Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 51 / 72  ·  70.8%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 51
29/05/2026 17:07· 4,678 từ

Cảng tinh hạm quy lớn của Đế Đô Tinh.

Động lực năng lượng tinh hạm viễn chinh cỡ cần là điều mà hạm nhỏ không thể sánh được, trực tiếp cần mười lần.

Nhưng tinh hạm cỡ có một ưu điểm là trên tinh hạm, hoàn toàn không có giác gì, thậm chí không nhận được tinh hạm đang bay, như đang ở trên mặt đất thường vậy.

So với các loại hạm cỡ lớn khác, tinh viễn chinh lại sở nhiều thiết bị giải hơn.

Để người đi viễn không cảm thấy cô đơn trụ, tinh hạm chinh được trang bị loại đồ ăn ngon, trò vui.

Cũng vì thế mà lần trước khi tinh hạm chinh cỡ lớn xuất đều cần chuẩn bị ít vật tư.

Các thùng vật tư thể vận chuyển bằng nút gian được chuyển lên hạm. Có người tinh phát hiện ra, những xe tư được chuyển lên đều là thứ mà người bình thường không được, hơn nữa đều có trị xa xỉ. Đặc biệt những loại rau củ quả quý kia, từng thùng từng thùng như là không cần tiền

Bình thường hệ thống chuyển của tinh hạm đều thể giao cho robot làm.

Tuy nhiên không biết phải là để đề phòng thống robot AI bị nhập hay không mà nhân của tinh hạm này chọn dùng toàn bộ sức người bốc vác.

Không chỉ vậy, binh canh gác bên ngoài tinh sẽ kiểm tra kỹ từng món vật tư, định không có bất kỳ đề gì mới cho qua, để vận chuyển lên tinh hạm. Có nói là cực kỳ cẩn

“Anh có biết chiếc hạm viễn chinh này đi không? Nhìn đống rau quả tươi này xem, là ăn được mấy tháng

“Ăn mấy tháng thì nói, chỉ nói giá cả thì không phải người nào cũng có thể thụ được. Chắc là đại nào đó của Đế Đô Tinh

“Tôi thấy giống hoàng hơn… Anh xem những binh tuần tra này đi, người thường nào cần sự bảo vệ như vậy.”

“Suỵt, đừng nói nữa, dọn xong rồi đi thôi. anh không nghe nói đó sao? Nếu không vì chúng ta thành thạo vận chuyển rau củ quả này thì e là họ cũng sẽ gọi chúng ta đến đây

Họ là những người phụ trách vận chuyển rau quả tươi.

Thực phẩm xanh trong trụ rất khan hiếm, trong trình vận chuyển lại phải cẩn thận với chiếc lá cây. Vì vậy có khá nhiều kinh nghiệm về này.

Nhưng con người ai chẳng tò mò. Thấy ngoài ra còn có từng binh lính đang vận những vật tư quan trọng lòng hiếu kỳ của họ đã đến đỉnh điểm.

Tuy tò mò là nhưng họ vẫn đẩy nhanh độ công việc, sau làm xong thì từng một cẩn thận chuẩn bị đi.

Đúng lúc này, họ thấy một đội binh lính huấn luyện bài bản xếp hàng đi tới đó không xa. Ở giữa còn có vài người mà chỉ liếc mắt một cái là biết phận và khí chất không thường.

Trong đó còn có người vô cùng quen mặt, như thường xuyên xuất trên Tinh Võng.

Mấy công nhân bốc đồng loạt hít một hơi lạnh.

“Bệ, bệ, bệ, bệ

Người đàn ông kia mà lại là Hoàng đế hạ của Đế quốc họ!

Họ đã từng nghĩ nhân của chiếc tinh hạm thể rất không thường, nhưng hoàn toàn dám nghĩ sâu hơn.

Không ngờ lại là thân Hoàng đế bệ hạ!

Tuy nhiên cảnh tượng theo lại càng khiến họ sợ hơn.

Chỉ thấy Hoàng đế hạ của họ đang nói với một thiếu niên vẻ ngoài vô cùng tuổi.

Khi thiếu niên kia chuyện, đầu của Hoàng đế hạ hơi cúi xuống, như đang chăm chú nghe. Thần thái không hề chút qua loa nào, hơn nữa mang theo một tia tôn kính.

Sau khi thiếu niên xong liền tiện tay đưa nước đã uống hết Hoàng đế bệ hạ.

Cậu ta thế mà ném rác cho bệ hạ!

Đáng sợ nhất là đế bệ hạ không chỉ lấy mà còn dùng hai tay để nhận!

“!!”

Chắc chắn là họ mắt rồi!

Thiếu niên này là

Chắc không phải hoàng đâu nhỉ?

Không đúng, cho dù hoàng tử thì cũng không Hoàng đế bệ hạ đích thân hầu hạ vậy chứ!

Họ trợn to mắt nhìn rõ hơn một chút. thật đáng tiếc, thiếu và bệ hạ đều lên tinh hạm.

Mấy công nhân bốc kìm nén sự kinh ngạc khó hiểu trong lòng, đi vừa ngoái đầu lại.

Trên tinh hạm.

Sau khi Minh Lạc nhóm Tạ Văn lên tinh một chiếc khoang trị cũng được cẩn thận vào.

Người nằm trong khoang liệu không ai khác chính Tạ Vi.

Tạ Văn hỏi Lê Thanh: “Em ấy sẽ ngủ lâu?”

Lê Nguyên Thanh: “Ba

Trên mặt hắn đang mặt nạ ngụy trang. Tin hắn còn sống vẫn được công bố ở quốc. Để không gây chấn khi có người ngoài, hắn đều ngụy trang một chút.

Tạ Văn gật đầu: ba ngày sau nếu lại em ấy hôn mê có ảnh hưởng đến hải tinh thần của em không?”

Lê Nguyên Thanh: “Sẽ

Truyền thuyết kể rằng hát của nhân ngư có năng thôi miên và ảo giác.

Nhưng thực ra cũng nhất thiết phải hát.

Bản thân tiếng hát ra cũng là một loại tải tinh thần lực.

Vì vậy Lê Nguyên đã trực tiếp dùng tinh lực để khống chế hậu Tạ Vi ngủ

Muốn đến tộc Thú Tạ Văn không thể để Vi ở lại Đế một mình.

Huống chi hiện tại chưa biết làm thế nào giải trừ mối quan ký sinh trên người mang người theo bên cạnh thích hợp nhất.

Nhưng trong cơ thể Vi còn có một hạt sinh, không ai hạt giống ký sinh có phương pháp truyền tin biệt hay không. Vì vậy Lê Thanh dứt khoát khiến Tạ Vi vào giấc ngủ say.

Loại ngủ say này khiến cả thức hải tinh cũng yên lặng chìm giấc ngủ. Dưới sự túng tinh thần mạnh mẽ tộc nhân ngư, hạt giống ký trong cơ thể Tạ Vi hiện cũng hoàn toàn im lặng, như cũng ngủ say theo thể.

Điều Minh Lạc lo hơn là: “Đại Văn, ông chắn muốn đi cùng Ông đi rồi thì quốc phải làm sao?”

Vẻ mặt Tạ Văn nhiên: “A Lâm chuẩn bị về rồi.”

Đế quốc đã xác thân phận Thái tử của Dực Lâm, để hắn về cai quản quốc tất nhiên sẽ không có đề gì.

Minh Lạc nghĩ đến tuyến Liên Bang dường như sự không có chuyện tiền đầu hàng của Bang đều đã giao vào cậu. Nếu Đế quốc không lui thì rất có khả năng sẽ Liên Bang thẹn quá hóa cá chết lưới rách.

Người này quả nhiên thể nhắc đến, vừa nhắc Văn Dực Lâm gọi điện tới.

Cách một quãng xa Lạc vẫn có thể nghe giọng nói oán trách Văn Dực Lâm với Văn: “Tại sao không phải con đi cùng tiểu thiếu gia tộc Thú Nhân?”

Giọng điệu Tạ Văn cho phép thương lượng: “Mục quan trọng nhất của đi này vẫn là của mẹ con. Bà ấy vợ con hay vợ ta?”

Văn Dực Lâm: “Bà là mẹ con! Hơn nữa, Hoàng đế hay là Hoàng đế? Chuyện Đế quốc lẽ ra cha xử lý mới đúng chứ.”

Tạ Văn: “Con sẽ là Hoàng đế thôi.”

Văn Dực Lâm: “…”

Văn Dực Lâm: “Các từng người một, có vợ không cần anh em, cần con trai nữa không?”

Văn Dực Lâm: “Tình thật đáng sợ! Con thề này con sẽ không hôn!”

Hắn mới không muốn thành kẻ trọng sắc khinh như vậy!

Mọi sự phản kháng bị Hoàng đế bệ hạ chối một cách vô

Văn Dực Lâm đành gánh vác trọng trách của quốc ngay từ khi trẻ.

Tất cả nhân viên vào vị trí, vật tư đã được trang bị đủ, tinh hạm viễn từ từ khởi động, rời Đế Đô Tinh.

Đối với những người xuyên bay qua bay lại trụ, du hành các vì sao là chuyện vô cùng nhàm chán.

Cho dù Tạ Văn rất lâu không rời khỏi Đô Tinh nhưng vẫn thấy vũ trụ rất chán.

Chỉ có Minh Lạc cảm thấy vũ trụ rất ẩn, cũng rất thần cho nên đặc biệt ngồi bên mạn tàu ngắm vũ trụ.

Tộc Thú Nhân cũng ẩn không kém. Có lẽ cả chiếc tinh hạm người hiểu rõ tộc Nhân nhất chỉ có Lê Thanh.

Vì vậy vừa lên hạm, Tạ Văn liền cùng Nguyên Thanh bàn bạc hoạch trong phòng điều tổng.

Bản đồ tinh vực trụ trong mắt họ giống một bản vẽ mặt đặc biệt là Lê Thanh. Hắn nắm rõ vị của từng hành tinh như lòng tay.

Minh Lạc lặng lẽ một lúc, phát hiện các tinh trên bản đồ vực phân bố quá đặc, muốn nhớ hết vị quả thực không phải chuyện dễ

Cậu dứt khoát không phiền hai người họ, tự ra khỏi phòng điều tổng, mang theo các trang trí cùng đi đến mạn tàu ngắm vũ trụ.

Cậu lấy từng vật trí ra, giọng hơi áy nói: “Xin lỗi, chỉ thể tạm thời để người đi theo bên cạnh với hình thái này.”

Đây là quyết định nhất của Tạ Văn và Nguyên Thanh.

Hiện tại ngoài họ không ai biết những vật trí này là người tỉnh thực sự.

Còn về việc Tư bên tộc Thú Nhân có lực này hay không, không thể biết hết

Nhưng khi ra ngoài, nhiều người vây quanh Tư thì càng chứng tỏ phận của Minh Lạc đơn giản, như vậy nguy cũng sẽ rình rập cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=51]

Chi bằng để họ vệ Minh Lạc dưới hình này. Vừa có thể mắt người khác, biết còn có thể đánh úp ngờ.

Đám người Khúc Đại liên tục lắc đầu.

Thực tế, được đi bên cạnh Minh Lạc là mắn mà người khác hàng cũng không tới có được hay không!

Họ đều phát hiện rằng, chỉ cần đi theo cạnh Tư Tế thì hải tinh thần lúc cũng ở trạng thái no nhất.

Lâu dần, lờ mờ có cảm giác cấp bậc thần lực dường như tăng lên.

Họ có ngốc mới cơ hội này cho người

Minh Lạc xoa đầu người, “Tôi còn chuẩn bị nhỏ cho mọi người, mọi người có thể thoải mái hơn một chút.”

Giường nhỏ của mỗi đều không giống nhau.

“Tiểu Quý ngủ cái kem này, Đại Ngọ ngủ giường ánh trăng này, Lục… ừm.”

Bởi vì Tiểu Lục một cục bùn, thật sự biết làm giường gì cậu ta thì tốt. nên Minh Lạc dứt khoát một miếng vải buộc vào giữa của Quý Minh và Khúc Đại làm cho cậu ta cái vải.

Tiểu Lục rất vui. vì ở hình thái thiên của cậu ta là ‘vật vô tri’, không nói chuyện cũng không thể chuyển, chỉ có thể lặng lẽ một cái lỗ trên võng vải biểu thị sự vui mừng mình.

Quý Minh và Khúc Ngọ nhìn mà đỏ cả

Cái tên Tiểu Lục gần đây đúng là sủng trong lòng Tư Tế nhân, đi đâu cũng mang theo!

Rõ ràng họ mới người đi theo Tư Tế nhất! Kết quả cậu vừa đến, Tư Tế tức thiên vị.

Kết quả Tiểu Lục quá vui mừng, nhất thời kiểm soát tốt bộ nuốt chửng nên đã sạch cả cái giường vải.

Cục bùn rơi “bộp” cái xuống đất, lăn lông sang bên cạnh.

Minh Lạc đang định nhặt thì thấy một binh đi ngang qua đã xuống nhặt lên.

Minh Lạc: “Đợi đã, dùng đồ bọc lại, nó độc.”

Binh lính sững sờ, vẫn lấy ra một tờ giấy bọc cục bùn rồi đưa trả vào Minh Lạc.

Dưới sự huấn luyện Minh Lạc, Tiểu Lục hiện đã không còn đụng cái gì là nuốt đó nữa.

Có không ít binh đi theo, họ đều là của quân đoàn đệ Tinh hạm viễn chinh đa chỉ có thể chở 3000 người. Hơn 3000 người này do Tạ Văn đích thân tuyển

Chỉ là người của đoàn đệ nhị về cơ chưa từng gặp Minh đều chỉ biết mình theo bệ hạ ra ngoài một nhiệm vụ bí mật.

Vì vậy khi đi qua mạn tàu nhìn thấy này, bước chân của đều hơi khựng lại.

Bên mạn tàu, một niên giống như đang chơi gia đình, đặt từng búp bê động vật lên chiếc giường nhỏ.

Thiếu niên có ngoại tinh xảo xinh đẹp. Những búp bê động vật thông minh cũng đều cùng đáng yêu, nhìn mà người ta không nhịn được mỉm

Sau khi trả lại bùn, binh lính không quên một câu: “Mấy này đều là đồ của cậu à? Phải cẩn một chút, nếu không rất dễ chúng tôi giẫm phải, sẽ bị đấy.”

Rõ ràng là coi vật trang trí nhỏ này đồ chơi.

Thực ra trong lòng càng tò mò hơn là: tiểu thiếu gia ai, đi theo chơi

Khi nhận được nhiệm này, quân đoàn trưởng đã họ. Nói nhiệm lần này rất quan hơn nữa có thể sẽ nguy hiểm, nhất định phải thận

Không ngờ lại còn tiểu thiếu gia đi theo

Nhưng họ đều nhớ thân phận của mình. Có lên chiếc tinh hạm thì thân phận đều không quá đơn giản.

Cho dù người ta sự là tiểu thiếu gia chơi thì đó cũng chuyện của người ta.

Minh Lạc cười với “Cảm ơn.”

Mấy binh lính lại nhìn mấy con búp bê trí của Minh Lạc, này mới rời đi.

Đợi họ đi rồi, Lạc mới nói: “Binh lính Đế quốc chúng ta rất tốt bụng.”

Quý Minh, người cũng thân từ quân đoàn, kiêu ưỡn ngực. Đó là chắc chắn!

Mấy ngày sau đó, Lạc đều ngồi ở chỗ Thỉnh thoảng là một cậu, nhưng phần lớn gian còn có một người ông cao lớn ở bên cạnh.

Đôi khi bệ hạ sẽ đến, không biết nói với cậu.

Rất nhanh, mọi người tinh hạm đều biết trên tinh hạm này có tiểu thiếu gia cực xinh đẹp, thích búp bê. nào cũng cùng đám búp bê nhìn bầu trời sao ngoài vũ cảnh đẹp ý vui vô

Dần dần, thường xuyên binh lính cố ý vô đi ngang qua cửa mạn tàu, chỉ để thoáng qua vị thiếu niên truyền thuyết kia.

Chuyến du hành vũ dài đằng đẵng cũng vì niên này mà trở bớt nhàm chán hơn.

Lại qua mấy ngày, hạm cuối cùng cũng dừng

Lê Nguyên Thanh chỉ bản đồ tinh vực nói: trước chính là hành phòng vệ của tộc Nhân. Hành tinh sinh tồn nằm sau hành tinh phòng vệ.”

Đối với tộc Thú hành tinh phòng vệ giống một pháo đài, cấm cứ ai xâm nhập gia viên phía sau của

Tạ Văn liền nói “Nhóm Hùng Viễn vẫn còn trong tay họ. Ta ra mặt đàm phán họ trước.”

Có con tin trong đối phương đồng nghĩa với phải khách sáo trước

Minh Lạc lại đột nói: “Gấu nhỏ không ở tinh phía trước này.”

Nghe vậy, Lê Nguyên và Tạ Văn đều nhìn phía cậu.

Tạ Văn: “Tiểu thiếu ngài chắc chắn chứ?”

Minh Lạc: “Chắc chắn.”

Hùng Viễn là do tay cậu thức tỉnh. Những đồ đằng do thức tỉnh thì cậu có cảm ứng mơ hồ. cách quá xa thì cũng chỉ thể cảm nhận được vị trí khái, cùng với trạng thái sót của đối phương.

Nhưng Minh Lạc phát rằng Hùng Viễn không ở tinh ngay phía trước. vì theo cảm ứng cậu, Hùng Viễn ở nơi hơn, xa hơn nữa.

Lê Nguyên Thanh nói: ra họ đang ở hành sinh tồn.”

Tạ Văn nhíu mày: này hơi khó giải quyết. Thanh, cháu đã từng hành tinh sinh tồn, có biết hành tinh sinh nằm ở hướng nào của tộc Nhân không?”

Có hành tinh phòng ở phía trước, vị trí hành tinh sinh tồn tộc Thú Nhân vẫn là một bí mật.

Chỉ khi thông qua tinh phòng vệ, họ mới thể xác định được hướng của hành tinh tồn.

Lê Nguyên Thanh lắc “Năm đó chúng cháu vô đi theo dị thú không rồi xuyên qua sâu để đến đó. Vị cụ thể quả thực không rõ

Tạ Văn trầm giọng “Xem ra vẫn phải đàm trước.”

Minh Lạc đột nhiên “Tôi biết đại khái hành sinh tồn ở hướng

Lần này Tạ Văn sự có hơi ngạc nhiên: biết?”

Minh Lạc nói: “Tôi thể cảm ứng được vị đại khái của gấu Nếu gấu nhỏ ở tinh sinh tồn thì chúng có thể đi theo cảm ứng.”

Lúc này Tạ Văn nhớ ra chuyện này. Lúc giữa ông và tiểu gia cũng có loại ứng này.

Tạ Văn: “Tốt quá, chúng ta hoàn toàn có tránh hành tinh phòng đi đến hành tinh tồn từ hướng khác. Nhưng

Tạ Văn lại nghĩ điều gì đó, hỏi Lê Thanh: “Ta nhớ cháu nói, bên cạnh hành sinh tồn là khu vực sâu hoạt động mạnh, dễ có chảy không gian vặn vẹo?”

“Không sai.” Lê Nguyên nói: “Tộc Thú Nhân chỉ một hành tinh phòng nhưng họ chưa bao lo lắng. Một là vì tin chắc hành tinh sinh tồn sau hành tinh phòng vệ không bị phát hiện. Hai là đi vào hành tinh sinh từ hướng khác thì dễ gặp dòng chảy không gian ở vực lỗ sâu hoạt động

Một khi bị cuốn gần đó, rất có khả sẽ chui vào một sâu khác, cũng có năng bị lạc trong khu không người của vũ trụ. Đến đó rắc rối còn lớn hơn.

“Cho nên tốt nhất là đi vào hành tinh tồn từ hướng hành phòng vệ này.”

Minh Lạc hiểu rõ lợi hại trong đó, không cảm thán một tiếng: tinh hạm có thể hình thì tốt biết mấy, vậy họ sẽ không phát hiện chúng ta.”

Nghe vậy, Tạ Văn Lê Nguyên Thanh bỗng nhìn một cái. Hai người nghĩ đến điều gì sau đó cùng mỉm cười.

Minh Lạc: “?”

Minh Lạc còn đang ngác thì thấy Tạ Văn quang não ra, gửi tin nhắn.

Tạ Văn: [Tộc trưởng voi xanh, đã lâu không Tế rất nhớ

Cá voi xanh: [Lúc Đế quốc cậu ấy tuyệt như vậy, sao có nhớ ta?]

Cá voi xanh: [Hừ, tưởng ta không biết các lại muốn lừa ta gì?]

Cá voi xanh: [Đừng mơ.]

Tạ Văn không trả thong thả đợi một phút, nhiên lại nhận được tin nhắn.

Cá voi xanh: […Cậu muốn cái gì?]

Lê Nguyên Thanh cũng một tin nhắn qua: [Đến đi, Lạc Lạc bị nạt rồi.]

Cá voi xanh trả ngay lập tức: [Mẹ kiếp.]

Cá voi xanh phẫn [Dám bắt nạt người của Hải Thần ta, chờ

Sau đó Lê Nguyên lại nhìn Tạ Văn, hơi cười.

Minh Lạc: “???”

Tinh hạm nghỉ ngơi đốn tại chỗ, chờ đợi voi xanh.

Lê Nguyên Thanh vốn rằng phải đợi mấy ngày. ngờ chưa đầy nửa chiến hạm của Cá xanh đã yêu cầu liên

Lê Nguyên Thanh kết với yêu cầu liên lạc chiến hạm đối phương, ngạc hỏi: “Nhanh vậy

Cá voi xanh cười một tiếng: “Đương nhiên rồi, ta là tộc Hải mà.”

Phía sau Cá voi Mắt vừa thấy Lê Nguyên vui mừng đến mức bốn con mắt đều lên: “Thần biển sâu chứng cuối cùng cũng gặp lại ngài, hạ vô cùng nhớ ngài.”

Mắt lại nói: “Chúng đã đi theo chiến hạm các ngài suốt chặng đã đến từ lâu Tộc trưởng Cá voi xanh căn thời gian, đợi tại chỗ giờ mới liên lạc với các đấy.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Cá voi xanh: “…Ngươi nó câm miệng cho ta!”

Mắt cười hề hề tiếng.

Cá voi xanh cảm hơi mất mặt, mặt không cảm nói: “Rốt cuộc chuyện gì, có gì mau!”

Phải nói rằng, chiến tàng hình hoàn toàn của voi xanh quả thực người ta kinh ngạc. thể đi theo tinh hạm đám Lê Nguyên Thanh lâu như mà ngay cả Lê Nguyên Thanh không phát hiện ra.

Nhưng càng lợi hại tốt, Lê Nguyên Thanh chủ nói rõ mục đích.

Cá voi xanh cười một tiếng, trong lòng vô hài lòng, Đế quốc có lúc phải cầu hắn! Bên ngoài vẫn lạnh nói: “Được rồi, lên đây đi.”

---

Tộc Thú Nhân.

Khi tinh hạm của Nguyên Thanh xuất hiện gần tinh phòng vệ, Quốc tộc Thú Nhân liền được tin tức.

“Tư Tế, người của quốc đến rồi.” Đồ Mãnh tin tức truyền đến hành tinh phòng vệ Tư Tế.

Tư Tế nhìn cũng nhìn, nói thẳng: “Đánh.”

Đồ Mãnh ngẩn ra, “Không đàm phán với họ sao?”

Ánh mắt Tư Tế lại trên người Đồ Mãnh, “Không cần thiết. Đối kẻ giả mạo không phải có lòng đồng cảm Cứ để chúng táng thân trong trụ, như vậy mới không còn vô lễ với Thần Thú

Đồ Mãnh nói: “Đã

Đồ Mãnh ra khỏi đá, tâm trạng lại không tốt lắm.

Thú nhân kính sợ Thú, sống cuộc sống biệt với thế giới bên Họ không giao du người ngoài hành tinh, nhưng sẽ không giết người vô tội.

Năm đó đám Lê Thanh vô tình xông vào, Mãnh cũng chỉ cho đưa họ rời đi thôi.

Theo báo cáo từ tinh phòng vệ, trên chiếc hạm kia ít nhất vài ngàn người.

Ý của Tư Tế phải giết chết cả mấy người này sao?

Đồ Mãnh không biết lòng có cảm giác gì, có hơi không mái.

Ông ta biết, mệnh của Tư Tế thì bản ông ta nên phục

Nhưng đó là mấy mạng người.

Tại sao tộc Thú lại biệt lập với thế bên ngoài, chính là không muốn bị cuốn chiến tranh vũ trụ.

Họ không sợ chiến nhưng lại không thích chiến

Tố chất cơ thể tộc Thú Nhân có thể tốt nhất trong vũ Nhưng cũng không biết sao, chủng tộc càng mạnh việc sinh sản càng khó khăn.

Việc sinh sản của Thú Nhân cũng khó khăn, lệ sinh sản mỗi đều giảm xuống. Điều khiến các thú nhân càng kính trọng sinh mệnh, kính sợ nhiên, cũng kính sợ Thần Thú.

Tư Tế cũng dạy phải kính sợ Thần Thú, vừa rồi lại có nói ra câu bảo ta giết chết mấy ngàn một cách nhẹ nhàng như vậy. này khiến Đồ Mãnh cảm thấy tia… khó chịu sau khi tưởng bị xung đột.

Trực giác ông ta bảo không nên như vậy.

Tư Tế càng nên… trọng sinh mệnh hơn.

Đồ Mãnh không lập ra mệnh lệnh này, bước xoay chuyển, đi về Hùng Viễn.

Lúc này, trong hành sinh tồn không có bất sự tồn tại nào khoa học kỹ thuật. có thú nhân nào phát ra một chiếc chiến hạm tàng hoàn toàn đã xuất hiện trên trời hành tinh sinh tồn.

Không lâu sau, trong rừng nguyên sinh xuất hiện thiếu niên.

Cậu chỉ có một thân hình gầy yếu, trông vẻ trói gà không

Vận may của thiếu không tốt, vừa đáp xuống liền rơi vào giữa con dị thú.

Hai con dị thú tức coi thiếu niên là tiêu.

Dị thú đói bụng ngày vốn đang tàn sát nhau, đều muốn coi phương là thức ăn. ngờ trời lại ban cho món điểm tâm như vậy, không trông dễ bắt mà còn có rất ngon, nước miếng chúng đầu chảy ròng ròng.

Thiếu niên: “Các ngươi ăn ta sao?”

Hai con dị thú từ đến gần, giống như vờn chuột.

Thiếu niên lặng lẽ khóa áo khoác xuống, để ra… một đống vật trí nhỏ treo rậm bên trong áo khoác: “Vậy hỏi xem họ có đồng ý đã?”

Ngay sau đó, bạch ngụy trang vung ra hai xúc tu khổng lồ, chặt lấy hai con thú trong nháy mắt.

Mãng xà đen không thua kém, cắn vào chỗ của một con trong đó.

Một con nhện bay phun tơ trói chặt tứ của dị thú lại nhau.

Cự thú viễn cổ lồ giẫm một chân xuống, con dị thú trực bị giẫm gãy xương

Minh Lạc hít sâu hơi, nuốt nước miếng xuống, quá, hình như tôi thấy mùi rồi.”

Hai con dị thú:

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận