Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 4

Ngày cập nhật : 2026-03-24 14:44:10

Trên phi thuyền du lịch Trái Đất.

Minh Lạc mở mắt, mày hơi nhíu lại.

Lần này cậu đúng là đã cảm ứng được sự tồn tại của các chiến sĩ Thú Vương, chỉ có điều họ đều ở cách cậu rất xa.

Hơn nữa, huyết mạch truyền thừa trong người các chiến sĩ Thú Vương, trải qua một thời gian dài sinh sôi nảy nở như vậy, đã sớm bị pha loãng, chỉ còn lại một chút huyết mạch thuần túy.

Cũng chính vì lý do đó mà sự cảm ứng của cậu đối với họ không quá mãnh liệt.

Thêm vào đó, huyết mạch trong huyết trì của cậu thực sự không còn nhiều, muốn xác định vị trí cụ thể đúng là không hề dễ dàng.

Đang suy nghĩ, trên phi thuyền đột nhiên vang lên một thông báo—

“Toàn thể du khách xin chú ý, phi thuyền sẽ tạm dừng đột xuất tại tinh cảng M3 trong hai giờ tới. Lần tạm dừng này là đột xuất, xin tất cả du khách không rời khỏi phi thuyền!”

Thông báo được lặp lại ba lần, các du khách trên tàu bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Sao lại đột ngột dừng lại vậy? Lúc chúng ta đến đâu có dừng ở tinh cảng M3 đâu.”

“Suỵt, tôi vừa mới nghe nói là người của quân đoàn đệ nhất muốn đến tìm người.”

“Quân đoàn đệ nhất tìm người? Họ muốn tìm ai?”

“Không biết nữa, con trai tôi là nhân viên trên phi thuyền này, cũng vừa mới nhận được thông báo.”

“Chậc! Không phải là có hải tặc vũ trụ trà trộn vào đây đấy chứ? Nếu không sao lại đến đoàn du lịch của chúng ta để tìm người!”

“Ai mà biết được…”

Chuyến phi thuyền chuyên tuyến Trái Đất này có tổng cộng hơn hai nghìn người, 100 người một đoàn nhỏ, do một hướng dẫn viên và một trợ lý robot AI dẫn dắt.

Minh Lạc ở đoàn 183, các du khách trong đoàn đã bắt đầu hỏi hướng dẫn viên về chuyện này trong nhóm chat.

Hướng dẫn viên gửi tin nhắn thoại để trấn an mọi người: “Các thành viên trong đoàn yên tâm nhé, không có hải tặc vũ trụ nào trà trộn vào đâu. Quân đội có lẽ chỉ đến kiểm tra định kỳ thôi, có thể là có đoàn khác đã mang thứ gì đó từ Trái Đất đi.”

Hướng dẫn viên nói thêm: “Trước khi đi tôi đã nói rồi, Trái Đất cần chúng ta cùng nhau bảo vệ, không mang đi một cành cây ngọn cỏ, cũng không để lại một hạt cát viên sỏi. Chỉ có như vậy Trái Đất mới có thể ngày càng tốt đẹp hơn. Vì vậy tôi hy vọng, gia đình nào đã lén lấy thứ gì đó của Trái Đất, nhân lúc người của quân đoàn chưa tới, thì mau chóng giao nộp đồ vật ra đi!”

Không ngờ lại thật sự có một gia đình đã lén đào một cây con trên Trái Đất. Nghe tin người của quân đoàn đệ nhất sắp đến ‘kiểm tra’, họ sợ đến mức vội vàng đem cây con ra nộp.

Trong không khí căng thẳng của mọi người, phi thuyền đã tạm thời hạ cánh xuống tinh cảng của hành tinh M3.

Người của quân đoàn đệ nhất lên phi thuyền không bao lâu thì Minh Lạc nhận được thông báo của hướng dẫn viên.

Minh Lạc nhìn cô: “Người của quân đoàn đệ nhất muốn gặp tôi?”

Hướng dẫn viên đáp: “Đúng vậy, cậu đừng lo, không phải chỉ có mình cậu đâu. Chắc là họ chỉ hỏi vài câu thôi, miễn là cậu không lấy đồ gì là được.”

Minh Lạc: “Được, cảm ơn cô.”

Minh Lạc được đưa đến một phòng họp, cùng đi với cậu còn có những người từ các đoàn du lịch khác, tổng cộng hơn hai mươi người. Điều khiến Minh Lạc bất ngờ là trong số đó còn có cả ông cụ Tống.

Minh Lạc và ông cụ Tống ngồi ở cuối phòng, nghe những người đến trước thì thầm với nhau—

“Đêm cắm trại cuối cùng có phải anh đã rời khỏi khu cắm trại không?”

“Đúng vậy, anh cũng rời đi à?”

“Vậy nên những người đến đây đều là những người đã rời khu cắm trại?”

“Chắc chắn rồi, quân đoàn chắc đang tìm ai đó, hoặc thứ gì đó. Chúng ta rời khỏi khu cắm trại nên là những người đáng nghi nhất.”

Nghe vậy, Minh Lạc hỏi ông cụ Tống ngồi bên cạnh: “Đêm đó ông cũng rời khỏi khu cắm trại ạ?”

Ông cụ Tống liếc cậu một cái: “Chỉ cho phép mỗi mình cậu lén lút ra ngoài thôi à?”

Minh Lạc mỉm cười, không phản bác.

Mọi người vẫn đang nhỏ giọng bàn tán, cửa phòng họp lại được mở ra, một người đàn ông dẫn đầu bước vào.

Mọi người nghe tiếng liền nhìn lại, mắt đồng loạt sáng lên, khẽ reo lên kinh ngạc: “Thượng tướng Lê Nguyên Thanh!”

Minh Lạc cũng ngẩng đầu nhìn.

Đây đúng là một người đàn ông đặc biệt cao lớn, còn cao lớn hơn cả những dũng sĩ thú nhân trong bộ lạc của cậu.

Người đàn ông vai rộng eo thon, đôi chân vừa dài vừa thẳng, cơ thể được bao bọc trong bộ quần áo kỳ lạ… À phải rồi, trong ‘ký ức’ gọi đây là quân phục.

Thế nhưng, ánh mắt của Minh Lạc ngay khi chạm phải đôi mắt của đối phương, đã không thể rời đi được nữa.

Đôi mắt của hắn mang màu của biển rộng.

Lục địa Hoang Nguyên có một vùng biển, không có bộ lạc nào sinh sống gần đó vì rất nguy hiểm.

Nhưng Minh Lạc lại thường xuyên đến đó.

Cậu luôn đứng bên bờ biển suy tư, liệu bên kia đại dương có một lục địa khác không?

Sự sống trên lục địa Hoang Nguyên quá khắc nghiệt, nạn đói ngày càng trầm trọng, vài bộ tộc sắp chết đói.

Khi đó cậu đã nghĩ—

Nếu bên kia biển có đất liền, có mảnh đất phì nhiêu hơn thì tốt biết mấy.

Biển rộng đã từng là hy vọng của cậu.

Ánh mắt của thượng tướng Lê Nguyên Thanh đảo một vòng quanh phòng họp, sau đó hơi khựng lại, dừng ở hướng của cậu.

Ngay sau đó, Lê Nguyên Thanh đi về phía Minh Lạc, dừng lại trước mặt cậu và ông cụ Tống.

“Sao ngài cũng ở đây?” Lê Nguyên Thanh mở lời, ánh mắt nhìn ông cụ Tống, giọng ngưng lại một chút rồi nói tiếp: “Ông ngoại.”

Minh Lạc chớp chớp mắt.

Đây chính là người cháu ngoại mắc bệnh nan y mà ông Tống đã kể sao?

Lê Nguyên Thanh cũng không ở lại quá lâu, sau khi chào hỏi ông cụ Tống xong liền đi về phía ghế chủ tọa.

Những người trong phòng họp vừa nhìn ông cụ Tống, vừa liếc trộm Lê Nguyên Thanh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Người dân Đế quốc ai mà không biết, thượng tướng Lê Nguyên Thanh là một người vô cùng hiếu thuận, đặc biệt là với ông ngoại của mình.

Chỉ là trước đây họ chỉ nghe nói chứ chưa từng tận mắt chứng kiến mà thôi.

Chả trách họ lại thấy ông cụ này có chút quen mắt, hóa ra là ông cụ Tống.

Họ thế mà lại được đi du lịch Trái Đất cùng ông cụ Tống, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi!

Sau khi Lê Nguyên Thanh ngồi vào chỗ, Chris, người sống chết đòi đi theo để tìm kiếm người có hình thái thiên phú đặc biệt, liền vội vàng tiến lên một bước, cao giọng nói: “Khụ, xin lỗi đã gọi các vị đến đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=4]

Xin các vị yên tâm, quân đoàn đệ nhất tuyệt đối sẽ không làm khó các vị, chúng tôi chỉ muốn hỏi các vị một vài chuyện thôi.”

Chris nhìn Lê Nguyên Thanh, Lê Nguyên Thanh gật đầu với anh ta.

Chris liền nói tiếp: “Vào đêm cuối cùng trước khi đoàn du lịch của các vị rời Trái Đất, hẳn là các vị đều đã từng rời khỏi khu cắm trại đúng không?”

Trong lúc Chris nói, đôi mắt xanh thẳm của Lê Nguyên Thanh lướt qua từng người có mặt, trừ ông cụ Tống.

Lê Nguyên Thanh thu hết mọi biểu cảm của họ vào mắt.

Đa số mọi người vẫn dùng ánh mắt nóng bỏng để nhìn trộm hắn, sự khao khát và ngưỡng mộ trong mắt không hề che giấu.

Thực ra đối với tình huống này Lê Nguyên Thanh đã sớm quen rồi.

Dù hắn xuất hiện ở đâu, hắn cũng đều thấy ánh mắt như vậy, cứ như thể giây tiếp theo họ sẽ lao vào hắn…

Hử?

Ánh mắt Lê Nguyên Thanh đột nhiên dừng lại.

Giữa hơn hai mươi cặp mắt nóng bỏng, lại xen vào một ánh nhìn khác thường.

Lê Nguyên Thanh nhìn về phía cậu thiếu niên ngồi bên cạnh ông cụ Tống.

Cậu thiếu niên cũng đang nhìn hắn, trong mắt tràn ngập… sự thương hại?

Minh Lạc thật sự cảm thấy rất tiếc nuối.

Người cháu ngoại này của ông cụ Tống, trẻ tuổi như vậy, lại cao lớn đến thế, đặt ở bộ lạc của họ cũng là một ứng cử viên hiếm có cho vị trí đồ đằng Thú Vương, là dũng sĩ quan trọng nhất của cả bộ lạc chỉ sau tư tế.

Tuổi còn trẻ, sao lại mắc phải bệnh nan y chứ.

Lê Nguyên Thanh: “…”

Minh Lạc vỗ vỗ vai ông cụ Tống, nhỏ giọng nói: “Ông cũng thật không dễ dàng gì.”

Nỗi đau xót của người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ai có thể thấu hiểu.

Ông cụ Tống liếc cậu một cái, dường như nhìn ra được suy nghĩ của cậu, bực mình nói: “Ta có tiền.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc: “Cũng đúng.”

Cậu còn chẳng biết tiền để ăn bữa cơm tiếp theo của mình ở đâu.

Ai có thể khó khăn hơn vị tư tế đại nhân này chứ?

Lúc này, Chris cũng nói đến trọng điểm: “Những ai có hình thái thiên phú xin hãy theo tôi, những người không có hình thái thiên phú có thể ở lại phòng họp này.”

Lời vừa dứt, có ba người nhanh chóng đứng dậy!

“Thượng tướng, tôi là học viên của học viện quân sự Đế quốc, vừa mới thức tỉnh hình thái thiên phú, cấp A!”

“Thượng tướng, còn có tôi nữa, tôi cũng là học viên học viện quân sự…”

Họ không ngốc, người trước mặt là ai chứ, là Lê Nguyên Thanh của quân đoàn đệ nhất!

Nếu có thể lọt vào mắt xanh của Lê Nguyên Thanh, tương lai gia nhập quân đoàn đệ nhất thì còn sợ không có tiền đồ sao?

Để thể hiện mình trước mặt Lê Nguyên Thanh, ba người này hận không thể biến hình ngay tại chỗ.

Lê Nguyên Thanh liếc nhìn ba người, nhàn nhạt gật đầu, không nói gì.

Chris nhận ra, Lê Nguyên Thanh không có hứng thú lắm với họ.

Ba người này rất có thể không phải là người họ đang tìm.

“Thượng tướng, ngài xem lại lần nữa được không?”

Chris vẫn ôm một tia hy vọng, thật sự không phải sao?

Lê Nguyên Thanh nói: “Cậu có thể hỏi riêng họ.”

Chris có hơi thất vọng, nhưng vẫn dẫn ba người kia đi nơi khác, nhỡ đâu thì sao?

Nhỡ đâu người họ muốn tìm chính là một trong ba người này thì sao?

Người có thể giúp người khác thức tỉnh hình thái thiên phú đặc biệt như vậy, ai nhìn thấy mà không muốn cung phụng liền chứ?!

Chris đi rồi, lại có những binh lính khác đến đưa những người còn lại đi ghi chép riêng.

Minh Lạc được đưa đến một căn phòng nhỏ.

“Cậu rời khỏi khu cắm trại lúc nào?”

“Quên rồi.”

“Còn nhớ đã đi đâu không?”

“Chỉ là không ngủ được nên đi dạo linh tinh thôi, không nhớ rõ.”

Minh Lạc thật sự không biết mình đã đi đâu, cậu không hề quen thuộc với Trái Đất hiện tại.

Lúc đi, cậu đi theo cảm ứng, không biết nơi con gấu ngốc kia ở là chỗ nào.

Nhắc đến mới nhớ, cũng không biết con gấu đó bây giờ ở đâu rồi.

Binh lính lại hỏi: “Xin lỗi, mạn phép hỏi một chút, tôi có thể xem thông tin thức tỉnh của cậu không?”

Đây là để đề phòng có người cố tình nói mình không có hình thái thiên phú.

Minh Lạc thản nhiên đưa quang não của mình ra.

Hồ sơ trước và sau khi thức tỉnh của mỗi công dân đều được ghi lại trên quang não. Binh lính xem xét quang não của Minh Lạc.

Không hiểu sao đứa trẻ này lại thật thà đến vậy, đến cả thành tích ở học viện quân sự trên này cũng không che giấu.

Thể chất cấp thấp, còn có các môn không đạt.

Dòng chữ ‘Thức tỉnh hình thái thiên phú thất bại’ đặc biệt nổi bật.

Binh lính lịch sự trả lại quang não cho Minh Lạc: “Cảm ơn sự hợp tác của ngài.”

“Không cần cảm ơn.” Minh Lạc hỏi: “Các anh đang tìm người có hình thái thiên phú à?”

Đây không phải là việc cơ mật gì, từ việc họ vừa dẫn những người có hình thái thiên phú đi cũng có thể thấy được, binh lính cũng không giấu giếm: “Đúng vậy.”

Minh Lạc ‘ồ’ một tiếng, vậy thì chuyện này không liên quan đến cậu.

Tư tế chỉ có huyết mạch Đồ Đằng, năng lực cảm ứng mạnh mẽ của cậu chỉ có thể giúp các dũng sĩ thú nhân thức tỉnh, bản thân cậu không thể có được đồ đằng hình thú.

Sau khi hỏi xong, Minh Lạc có thể rời đi.

Cậu trở lại phòng họp, không thấy ông cụ Tống, tưởng ông đã đi trước nên cũng chuẩn bị tự mình về đoàn.

Vừa ra khỏi phòng họp, cậu liền thấy một bóng người cao lớn, chính là Lê Nguyên Thanh.

Đối phương quả thực rất cao.

Minh Lạc cũng không biết diện mạo của Lê Nguyên Thanh có đẹp hay không, cậu chỉ chú ý đến đôi mắt màu xanh lam và vóc dáng cao lớn của người này.

Thật đáng tiếc, người đó không sống được bao lâu nữa.

Lê Nguyên Thanh lại gọi cậu lại: “Cậu tên là Minh Lạc?”

Minh Lạc gật đầu: “Là tôi.”

Lê Nguyên Thanh lấy ra một cái túi đưa cho cậu: “Ông cụ đưa cho cậu.”

Tâm trạng của ông cụ Tống không tốt, sau khi về phòng liền không muốn ra ngoài nữa.

Hơn nữa bây giờ đã có rất nhiều người biết ông cũng có mặt trên phi thuyền du lịch, tiếp theo chắc chắn sẽ có nhiều người tìm đến ông, ông cụ Tống tính toán sẽ không gặp ai cả.

Nhưng ông cụ vẫn nhớ Minh Lạc không có tiền ăn cơm, lúc Lê Nguyên Thanh đưa ông về phòng, ông đã ghé qua nhà ăn gói vài phần cho Minh Lạc, nhờ Lê Nguyên Thanh tiện tay đưa cho cậu.

Minh Lạc biết ông cụ có tiền, cũng không khách sáo.

Hay nói đúng hơn, cậu vốn đã quen với việc được cung phụng, biết ông cụ không thiếu ăn, cậu cũng không có lý do gì để từ chối, nhưng vẫn rất cảm kích:

“Cảm ơn ông Tống nhiều.”

Lúc nhận lấy chiếc túi từ tay Lê Nguyên Thanh, ngón tay của Minh Lạc vô tình chạm vào tay hắn.

Minh Lạc sững người.

Ngón tay của Lê Nguyên Thanh lạnh như băng, dường như không có nhiệt độ.

Nhưng điều khiến cậu kinh ngạc không phải là nhiệt độ cơ thể không giống người thường của đối phương, mà là khi chạm vào hắn, Minh Lạc đột nhiên nhìn thấy một ảo ảnh đồ đằng khổng lồ xuất hiện ngay sau lưng Lê Nguyên Thanh

Bình Luận

0 Thảo luận