Sáng / Tối
Về vấn đề làm thế nào để cứu con tin.
Bởi vì nơi giam giữ nhóm Hùng Viễn nằm gần khu vực có rất nhiều thú nhân sinh sống. Trừ khi nhóm Hùng Viễn có thể biến hình rồi chạy thoát giống như Quý Minh và Mắt trước đó thì mới có khả năng không bị phát hiện.
Nhưng kỹ năng này chỉ có Minh Lạc mới làm được, mà họ không ai đồng ý để Minh Lạc mạo hiểm như vậy.
Vì vậy muốn cứu những con tin này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng lúc này Minh Lạc lại đưa ra một đề nghị khác: “Tôi muốn gặp Quốc chủ của hành tinh Thú Nhân trước.”
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ, dường như không hiểu tại sao Minh Lạc lại đột nhiên có suy nghĩ này.
Chưa nói đến việc Quốc chủ của hành tinh Thú Nhân này không phải là người dễ gặp như vậy. Cho dù họ thật sự gặp được thì cũng đồng nghĩa với việc hành tung của họ đã bị bại lộ.
Đối với sự an toàn của bản thân họ mà nói, đây là một lựa chọn lợi nhiều hơn hại.
Hiện tại tất cả họ đều đang ở hành tinh sinh tồn. Một khi bại lộ tung tích, muốn an toàn rời khỏi hành tinh sinh tồn sẽ không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Đến lúc đó, e là hai bên đều không thể tránh khỏi một trận chiến.
Minh Lạc lại có tính toán của riêng mình.
Khi Quý Minh tìm được gấu nhỏ, vị Quốc chủ kia rõ ràng đã phát hiện ra họ. Nhưng ông ta chỉ phái A Báo đến để tìm kiếm tung tích của họ. Hơn nữa khi giao tiếp tinh thần với A Báo, Minh Lạc còn moi được một thông tin rất quan trọng -- vị Quốc chủ đó đã dặn dò bọn họ không được xung đột với "người ngoài hành tinh".
Điều này cho thấy ý nghĩ ban đầu của vị Quốc chủ đó không phải là muốn thực sự đánh nhau với họ.
Lại nghĩ đến việc tộc Thú Nhân rất có khả năng là một trong bảy bộ lạc trước đây, Minh Lạc liền nảy sinh ý định gặp vị Quốc chủ này trước.
Và bây giờ, vào khoảnh khắc nhìn thấy Đồ Mãnh, Minh Lạc đã biết cậu đã cược đúng.
Đồ Mãnh trông vô cùng cường tráng, một cánh tay của ông ta thậm chí còn to hơn cả đùi của tất cả mọi người ở đây. Da ngăm đen kết hợp với thân hình này khiến ông ta trông rất hung dữ, nhưng ánh mắt lại trong sáng, chính trực.
Khi hai người nhìn nhau, Minh Lạc cảm nhận được sự tò mò và cảnh giác của ông ta, nhưng không có bất kỳ ác ý nào.
Sau khi Minh Lạc tự giới thiệu đơn giản xong, Đồ Mãnh cũng đã mở lời.
“Tư Tế của Đế quốc?” Ngôn ngữ tinh tế của ông ta thực ra không được chuẩn lắm, còn mang đậm giọng địa phương, nhưng lại nói trúng phóc thân phận của Minh Lạc.
Thực ra Đồ Mãnh cũng không biết tên của Tư Tế Đế quốc. Chỉ là vào khoảnh khắc nhìn thấy Minh Lạc, trong lòng ông ta liền có một trực giác, có lẽ là năng lực cảm ứng của ông ta đã nói cho ông ta biết, đây chính là vị Tư Tế kia của Đế quốc.
Thực tế, ngoài Minh Lạc ra, những người còn lại mà Đồ Mãnh từng gặp cũng chỉ có Cá voi xanh và Tạ Văn.
Không phải là đã thật sự gặp mặt Cá voi xanh và Tạ Văn, mà là đã xem qua video và hình ảnh của họ.
Vì vậy, ngoài Cá voi xanh và Tạ Văn ra, bất kỳ người nào cũng có khả năng là vị Tư Tế Đế quốc thần bí kia.
Nhưng không hiểu sao Đồ Mãnh lại nhận định Tư Tế chính là thiếu niên tự xưng là Minh Lạc trước mặt này.
Minh Lạc cũng không giấu giếm, gật đầu nói: “Là tôi.”
Đồ Mãnh đi thẳng về phía Minh Lạc.
Thế nhưng chưa kịp đến gần, liền thấy cả Cá voi xanh và Tạ Văn đều cố ý vô tình tiến đến bên cạnh Minh Lạc, đề phòng hành vi tiếp cận của Đồ Mãnh.
Ngoài họ ra, còn có một người đàn ông có tướng mạo bình thường khác đang kéo tay Minh Lạc, động tác mang theo ý bảo vệ.
Dường như nhìn ra sự lo lắng của Lê Nguyên Thanh và những người khác, Minh Lạc ngược lại an ủi họ: “Các anh không cần lo lắng, tôi chỉ nói chuyện với Quốc chủ vài câu thôi.”
Cá voi xanh khịt mũi: “Nói chuyện thì nói chuyện, đừng tới quá gần, nếu không lát nữa bị đánh lén thế nào cũng không biết.”
Nhìn đôi tay nhỏ chân nhỏ của Tư Tế nhỏ này, Cá voi xanh thật sự hận không thể lập tức dung hợp gen cho cậu, để cậu trở nên cường tráng như hắn.
Hiếm khi Tạ Văn đứng cùng một chiến tuyến với Cá voi xanh, thấp giọng nói: “Tiểu thiếu gia, cẩn thận một chút thì hơn.”
Lời nói của ông không cố tình hạ thấp, tin rằng Đồ Mãnh có thể nghe thấy.
Đương nhiên, cũng có khả năng là cố ý nói cho Đồ Mãnh nghe.
Đồ Mãnh hiển nhiên cũng hiểu được, không khỏi híp mắt.
Ông ta có thể hiểu được tại sao Tạ Văn lại quan tâm đến vị Tư Tế của Đế quốc này như vậy. Nhưng Cá voi xanh của tộc Hải Yêu, thế mà cũng bảo vệ Tư Tế của Đế quốc?
Hành động của Cá voi xanh nổi tiếng khắp vũ trụ. Dựa theo cái tính cách không sợ trời không sợ đất của hắn, liệu sẽ thần phục trước Tư Tế của Đế quốc sao?
Đồ Mãnh lại dán cho Minh Lạc một cái mác “nguy hiểm”, cười như không cười nhìn Cá voi xanh nói: “Không ngờ có thể gặp được tộc trưởng Cá voi xanh ở đây, thật là ngoài ý muốn.”
Đôi mắt to như chuông đồng lướt qua Tạ Văn và Cá voi xanh, lại nói: “Nghe nói Đế quốc và tộc Hải Yêu liên thủ đối phó Liên Bang, sao thế? Bây giờ hai vị định đến đối phó với tộc Thú Nhân chúng ta sao?”
Cá voi xanh khịt mũi: “Cái nơi rách nát này của ngươi, bổn tộc trưởng còn chưa thèm để mắt đến.”
Đồ Mãnh lạnh giọng nói: “Vậy các vị tự ý xông vào lãnh địa của hành tinh Thú Nhân chúng ta là có ý gì? Chắc không phải là đến tham quan đâu nhỉ?”
Tạ Văn gật đầu: “Câu này đáng lẽ ta phải hỏi Quốc chủ mới đúng. Tộc Thú Nhân vô cớ giam giữ tinh hạm của Đế quốc chúng ta, giam giữ công dân của Đế quốc chúng ta lại là có ý gì? Chúng ta đến đây mua thịt dị thú một cách lịch sự, cao hơn giá thị trường cũng không sao cả, tộc Thú Nhân đãi khách như vậy sao?”
Cá voi xanh không kiên nhẫn như vậy, cười nhạo Tạ Văn: “Thật không biết tính tình của ông sao. Nếu đổi lại là tộc Hải Thần của ta, hắn dám bắt một tộc nhân của tộc Hải Thần thử xem, ta tuyệt đối sẽ san bằng tinh vực của hắn.”
Sau đó vung xúc tu lên, mấy cái xúc tu phồng to ra đến mấy mét, múa loạn xạ trên không trung: “Nói nhiều lời vô nghĩa với hắn ta làm gì? Ai đúng ai sai, cứ đánh một trận là biết.”
Một xúc tu trực tiếp quất về phía Đồ Mãnh!
Mắt Đồ Mãnh trầm xuống, chân bất ngờ giẫm mạnh xuống đất, mặt đất liền rung chuyển.
Ông ta hét lên một tiếng, dồn khí đan điền, hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn giơ lên, định nắm lấy xúc tu của Cá voi xanh.
Đột nhiên, một bàn tay trắng nõn tinh xảo nắm lấy tai Cá voi xanh.
Ngón tay thon dài véo tai Cá voi xanh kéo lên trên, giọng điệu tức giận của thiếu niên vang lên theo: “Sao anh cứ luôn như vậy hả? Không thể nghe người ta nói chuyện đàng hoàng được à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=56]
Anh còn như vậy thì sau này tôi sẽ không thèm để ý đến anh nữa!”
Cá voi xanh bị Tư Tế nhỏ véo tai như một quả bóng xì hơi, tất cả xúc tu đều rụt lại, “Buông tay, buông tay!”
Đau thì không đau, nhưng hắn còn mặt mũi nào nữa!
Minh Lạc không buông, vẻ mặt tức giận.
Xúc tu của Cá voi xanh lại rụt lại một chút, giọng nói nhỏ đi: “Tôi chỉ đùa với hắn ta một chút thôi mà!”
Đáng giận!
Thật sự mất mặt chết đi được!
Cá voi xanh tưởng tượng đến việc tất cả mọi người, bao gồm cả Đồ Mãnh, đều nhìn thấy cảnh hắn bị người khác véo tai, liền cảm thấy mặt mũi mất hết!
Cuối cùng vẫn là Lê Nguyên Thanh tiến lên, kéo tay Minh Lạc ra khỏi tai Cá voi xanh.
Lê Nguyên Thanh: “Được rồi, được rồi, Lạc Lạc đừng giận nữa.”
Cá voi xanh thế mà lại có hơi cảm động.
Không thể ngờ được, cuối cùng đến giúp hắn lại là Lê Nguyên Thanh!
Nể tình hắn ta đã giúp mình tìm lại mặt mũi, chậc, hắn sẽ… cố gắng nhìn Lê Nguyên Thanh thuận mắt hơn một chút vậy.
Ý nghĩ này còn chưa xong thì liền nghe Lê Nguyên Thanh nói: “Đầu của anh ta có bị vặn đứt cũng không sao, lỡ tay cậu bị đau thì sao?”
Cá voi xanh: “…?”
Lê Nguyên Thanh: “Lần sau cứ gọi tôi là được, tôi khỏe hơn.”
Minh Lạc xụ mặt: “Anh ta thật không nghe lời.”
Lê Nguyên Thanh gật đầu: “Ừm, loại người đang trong giai đoạn nổi loạn này, cứ đánh một trận là được.”
Nói xong, hắn xoa đầu Minh Lạc rồi đi về phía Cá voi xanh.
Cá voi xanh lập tức như gặp đại địch: “Anh muốn làm gì?”
Lê Nguyên Thanh túm lấy gáy hắn, kéo người về phía khu rừng bên cạnh.
Cá voi xanh: “!!”
Cá voi xanh: “Con mẹ nó, tôi nói đùa cũng không được sao?!”
Nhưng Lê Nguyên Thanh không phải là Minh Lạc, hắn cũng không nghe lời nói nhảm nhiều như vậy, cứ xách người đi rồi biến mất trong rừng cây.
Rất nhanh, đôi tai nhạy bén của Đồ Mãnh mơ hồ nghe thấy tiếng nói của Cá voi xanh truyền đến từ xa. Đầu tiên là hùng hùng hổ hổ, sau đó mang theo tiếng kêu rên, cuối cùng có chút suy sụp gào lên: “Con mẹ nó, tôi thừa nhận quan hệ của hai người! Hai người là trời sinh một đôi được chưa?”
Diễn biến thần kỳ này khiến Đồ Mãnh ngây người một lúc lâu.
Tình huống gì thế này?
Người đàn ông có vẻ ngoài bình thường vừa rồi là ai?
Thế mà hắn lại phát hiện ra Cá voi xanh kiêng dè người đàn ông này!
Cá voi xanh thế mà cũng sẽ sợ một người sao??
Chẳng bao lâu sau, Cá voi xanh đã trở lại.
Chỉ là hắn không biến trở lại hình người, mà là biến thành một hình thái khác, ngồi xổm trên thân cây, không rên một tiếng.
Nhưng dù là hình thái này cũng có thể nhận ra, giờ phút này hắn đang mặt mũi bầm dập.
Cũng khó trách không chịu dùng hình người.
Không có Cá voi xanh ở đó âm dương quái khí, không khí quả nhiên tốt hơn không ít.
Minh Lạc nói: “Tôi cũng không lừa ông, chúng tôi đến đây quả thực là để cứu đám gấu nhỏ. Gấu nhỏ không hề vi phạm quy định của hành tinh Thú Nhân, các ông giam giữ họ cũng là không đúng, cho nên tôi muốn ông thả hết bọn họ.”
Đồ Mãnh lại dùng tay che lồng ngực, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Vừa rồi lúc ta đến đây, ta cảm giác được dường như có người đang triệu hồi ta, người đó…”
Minh Lạc bình tĩnh nói: “Là tôi.”
Cậu thừa nhận nhanh như vậy, ngược lại khiến Đồ Mãnh nhất thời không biết nói gì.
Vốn tưởng rằng vị Tư Tế của Đế quốc này sẽ tìm cớ, hoặc tìm lý do khác để phản bác ông ta, khiến ông ta tin rằng cậu vô hại.
Không ngờ cậu ta lại dễ dàng thừa nhận như vậy.
Lần này Đồ Mãnh hỏi thẳng: “Ngươi là Tư Tế Hắc Ám sao? Ngươi định khống chế ta?”
Sau đó ánh mắt chuyển sang nhóm Tạ Văn, thản nhiên nói: “Giống như việc khống chế bọn họ nghe lời ngươi, cũng muốn ta nghe lời ngươi?”
Nghe vậy, Minh Lạc sửng sốt một chút.
Tạ Văn lập tức lên tiếng: “Ngươi nói linh tinh gì vậy? Tiểu thiếu gia khống chế chúng ta khi nào?”
Đồ Mãnh liếc ông một cái, trong mắt rõ ràng viết: “Đều như vậy rồi mà còn bảo không bị khống chế?”
Minh Lạc đột nhiên nói: “Tôi hiểu rồi.”
Những người khác đều nhìn về phía cậu.
Minh Lạc nói: “Là vị Tư Tế của tộc Thú Nhân đã nói với ông, tôi là Tư Tế Hắc Ám, đúng không?”
Đồ Mãnh không nói gì.
Tuy nhiên rõ ràng là không cần Đồ Mãnh trả lời, Minh Lạc cũng đã đoán ra được.
Cậu tiếp tục nói: “Hắn ta bảo ông phải cẩn thận tôi, còn nói tôi sẽ khống chế ông. Hắn ta đúng là vừa ăn cắp vừa la làng.”
Cậu nhìn về phía Đồ Mãnh, giọng điệu bình tĩnh nói: “Tôi vẫn luôn cho rằng, giữa Tư Tế và các dũng sĩ thú nhân chỉ là mối quan hệ cung phụng, cũng là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Thú nhân cung phụng Tư Tế, đổi lại, Tư Tế cung cấp huyết mạch đồ đằng cho các người, giúp các người trở nên mạnh mẽ hơn. Thú nhân không thể rời khỏi Tư Tế, Tư Tế cũng không thể rời khỏi thú nhân.”
Thời đại tinh tế và lục địa Hoang Nguyên vẫn không giống nhau.
Trong rừng rậm nguyên thủy, dị thú vô cùng hung mãnh đáng sợ. Đặc biệt là dị thú thường xuyên kết bè kết đội.
Gặp phải dị thú, Tư Tế không có hình thú thì về cơ bản chỉ có thể chờ chết.
Nhưng dị thú lại là nguồn thức ăn của thú nhân, Tư Tế không ăn thịt dị thú thì huyết mạch đồ đằng cũng sẽ dần dần khô cạn mà chết.
Đương nhiên, Tư Tế có thể ăn những thức ăn khác để tinh luyện năng lượng, chuyến hóa thành huyết mạch đồ đằng.
Nhưng thứ nhất là tỷ lệ chuyển hóa rất thấp, hơn nữa sống trong rừng rậm nguyên thủy, ai có thể đảm bảo sẽ không bao giờ gặp phải dị thú chứ?
Chỉ có thời đại tinh tế mới khác, chỉ cần kiếm tiền là có thể đổi được rất nhiều thức ăn.
Cho nên Tư Tế cũng chỉ có thể dựa vào bộ lạc để sinh tồn.
Sở dĩ Tư Tế trở nên quý giá, đơn giản chỉ là vì khan hiếm mà thôi.
Nếu một ngày nào đó quan hệ đổi ngược lại, Tư Tế không còn khan hiếm nữa mà thú nhân mới là khan hiếm, thì thú nhân cũng sẽ trở nên quý giá.
Nhưng đó chỉ là những Tư Tế khác thôi.
Minh Lạc tự tin rằng mình có thể sinh sống một mình trong rừng rậm nguyên thủy, không cần dựa vào bộ lạc.
Nhưng lời này không nhất thiết phải nói với Đồ Mãnh.
Những lời Minh Lạc nói khiến trong lòng Đồ Mãnh dâng lên một cảm giác khác lạ.
Tư Tế… cũng không thể rời khỏi thú nhân sao?
Chưa từng có ai nói với Đồ Mãnh những lời như vậy.
Lịch sử của tộc Thú Nhân rất cổ xưa.
Kể từ khi di cư từ Trái Đất đến vũ trụ, tộc Thú Nhân đã luôn cẩn thận ghi chép lại lịch sử từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Trong các điển tịch ghi chép lại lịch sử của tộc Thú Nhân, mỗi một thế hệ tổ tiên đều nói rằng Tư Tế quan trọng đến nhường nào, Tư Tế cao cao tại thượng như thế nào, Tư Tế quý giá đến mức nào.
Tộc Thú Nhân biệt lập với thế giới bên ngoài không chỉ vì không muốn bị cuốn vào chiến tranh, mà còn là theo tổ huấn do tổ tiên để lại, muốn bảo vệ truyền thừa do Tư Tế để lại.
Cho nên họ không giao du với người của các tinh vực khác, cũng không kết hôn với người của các tinh vực khác. Đó là vì lo lắng huyết mạch sẽ bị lai tạp với các chủng tộc khác, dẫn đến truyền thừa không thuần khiết.
Đồ Mãnh đã nghe quá nhiều về việc tộc Thú Nhân cần Tư Tế đến mức nào. Nhưng đây là lần đầu tiên nghe nói, hóa ra Tư Tế cũng không thể rời khỏi thú nhân.
Đây là đặt thú nhân vào một vị trí cũng rất quan trọng.
Điều khiến tâm trạng Đồ Mãnh càng thêm phức tạp là những lời này lại được nói ra từ miệng một Tư Tế.
Minh Lạc hơi ngẩng cằm: “Tư Tế cũng không thể thực sự khống chế được mỗi một thú nhân. Nhưng vì Tư Tế đã dùng chính huyết mạch đồ đằng của mình để giúp thú nhân thức tỉnh, nên điều này có thể khiến thú nhân nảy sinh cảm giác thân thiết… Điều duy nhất tôi có thể khống chế là huyết mạch đồ đằng. Giả sử trong cơ thể ông có huyết mạch đồ đằng truyền thừa của tôi thì tôi có thể rút nó ra. Ừm, có lẽ ông sẽ bị thương, điều này còn tùy thuộc vào lượng huyết mạch nhiều hay ít. Nếu nhiều thì có thể sẽ bị thương rất nặng, nếu chỉ có một chút thì chắc là sẽ chỉ bị thương nhẹ thôi.”
Minh Lạc chưa từng phân tích năng lực của cậu một cách thẳng thắn như vậy với người khác.
Điều này chẳng khác nào giao ra tất cả át chủ bài của cậu.
Mặt Tạ Văn đen lại. Ông đột nhiên cảm thấy Cá voi xanh vừa nãy nói không sai, tại sao phải nói với tên này nhiều như vậy?
Thật sự không được thì cứ đánh luôn đi!
“Tiểu thiếu gia.” Tạ Văn sắc mặt nặng nề nói: “Đừng nói với hắn như vậy.”
Minh Lạc thì lại hào phóng: “Không sao, đây là sự thật.”
Tạ Văn: “…”
Sao lại còn nói nữa!
Tạ Văn khuyên bảo Minh Lạc không được, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lê Nguyên Thanh. Sao cháu cũng không khuyên bảo tiểu thiếu gia đi!
Nhưng trông chờ vào Lê Nguyên Thanh căn bản là trông chờ sai người. Lê Nguyên Thanh vĩnh viễn chỉ biết ủng hộ Minh Lạc.
Hắn đã từng nói, bất kể Minh Lạc muốn làm gì, hắn đều sẽ không ngăn cản.
Nếu một ngày nào đó Minh Lạc thật sự xảy ra chuyện gì, thì nhất định là do hắn đã chết.
Đồ Mãnh im lặng nhìn họ.
Hắn đột nhiên hiểu ra tại sao chỉ vì một Hùng Viễn yếu ớt như vậy mà vị Tư Tế của Đế quốc này lại bằng lòng mạo hiểm đến hành tinh sinh tồn của họ.
Đó là như cậu ta nói, thú nhân đối với Tư Tế cũng quan trọng như vậy.
Cho nên mới bằng lòng mạo hiểm sao?
Thấy Đồ Mãnh không nói gì, tâm trạng của Minh Lạc thực ra cũng có hơi sa sút.
Dù sao đây cũng là một trong bảy bộ lạc năm xưa. Nhìn thì có vẻ Đồ Mãnh vẫn là hậu duệ truyền thừa của chiến sĩ Thú Vương của cậu, nhưng tộc Thú Nhân đã có một vị Tư Tế. Trước hết không cần biết vị Tư Tế đó tốt hay xấu, ít nhất hiện tại đối với tộc Thú Nhân mà nói, cậu thuộc về ngoại tộc.
Trước đây cậu từng nghe lão Tư Tế nói, ở thời đại Tư Tế còn chưa khan hiếm như vậy, cũng không phải là không có bộ lạc rời khỏi Tư Tế hiện tại để đi theo một vị Tư Tế mạnh hơn.
Minh Lạc nhanh chóng nghĩ thông suốt, nói: “Ông có thể không tin tôi, nhưng tôi vẫn hy vọng ông có thể thả mấy người Hùng Viễn. Hành tinh Thú Nhân muốn hòa bình, Đế quốc chúng tôi cũng hy vọng hòa bình như vậy, Quốc chủ thấy sao?”
Đồ Mãnh từ đầu đã không chủ trương chiến tranh, đây vốn là mệnh lệnh của An đại nhân.
Lúc này ông ta và An đại nhân bất hòa, An đại nhân còn có sát tâm với ông ta. Đồ Mãnh tất nhiên không muốn có thêm một kẻ thù, khiến mình bị kẹp giữa hai phe.
“Ta sẽ đưa bọn họ đến đây.” Đồ Mãnh trầm giọng nói, ánh mắt dừng lại trên người đám A Nhã cách đó không xa, nói: “Ta cũng muốn đưa người của ta đi.”
“Không thành vấn đề.” Minh Lạc không chút do dự mà làm một thủ thế, bảo Quý Minh đứng ở xa thả tất cả đám A Nhã.
Đồ Mãnh vốn định nói đợi ông ta cho người đưa đám Hùng Viễn đến xong rồi sẽ đón đám A Nhã đi.
Không ngờ Minh Lạc lại sảng khoái như vậy, trực tiếp thả đám A Nhã về với ông ta, dường như không chút lo lắng ông ta sẽ lật lọng.
Phải biết ông ta hoàn toàn có thể đưa người của mình đi trước, quay lại giết Hùng Viễn rồi đuổi theo giết bọn họ.
Đến hành tinh sinh tồn, nếu thật sự bị đuổi giết thì bọn họ cũng không chiếm được bất kỳ lợi thế gì.
Tạ Văn mặt không biểu cảm: “Hy vọng Quốc chủ nói được làm được.”
Đồ Mãnh theo bản năng lại liếc nhìn Minh Lạc một cái.
Nhưng Minh Lạc cũng đã tới bên cạnh người đàn ông có diện mạo bình thường kia, đầu dựa vào vai hắn, trên mặt có hơi mất mát.
Thấy sự mất mát trên mặt cậu, trong lòng Đồ Mãnh cũng không hiểu sao lại thắt lại.
Ông ta dường như còn muốn nói gì đó, Tạ Văn trầm giọng nói: “Quốc chủ đi nhanh về nhanh, thời gian của chúng ta có hạn.”
Đồ Mãnh đành phải nuốt những lời định nói vào trong bụng, dẫn đám A Nhã quay về.
Trên đường trở về, Đồ Mãnh im lặng lạ thường.
Ngược lại đám A Nhã thi nhau hỏi A Báo, hỏi hắn sao lại biến thành như thế này.
A Báo liền kể lại trải nghiệm của mình.
Nghe vậy, đám A Nhã đều chấn động: “Anh nói là, vị Tư Tế ngoài hành tinh kia đã giúp anh thức tỉnh lại một lần nữa?”
“Ừm ừm.” Trong mắt A Báo còn mang theo sự cảm kích: “Trước đây khi tôi biến thành hình thú quá lâu sẽ cảm thấy cơ thể rất khó chịu, tứ chi đều đau nhức. Kể từ sau khi thức tỉnh hoàn toàn đã không còn như vậy nữa. Vị Tư Tế ngoài hành tinh đó thật lợi hại.”
Người nói vô tâm, người nghe cố ý, bước chân Đồ Mãnh đột nhiên dừng lại, hỏi: “Cậu ta có nói tại sao trước đây ngươi lại không thức tỉnh hoàn toàn không?”
A Báo nói: “Hình như có nói…”
“Hình như?”
“Bởi vì vị Tư Tế ngoài hành tinh đó khi nói chuyện với mấy người kia thì vẫn luôn nhìn tôi, như thể đang nói chuyện của tôi. Cậu ta trông có vẻ rất tức giận, sau đó liền giúp tôi thức tỉnh. Cho nên tôi đoán trước đó họ hẳn là đang nói chuyện của tôi, chỉ là tôi nghe không hiểu…”
Đồ Mãnh đột nhiên có hơi hối hận vì không phổ cập ngôn ngữ phổ thông ở hành tinh Thú Nhân.
Thực ra ở thời điểm đám Lê Nguyên Thanh vô tình xâm nhập vào hành tinh Thú Nhân, ông ta đã quyết tâm muốn phổ cập ngôn ngữ phổ thông của vũ trụ trên hành tinh sinh tồn. Mặc dù hành tinh Thú Nhân không muốn giao tiếp với người ngoài hành tinh nhưng cũng phải quen thuộc với ngôn ngữ này.
Chỉ là việc phổ cập có hơi khó khăn, cần rất nhiều thời gian. Đồ Mãnh đã sắp xếp cho những người bên cạnh mình đi học trước.
Vì vậy chỉ có những thân tín như Lang Chích mới hiểu một ít.
Sau này An đại nhân đến hành tinh Thú Nhân. An đại nhân nói để giữ gìn truyền thừa của hành tinh Thú Nhân nên đã hủy bỏ quyết định này của Đồ Mãnh.
Tộc Thú Nhân hiếm khi có một vị Tư Tế giúp những thú nhân không thể thức tỉnh thức tỉnh được, còn dạy họ thuần phục dị thú.
Đồ Mãnh vì tôn trọng An đại nhân nên cũng không hề nhắc đến chuyện này nữa.
Càng nghĩ, sắc mặt Đồ Mãnh càng trầm xuống.
Có một số việc không thể nghi ngờ. Vì một khi hạt giống nghi ngờ được gieo xuống, đủ loại chuyện trước đây đều trở thành dấu vết để lại.
Có lẽ là thấy sắc mặt Đồ Mãnh rất khó coi, A Báo vội vàng nói: “Quốc, quốc chủ, ngài đừng giận. Tôi, tôi lúc đó vì muốn giao tiếp với Tư Tế ngoài hành tinh nên đã cố gắng ghi nhớ lời của họ… tuy tôi không biết họ nói gì, nhưng tôi nhớ họ nói như thế nào…”
Đồ Mãnh lập tức nói: “Ngươi thuật lại một lần nữa đi.”
A Báo trí nhớ tốt, lúc đó cũng là vì học ngôn ngữ phổ thông nên đã ghi nhớ cách phát âm và ngữ điệu của họ.
Nhưng họ nói rất nhiều, dù hắn có trí nhớ rất tốt thì cũng không thể nào nhớ hết.
Hắn liền ghi nhớ những câu khiến vị Tư Tế ngoài hành tinh tức giận nhất.
Lúc đó hắn nghĩ, ghi nhớ chuyện này thì sau này có lẽ có thể an ủi cậu…
A Báo ngoan ngoãn thuật lại một lần.
Hắn nói rất chậm, giọng điệu cũng có hơi kỳ quái, nhưng Đồ Mãnh lại nghe hiểu được.
Sắc mặt Đồ Mãnh đột nhiên biến đổi: “Hắn thật sự nói như vậy?”
A Báo gãi đầu: “Tôi chỉ nhớ hình như là như vậy.”
Đồ Mãnh lại cẩn thận hồi tưởng. Những thú nhân mà An đại nhân thức tỉnh, dường như có không ít người cũng có tình huống giống như A Báo.
Trên người họ ít nhiều đều giữ lại một số bộ phận của hình thú.
Nhưng lúc đó An đại nhân đã nói thế nào?
An đại nhân nói: “Bọn họ trước đây không thức tỉnh chính là vì thiên phú bản thân không tốt lắm nên mới bị bỏ lại. Những bộ phận hình thú này không có cách nào thay đổi, đây là nguyên nhân từ chính thiên phú của họ.”
Những thú nhân thành công thức tỉnh cũng không dám đòi hỏi quá nhiều, đều cảm thấy An đại nhân nói đúng.
Nếu họ có thể tự mình thức tỉnh thì đã sớm thức tỉnh giống như những thú nhân khác rồi, tại sao lại bị bỏ lại?
Cho nên là do thiên phú của họ không tốt, không phải Tư Tế không được!
Bây giờ, Tư Tế Đế quốc tên Minh Lạc kia lại nói đây là thức tỉnh giả chứ không phải thức tỉnh thật sự?!
A Báo không biết mình đã nói gì mà khiến sắc mặt Quốc chủ càng khó coi hơn.
Hắn cảm thấy những gì mình ghi nhớ không phải là lời hay ý đẹp, có hơi lo lắng hỏi: “Quốc chủ đại nhân, là, là mấy câu đó có vấn đề gì sao?”
Sắc mặt Đồ Mãnh âm trầm: “A Báo, ngươi tạm thời không thể trở về.”
A Báo sững sờ, vội vàng quỳ xuống: “Quốc chủ, là A Báo làm sai gì sao? Là do tôi quá thân thiết với người ngoài hành tinh sao? Sau này tôi nhất định sẽ không như vậy nữa, ngài đừng đuổi tôi ra khỏi bộ lạc!”
Đám người A Nhã cũng lo lắng, vội vàng xin tha.
“Không phải.” Đồ Mãnh nói: “Ngươi trở về có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
Đám A Báo đều khó hiểu: “Về nhà sẽ gặp nguy hiểm gì? Quốc chủ đại nhân, A Báo không hiểu…”
Đồ Mãnh biết, nếu thật sự như Minh Lạc nói thì tuyệt đối không thể để An đại nhân thấy A Báo.
Một khi để An đại nhân thấy A Báo, An đại nhân sẽ biết chuyện hắn làm đã bị người khác phát hiện.
Đồ Mãnh trầm ngâm một lát, nói: “Ngươi nghe ta, tạm thời đừng trở về, ta sẽ sắp xếp cho ngươi làm việc khác. A Nhã, nếu có người hỏi về A Báo, các ngươi cứ nói hắn đã chết.”
Sau đó Đồ Mãnh lạnh lùng dặn dò, những chuyện liên quan đến A Báo tuyệt đối không được tiết lộ.
Đám người A Nhã dường như cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức thề trước Thần Thú rằng tuyệt đối sẽ không.
Sau khi trở về, Đồ Mãnh cũng không ra mặt mà cho người đi đưa đám Hùng Viễn đến.
Chuyện này truyền đến tai An đại nhân, An đại nhân đích thân hỏi han.
Người Đồ Mãnh phái đi nói: “Thưa Tư Tế đại nhân, Quốc chủ nói bên hành tinh phòng vệ đã đánh nhau với người Đế quốc rồi. Đối phương còn có tộc Hải Yêu hỗ trợ, khó đối phó hơn chúng tôi tưởng, Quốc chủ muốn lợi dụng những con tin này.”
An đại nhân trầm tư một lát, gật đầu, “Vậy đi đi, đừng làm lỡ đại sự của Quốc chủ.”
“Vâng, Tư Tế đại nhân.”
Các thú nhân tập trung tất cả con tin lại, đưa ra khỏi khu vực trung tâm.
Hùng Viễn thật sự cho rằng tộc Thú Nhân và Đế quốc đã đánh nhau, trong lòng gấp đến độ không chịu được. Hắn không muốn làm con tin, đang suy nghĩ cách chạy trốn thì lại thấy, những thú nhân này thế mà lại không dẫn họ đến cảng duy nhất của hành tinh sinh tồn, mà là đi đến một nơi khác.
Hùng Viễn cảm thấy có gì đó không ổn, vì vậy vội vàng trấn an những người khác, bảo mọi người tạm thời đừng nóng vội.
Chờ vào núi Hô Hô, Đồ Mãnh lại xuất hiện, tự mình dẫn đám Hùng Viễn đi tìm Minh Lạc.
Giờ phút này, bên bờ suối nhỏ.
Họ lại săn giết hai con dị thú. Hai con dị thú được nướng đến thơm nức, lúc này một trong hai con đã bị ăn đến chỉ còn lại bộ xương.
Nhưng Tạ Văn lại không có chút tâm trạng nào. Ông nhìn Minh Lạc đang im lặng ăn thịt dị thú, cuối cùng không nhịn được nói: “Tiểu thiếu gia, ngài ăn ít một chút đi, ngài đã ăn cả một con rồi!”
Nếu là trước đây, ông ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản Minh Lạc, chỉ nghĩ Minh Lạc ăn nhiều thôi.
Nhưng kể từ khi biết thực ra cậu ăn những thứ này đều là đang cố chịu đựng, Tạ Văn liền không thể nào nhìn cậu ăn thêm dù chỉ một bát.
Minh Lạc nuốt một miếng thịt, cố nén cảm giác dầu mỡ và ghê tởm xuống, rồi ra vẻ như không có chuyện gì nói: “Không sao, hiện tại còn chưa biết tình hình tên Tư Tế Hắc Ám kia thế nào, tôi bổ sung thêm một chút, để chuẩn bị cho tốt.”
“Nhưng mà…”
Minh Lạc ngắt lời ông ta: “Không sao đâu, ông quên là thực ra tôi ăn rất khỏe sao. Tôi ăn thêm một chút nữa thôi là sẽ không ăn nữa.”
Thế nhưng, trước khi Đồ Mãnh đến, cậu đã bổ sung rất nhiều. Bây giờ lại ép mình ăn mấy trăm cân thịt dị thú, dù cậu cảm thấy mình còn có thể ăn được, nhưng cơ thể cũng đã đến giới hạn.
“Ọe—”
Cậu vừa mới nuốt miếng thịt vào thì đã nôn ra ngay.
Lần này đến mức quá no, nôn ra cả những thứ còn chưa kịp chuyển hóa thành năng lượng đã ăn trước đó!
“Tiểu thiếu gia!” Tạ Văn gấp đến độ mồ hôi đầy đầu.
Minh Lạc rất khó khăn mới kìm được cảm giác buồn nôn, yếu ớt vẫy tay: “Không sao không sao, vừa rồi không cẩn thận bị sặc một chút.”
Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm lấy miếng thịt dị thú trong tay cậu, ném xuống đất.
Minh Lạc có hơi chột dạ liếc hắn một cái.
Lê Nguyên Thanh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.
Minh Lạc tự biết mình đuối lý, nhỏ giọng nói: “Vậy, tôi nghỉ ngơi một chút, lát nữa lại ăn.”
Tạ Văn không nói hai lời, thu dọn hết thịt dị thú còn lại, trầm giọng nói: “Hai ngày này ngài đừng ăn nữa! Tôi biết ngài muốn nhanh chóng bổ sung huyết mạch, nhưng cũng không thể như vậy được. Ngài quên trước đây ngài đã khó chịu đến mức nào rồi sao?”
Minh Lạc chột dạ không dám nói gì.
Cảnh tượng này lại bị Đồ Mãnh, người dẫn đám Hùng Viễn đến, nhìn thấy hết.
***
Lời tác giả:
Đồ Mãnh: Đột nhiên cảm thấy tan nát cõi lòng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận