"Nhìn tôi có no bụng không?" Châu Thừa Trạch đang ăn dở thì ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Nghiêm Khả.
Hoàn toàn không động đũa, Nghiêm Khả vẫn nhìn chằm chằm vào Châu Thừa Trạch ngẩn người, y sững lại, ban đầu vì ngượng muốn rút ánh mắt lại, nhưng nghĩ mình cũng không làm gì trái lương tâm, nên không chịu, càng nhìn Châu Thừa Trạch một cách trần trụi hơn.
"Nhìn xem có rụng miếng thịt nào không?"
"Tôi không biết tôi đẹp trai đến mức, chỉ cần nhìn tôi là cậu có thể no." Châu Thừa Trạch buông tay xuống, không ăn cơm nữa, miệng thì trêu chọc Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả bị sự vô liêm sỉ của người này làm cho choáng váng, mãi một lúc sau mới nói: "Tôi muốn xem mặt cậu dày đến mức nào."
Nói xong câu này, Nghiêm Khả cuối cùng cũng cúi đầu xuống, cầm thìa xúc một miếng cơm nhỏ cho vào miệng. Bất ngờ thay, món cơm này rất ngon, khiến Nghiêm Khả vốn tự cảm thấy không đói bụng lại ăn ngon miệng.
Châu Thừa Trạch thấy y ăn rất ngon, mỉm cười, cũng cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Quán này nằm ngay cổng trường, món nổi tiếng nhất của quán là cơm rang thịt heo xào chua ngọt, đắt hơn một chút thì có cơm bò xào tiêu đen, có khá nhiều học sinh thích đến ăn. Mặc dù hình thức bình thường, nhưng thắng ở hương vị, hoàn toàn có thể làm món điều vị cho những học sinh đã chán ngấy những món ăn lặp đi lặp lại trong căng tin.
Bữa sáng không ăn, buổi sáng chỉ ăn mấy gói đồ ăn vặt không dinh dưỡng, Nghiêm Khả hoàn toàn bị khơi gợi sự thèm ăn, một đĩa cơm lớn ăn sạch sẽ.
"Còn nữa không? Gọi thêm một bát nữa không?" Châu Thừa Trạch thấy y thật sự đói, hỏi y có muốn ăn nữa không.
Nghiêm Khả lập tức lắc đầu, từ chối dứt khoát: "Không."
"Vậy chúng ta về thôi, lát nữa vào học rồi." Nói xong, Châu Thừa Trạch quét mã QR trên bàn thanh toán, rồi đi ra ngoài trước.
Nghiêm Khả cũng đi ra ngoài, nhưng đi ngược hướng với Châu Thừa Trạch.
"Cậu đi đâu vậy?" Châu Thừa Trạch gọi y lại.
Nghiêm Khả vẫy tay, phong thái ngông nghênh: "Cứ đi học đi, đừng bận tâm đến tôi."
Châu Thừa Trạch không nói hai lời, đi đến kéo cổ tay Nghiêm Khả, dẫn y vào trường.
Nghiêm Khả vội vàng: "Cậu phiền phức quá vậy? Tôi có đi học hay không thì liên quan gì đến cậu?"
"Thật sự không liên quan gì đến tôi, nhưng vừa nãy giáo viên chủ nhiệm thông báo tôi đưa cậu về." Châu Thừa Trạch thực ra đã thấy tin nhắn của giáo viên chủ nhiệm khi còn chưa ăn cơm, đối phương nghĩ Nghiêm Khả và cậu đang nghỉ ngơi cùng nhau ở phòng y tế. Mặc dù không biết tại sao giáo viên chủ nhiệm lại muốn Nghiêm Khả về, cậu cũng không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng trong lòng có một giọng nói luôn thúc giục cậu, tuyệt đối không thể để Nghiêm Khả trốn học dưới mắt mình.
Nghe nói là yêu cầu của giáo viên chủ nhiệm, Nghiêm Khả nhạy cảm nhận ra có gì đó không đúng: "Gọi tôi về làm gì? Bình thường trốn học cũng có thấy quản đâu."
"Không biết, thầy ấy không nói." Châu Thừa Trạch nói thật.
Biết Châu Thừa Trạch không cần phải nói dối, Nghiêm Khả suy nghĩ một chút, liền đoán ra rốt cuộc là ai mới có thể khiến giáo viên chủ nhiệm chưa bao giờ quản y lại gọi y về trường.
Nghiêm Khả không giãy giụa nữa: "Cậu buông tay ra, tôi tự đi được."
Châu Thừa Trạch thấy y thật sự không có ý định trốn học nữa, cuối cùng cũng buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=7]
Hai người đi lên cầu thang trước sau, đến tầng của lớp 7, Nghiêm Khả không về lớp cùng Châu Thừa Trạch, mà rẽ một cái đi về phía văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
"Cậu đi đâu vậy?" Châu Thừa Trạch gọi y.
Nghiêm Khả không quay đầu lại, chạy biến mất.
Đi đến bên ngoài văn phòng thầy Hác, Nghiêm Khả tinh mắt nhìn qua cửa sổ thấy đối diện thầy có một người mà y không muốn gặp chút nào, nhưng đối phương đã tìm đến trường rồi, chứng tỏ sự kiên nhẫn cũng đã cạn.
"Cốc cốc" hai tiếng, Nghiêm Khả gõ cửa xong, không đợi người bên trong trả lời, liền đẩy cửa phòng làm việc ra, thản nhiên bước vào.
"Thầy." Nghiêm Khả đứng lại, chào hỏi xong không nói thêm lời nào.
Thầy Hác ngẩn người, vội vàng cười nói: "Ôi chao, Nghiêm Khả đến rồi, Nghiêm tiên sinh, chỗ này để lại cho hai cha con, tôi không làm phiền nữa."
Nói xong, thầy Hác đang định đi ra ngoài theo cánh cửa đã mở, thì nghe thấy tiếng "bốp" một cái, sợ đến mức ông vội vàng quay đầu lại, liền thấy Nghiêm Khả bị đánh lệch cả đầu.
Dùng lưỡi liếm lợi dưới, Nghiêm Khả nếm được một chút mùi máu tanh, "khạc" một tiếng, y mặt lạnh lùng nhìn Nghiêm Cường: "Có chuyện thì nói, nếu chỉ đến để đánh tôi, tôi không có thời gian tiếp."
Nghiêm Cường mới hơn bốn mươi, trông không già, nhưng vì quá tức giận, gân xanh nổi đầy mặt, như thể giây tiếp theo sẽ vung nắm đấm đánh Nghiêm Khả.
Thầy Hác chưa từng thấy cảnh tượng này, run rẩy đi tới: "Cái này... Nghiêm tiên sinh, ngài có gì thì nói chuyện tử tế, Nghiêm Khả nó vẫn còn là một đứa trẻ."
"Thầy Hác, làm phiền thầy ra ngoài một chút." Nghiêm Cường mặt lạnh lùng, lời nói ra đã thuyết phục được thầy Hác đang muốn ngăn chặn sự việc tiếp diễn.
"...Được, được, hai người nói chuyện tử tế đi." Thầy Hác vừa nói vừa lùi ra khỏi phòng làm việc. Ông vốn nghĩ Nghiêm Cường đến trường tìm Nghiêm Khả lần này chỉ đơn thuần là quan tâm con trai mình, không ngờ Nghiêm Cường trông có vẻ nho nhã lại ra tay ngay lập tức, dáng vẻ tức giận đó không giống một người cha, mà giống một... tội phạm hơn.
Đợi đến khi thầy Hác đi ra ngoài, Nghiêm Cường trợn tròn mắt: "Tao cho mày đi học, là để mày trốn học à?"
Nghiêm Khả lười nói nhảm với ông, mím môi không nói một lời, dáng vẻ đó như thể trong cả phòng làm việc ngoài y ra không có ai khác.
Nghiêm Cường vừa thấy dáng vẻ đó của y liền tức giận, yếu tố bạo ngược trong lòng không ngừng sôi sục: "Đúng là mẹ kiếp giống hệt mẹ mày, chẳng có chút tiền đồ nào!"
Nghe ông nhắc đến mẹ mình, Nghiêm Khả quay đầu lại, trừng mắt nhìn Nghiêm Cường: "Ông có giỏi thì nói lại lần nữa."
Nghiêm Cường có lẽ không ngờ Nghiêm Khả lại phản bác mình, ngẩn người một lát rồi vung nắm đấm đánh tới.
Một tiếng "rầm" lớn, làm thầy Hác đang đứng bên ngoài giật mình, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi như ông cũng bị những tiếng động không ngừng trong phòng làm việc làm cho sợ hãi. Nhưng ông không dám vào, Nghiêm Cường là một trong những cổ đông lớn của trường A, nếu không cẩn thận ông sẽ mất việc.
Nhưng tiếng động trong phòng làm việc quá lớn, nghe thế nào cũng không giống chuyện nhỏ, thầy Hác thậm chí đã bắt đầu cân nhắc có nên báo cảnh sát hay không.
Đúng lúc này, giọng nói của Châu Thừa Trạch xuất hiện: "Thầy Hác, Nghiêm Khả đến chưa ạ?"
Lời vừa dứt, trong phòng làm việc lại vang lên một tiếng động lớn.
Châu Thừa Trạch ngẩn người, nhìn rèm cửa sổ bị kéo xuống trong phòng làm việc, lại nhìn sắc mặt của thầy Hác, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó không hay, xông lên định mở cửa phòng làm việc.
Thầy Hác sợ đến mức không ngăn cản được, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Cửa phòng làm việc bị khóa trái, Châu Thừa Trạch đẩy mấy cái không mở được, liền dứt khoát lao tới đá mạnh một cú vào cửa.
Một tiếng "ầm" vang lên, cánh cửa phòng làm việc bị đá đổ xuống đất, Châu Thừa Trạch cũng không biết Nghiêm Khả đã xảy ra xung đột với ai, chỉ lo cứu người, xông vào thì thấy Nghiêm Khả dùng giá sách kẹp cổ Nghiêm Cường, đè đối phương xuống bàn.
Trong phòng làm việc một đống hỗn độn, có ghế bị đập nát, đồ dùng văn phòng rơi đầy đất, và cả bàn làm việc bị đập thủng một lỗ.
Má Nghiêm Khả sưng vù, đầu chảy máu, tay bị trầy da, sắc mặt tái nhợt hơn cả khi Châu Thừa Trạch thường thấy. Không hiểu sao, Châu Thừa Trạch nhìn dáng vẻ của Nghiêm Khả, luôn cảm thấy y lúc này như một con thú bị nhốt không lối thoát, hoảng loạn xông vào.
Một bước nhanh chóng lao tới, Châu Thừa Trạch ôm eo Nghiêm Khả, kéo y ra.
Nghiêm Cường được tự do liền bật dậy, có vẻ như muốn liều mạng với Nghiêm Khả.
Thầy Hác vội vàng chạy đến ngăn cản, nhưng bị Nghiêm Cường đẩy ra.
Khi nắm đấm vung tới, Nghiêm Khả theo phản xạ muốn vòng qua Châu Thừa Trạch để đỡ, nhưng lại trơ mắt nhìn người đứng chắn trước mặt dùng một tay kẹp chặt nắm đấm của Nghiêm Cường, dường như không tốn chút sức lực nào.
Nghiêm Cường hoàn toàn không ngờ nắm đấm mình dồn hết sức lực lại bị người khác dễ dàng chặn lại như vậy, theo phản xạ ngây người tại chỗ.
Thầy Hác vội vàng xông lên, kéo hai bên ra: "Nghiêm... Nghiêm tiên sinh, ngài xem đây là trường học, nếu chuyện làm lớn thì khó mà giải quyết được, đến lúc đó bên hội đồng quản trị..."
Nghiêm Cường chửi một tiếng, cuối cùng vẫn thu tay lại.
"Châu... Châu Thừa Trạch, em mau đưa người đến phòng y tế." Thầy Hác thấy vậy, vội vàng đẩy Châu Thừa Trạch và Nghiêm Khả đi ra ngoài.
Châu Thừa Trạch "ừm" một tiếng, nửa ôm Nghiêm Khả vẫn đang cố gắng giãy giụa xuống lầu.
"Đừng động đậy!" Châu Thừa Trạch tăng thêm lực tay, giữ chặt Nghiêm Khả đang giãy giụa, "Đầu chảy máu rồi mà vẫn còn tinh thần thế này à?"
Nghiêm Khả quay đầu trừng mắt nhìn cậu, không hiểu sao mình lại không thể thoát ra được.
Châu Thừa Trạch nửa ôm y đến phòng y tế, không may bác sĩ trường không có ở đó.
Nghiêm Khả đẩy Châu Thừa Trạch đang nới lỏng tay ra, mở ngăn kéo phòng y tế, tìm thấy cồn i-ốt để cầm máu và sát trùng cùng gạc y tế để băng bó, ngồi phịch xuống giường, cũng không quan tâm Châu Thừa Trạch vẫn đang đứng đó, thành thạo bắt đầu tự xử lý vết thương.
Xử lý xong những vết thương có thể nhìn thấy, Nghiêm Khả dựa vào cảm giác bắt đầu thoa cồn i-ốt lên mặt.
Châu Thừa Trạch không nhịn được, bước tới, giật lấy đồ trong tay Nghiêm Khả: "Ngồi yên, tôi giúp cậu làm."
Nghiêm Khả muốn bảo cậu đừng xen vào chuyện của mình, nhưng không biết có phải vì vừa trải qua một "trận chiến" ác liệt hay không, y toàn thân không còn chút sức lực nào.
Dù sao Châu Thừa Trạch cũng chưa từng xử lý loại vết thương này, ra tay có chút không nhẹ nhàng, nhưng Nghiêm Khả không nói một lời, chỉ nhíu mày khi thực sự đau, rất nhanh lại trở lại vẻ mặt lạnh lùng. Cứ thế qua lại, Châu Thừa Trạch cũng nắm được lực, giúp Nghiêm Khả cầm máu và băng bó xong.
Vết thương trên đầu Nghiêm Khả trông đáng sợ, nhưng thực ra không sâu, cũng không lớn, giống như một vết cắt do vật gì đó gây ra.
"Đánh nhau sao lại đánh vào đầu vậy?" Châu Thừa Trạch không nhịn được hỏi.
"Bị cào." Vừa nãy trong phòng làm việc, Nghiêm Cường ra tay trước, vung ghế định đập, nhưng Nghiêm Khả y chưa bao giờ là người chịu thiệt, sau khi tránh được liền một đòn khống chế đối phương. Những thứ hỗn độn trên sàn thực ra đều là do Nghiêm Cường va phải khi giãy giụa, vết thương trên đầu Nghiêm Khả cũng là do đối phương dùng nhẫn và móng tay cào vào khi giãy giụa.
Châu Thừa Trạch vứt bỏ bông gòn đã dùng, tìm một chiếc khăn sạch, rửa bằng nước lạnh rồi đắp lên má sưng vù của Nghiêm Khả.
Cảm giác lạnh buốt làm cho cảm giác đau nhức ở má Nghiêm Khả giảm đi đáng kể, y theo phản xạ dùng lưỡi nhẹ nhàng đẩy phần thịt má sưng vù trong khoang miệng.
Châu Thừa Trạch cảm nhận được lực trong lòng bàn tay, cúi đầu quát: "Không biết đau à?"
Nghiêm Khả bị mắng một trận, cũng không phải dạng vừa, bắt chước vẻ mặt hung dữ và cách nói chuyện của Châu Thừa Trạch, lặp đi lặp lại câu nói của cậu.
Chu Thừa Trạch nhìn chằm chằm vào cái miệng không ngừng lải nhải của Nghiêm Khả, một tay thò vào túi lấy ra viên kẹo vỏ quýt mà cậu lấy từ cửa hàng lúc ăn trưa, dùng miệng xé bao bì, rồi nhét viên kẹo tròn vào miệng y.
Đầu ngón tay hơi ẩm ướt, Châu Thừa Trạch nhanh chóng rụt tay lại, giật khăn xuống đi về phía bồn rửa: "Đợi một chút, khăn không còn lạnh nữa."
Nghiêm Khả nếm được vị chua chua ngọt ngọt trong miệng, cụp mắt xuống, khẽ lắc chân, không còn làm ầm ĩ nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận