Sáng / Tối
Trần Học Từ cũng đang kể lại cho Minh Nghị nghe những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này.
Sau khi kết thúc khóa huấn luyện kín, Minh Nghị lấy lại quang não thì phát hiện rất nhiều người đã gửi tin nhắn cho hắn, có cha hắn và phần nhiều là Trần Học Từ, tất cả đều nói về chuyện của Minh Lạc.
Bản thân Minh Nghị cũng phát hiện, không khí trong toàn trường dường như đã thay đổi.
Đặc biệt là Minh Lạc, Minh Nghị phát hiện ra trước đây không ai để ý đến cậu, nhưng bây giờ đột nhiên cậu lại trở nên rất được chào đón. Bất kể là bạn học hay là các đàn anh đàn chị, tất cả đều rất nhiệt tình với Minh Lạc.
"Cậu nói cậu ta quen biết Tư Tế?" Sau khi nghe nguyên nhân từ Trần Học Từ, Minh Nghị cau mày.
“Chính nó nói như vậy, Khúc Đại Ngọ cũng đã thật sự hồi phục.” Trần Học Từ nghiến răng nghiến lợi: “Thậm chí còn có người nói nó chính là 'Tư Tế' kia, cho nên những người này đều điên rồi, thi nhau nịnh bợ nó.”
Mày Minh Nghị nhíu càng chặt hơn: “Minh Lạc… là Tư Tế?”
Trần Học Từ trừng mắt: “Anh thật sự tin nó à? Nếu nó là Tư Tế thì tại sao trước đây lại bị chúng ta đả kích hai câu đã đi tự tử? Hơn nữa nó thật sự không có hình thái thiên phú, sau khi nghe tin đồn từ các bạn học, giáo viên đã gọi nó đi kiểm tra một lần nữa.”
Minh Nghị sầm mặt suy tư: “Có khi nào vị Tư Tế đó không có hình thái thiên phú không?”
"Không có hình thái thiên phú thì làm sao giúp người khác thức tỉnh được?!"
Đây là kiến thức phổ thông mà họ đã học được.
Chỉ có hình thái thiên phú mới có thể sở hữu những năng lực khác. Trước đây có người gọi đó là dị năng, sau này mới thống nhất gọi là kỹ năng thiên phú.
Suốt mấy trăm năm qua, các nhà khoa học đã làm vô số thí nghiệm, không có hình thái thiên phú thì chính là người thường.
Một người thường làm sao có thể giúp người khác thức tỉnh chứ?
Minh Nghị thản nhiên nói: “Cậu đừng vội, tôi hỏi cha tôi xem có chuyện gì đã.”
Thấy hắn gọi điện cho Minh Thành Phong, Trần Học Từ liền nhỏ giọng hỏi: “Huấn luyện của anh thế nào rồi?”
Trong lời nói của Minh Nghị không thoát khỏi sự kiêu ngạo: “Tất cả đều đứng đầu.”
Minh Nghị lại nói: “Cậu cũng không cần quá lo lắng về Khúc Đại Ngọ. Khúc học trưởng mới vừa hồi phục, cho dù là thiên phú cấp S thì anh ta cũng không được huấn luyện đặc biệt như chúng ta. Nếu đối đầu với nhau, cũng chưa chắc tôi sẽ thua, đừng quên, tôi có thiên phú cấp A+.”
A+ có nghĩa là sắp đạt đến cấp S, cũng chỉ kém một chút mà thôi.
Trần Học Từ lập tức yên tâm, Minh ca nói đúng, hắn chính là A+, không kém cấp S bao nhiêu.
Hắn đã trải qua hai tháng huấn luyện đặc biệt. Hơn nữa tất cả các thành tích thực chiến đều đứng đầu, điều này đủ để chứng minh thực lực của hắn!
Thành tựu của Minh Nghị chắc chắn sẽ không quá thấp, hắn nhất định sẽ trở thành một người giống như Lê Nguyên Thanh!
Cuộc gọi của Minh Nghị rất nhanh đã được kết nối.
Minh Thành Phong: “Con kết thúc huấn luyện rồi sao?”
Minh Nghị nói: “Đúng vậy, thưa cha.”
Minh Nghị đang chờ Minh Thành Phong hỏi về kết quả huấn luyện của mình, thì lại thấy Minh Thành Phong vội vàng nói: “Vậy thì tốt quá! Con đang ở trường phải không? Con lập tức đưa em trai về nhà ngay!”
Minh Nghị sững người: “Đưa cậu ta… về nhà? Tại sao lại phải đưa cậu ta về nhà?”
Minh Thành Phong không vui: “Nó là em trai con, sao lại không thể đưa về nhà? Đừng nói nhiều lời vô nghĩa, mau đi đi, bây giờ cha cũng về nhà, đợi các con ở nhà!”
Nếu là ngày thường, Minh Thành Phong cũng sẽ không thèm quan tâm đến Minh Lạc.
Trước đó khi cảnh sát giao thông gọi điện cho ông ta, nói Minh Lạc lái xe không bằng lái và sắp bị tạm giam, Minh Thành Phong cũng không định quan tâm.
Nhưng dù sao cũng là ở tù, nếu truyền ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của nhà họ Minh. Cho nên vài ngày sau, Minh Thành Phong đã định đi bảo lãnh cho con trai.
Kết quả là bị cảnh sát giao thông cho biết, Minh Lạc đã được một người tên "Tạ Văn" đưa đi.
Cái tên "Tạ Văn" này, Minh Thành Phong mơ hồ cảm thấy có hơi quen thuộc, hình như đã từng nghe qua từ một vị đại lão nào đó.
Minh Thành Phong lập tức đi điều tra, nhưng không điều tra ra được gì.
Minh Thành Phong do dự một chút, rồi đi hỏi vị đại lão đó.
Vị đại lão vừa nghe, liền kinh ngạc hỏi: “Ông quen biết Tạ Văn tiên sinh sao?”
Minh Thành Phong nghe giọng điệu này liền hiểu ra, "Tạ Văn" này chắc chắn là một nhân vật không tầm thường, lập tức cảm thấy có cơ hội hợp tác với vị đại lão đó, vội vàng nói: “Là con trai út của tôi quen biết, ngài ấy rất coi trọng Minh Lạc nhà chúng tôi.”
Minh Thành Phong bắt đầu hối hận, sớm biết vậy thì lúc trước đã đến phòng tạm giam gặp Minh Lạc một lần.
Vị đại lão lập tức xưng anh gọi em với ông ta: “Vậy thì tốt quá, không ngờ Minh đệ lại có mối quan hệ như vậy. Hay là chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, tiện thể mời cả Tạ Văn tiên sinh?”
Minh Thành Phong có hơi kích động: “Tất nhiên là không thành vấn đề!”
Ông ta vẫn luôn muốn hợp tác với vị đại lão này, đáng tiếc đẳng cấp của đại lão quá cao, không coi trọng ông ta, không ngờ vòng vo thế nào mà lại có cơ hội này.
Thế nhưng Minh Thành Phong không ngờ rằng, trong khoảng thời gian tiếp theo, ông ta lại không thể liên lạc được với Minh Lạc!
Không chỉ không tìm được người ở trường học mà thiết bị đầu cuối cũng bị cậu chặn!
Bây giờ nghe Minh Nghị nói đã gặp Minh Lạc ở trường, Minh Thành Phong lập tức bỏ hết mọi công việc ở công ty, chuẩn bị về nhà để hàn gắn tình cảm với Minh Lạc.
Sau khi ngắt kết nối, sắc mặt của Minh Nghị vô cùng âm trầm.
Rõ ràng trước đó đã nói là đã cắt đứt quan hệ với Minh Lạc, thế mà bây giờ lại bảo hắn đưa Minh Lạc về nhà?
Trần Học Từ: “Minh ca?”
Minh Nghị lạnh lùng nói: “Không có gì, tôi qua nói chuyện với Minh Lạc vài câu.”
Hắn đi về phía Minh Lạc.
Vị trí của Minh Lạc ở góc nhà ăn, nhưng xung quanh cậu lại có rất nhiều người.
Minh Nghị cũng được coi là nổi tiếng ở trường. Có một số người cũng biết quan hệ giữa hắn và Minh Lạc, thấy hắn đi đến, cho rằng hai anh em muốn nói chuyện gì đó nên hơi nhường đường.
Kết quả là hắn còn chưa đến gần đã bị chặn lại.
Không biết từ đâu, Khúc Đại Ngọ đã xuất hiện như một bóng ma, chặn Minh Nghị lại, mặt không biểu cảm nói: “Không được đến gần.”
Sau khi kết thúc giai đoạn dung hợp, Tạ Văn đã cho Khúc Đại Ngọ xem tư liệu của Tư Tế, còn kể lại việc Tư Tế đại nhân đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu ấm ức, cũng như nhà họ Minh đã đối xử tệ với Tư Tế như thế nào.
Tạ Văn không có yêu cầu gì khác đối với Khúc Đại Ngọ, chỉ nói một câu: “Bảo vệ Tư Tế cho tốt, cho đến khi cậu ấy tốt nghiệp, anh có thể làm được không?”
“Tôi có thể.”
Bây giờ, khi nhìn thấy người nhà họ Minh đã từng bắt nạt Tư Tế đại nhân, trong mắt Khúc Đại Ngọ đều là sự lạnh lẽo.
Minh Nghị nhíu mày nói: “Khúc học trưởng, anh có ý gì? Tôi là anh trai của Minh Lạc, tôi có chuyện muốn nói với em ấy.”
Khúc Đại Ngọ vẫn mặt không biểu cảm: “Anh không xứng.”
“Anh!” Biểu cảm của Minh Nghị cũng lạnh đi: “Khúc học trưởng, anh làm vậy không tốt đâu? Anh đừng tưởng rằng anh đã khôi phục được hình thái thiên phú thì người khác sẽ sợ anh, tôi thì không sợ.”
Khúc Đại Ngọ: “Anh có thể thử xem.”
Minh Nghị nổi giận, hắn định xông thẳng vào.
Hắn tự tin vào thực lực của mình, nhưng lại không ngờ rằng, hắn vừa mới động thủ thì một luồng khí tức cực mạnh đã bao trùm xuống. Tinh thần lực khủng khiếp như thiên la địa võng trói chặt lấy hắn, khiến hắn không thể tiến thêm một bước!
Minh Nghị ngay lập tức túa mồ hôi lạnh. Hắn cố gắng phá vỡ sự áp chế này nhưng lại bị đè chặt xuống!
Đây chẳng qua chỉ là một cuộc so tài giữa tinh thần lực, cả hai đều chưa biến thành hình thái thiên phú.
Nhưng chính vì chỉ là cuộc so tài giữa tinh thần lực nên Minh Nghị đã phát hiện ra rằng, hắn hoàn toàn thất thế!
Tại sao lại như vậy?!
Thiên phú của hắn là cấp A+, cũng chỉ kém một chút thôi…
Nếu biến về hình thái thiên phú thì chẳng phải là…
Khoan đã, Minh Nghị đột nhiên phát hiện ra, người sử dụng tinh thần lực để áp chế hắn không phải là Khúc Đại Ngọ!
Chỉ thấy Minh Lạc đi đến bên cạnh Khúc Đại Ngọ, sau đó kéo anh ta về chỗ ngồi, nói: “Đại Ngọ, đừng đánh nhau trong trường, sẽ bị ghi lại lỗi vi phạm và bị lưu hồ sơ đấy!”
Khúc Đại Ngọ ngoan ngoãn ngồi xuống, khí tức trên người cũng thu liễm lại không còn chút nào.
Còn Minh Nghị thì vẫn bị tinh thần lực mạnh mẽ áp chế chặt chẽ.
Minh Nghị hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Minh Lạc.
Là, là cậu ta!
Minh Lạc liếc nhìn hắn, nói: “Tôi và anh không thân, cũng không thân thiết với nhà họ Minh, đừng đến làm phiền tôi nữa.”
Nói xong liền thu tinh thần lực lại, Minh Nghị lập tức mềm chân, trực tiếp nửa quỳ xuống.
Quả nhiên là Minh Lạc!
Sao có thể!
Không phải cấp bậc tinh thần lực của cậu ta là cấp C sao? Tại sao lại có cảm giác áp bức mạnh mẽ như vậy? Cậu ta thậm chí còn không có hình thái thiên phú!
Nhất thời, sắc mặt Minh Nghị càng trở nên khó coi hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=29]
Sự kiêu ngạo trước mặt Trần Học Từ vừa nãy đã không còn nữa, thậm chí còn bị hung hăng đạp dưới chân, nói cho hắn biết, hắn chỉ có thế mà thôi!
Mà trong mắt người ngoài, người vừa mới áp chế Minh Nghị là Khúc Đại Ngọ, không ai biết người thực sự ra tay là Minh Lạc.
Bạch Lâm trợn tròn mắt: “…Thật lợi hại!”
Khúc Tiểu Ngọ kiêu ngạo nói: “Đó chính là anh trai của tôi!”
Minh Lạc ngẩng cằm, rụt rè gật đầu: “Đại Ngọ quả thực rất lợi hại.”
Bạch Lâm vui vẻ: “Vậy chúng ta tiếp tục ăn đi, đừng để ý đến Minh Nghị, đừng để hắn làm hỏng bữa ăn của chúng ta.”
Minh Lạc lắc đầu: “Tớ không muốn ăn nữa.”
Bạch Lâm kinh hãi: “Cậu không muốn ăn cơm sao??”
Trong mắt Bạch Lâm, việc Minh Lạc không ăn cơm chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó! Hơn nữa còn là một vấn đề siêu siêu lớn!
Minh Lạc: “…”
Tôi là thùng cơm à?
Minh Lạc đúng là không muốn ăn nữa, hôm nay cậu đã ăn hơi nhiều, hơn nữa đồ ăn lại không thể biến thành "năng lượng", làm cậu hơi mệt.
Hơn nữa, sau buổi huấn luyện thực hành hôm nay, bây giờ cậu rất muốn ngủ.
Cậu nói với Bạch Lâm: “Tớ muốn về ngủ.”
Thấy Minh Lạc quả thực rất buồn ngủ, Bạch Lâm liền cẩn thận nói: “Vậy, vậy cậu về nghỉ trước đi, ngày mai tớ lại mời cậu ăn cơm nhé?”
Minh Lạc: “Được.”
Lúc này Bạch Lâm mới thở phào nhẹ nhõm. Còn muốn ăn là tốt rồi!
Minh Lạc dẫn theo đám người Khúc Đại Ngọ cùng rời đi.
Họ vừa đi, Minh Nghị mới giãy giụa đứng lên từ mặt đất, trong lòng vừa sợ hãi, vừa bất an, lại vừa phẫn nộ.
Minh Lạc thế mà lại giấu hắn lâu như vậy… khiến cho sự kiêu căng ngạo mạn trước đây của hắn như một trò hề!
Trần Học Từ định đỡ hắn dậy, vừa mới đến gần đã bị Minh Nghị đẩy ra: “Cút ngay!”
Trần Học Từ thấy sắc mặt Minh Nghị âm trầm đến đáng sợ, không dám đến gần nữa.
Nhà họ Minh.
Minh Thành Phong đang gọi điện cho vị đại lão trước đó, trên mặt đầy vẻ căng thẳng: “Vâng, vâng… không phải, thật sự không lừa ngài, con trai út của tôi thật sự quen biết Tạ Văn tiên sinh… Cơ thể nó không được khỏe lắm, còn đang nghỉ ngơi…”
Vị đại lão lạnh lùng nói: “Tốt nhất là ông nên biết rõ hậu quả của việc lừa gạt tôi. Nếu tối nay tôi không thấy được Tạ Văn tiên sinh, thì nhà họ Minh của ông… ha ha.”
Minh Thành Phong lập tức túa mồ hôi lạnh.
Từ lần trước khi ông ta khoe khoang với vị đại lão này rằng có thể mời được người tên "Tạ Văn", vị đại lão này đã luôn thúc giục ông ta.
Vốn dĩ ông ta cho rằng chuyện này rất đơn giản, chỉ cần ông ta mở lời với con trai út, rồi quan tâm nó một chút là nó sẽ ngoan ngoãn gọi người đến.
Điều khiến ông ta không ngờ tới là, ông ta lại không có cơ hội gặp mặt Minh Lạc.
Minh Thành Phong còn cho người cẩn thận hỏi thăm mới biết được, hóa ra con trai út của ông ta quen biết vị "Tư Tế" thần bí kia. Chả trách ngay cả vị đại lão đó cũng muốn quen biết "Tạ Văn". Tại sao lại đối xử đặc biệt với Minh Lạc như vậy, chắc chắn đều là nhắm vào "Tư Tế".
Minh Thành Phong rất hối hận. Sớm biết con trai út sẽ quen biết được quý nhân như vậy thì lúc trước ông ta đã không nên bỏ qua nó.
Nghĩ đến đây, ông ta lại gửi tin nhắn cho Minh Nghị, thúc giục hắn nhanh chóng trở về.
Không bao lâu sau, Minh Nghị liền trở về nhà họ Minh.
Sắc mặt của Minh Nghị rất âm trầm, trong đầu không thể nào vứt đi được hình ảnh Minh Lạc nhẹ nhàng áp chế hắn, khiến hắn cảm thấy trước kia mình chính là một trò hề.
Minh Thành Phong không chú ý đến sắc mặt của con trai cả. Trước tiên ông ta nhìn ra phía sau Minh Nghị, không thấy con trai út, mặt lập tức sa sầm.
“Minh Lạc đâu? Không phải đã bảo con đưa em trai về sao?”
Minh Nghị mặt không biểu cảm nói: “Nó đã đi cùng người khác rồi.”
“Đi cùng ai rồi? Con làm sao vậy, sao ngay cả chuyện nhỏ này cũng làm không xong!” Trong mắt Minh Thành Phong, cho dù Minh Lạc đã khác trước, lại còn quen biết vị "Tư Tế" thần bí đó, thì sao chứ?
Nó vẫn chỉ là một tên phế vật không có hình thái thiên phú, còn con trai cả của mình bất kể là thiên phú hay những phương diện khác thì đều là A+, chỉ cần xách một cái là có thể đưa người về!
Tâm trạng Minh Nghị vốn dĩ đã không tốt, lười nói thêm lời vô nghĩa với ông ta: “Có bản lĩnh thì tự cha gọi người đi.”
Sau khi vứt lại một câu này, Minh Nghị bước lên lầu.
Minh Thành Phong ở phía sau hắn chửi bới: “Mày nói chuyện với tao như vậy sao! Thật uổng công tao thương mày! Sớm biết mày vô dụng như vậy thì ngay từ đầu tao đã bồi dưỡng Minh Lạc!”
Giọng của ông ta bị một tiếng đóng sầm cửa che mất.
Lúc này Minh Thành Phong mới bắt đầu hoảng sợ.
Vị đại lão kia đang chờ gặp "Tạ Văn", còn ông ta thì đã khoác lác. Nếu không gặp được người thì vị đại lão đó có lẽ sẽ…
Minh Thành Phong lập tức luống cuống, cùng với đó là cảm giác hối hận sâu sắc!
Ông ta bắt đầu điên cuồng gọi điện cho Minh Lạc, nhưng số liên lạc của ông ta đã sớm bị Minh Lạc chặn, căn bản không thể gọi được.
Minh Thành Phong lại đổi thiết bị đầu cuối của thư ký để gọi, Minh Lạc vẫn không nghe máy.
Ông ta nghi ngờ Minh Lạc cố tình, cố tình đối đầu với ông ta, cố tình muốn ông ta hối hận, cố tình muốn hại chết người cha này của nó!
Minh Thành Phong ngã ngồi trên sô pha: “Xong rồi, nhà họ Minh sắp xong đời rồi…”
Thế nhưng Minh Lạc thật sự không phải là cố tình không nghe máy, cậu vừa về là đã đi ngủ.
Cậu ngủ rất say, đến cả tiếng chuông quang não cũng không đánh thức được.
Minh Lạc ngủ một mạch đến ngày hôm sau. Khi tỉnh dậy, cả người đều hơi mềm nhũn.
Cậu sờ bụng, đói quá.
Trước tiên Minh Lạc cúi đầu nhìn thời gian trên quang não, phát hiện có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, còn có tin nhắn mà Lê Nguyên Thanh đã gửi vài phút trước.
Minh Lạc lờ đi những cuộc gọi nhỡ từ số lạ, mở tin nhắn của chiến sĩ Thú Vương ra.
Lê Nguyên Thanh: [Mạng đã sửa được rồi, hôm nay có online không?]
Minh Lạc lười biếng chọt chọt: [Chưa lên đâu, đang nghĩ xem hôm nay ăn gì.]
Lê Nguyên Thanh trả lời ngay: [Sao còn chưa ăn cơm?]
Minh Lạc: [Mới vừa ngủ dậy, còn chưa biết ăn gì.]
Lê Nguyên Thanh: [Cậu muốn ăn gì? Có muốn ăn thịt dị thú không?]
Lê Nguyên Thanh: [Tôi biết có một quán cũng không tồi, tôi gọi cho cậu một phần nhé?]
Minh Lạc: [Là thịt dị thú không có phóng xạ sao?]
Lê Nguyên Thanh khó hiểu. Thịt dị thú là thực phẩm thông thường của họ mà.
Hơn nữa tuy thịt dị thú ít nhiều đều có chút phóng xạ, nhưng tố chất cơ thể của người dân Đế quốc về cơ bản đều không kém, có thể đào thải được. Cho dù không đào thải được hết thì cũng sẽ không gây ra ảnh hưởng gì đến cơ thể.
Lê Nguyên Thanh: [Ở Đế Đô Tinh chắc là không có đâu, chút phóng xạ đó cũng không ảnh hưởng gì.]
Lê Nguyên Thanh: [Hơn nữa cũng có rất ít người sẽ cố tình đi tìm loại thịt dị thú không có phóng xạ đó, đắt lắm. Vị cũng không khác nhau là mấy, căn bản không cần thiết.]
Minh Lạc: [Tôi muốn ăn.]
Lê Nguyên Thanh đã kịp thu hồi tin nhắn.
Lê Nguyên Thanh: [Vậy thì mua.]
Minh Lạc: [Đại Văn nói phải đi hành tinh thú nhân mua thịt dị thú thì mới không có phóng xạ.]
Minh Lạc: [Tinh hạm vừa mới xuất phát, có lẽ phải đợi rất lâu.]
Minh Lạc: [Tôi ăn cái đó chắc là sẽ no được.]
Minh Lạc: [Chỉ là rất đắt.]
Lê Nguyên Thanh: [Không sao, tôi sẽ nghĩ cách kiếm tiền.]
Vừa hay Chris bước vào, thấy Minh Lạc đã tỉnh, vội vàng nói cho cậu biết đồ ăn đã được chuẩn bị xong.
Minh Lạc liền kết thúc cuộc trò chuyện với Lê Nguyên Thanh, còn dặn hắn nghỉ ngơi nhiều, không cần vất vả thi đấu.
Kết quả là hai ngày sau, Lê Nguyên Thanh đột nhiên chuyển cho cậu một khoản tiền lớn.
Minh Lạc đếm lại, đôi mắt ngay lập tức trợn tròn: “Sao… đột nhiên lại nhiều tiền như vậy?”
Giọng Lê Nguyên Thanh thản nhiên: “Bạn cũ rất hào phóng.”
Minh Lạc: “Bạn cũ? Ở tinh vực Thâm Hải anh còn có bạn bè sao?”
Giọng Lê Nguyên Thanh càng bình tĩnh hơn: “Khi có yêu cầu thì họ là bạn.”
Minh Lạc nói: “Bạn bè còn có thể như vậy sao? Là ai?”
Lê Nguyên Thanh: “Tộc Hải Yêu.”
Minh Lạc: “??”
Lê Nguyên Thanh: “Họ đã phong tỏa tất cả các cảng không cho tôi đi, không phải là muốn làm bạn với tôi sao?”
Minh Lạc: “Phụt!”
Tư Tế bị chọc cười.
Cho nên đây là khi có "yêu cầu" thì họ là bạn, còn khi không có "yêu cầu" thì lại trở thành kẻ thù sao?
Thấy Minh Lạc cười, trong mắt Lê Nguyên Thanh cũng nhiễm một chút ý cười, thấp giọng nói: “Muốn ăn gì thì cứ mua.”
---
Cá voi xanh vừa mới trà trộn vào Đế Đô Tinh.
Năng lực của hắn đặc biệt, thế mà lại không một ai phát hiện ra thân phận thật của hắn.
Sau khi đến Đế Đô Tinh, Cá voi xanh liền liên lạc với gián điệp mà mình đã sắp xếp ở đây. Chỉ là còn chưa liên lạc được, hắn đã nhận được cuộc gọi liên tinh vực của quan hành chính.
Quan hành chính: “Ngài đã đến Đế Đô Tinh chưa?”
Cá voi xanh nói: “Vừa mới đến.”
Quan hành chính: “Tôi khuyên ngài nên nhanh chóng trở về một chuyến.”
Cá voi xanh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Quan hành chính: “Có tộc nhân đã phát hiện ra nhân ngư của tộc Hải Thần chân chính ở hải vực. Hiện tại có không ít tộc nhân đang tìm kiếm tung tích của Hải Thần, muốn ngài ấy làm tộc trưởng của tộc Hải Thần chúng ta.”
Quan hành chính chỉ thiếu nước nói thẳng ra rằng, nếu ngài không trở lại, vị trí của ngài sẽ bị thay thế.
Cá voi xanh cười lạnh một tiếng: “Đùa cái gì vậy? Năm đó tổ tiên của chúng ta đã tìm kiếm mấy trăm năm cũng không tìm được tộc Hải Thần, đó chẳng qua chỉ là một truyền thuyết thôi.”
Cá voi xanh còn vô cùng tự tin: “Ta là người mạnh nhất trong tộc, họ kính trọng ta nhất, sao có thể dễ dàng để người khác cướp đi vị trí tộc trưởng của ta được?”
Quan hành chính nghĩ lại thì cũng thấy đúng, liền nói: “Hy vọng ngài sớm ngày trở về.”
Cá voi xanh nói: “Chờ đi.”
Sau khi hai người ngắt kết nối, cuối cùng Cá voi xanh cũng liên lạc được với gián điệp.
Gián điệp này là người đã được cài cắm ở Đế quốc rất lâu, đối với những chuyện lớn nhỏ của Đế Đô Tinh đều rõ như lòng bàn tay.
Cá voi xanh định đi gặp tên thuộc hạ này trước, rồi sẽ khen ngợi đối phương một phen.
Kết quả là chưa đầy nửa giờ, quan hành chính lại gọi đến.
Cá voi xanh không vui: “Lại sao nữa?”
Quan hành chính: “Ngài có thể không cần trở về nữa đâu.”
Cá voi xanh: “?”
Quan hành chính vẻ mặt mệt mỏi: “Thủy Cung đã bị cướp sạch.”
Cá voi xanh: “????”
***
Lời tác giả:
Lê Nguyên Thanh: Sau khi phân phối xong tài sản của tôi thì sẽ bắt đầu phân phối tài sản của người khác.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận