Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 36

Ngày cập nhật : 2026-05-06 08:52:09

Minh Lạc đang ngủ trong phòng y tế.

Để Minh Lạc ngủ thoải mái hơn, Tạ Văn đã cho người sửa sang lại căn phòng này thành một tẩm cung.

Hơn nữa sợ Tư Tế tỉnh dậy vào buổi tối, lại đúng lúc xung quanh không có ai nên ông đã thay đổi toàn bộ đèn trong cung thành ánh sáng ấm áp.

Đèn ở đây vừa tối đi, thị vệ canh gác bên ngoài cung điện liền nhận ra điều bất thường.

Nhưng họ không thể vào cung điện này, chỉ có thể vội vàng thông báo cho Tạ Văn.

Khi Tạ Văn đến nơi và bật đèn lên, ông thấy Minh Lạc vẫn đang ngủ trong khoang trị liệu, tư thế vẫn giống như trước, không có bất kỳ thay đổi nào.

Xem ra vẫn chưa tỉnh.

Tạ Văn hỏi thị vệ: “Có ai đến gần hoặc đi ngang qua không?”

“Thưa bệ hạ, không có.”

“Ừm.”

Chẳng lẽ Cá voi xanh đã quay lại thăm Tư Tế?

Tạ Văn hơi nhíu mày, đang định lấy quang não ra liên lạc với Cá voi xanh thì thấy thiếu niên trong khoang trị liệu trở mình, từ từ mở mắt.

Tạ Văn đặt quang não xuống, nói: “Ngài đã tỉnh.”

Minh Lạc hơi chột dạ gật đầu: “Ừm, vừa mới tỉnh.”

Ánh mắt Tạ Văn khựng lại.

Làm Hoàng đế, có mấy ai mà không có con mắt tinh tường, nếu không thì làm sao đấu lại được với những chính khách kia?

Vì thế Tạ Văn chỉ liếc mắt một cái là đã nhận ra, trong mắt tiểu thiếu gia không hề có vẻ ngái ngủ khi vừa mới tỉnh dậy, ngược lại ánh mắt rất tỉnh táo, còn mang theo một chút chột dạ.

Điều này chứng tỏ có thể là cậu đã tỉnh từ trước, và lúc nãy chỉ là giả vờ ngủ.

Tạ Văn chậm rãi mở miệng: “Ngài nghỉ ngơi có tốt không?”

Minh Lạc nói: “Khá tốt, lần này tôi ngủ lâu lắm sao?”

Tạ Văn nói: “Đã ngủ tám ngày rồi.”

Mỗi ngày khoang trị liệu đều ghi lại số liệu của thiếu niên. Biết cơ thể cậu không có vấn đề gì, chỉ là đang trong trạng thái ngủ đông để giảm bớt tiêu hao năng lượng nên Tạ Văn mới để mặc cho cậu ngủ say như vậy.

Minh Lạc: “Ồ.”

Sau đó cậu không nói gì nữa.

Tạ Văn nhìn cậu, trong đầu bắt đầu điên cuồng suy đoán -

Tại sao Tư Tế lại giả vờ ngủ?

Vậy nên vừa rồi đúng là đã có người đến?

Người này là ai?

Có thể lặng lẽ tránh né được nhiều thị vệ trong hoàng cung như vậy, hơn nữa người biết Minh Lạc đang ở đây cũng không nhiều.

Cho nên khả năng rất lớn chính là Cá voi xanh.

Cũng chỉ có Cá voi xanh mới có thực lực này, có thể thần không biết quỷ không hay như vậy.

Nhưng nếu là Cá voi xanh, tại sao Tư Tế lại muốn giấu giếm?

Minh Lạc chớp mắt: “Sao ông vẫn chưa nghỉ ngơi? Không mệt sao?”

Tạ Văn chậm rãi mở miệng: “Tư Tế đại nhân đối xử với tất cả các chiến sĩ Thú Vương đều công bằng như nhau, đúng không?”

Minh Lạc: “Tất nhiên rồi, Tư Tế sẽ không thiên vị.”

Tạ Văn: “Cũng không có chuyện ai yếu thế hơn thì có lý hơn, ai đáng thương hơn thì có thể ở bên cạnh ngài lâu hơn đâu nhỉ?”

Minh Lạc: “Đó là chuyện chắc chắn rồi. Tôi giúp lẽ phải chứ không giúp người nhà, huống chi tất cả thú nhân trong bộ lạc đều là người thân.”

Tạ Văn gật đầu: “Ngài nói như vậy thì tôi yên tâm rồi.”

Minh Lạc ho khan một tiếng: “Sao đột nhiên lại hỏi cái này?”

Tạ Văn mỉm cười: “Lo lắng ngài sẽ thích chiến sĩ Thú Vương nào hơn, sau đó sẽ thiên vị người đó hơn.”

Giọng Minh Lạc đột nhiên lớn hơn một chút: “Sao có thể chứ, tôi không thiên vị.”

Tạ Văn: “.”

Xem ra là có rồi.

Tạ Văn lại liếc nhìn Minh Lạc một cái, dưới ánh mắt ti hí đầy vẻ chột dạ của Tư Tế đại nhân, ông từ từ cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Vậy ngài tiếp tục nghỉ ngơi đi, tôi không làm phiền ngài nữa.”

Minh Lạc: “Ừm ừm.”

Ra khỏi phòng y tế, mặt Tạ Văn trầm xuống. Ông lấy quang não ra, lạnh lùng gửi một tin nhắn: [Vô liêm sỉ.]

Cá voi xanh nhận được tin nhắn: [??]

Cá voi xanh: [Ngươi bị điên à?]

Tâm trạng Tạ Văn rất tệ: [Việc của ngươi xong hết rồi à?]

Nửa đêm nửa hôm còn lẻn vào nhìn trộm Tư Tế.

Tư Tế lại còn cố tình bao che cho hắn ta.

Điều này khiến Tạ Văn vô cùng khó chịu.

Cá voi xanh: [Chưa.]

Tạ Văn càng khó chịu hơn: [Vậy sao ngươi rảnh rỗi thế?]

Cá voi xanh đang ở trên phi thuyền nhìn thấy câu này, sau đó cười lạnh: "Tên này đang chê ta hành động chậm chạp sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=36]

Ông đây có biết bay đâu? Không cần thời gian đi đường à?"

Cá voi xanh: [Liên quan quái gì đến ngươi.]

Cá voi xanh: [Ngươi cứ chờ đó cho ta!]

Nói xong liền chặn số Tạ Văn.

Sau khi chặn số Tạ Văn, tâm trạng Cá voi xanh thoải mái hơn một chút. Hắn liếc nhìn phi thuyền, cũng bắt đầu ghét bỏ tốc độ chậm chạp của chiếc phi thuyền này. Đến bao giờ mới có thể bay tới Liên Bang đây?

Cá voi xanh ra lệnh một tiếng: “Nhanh lên nữa đi, tăng tốc tối đa!”

Trong phòng y tế.

Sau khi xác định Tạ Văn đã đi xa, Minh Lạc mới nhỏ giọng gọi: “Đại Văn đi rồi, anh có thể ra được rồi.”

Lê Nguyên Thanh lặng lẽ xuất hiện.

Ngay cả Minh Lạc cũng không phát hiện ra vừa rồi hắn trốn ở đâu, thật thần kỳ, Đại Văn cũng không phát hiện ra.

Lê Nguyên Thanh trở lại bên cạnh Minh Lạc, nhìn đôi mắt trong veo của thiếu niên, thấp giọng nói: “Cảm ơn.”

Minh Lạc hỏi: “Cảm ơn cái gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Cảm ơn cậu đã giúp tôi giấu giếm bệ hạ.”

Nhắc đến chuyện này Minh Lạc lại thấy hơi chột dạ.

Lúc Đại Văn hỏi cậu có thiên vị hay không, Tư Tế đã thề thốt đảm bảo là sẽ không.

Bây giờ nghĩ lại, chẳng phải là cậu đã… hơi thiên vị một chút sao.

Nhưng không còn cách nào khác, Lê Nguyên Thanh bây giờ đã biến thành chủng tộc khác, cậu không thể để người khác phát hiện ra.

Hơn nữa hắn đáng thương như vậy, có nhà mà không thể về, lại vừa mới sống lại không lâu, còn không biết sau này có bị bệnh hay không…

Tư Tế cũng chỉ có thể… ừm, chỉ có thể chăm sóc hắn nhiều hơn một chút.

Minh Lạc bỗng nhiên hiểu ra tại sao có một số cha mẹ luôn thiên vị đứa con ốm yếu hơn.

Haizz, bây giờ cậu chẳng phải cũng như vậy sao.

Minh Lạc nói: “Sau này tôi sẽ bù đắp cho Đại Văn nhiều hơn một chút.”

Lê Nguyên Thanh không truy cứu quá nhiều về vấn đề này, điều hắn quan tâm là sức khỏe của Minh Lạc.

Hắn hỏi: “Cậu thường xuyên ngủ đông như vậy sao?”

Minh Lạc lắc đầu: “Không thường xuyên, chỉ cần tôi ăn nhiều thức ăn có thể bổ sung năng lượng một chút là được.”

Lê Nguyên Thanh: “Thức ăn bổ sung năng lượng?”

Minh Lạc liền giải thích cho hắn nghe về chuyện huyết mạch đồ đằng, cuối cùng không quên nói: “Tinh hạm mà chúng ta mua đã xuất phát từ lâu rồi, chắc là sắp đến hành tinh của Thú tộc. Chờ họ vận chuyển thịt dị thú không có phóng xạ về, tôi sẽ hồi phục rất nhanh thôi.”

Đáng tiếc là hiện tại huyết mạch đồ đằng của cậu không nhiều, nếu không cậu đã có thể giúp Lê Nguyên Thanh trở nên lợi hại hơn một chút.

Muốn giúp thú nhân tiến hóa thành chiến sĩ Thú Vương cần phải tiêu tốn rất nhiều huyết mạch đồ đằng.

Lần trước khi giúp Khúc Đại Ngọ thức tỉnh, cậu đã gần như cạn kiệt máu. Bây giờ cậu không có cách nào giúp Lê Nguyên Thanh tiến hóa.

Chuyện này bảo sao Tư tế không thiên vị hắn hơn một chút chứ.

Lê Nguyên Thanh nghe xong liền nhíu mày: “Tôi đã từng giao thiệp với tộc Thú Nhân, họ rất bài xích người ngoài hành tinh, chưa chắc đã chịu bán đâu.”

Minh Lạc lại không cảm thấy có vấn đề gì: “Không sao, tôi ăn thức ăn bình thường cũng được, chỉ là phải ăn rất nhiều, dù sao thì cũng tốn rất nhiều tiền như nhau thôi.”

Cuối cùng Lê Nguyên Thanh cũng hiểu tiền của thiếu niên đã tiêu đi đâu.

Hắn im lặng hai giây rồi nói: “Thức ăn và tiền, tôi đều sẽ nghĩ cách.”

Minh Lạc ngẩng cằm: “Tôi kiếm tiền cũng rất giỏi đấy.”

Lê Nguyên Thanh: “Cậu còn nhỏ.”

Minh Lạc nói: “Tôi đã thành niên rồi.”

Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: “Cho dù đã thành niên, việc mà cậu cần làm ở tuổi này chỉ có một thôi.”

Minh Lạc tò mò: “Việc gì?”

Lê Nguyên Thanh: “Vui vẻ.”

Minh Lạc nói: “Nhưng bây giờ tôi rất vui vẻ mà.”

Lê Nguyên Thanh cười một chút, nụ cười không quá rõ ràng, đôi mắt thâm sâu như biển, hắn vẫn nói câu đó: “Cậu còn nhỏ, những chuyện này không phải là việc cậu nên lo lắng.”

Minh Lạc hỏi: “Vậy ở tuổi này tôi nên lo lắng cái gì?”

Minh Lạc thật sự không biết ở tuổi này cậu nên lo lắng điều gì.

Ở lục địa Hoang Nguyên, cậu lo lắng về kế sinh nhai của bộ lạc, lo lắng cho các dũng sĩ thú nhân.

Đến thời đại tinh tế, cậu lo lắng liệu có tìm lại được các chiến sĩ Thú Vương hay không, lo lắng liệu có nuôi sống được bản thân hay không.

Không làm những việc này thì phải làm gì?

Câu hỏi này hoàn toàn làm khó Minh Lạc.

Khiến cậu suy nghĩ cả đêm về vấn đề này.

Người ở thời đại tinh tế, ở tuổi này đều làm gì nhỉ?

Có phải cậu không quá giống người của thời đại này nên mới bị Lê Nguyên Thanh nhìn ra, mới nói với cậu như vậy không?

Minh Lạc tham khảo ý kiến của Hùng Viễn: “Lúc anh 18 tuổi, anh đang làm gì?”

Hùng Viễn nghiêm túc suy nghĩ: “Trước khi thức tỉnh thì trốn học, đánh nhau, bị cha tôi lột quần đánh suốt một ngày.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc: “Sau khi thức tỉnh thất bại thì sao?”

Hùng Viễn: “Mượn rượu giải sầu càng sầu thêm, lại bị cha tôi lột quần đánh cho một trận, lần này đánh suốt ba ngày.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc đổi người khác để hỏi.

Lần này cậu hỏi Quý Minh.

Không biết Quý Minh nghĩ đến điều gì mà mặt đỏ bừng: “18 tuổi sao? Ngày nào cũng đi, đi học thôi.”

Minh Lạc: “Vậy anh đỏ mặt cái gì?”

Quý Minh đỏ mặt nói: “Tôi, tôi chỉ là nghĩ đến ngày tôi thành niên, cuối cùng tôi cũng… khụ, đã là người lớn rồi, ngài hiểu chứ?”

Minh Lạc: “?”

Cậu hiểu cái gì?

Xem ra đây cũng là một người không thể tham khảo.

Minh Lạc liên tiếp hỏi vài người, câu trả lời nhận được đều khác nhau.

Mỗi người ở độ tuổi đó đều làm những việc không giống nhau. Minh Lạc không biết cậu nên làm việc gì thì mới được coi là việc nên làm trong miệng Lê Nguyên Thanh.

Đến tối, cậu đem tất cả những thắc mắc này ra hỏi.

“Có người nói lúc 18 tuổi hắn chăm chỉ học hành, nhưng cũng có người lúc 18 tuổi thì trốn học đánh nhau, không phải là đứa trẻ ngoan.”

Lê Nguyên Thanh gọi cậu: “Minh Lạc.”

Minh Lạc dường như không nghe thấy, vẫn đang rối rắm vấn đề này: “Tôi cũng có đi học, tuy không đánh nhau trốn học…”

Lê Nguyên Thanh: “Lạc Lạc.”

Xưng hô xa lạ này làm Minh Lạc sửng sốt, dường như chưa từng có ai gọi cậu như vậy.

Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay cậu, nhẹ giọng nói: “Bất kể họ làm gì vào năm 18 tuổi, họ đều đang làm những việc mà bản thân họ muốn làm.”

Minh Lạc lại ngẩn ra: “Làm những việc bản thân muốn làm?”

Tay Lê Nguyên Thanh hơi dùng sức, nắm chặt tay cậu hơn: “Không phải làm những việc mà Tư Tế phải làm, mà là làm những việc cậu muốn làm.”

Minh Lạc ngẩn ngơ nhìn hắn.

Lê Nguyên Thanh nhìn cậu, không nói gì thêm.

Trước khi trở về Đế Đô Tinh, Lê Nguyên Thanh đã làm điều tra một số chuyện.

Hắn biết gần đây Văn Dực Lâm đang bận rộn chuyện gì, biết vị “Tư Tế” thần bí kia đã mang lại những lợi ích gì cho Đế quốc.

Biết Tư Tế bán đấu giá suất thức tỉnh, cũng biết Tư Tế còn định coi năng lực này như một phần thưởng, trao cho những nhân tài ưu tú ở các ngành nghề, thúc đẩy sự tiến bộ của họ.

Trước khi biết Tư Tế là Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh chỉ cảm thấy Đế quốc có được Tư Tế đúng là món hời lớn của Đế quốc.

Sau khi biết Minh Lạc là Tư Tế, Lê Nguyên Thanh lại chỉ có một suy nghĩ, đây đều là những việc mà Tư Tế đang làm.

Cho dù cậu nỗ lực kiếm tiền muốn nuôi sống bản thân, tạo ra nhiều huyết mạch đồ đằng hơn một chút, cũng là để giúp nhiều người thức tỉnh hơn.

Đây vẫn là trách nhiệm của Tư Tế.

Bây giờ không phải là thời kỳ cổ đại ở Trái Đất, người ở thời đại này đều sống đến hơn 300 tuổi. Có thiếu niên 18 tuổi vừa mới thành niên nào lại phải gánh vác nhiều trách nhiệm như vậy chứ?

---

Tạ Văn phát hiện ra tiểu thiếu gia dường như đã trở nên hơi khác biệt.

Bữa sáng, theo thông lệ ông sẽ chuẩn bị khẩu phần ăn tương đương với khẩu phần ăn của một người trưởng thành trong ba ngày cho Minh Lạc.

Nhưng Minh Lạc chỉ ăn một cái bánh mì rồi không ăn nữa.

Tạ Văn lập tức lo lắng: “Không ăn nữa sao? Sao hôm nay ngài ăn ít vậy?”

Cho dù những thức ăn này chỉ cung cấp được rất ít, rất ít "năng lượng", nhưng bình thường Minh Lạc cũng sẽ ăn hết, ăn đến mức không ăn nổi nữa mới thôi.

Tạ Văn cũng có suy nghĩ giống Bạch Lâm, Minh Lạc nói không ăn thì chắc chắn là đã xảy ra vấn đề rất lớn!

Minh Lạc nói: “Thật ra nếu tôi ăn hết chỗ này thì sẽ rất khó chịu.”

Còn sẽ đặc biệt đặc biệt buồn nôn.

Đồng tử Tạ Văn co rút lại: “Sẽ khó chịu? Sao trước đây ngài không nói với chúng tôi?”

Ông cứ tưởng Tư Tế muốn ăn nhiều như vậy.

Minh Lạc nói: “Bởi vì trước đây tôi muốn nhanh chóng hồi phục thêm một chút huyết mạch đồ đằng. Cho dù chỉ có thể nhận được một chút "năng lượng" thôi nhưng có còn hơn không mà.”

Nhưng bây giờ nghĩ lại, ăn xong đống này thật sự no căng đến mức khó chịu.

Cậu phải liên tục tiêu tốn rất nhiều tinh lực để tiêu hóa chúng, chỉ để lấy được một chút năng lượng như vậy.

Thật sự quá mệt mỏi, cho nên ăn xong cậu liền muốn ngủ.

Mà chút xíu "năng lượng" lấy được đó gần như không đáng kể đối với việc thay đổi huyết mạch đồ đằng.

Cậu nghĩ tích tiểu thành đại, nhưng lại quên mất thực ra cậu không thích cảm giác khó chịu như vậy.

Tạ Văn cúi đầu: “Xin lỗi, trước đây tôi không chú ý đến việc ngài khó chịu.”

Minh Lạc cười cười, đôi mắt sáng trong: “Không sao, bây giờ tôi sẽ không cố quá sức nữa.”

Ăn sáng xong, Tạ Văn đưa Minh Lạc đến trường đi học.

Minh Lạc nói: “Lớp tôi có người rất đáng ghét, hình như tên là Trần Học Từ gì đó, thường xuyên nói xấu tôi.”

Tạ Văn lại sửng sốt.

Tất nhiên là ông biết người này. Dù là nhà họ Minh hay tên Trần Học Từ này, ông đều đang âm thầm thao túng. Trong lúc Tư Tế không biết, nhà họ Minh đã phá sản.

Còn về tên Trần Học Từ này, nhà hắn ta hiện tại cũng gặp rắc rối lớn, đều là do ông sắp xếp.

Chỉ là ông không ngờ Tư Tế sẽ mách lẻo với mình.

Tư Tế đại nhân dè dặt, chín chắn, trước nay chưa từng để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Minh Lạc: “Thực ra tôi rất để ý, chưa từng có ai dám nói xấu tôi, hắn ta thực sự hơi phiền. Nhưng lão Tư Tế đã từng nói, đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tôi là Tư Tế, phải có tấm lòng khoan dung độ lượng. Nhưng bây giờ ở đây không phải là lục địa Hoang Nguyên… không phải ở quê hương tôi, thực ra tôi không cần phải khoan dung độ lượng như vậy nữa, đúng không?”

Tạ Văn: “…Đúng.”

Minh Lạc hừ nhẹ một tiếng, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Trời lạnh rồi, Trần Học Từ…”

Tạ Văn: “Được, tôi sẽ lập tức khiến nhà họ Trần phá sản.”

Minh Lạc: “… Nên mặc thêm quần áo.”

Tạ Văn: “…”

Tạ Văn: “Lập tức bắt hắn ta mặc thêm quần áo.”

Suốt dọc đường đi, Minh Lạc tiếp tục phát biểu ý kiến của mình.

Thích cái gì, không thích cái gì.

Đợi đến khi đưa Minh Lạc đến trường xong, Tạ Văn vẫn còn ngồi ngẩn ngơ trên xe bay.

Một lúc lâu sau, Tạ Văn mới nói: “Cậu có cảm thấy tiểu thiếu gia hôm nay hình như có hơi khác thường không?”

Tài xế lái xe là vệ sĩ của Tạ Văn, ngày nào cũng đưa Minh Lạc đi học nên cũng lờ mờ cảm nhận được: “Hình như là có một chút.”

Anh ta cảm thấy Minh Lạc trở nên có hơi nhõng nhẽo, tính tình cũng ngày càng khó chiều.

Vừa nãy còn chê đệm ghế xe bay quá cứng! Rõ ràng ngày nào cũng ngồi như vậy mà! Sao trước đây không nói?

Tạ Văn lại cười: “Thật tốt.”

Vệ sĩ khó hiểu, tốt ư? Tính khí khó chiều mà tốt sao?

Tạ Văn cười nói: “Ngày càng hòa nhập vào thời đại này rồi, không phải sao?”

Vệ sĩ càng khó hiểu hơn, họ vốn dĩ đang sống ở thời đại này mà.

Tạ Văn không nói thêm nữa: “Về thôi.”

Vừa về đến hoàng cung, Văn Dực Lâm đã vội vàng tìm đến.

“Cha!” Văn Dực Lâm nói: “Tộc trưởng mới nhậm chức của tộc Hải Yêu muốn nói chuyện với cha!”

***

Lời tác giả:

Minh Lạc: Phụng chỉ nhõng nhẽo.JPG

---

Lê Nguyên Thanh: Trời lạnh rồi, cho Liên Bang phá sản thôi.

Tạ Văn: Triển thôi triển thôi!

Bình Luận

0 Thảo luận