoa đầu” thành gõ một cái vào trán hắn, “Nói anh lương thiện sao lại là mắng anh?”
Cậu thấy Cá voi xanh đúng là thiếu đòn.
Cá voi xanh sờ trán mình, cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút.
Lương thiện cái quỷ gì, hắn là người cần hai chữ này sao?
Máu của Cá voi xanh được đưa vào phòng thí nghiệm dung hợp gen. Máu của một thú nhân khác cũng được đưa vào phòng thí nghiệm.
Bởi vì không thể xác định gen của hai người rốt cuộc có thể dung hợp hay không, người trong phòng thí nghiệm của Cá voi xanh sẽ kết hợp gen của hai người trong máy mô phỏng trước.
Nếu sau khi kết hợp trong máy mô phỏng mà không xảy ra vấn đề gì thì mới tiến hành dung hợp trên cơ thể người.
Thế nhưng, không phải cứ dung hợp thành công trên máy mô phỏng là mọi chuyện đều ổn thỏa. Phản ứng của cơ thể con người và thuật toán máy móc suy cho cùng vẫn có sự khác biệt. Nhiều khi, vài ngày sau khi dung hợp gen mới bắt đầu xuất hiện đủ loại phản ứng xung đột và đào thải giữa các chủng tộc sinh vật. Mà những vấn đề này thường đều chí mạng.
“Tít tít”
Máy mô phỏng dung hợp phát ra tiếng cảnh báo màu đỏ, sau đó dòng chữ “Dung hợp thất bại” xuất hiện trên máy mô phỏng.
“Thất bại rồi.” Mắt mở miệng nói.
Thấy ống máu của Cá voi xanh bị lãng phí, hắn đau lòng ôm ngực. Dung hợp cho hắn thì tốt biết bao nhiêu, thế mà lại đi dung hợp cho tên thú nhân này. Đã thế cơ thể tên thú nhân này còn không được.
Đâu giống thể chất tộc Hải Thần bọn họ, đó là thể chất thích hợp nhất để dung hợp các loại gen.
Nếu đổi lại là hắn, tuyệt đối sẽ không thất bại có được không!
Mắt càng nghĩ càng đau lòng. Nếu không phải đám Lê Nguyên Thanh đều ở bên ngoài thì hắn đã muốn trực tiếp cướp lấy ống máu kia của Cá voi xanh rồi.
“Thất bại rồi sao?” Minh Lạc ghé sát vào xem máy mô phỏng dung hợp gen, hỏi Cá voi xanh: “Có nhắc nhở là xảy ra vấn đề ở đâu không?”
Cá voi xanh liếc nhìn, “Gen của tộc Thú Nhân này quá đơn giản, không chịu nổi gen mạnh như của tôi.”
Kết quả này căn bản không cần phải nói, Cá voi xanh đã nghĩ đến ngay từ đầu.
Minh Lạc nhíu mày hỏi: “Nếu máy mô phỏng đã dung hợp thất bại thì có phải là càng không thể thực nghiệm trực tiếp trên cơ thể người không?”
Cá voi xanh: “Đương nhiên rồi.”
Dung hợp thành công trên máy mô phỏng đôi khi còn không thành công một trăm phần trăm, huống chi là trường hợp thất bại. Trong tình huống này mà đi dung hợp thì quả thực chính là tìm chết.
Tâm trạng Minh Lạc nặng nề: “Vậy xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác.”
Nhưng thời gian không đợi người, vị Tư Tế Hắc Ám An đại nhân kia chưa chắc sẽ cho họ thời gian để nghiên cứu.
Minh Lạc hỏi: “Trong đàn dị thú có động tĩnh gì không?”
Lê Nguyên Thanh chia sẻ tin tức mà Đồ Mãnh vừa gửi đến cho cậu xem, nói: “Đây là hình ảnh do đại tướng tộc Thú Nhân theo dõi từ xa gửi về. Đàn dị thú cũng không yên phận, tên Tư Tế Hắc Ám kia chắc vẫn đang ở giữa đàn dị thú.”
Minh Lạc nhìn kỹ video, càng xem mày càng nhíu chặt. Cậu chỉ vào một chỗ trong đó, nói: “Anh xem, nửa giờ trước, chỗ này chắc có khoảng ba bốn mươi con dị thú, nửa giờ sau, chỗ này đã tụ tập cả trăm con.”
Lê Nguyên Thanh trầm ngâm: “Ý em là, hắn ta lại bắt đầu tập hợp dị thú, định làm một đợt dị thú triều nữa?”
Minh Lạc lắc đầu: “Chưa chắc. Hắn ta hiện tại đã biết chúng ta có đại quân tộc Thú Nhân ở đây, còn có Đế quốc và cả tộc Hải Yêu nữa, thú triều sẽ rất nhanh bị đánh tan. Hắn ta chắc chắn có mục đích khác.”
Đột nhiên, Minh Lạc nghĩ tới điều gì đó, nói: “Em hiểu hắn ta muốn làm gì rồi… Hắn ta rất thông minh.”
“Hắn ta muốn làm gì?” Mọi người lập tức nhìn về phía Minh Lạc.
Đặc biệt các thú nhân của tộc Thú Nhân là căng thẳng nhất.
Minh Lạc giải thích: “Năng lượng mà hắn ta dùng để thức tỉnh cho tộc Thú Nhân đều đến từ năng lượng cuồng bạo trong cơ thể dị thú. Tuy không biết hắn ta dùng cách gì, nhưng điều này chứng tỏ hắn có thể điều khiển loại năng lượng cuồng bạo này. Mọi người thử nghĩ lại mấy vị thú nhân trước đó xem, họ đã chết như thế nào?”
Lê Nguyên Thanh lập tức hiểu ra: “Hắn ta muốn chế tạo một loại ‘vũ khí nóng’ khác?”
Minh Lạc gật đầu: “Đây chỉ là suy đoán của em. Đại quân tộc Thú Nhân của hành tinh phòng vệ đang ở đây, mà bên cạnh hắn ta chỉ có dị thú, làm thế nào để đối phó với robot và các loại vũ khí nóng khác của chúng ta? Những con dị thú này có thể.”
Chỉ cần nén những năng lượng cuồng bạo này của dị thú lại, nếu hành động hợp lý thì mỗi con dị thú chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ!
Điều đáng sợ nhất không thể bỏ qua là, dị thú không bị hạn chế sinh sản.
Trước kia dị thú sẽ ăn thịt lẫn nhau, cho dù tốc độ sinh sản của chúng nhanh thì tộc Thú Nhân cũng không quan tâm. Vì khi quần thể chủng tộc đạt đến một số lượng nhất định, chúng sẽ tự ăn thịt lẫn nhau để tiêu hao.
Nhưng hiện tại dị thú có “thống lĩnh”. Dưới sự điều khiển của Tư Tế Hắc Ám, dị thú không còn ăn thịt lẫn nhau nữa.
Vậy thì những con dị thú đang đói khát đó chắc chắn sẽ có giới hạn cuồng bạo mạnh hơn trước kia! Sức chiến đấu tất nhiên cũng sẽ càng mạnh hơn trước kia.
Nếu đúng như lời Minh Lạc nói, mỗi con dị thú là một quả bom. Vậy thì nếu hàng chục ngàn con dị thú kết hợp lại với nhau, đó sẽ là sức tàn phá khủng khiếp đến mức nào!
E là cả hành tinh sinh tồn đều sẽ bị nổ tung!
Sắc mặt Minh Lạc ngưng trọng nói: “Chúng ta phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp giải quyết dung hợp gen, nếu không…”
Dường như nhìn ra sự lo lắng trong lòng Minh Lạc, Cá voi xanh hiếm khi không âm dương quái khí nữa, chủ động đi rút thêm một ống máu lớn, giao cho người trong phòng thí nghiệm làm thí nghiệm.
Gen của thú nhân này mô phỏng dung hợp thất bại, bên phía Đồ Mãnh lại đổi một thú nhân khác.
Liên tiếp đổi mười mấy người, tất cả đều mô phỏng thất bại.
Bởi vì mô phỏng thất bại nên không ai dám thử dung hợp thật sự.
Tạ Văn: “Để Vi Vi thử xem.”
Sau khi liên tiếp mười mấy thú nhân đều thất bại, Tạ Văn liền bảo Tạ Vi cũng thử một chút.
Kết quả rất rõ ràng, gen của Tạ Vi cũng dung hợp thất bại.
Gen của Cá voi xanh quá đa dạng. Không ai sẽ dung hợp mấy chục loại gen vào người giống hắn, dẫn đến gen của hắn quá phức tạp, khiến gen của người khác căn bản không thể tương thích và dung hợp cùng.
Thí nghiệm tiến hành không thuận lợi, bên phía tộc Thú Nhân cũng ngày càng sốt ruột. Bởi vì theo tin tức theo dõi mới nhất, dị thú tụ tập bên cạnh Tư Tế Hắc Ám ngày càng nhiều!
Có lẽ vào một thời khắc nào đó, khi họ còn đang lo lắng thì Tư Tế Hắc Ám sẽ ra tay.
Cá voi xanh cũng rất bất đắc dĩ. Hắn đã phối hợp rút sáu ống máu, nếu ở chỗ khác thì có thể bán được với giá trên trời!
Đáng tiếc, thí nghiệm không có lần nào là dung hợp thành công, ngay cả cửa ải máy mô phỏng cũng không qua được.
“Ngươi rảnh rỗi quá tạo ra cái gen mạnh như vậy làm gì?” Đại tướng tộc Thú Nhân A Dũng không nhịn được oán giận : “Không một ai hợp với ngươi.”
Trong lòng Cá voi xanh thực ra có hơi đắc ý, nếu không phải thấy Tư Tế nhỏ sốt ruột, hắn cũng muốn cười to vài tiếng: “Vậy thì hết cách, gen của ta bá đạo như vậy đấy. Các ngươi nếu thật sự muốn dung hợp với gen của ta thì phải luyện bản thân thành mình đồng da sắt trước đã.”
A Dũng cạn lời: “Nếu chúng ta có cơ thể mình đồng da sắt thì còn cần dung hợp gen của ngươi làm gì?”
Lê Nguyên Thanh bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói: “Cơ thể mình đồng da sắt thì không có, nhưng kỹ thuật dung hợp gen mình đồng da sắt thì có đấy.”
Nghe vậy, mọi người đồng thời ngẩn ra, theo bản năng nhìn về phía Lê Nguyên Thanh: “Cái gì?”
Lê Nguyên Thanh mỉm cười, nhìn Minh Lạc nói: “Lạc Lạc quên rồi sao? Chúng ta vừa mới đánh bại Liên Bang không lâu, đặc sản của Liên Bang là gì?”
Mắt Minh Lạc lập tức sáng lên, đặc sản của Liên Bang, sinh mệnh máy móc!
Liên Bang và tộc Hải Yêu có cùng hướng phát triển, nhưng thứ dung hợp lại khác nhau.
Tộc Hải Yêu là dung hợp các loại gen, còn Liên Bang là lựa chọn phát triển sinh mệnh máy móc, dung hợp cơ thể mình với máy móc.
Đó cũng là một loại kỹ thuật dung hợp mà!
Không chỉ vậy, vì cơ thể người Liên Bang yếu ớt, nên kỹ thuật dung hợp máy móc của họ sẽ không làm tổn thương cơ thể của chính họ!
Nói cách khác, họ hoàn toàn có thể kết hợp cơ thể tộc Thú Nhân với máy móc trước. Đợi đến khi cơ thể tộc Thú Nhân có thể duy trì bằng sinh mệnh máy móc thì lại dung hợp với gen của Cá voi xanh là được!
Nghĩ thông suốt điểm này, giải quyết được vấn đề đau đầu mấy ngày nay, Minh Lạc vui vẻ đến mức muốn bay lên.
Cậu thậm chí không màng đến sự có mặt của những người khác, ôm chặt lấy Lê Nguyên Thanh: “Anh thật sự quá thông minh! Em cũng không nghĩ đến cái này!”
Lê Nguyên Thanh cười cười, thuận thế ôm lấy Tư Tế đại nhân đang nhào vào lòng mình.
Minh Lạc thực sự rất vui, quả thực càng nhìn Lê Nguyên Thanh càng thấy thuận mắt, không nhịn được muốn thưởng cho hắn một cái hôn.
Còn chưa hôn xuống thì phát hiện Lê Nguyên Thanh vẫn đang đeo màng dịch dung, đây không phải là mặt của hắn.
Minh Lạc suy nghĩ một chút, đổi hướng giữa đường, hôn lên môi Lê Nguyên Thanh.
Mặt thì không phải là mặt hắn, nhưng miệng thì vẫn là của hắn!
Tư Tế đại nhân đột nhiên lại bằng lòng thân thiết trước mặt bao nhiêu người như vậy khiến Lê Nguyên Thanh sững sờ một chút.
Ngược lại là tai hắn lại nóng lên, kéo Minh Lạc vào lòng, thấp giọng nói: “Có rất nhiều người đang ở đây.”
Lúc này Minh Lạc mới phản ứng lại, hiện tại đang có một đống người ở đây.
Cậu lén lút nhìn ra xung quanh từ trong lòng Lê Nguyên Thanh. Phát hiện mọi người đều rất thức thời nhìn sang chỗ khác, coi như chưa thấy gì.
Minh Lạc hài lòng gật đầu, sau đó hắng giọng, giả vờ bình tĩnh bắt đầu giải thích kỹ thuật dung hợp máy móc của Liên Bang cho tộc Thú Nhân.
Tộc Thú Nhân vẫn chưa hiểu lắm: “Lỡ như sau khi dung hợp gen của Cá voi xanh mà vẫn thất bại thì sao?”
Cá voi xanh thì lại hiểu nguyên lý ngay, nói, “Cho dù thất bại, ngươi cũng sẽ không chết ngay lập tức. Kỹ thuật sinh mệnh máy móc của Liên Bang có thể duy trì mọi chức năng của cơ thể trong một khoảng thời gian sau khi ngươi chết.”
Nếu mãi mà vẫn không có cơ thể mới để phục hồi thì sinh mệnh máy móc mới hoàn toàn ngừng hoạt động.
Thực ra cũng giống như nội tạng con người vậy. Nếu rời khỏi cơ thể người vài giờ, hoặc mười mấy giờ trong môi trường đặc biệt, thì nội tạng sẽ không chết hoàn toàn.
Chỉ cần ghép nội tạng trở lại cơ thể thì nội tạng có thể sống lại.
Kỹ thuật sinh mệnh máy móc cũng có nguyên lý hoạt động tương tự, chỉ khác là một cái là nội tạng thật, một cái là nội tạng máy móc.
Liên Bang vì thiên phú của bản thân yếu ớt nên đã liều mạng nghiên cứu phát triển kỹ thuật sinh mệnh máy móc này.
Không thể không nói, họ thực sự đã nghiên cứu ra được một chút thành tựu.
Đây cũng là lý do tại sao trước đây tộc Hải Yêu lại điên cuồng muốn cướp bóc Liên Bang như vậy.
Tộc Thú Nhân sống ở hành tinh sinh tồn căn bản không hiểu.
Thú nhân ở hành tinh phòng vệ thì hiểu hơn một chút, giải thích cho tộc nhân: “Cơ thể của anh chết, nhưng không chết hoàn toàn vì sẽ có sinh mệnh máy móc duy trì chức năng cơ thể. Lúc này hệ thống gen của Cá voi xanh sẽ tiến vào cơ thể anh, chẳng khác nào hoàn toàn xây dựng lại bộ trình tự gen của hắn trên người anh, không cần phải dung hợp với gen gốc của anh nữa. Cho nên lúc này sẽ không có khả năng dung hợp thất bại.”
Tộc Thú Nhân ngơ ngác: “Giống như nhân bản vô tính sao? Vậy tôi còn là tôi không?”
“Đương nhiên anh vẫn là anh, cơ thể anh , tư tưởng của anh đều là chính anh. Anh chỉ là có hệ thống gen giống Cá voi xanh mà thôi… Ừm, nếu tính kỹ thì coi như là anh chị em của hắn đi.”
Đương nhiên, gen con người không phân chia như vậy.
Nhưng nói ra thì phiền phức. Dù sao cũng rất ít người có gen giống Cá voi xanh, nếu họ thành công thì chỉ có những người này giống Cá voi xanh, nói là anh chị em cũng không sai.
Tuy vẫn chưa hiểu lắm nhưng đây là cách duy nhất. Chỉ cần họ vẫn là chính họ, cơ thể có trở nên khác biệt cũng chẳng sao.
Huống hồ họ nhìn tộc Hải Yêu cũng không cảm thấy kỳ quái lắm.
Có lẽ là do họ nhìn dị thú nhiều rồi…
Có cách mới, Minh Lạc nhanh chóng bảo phòng thí nghiệm của Cá voi xanh bắt đầu thử nghiệm.
Mà từ sau khi lấy được kỹ thuật sinh mệnh máy móc của Liên Bang, tộc Hải Yêu vẫn chưa từng ngừng nghiên cứu và thực nghiệm.
Cho dù đi theo họ đến hành tinh Thú Nhân, thực nghiệm trên chiến hạm cũng không dừng lại. Hiện tại đối với thực nghiệm này có thể nói là quen tay hay việc.
Rất nhanh, thú nhân đầu tiên dung hợp thành công sinh mệnh máy móc đã xuất hiện!
Sau khi có thể sinh mệnh máy móc, phòng thí nghiệm lập tức cho thú nhân này dung hợp với gen của Cá voi xanh.
Gen của Cá voi xanh vẫn bá đạo như mọi khi, gen của thú nhân căn bản không phải là đối thủ, nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa.
“Thành công! Thật sự thành công rồi!”
Trong phòng thí nghiệm truyền đến tiếng reo hò.
Minh Lạc cũng vui vẻ cười tít mắt, cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Chỉ có Cá voi xanh lộ vẻ không cam lòng, trong mơ hồ… còn mang theo một tia u oán nhìn Minh Lạc:
Vì Tư Tế nhỏ này, hắn thực sự đã trả giá quá nhiều!
Sau này nếu cậu không về tinh vực Thâm Hải với hắn thì cứ thử xem! Hắn cướp cũng phải cướp người về!
---
Hành tinh sinh tồn.
Đàn dị thú.
Một người đàn ông trẻ tuổi đang điều khiển những con dị thú.
Những con dị thú này không có trí thông minh gì, điều khiển thực sự rất mệt.
Khi một con dị thú lại định ăn thịt đồng loại, An Tế có hơi tức giận trực tiếp cho con dị thú này phát nổ.
“Đúng là một lũ ngu xuẩn!”
Máu sau khi dị thú phát nổ bắn tung tóe khắp nơi, còn dính cả lên mặt hắn ta.
Hắn lấy ra một chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau mặt, lúc này mới kìm nén cơn giận trong lòng xuống.
Nếu không phải những con dị thú này thực sự không có não thì hắn ta cần gì phải đi tìm những tên thú nhân kia chứ.
Tộc Thú Nhân thông minh hơn không ít, nhưng lại là một lũ bạch nhãn lang nuôi mãi không thân.
Vua dị thú ở gần nhất dường như nhận ra tâm trạng của An Tế, dùng đầu cọ cọ hắn.
An Tế hít sâu một hơi, nhìn xa xăm về phía những ngọn núi trập trùng vô tận.
Hắn ta vốn dĩ chỉ là một thú nhân không thể thức tỉnh, sống trong một bộ lạc đặc biệt nhỏ ở hành tinh sinh tồn. Không ai biết hắn ta, hắn ta cũng chỉ có một người bạn. Lần đó vô tình rơi vào đàn dị thú, hắn tưởng rằng lần này bản thân chết chắc rồi, mà bạn hắn cũng biết không thể cứu hắn nên đã bỏ chạy một mình.
Không ngờ sau khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, hắn ta không những không chết mà còn thức tỉnh một loại thiên phú kỳ lạ, nhận được một truyền thừa đặc biệt.
Kể từ đó, hắn ta sở hữu năng lực điều khiển dị thú. Trong ký ức truyền thừa, hắn có thể dựa vào năng lực này để làm rất nhiều việc - hắn ta còn là một Tư Tế.
Từ đó hắn sống vài năm trong đàn dị thú, rèn luyện năng lực của bản thân.
Khi phát hiện bản thân đã có thể điều khiển năng lực này một cách tự nhiên, hắn ta đã quay trở lại bộ lạc trước kia, giết chết tên thú nhân đã bỏ rơi hắn mà chạy trốn năm xưa.
Sau khi người đó chết, trong bộ lạc không còn ai biết hắn ta nữa.
Hắn ta tìm đến Đồ Mãnh, tiết lộ thân phận của bản thân, quả nhiên nhận được đãi ngộ cao nhất của tộc Thú Nhân.
Trong ký ức truyền thừa, hắn đã biết Tư Tế quan trọng như thế nào đối với thú nhân.
Hắn ta là Tư Tế duy nhất trong toàn vũ trụ!
Thần Thú để hắn trở thành Tư Tế duy nhất trong toàn vũ trụ, vậy chắc chắn là định mệnh, muốn hắn ta thống nhất tất cả các thú nhân lại một lần nữa.
Muốn thống nhất tất cả các thú nhân trong toàn vũ trụ không phải là chuyện dễ dàng, cần phải sắp xếp sớm.
Vì thế, hắn ta đã cài cắm người vào giới quý tộc của các chủng tộc trong vũ trụ. Những người hắn sắp xếp đều là người có thiên phú thực vật. Những người này chịu sự kiểm soát từ hạt giống ký sinh của hắn ta nên không xảy ra bất kỳ vấn đề gì.
Chỉ có tộc Hải Yêu ở tinh vực Thâm Hải. Người thức tỉnh hình thái thực vật không thể xuống biển sâu nên người mà hắn ta sắp xếp đã thất bại.
Ngay khi hắn ta tưởng rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình thì Đế quốc lại xuất hiện một Tư Tế!
An Tế lập tức cảm thấy nguy hiểm.
Ký ức truyền thừa nói cho hắn ta biết, giữa hắn và Tư Tế kia của Đế quốc chỉ có thể giữ lại một người.
Vì vậy khi Hoàng hậu Đế quốc quyết định trở về Đế quốc, hắn ta đã cho người đang ẩn nấp ra tay, thành công ký sinh hạt giống vào cơ thể Hoàng hậu.
Tuy việc này cũng khiến gián điệp mà hắn cài cắm bị Hoàng hậu phế bỏ, nhưng không sao, hiện tại đã có người được chọn tốt hơn.
Chỉ là hắn ta không ngờ, vị Tư Tế kia của Đế quốc chỉ liếc mắt một cái mà đã nhận ra Hoàng hậu Đế quốc không bình thường.
Hắn ta đã khống chế nhiều người như vậy, không một ai bị phát hiện.
Nhưng Tư Tế tên Minh Lạc kia vừa xuất hiện, mọi chuyện lập tức thay đổi!
Quả nhiên, ký ức truyền thừa không sai, giữa hắn và Tư Tế kia, chỉ có thể giữ lại một người!
Nhớ tới hạt giống ký sinh trong cơ thể Tạ Vi, An Tế lại cảm thấy hơi kỳ lạ.
Mấy ngày trước rõ ràng hắn ta cảm ứng được hạt giống này ở rất gần mình, nhưng rất nhanh cảm ứng này đã biến mất.
“Bà ta nhất định đang ở gần đây mới đúng.”
Cảm giác của hắn sẽ không sai.
Như vậy thì, những người kia chắc chắn đã dùng phương pháp nào đó để che giấu nó đi.
An Tế thử gọi kêu hạt giống kia, ban đầu là thất bại.
Ngay khi hắn ta không còn hy vọng, cho rằng hạt giống ký sinh này đã chết thì đột nhiên hắn lại cảm ứng được sự tồn tại của hạt giống.
An Tế nhắm mắt lại, thông qua hạt giống nhìn hoàn cảnh xung quanh: “Đây là đâu?”
Hắn tự hỏi tự trả lời trong lòng: “Hóa ra là ở trên tinh hạm, quả nhiên.”
An Tế chưa từng đến hành tinh phòng vệ.
Sau khi kế thừa ký ức truyền thừa, trong lòng hắn vẫn luôn ghi nhớ, truyền thừa của hắn là ở trong rừng rậm nguyên thủy, trên lục địa nguyên thủy rộng lớn, không liên quan gì đến hành tinh phòng vệ.
Mà hắn đã nắm thóp được Đồ Mãnh. Đối với tất cả công nghệ của hành tinh phòng vệ, hắn ta không hiểu, cũng không thèm hiểu.
An Tế nhìn một vòng, cảm thấy rất lạ lẫm, sau đó liền điều khiển cơ thể Tạ Vi thông qua hạt giống ký sinh, tránh né đám người xung quanh, đi thẳng về hướng hắn đang ở.
Có Hoàng hậu Đế quốc trong tay, Đế quốc chắc chắn sẽ kiêng dè vài phần.
Nghĩ như vậy, tốc độ của An Tế càng nhanh hơn.
Hai giờ sau, An Tế cuối cùng cũng gặp được Hoàng hậu Tạ Vi.
Lúc này là hạt giống ký sinh đang chiếm giữ cơ thể, vừa thấy An Tế liền cung kính hành lễ: “Chủ nhân.”
An Tế trầm giọng hỏi: “Trong khoảng thời gian này sao ta thường xuyên không cảm ứng được sự tồn tại của ngươi?”
Giọng của hạt giống rất cứng nhắc, hoàn toàn là mượn cơ thể Tạ Vi để phát ra âm thanh: “Tôi cũng không biết mình bị làm sao nữa, vừa tỉnh lại không lâu thì sẽ chìm vào giấc ngủ.”
An Tế trầm ngâm: “Ngươi lại đây, để ta xem nào.”
Hạt giống điều khiển cơ thể Tạ Vi đến gần.
An Tế kiểm tra bản thể của Tạ Vi trước, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.
An Tế lại hỏi: “Trước khi ngủ say có xảy ra chuyện gì không?”
Hạt giống trả lời: “Không có.”
An Tế không cho phép hành động của bản thân xuất hiện vấn đề như vậy. Điều này có nghĩa là sau này, tất cả những người thức tỉnh hình thái thực vật mà hắn ta khống chế đều có thể gặp phải vấn đề như vậy, hắn không cho phép!
An Tế trầm ngâm một lát, liền rút hạt giống từ trong cơ thể Tạ Vi ra: “Để ta xem hạt giống của ngươi.”
Hắn muốn kiểm tra tình trạng của hạt giống.
Hạt giống có hình dạng một cái cây.
Tuy nhiên, ngay khi hắn ta vừa rút hạt giống ra khỏi cơ thể Tạ Vi thì cơ thể Tạ Vi đột nhiên lùi lại cực nhanh, thoáng cái đã lùi ra xa hơn 10 mét.
An Tế lập tức kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy một con quái vật bạch tuộc đang kéo cơ thể Tạ Vi, vẫn đang rời xa bọn họ!
Rất rõ ràng, con quái vật bạch tuộc này vừa nãy đã tàng hình!
Đối phương vẫn luôn ở trên người Tạ Vi!
An Tế lập tức nhận ra điều không ổn, ném hạt giống về phía Tạ Vi: “Mau trở lại cơ thể bà ta!”
Nhưng tốc độ của quái vật bạch tuộc quá nhanh, khi hắn ta phản ứng lại thì quái vật bạch tuộc đã lùi xa cả trăm mét.
An Tế cười lạnh một tiếng: “Ngươi lùi xa nữa cũng vô dụng, đây là hình thái thiên phú của bà ta, cách xa đến đâu nó cũng có thể quay về…”
Lời còn chưa nói hết, biểu cảm của An Tế biến đổi.
Chỉ thấy hạt giống đó không những không quay trở lại cơ thể Tạ Vi, mà cành lá và thân cây còn quấn chặt lấy người hắn, điên cuồng hút năng lượng trong cơ thể hắn ta.
An Tế kinh hãi: “Chuyện gì thế này?!”
Lúc này, một giọng nói dễ nghe vang lên: “Bởi vì tôi đã cắt đứt mối liên hệ giữa nó và bản thể. Nếu nó không muốn biến mất thì sẽ theo bản năng hấp thụ tất cả năng lượng có thể hấp thụ xung quanh.”
An Tế nhìn theo tiếng nói, liền thấy một thiếu niên tinh xảo, mắt ngọc mày ngài đang đứng trên vai một con cự thú.
Con cự thú đó chính là bản thể của Đồ Mãnh.
Đây là linh cảm mà Minh Lạc lấy từ Khúc Đại Ngọ.
Lúc đó hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ biến mất là do giai đoạn dung hợp thất bại, dẫn đến việc hình thái thiên phú và bản thể mất liên hệ.
Không thể hấp thụ năng lượng từ bản thể, hình thái thiên phú sẽ từ từ biến mất.
Hình thái thiên phú cũng có bản năng cầu sinh. Cho nên hạt giống của Tạ Vi giờ phút này đang hấp thụ năng lượng của An Tế chính là bản năng cầu sinh của nó. Nó không muốn biến mất.
An Tế hoảng loạn trong giây lát, sau đó lập tức bình tĩnh lại.
Hắn ta lạnh mặt, nắm chặt lấy hạt giống ký sinh đang điên cuồng hút năng lượng của bản thân trong lòng bàn tay, lạnh lùng nói: “Nó không giống với những hình thái thiên phú khác. Ngươi có tin không, nếu nó chết, Hoàng hậu Đế quốc các ngươi cũng đừng hòng sống.”
Minh Lạc chậm rãi nói: “Ngươi cứ thử xem.”
Dáng vẻ dửng dưng như không có chuyện gì này của cậu hoàn toàn chọc giận An Tế.
Thật sự tưởng rằng hắn ta không dám sao?!
Bởi vì thứ này cứ hút năng lượng của hắn mãi, gỡ mãi cũng không ra, An Tế tất nhiên sẽ không giữ lại.
“Rắc!”
An Tế không chút lưu tình bóp nát nó, một ngọn lửa quỷ dị nhanh chóng thiêu rụi hạt giống.
Hạt giống phát ra tiếng kêu thảm thiết chói tai, nhưng không một ai có mặt ở đó động lòng.
Thấy hạt giống mất đi sức sống từng chút một, An Tế lại nhìn Minh Lạc, lại thấy cậu thật sự không có chút phản ứng nào.
Ngược lại vì hành động của hắn ta mà nở một nụ cười.
Minh Lạc gọi về một hướng nào đó: “Hạt giống biến mất rồi.”
Giọng nói mất kiên nhẫn của Cá voi xanh truyền đến: “Biết rồi biết rồi, dấu hiệu sinh tồn của sinh mệnh máy móc có thể duy trì 2 tiếng đồng hồ, đủ để tôi tái sinh gen cho bà ấy!”
Minh Lạc cười híp mắt nói: “Vất vả cho anh rồi!”
Cá voi xanh: “Hừ.”
Hắn thực sự trả giá quá nhiều rồi!
Nếu không phải năng lực tái sinh của hắn mạnh thì mấy ngày nay hắn đã thay máu toàn thân mấy lần rồi!
Minh Lạc: “Đừng không vui mà. Sau này Hoàng hậu cũng là em gái anh, Đại Văn phải gọi anh là anh vợ đấy.”
Cá voi xanh quả nhiên được dỗ dành: “Ha ha ha!”
Tạ Văn: “…”
An Tế: “………… Ngươi!!”
Lúc này Minh Lạc mới chuyển tầm mắt trở lại người An Tế, cằm hơi hất lên, trên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo hiện lên vẻ tự phụ và kiêu ngạo: “Hôm nay, ngươi đừng hòng chạy thoát nữa.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận