Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 51

Ngày cập nhật : 2026-04-03 14:41:25

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Nghiêm Khả cảm thấy cánh tay đau nhói. Hôm qua khi mới bị thương còn chưa thấy gì, nhưng sau một giấc ngủ dậy thì lại trở nên nghiêm trọng hơn.


Châu Thừa Trạch cau mày, gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ một ngày, rồi tháo băng gạc cho y, bôi thuốc và băng bó lại, sau đó rót cho y một cốc nước nóng: "Uống thuốc đi."


Mặc dù Đỗ Hành không đáng tin cậy lắm, nhưng anh trai cậu ta, Đỗ Thanh, là một bác sĩ có chuyên môn thực sự, thuốc anh ấy đưa nhất định phải uống.


Nghiêm Khả cau mày, nhìn những viên thuốc trắng tinh, luôn cảm thấy như đang đối mặt với một vấn đề thế kỷ. Mãi một lúc sau, mới cầm cốc nước lên uống một ngụm, định nuốt thuốc xuống. Kết quả là viên thuốc này không có vỏ nang, dính vào cổ họng, đặc biệt đắng.


Trong khoảnh khắc, Nghiêm Khả phản xạ kêu ca: "Đắng quá..."


Châu Thừa Trạch như làm ảo thuật, từ trong túi lấy ra một viên kẹo trái cây màu hồng, bóc vỏ kẹo nhét vào miệng y: "Bây giờ thì sao? Ngọt không?"


Nghiêm Khả ngẩn người, đỏ mặt quay đi, vị đắng chát trong miệng đã sớm được thay thế bằng vị ngọt của kẹo trái cây, trong lòng y cũng ngọt ngào một cách khó hiểu.


"Tôi... tôi đi gọi điện cho chú Trương." Nghiêm Khả nói, đứng dậy tìm điện thoại.


Châu Thừa Trạch nhìn bóng dáng y đi đi lại lại, đột nhiên muốn nói cho đối phương biết những gì Đỗ Hành đã nói tối qua, rồi xem phản ứng của y.


Nghĩ là làm, Châu Thừa Trạch chậm rãi mở lời: "Tối qua Đỗ Hành tìm cậu."


"...À?" Nghiêm Khả cầm điện thoại ngẩn người, quay đầu lại, "Anh ta tìm tôi trên WeChat của cậu à?"


"Đúng vậy, không phải cậu dùng WeChat của tôi để thêm anh ta sao?" Châu Thừa Trạch gật đầu.


Nghiêm Khả mím môi, hỏi: "Tìm tôi làm gì? Lát nữa tôi bảo anh ta thêm lại tôi đi."


"Đừng mà." Châu Thừa Trạch nói, mấy bước đi tới, "Đỗ Hành nhắn tin nói muốn theo đuổi cậu."


Nghe thấy lời này, Nghiêm Khả lộ vẻ không thể tin được, biểu cảm như bị sét đánh ngang tai, mãi một lúc sau mới hơi ghét bỏ nói: "Không lừa tôi chứ?"


"Lừa cậu làm gì?" Châu Thừa Trạch nói rồi định lấy điện thoại ra cho Nghiêm Khả xem, nhưng đột nhiên nhớ ra đối phương đã bị mình kéo vào danh sách đen, lại rụt tay về, "Không xem được, bị tôi cho vào danh sách đen rồi."


Nghiêm Khả há miệng, hỏi: "Cậu cho anh ta vào danh sách đen làm gì?"


Châu Thừa Trạch nghe vậy, không vui: "Không được sao? Cậu muốn chờ anh ta theo đuổi cậu à?"


"Chắc chắn là không thể rồi, tôi có thích anh ta đâu." Nghiêm Khả lộ vẻ ghét bỏ, trong đầu toàn nghĩ Đỗ Hành bị hỏng não rồi sao?


"Cái này thì tôi không biết, tôi cũng không biết cậu thích kiểu người nào." Châu Thừa Trạch cất điện thoại, giả vờ như vô tình nhắc đến.


Nghiêm Khả nhìn sườn mặt cậu, rồi lại nhìn xuống sàn nhà, cuối cùng buông một câu: "Tôi thích ai thì cũng không cần cậu quản."


Đầy vẻ giận dỗi, Nghiêm Khả ghét nhất vẻ mặt bình thản của Châu Thừa Trạch như vậy, dù sao thì y thích ai đối phương cũng sẽ không quan tâm.


Nghĩ vậy, Nghiêm Khả cầm điện thoại đi ra khỏi phòng, trốn vào góc cầu thang gọi điện cho Trương Thành.


Châu Thừa Trạch bị nghẹn họng, một cảm giác hoảng loạn khó hiểu dâng lên. Đúng vậy, cậu chỉ mới xác định được tình cảm của mình đối với Nghiêm Khả, nhưng Nghiêm Khả lại không chắc chắn thích cậu, có lẽ y thích người khác rồi.


Nghĩ vậy, Châu Thừa Trạch đi tìm khắp nơi.


Nghiêm Khả đứng trong góc tối cầu thang lẩm bẩm xin Trương Thành nghỉ phép, thông báo rằng cánh tay bị thương tạm thời không thể làm việc, để đối phương sắp xếp tầng mà y phụ trách cho người khác, sau đó lại dặn dò rằng trong thời gian này sẽ tạm thời ở trong phòng nghỉ, đợi tìm được nhà sẽ chuyển ra ngoài.


Trương Thành rất muốn Nghiêm Khả cứ ở đây: "Cháu có thể ở trong phòng nghỉ, trả cho chú chút tiền thuê nhà cũng được mà, chuyển ra ngoài phiền phức lắm, dù sao thì phòng nghỉ đó để không cũng là để không."


"Không sao đâu chú Trương, chú và anh Hàn bình thường không phải cũng dùng phòng nghỉ đó sao?" Nghiêm Khả và Trương Thành không có quan hệ thân thích, bình thường Trương Thành và những người khác đã giúp y rất nhiều rồi.


"À... Cháu nhìn thấy rồi sao?" Trương Thành ngẩn người, quen với việc mặt dày nên có chút ngượng ngùng. Trước đây anh và Hàn Dã thỉnh thoảng sẽ làm chuyện yêu đương trong phòng nghỉ đó, nhưng sau đó đều dọn dẹp rất sạch sẽ, anh tưởng Nghiêm Khả không biết.


Nghiêm Khả không hiểu Trương Thành đang ám chỉ điều gì, y chỉ đơn thuần nghĩ rằng Trương Thành và Hàn Dã sẽ dùng đến đó: "Không nhìn thấy gì cả, chỉ là cảm thấy hai người sẽ dùng đến, bình thường bận rộn tăng ca gì đó."


"...Cái đó thì không, cháu cứ ở tạm đi, nếu thực sự muốn chuyển ra ngoài thì nói với chú một tiếng." Trương Thành nói với y một cách nhẹ nhàng, "Nhưng Nghiêm Khả, chú và anh Hàn Dã đều không coi cháu là người ngoài, về tình thì cháu là bạn tốt của Tiểu Kỳ, về lý thì cháu cũng đã giúp chú rất nhiều việc ở khách sạn, chú không thể tìm được nhân viên nào có trách nhiệm hơn cháu đâu."


Nghiêm Khả được khen có chút ngượng ngùng, mũi chân chấm chấm xuống đất, do dự nói: "Chú Trương chú quá khoa trương rồi, cái đó... anh Hàn Dã có ở đây không?"


"Ừm? Tìm em ấy có việc gì à?"


"...Muốn hỏi một vài vấn đề." Đối với Nghiêm Khả, Hàn Dã, người rất hiểu chuyện đối nhân xử thế, là một tấm gương để y học hỏi.


Trương Thành cười một tiếng: "Được rồi, cháu đợi một chút, chú đi gọi em ấy."


Sau một hồi động tĩnh ở đầu dây bên kia, quả nhiên là Hàn Dã nghe điện thoại, anh đang nấu ăn, tay vẫn cầm xẻng xào: "Nghiêm Khả, sao vậy?"


"Anh Hàn, cái đó... em hỏi anh một chuyện."


"Ừm, hỏi đi."


Nghiêm Khả nhận được câu trả lời, nhưng lại ấp úng không nói.


Hàn Dã lập tức hiểu ra, cười và đảm bảo với y: "Anh sẽ không nói ra đâu, em yên tâm."


"Cảm ơn anh Hàn." Nghiêm Khả lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, "Chỉ là... em muốn hỏi... rốt cuộc thích là cảm giác gì, anh và chú Trương... lúc đó rốt cuộc đã xác định thích nhau như thế nào?"


Hàn Dã ngẩn người, nghĩ rằng Nghiêm Khả cũng là một học sinh cấp ba đang ở tuổi dậy thì, có người mình thích cũng không có gì lạ, cười nói: "Nếu em không chê anh lải nhải, anh có thể kể cho em nghe."


"Không đâu, anh Hàn cứ nói đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=51]

Nghiêm Khả đã chuẩn bị sẵn sàng để học hỏi một cách khiêm tốn.


Hàn Dã đưa xẻng xào cho Trương Thành đang đi tới, ngồi xuống ghế cố gắng nói ngắn gọn: "Anh và chú Trương quen nhau khi anh còn học cấp ba, nhưng lúc đó anh ấy chỉ mới chuyển đến gần nhà anh, gặp nhau vài lần, không tính là thân, thực sự thân thiết là sau khi anh lên đại học."


"Anh học chuyên ngành kinh tế, anh ấy là đàn anh khóa trên của anh, một lần gặp nhau khi anh ấy về trường diễn thuyết, lúc đó anh đã yêu từ cái nhìn đầu tiên." Hàn Dã cười cười, "Nhưng anh chưa nói với anh ấy, đây là bí mật."


"Vậy là chú Trương theo đuổi anh à?"


"Cũng một nửa thôi, rất nhiều lần gặp gỡ đều là do anh chủ động tạo cơ hội, mới có cái gọi là duyên phận và tình cờ gặp gỡ trong lời anh ấy. Đương nhiên sau khi anh ấy thích anh, thường xuyên sẽ theo đuổi anh, anh ấy trong chuyện tình yêu có gì đều sẽ thể hiện ra mặt, cho nên anh rất chắc chắn hai chúng ta là tình yêu song phương."


"Ừm."


"Nếu nói thích là gì, định nghĩa của mỗi người đều khác nhau, cảm giác cũng khác nhau. Một người cả đời có thể thích rất nhiều người, nhưng người mà mình muốn cùng nhau sống trọn đời, có thể cả đời chỉ xuất hiện một người, cũng có thể cả đời sẽ không xuất hiện. Đương nhiên, em còn nhỏ, chưa đến mức phải suy nghĩ về tương lai."


"...Cũng không phải là không suy nghĩ." Nghiêm Khả lẩm bẩm trả lời.


Hàn Dã ngẩn người, đột nhiên rất nghiêm túc hỏi: "Nghiêm Khả, khi em nhìn người đó, có cảm giác nếu cứ sống như vậy với người đó cũng rất tốt không?"


Nghiêm Khả mím môi, mãi một lúc sau mới nói: "Cũng không phải là rất tốt, em và người đó đến bây giờ vẫn chưa nói rõ ràng, em cũng chưa hiểu rõ mình có thích người đó không. Nếu em thực sự thích người đó, nhưng người đó lại không thích em, cứ sống như vậy... em sẽ rất hối tiếc."


"Hối tiếc nhiều hơn hay đau buồn nhiều hơn?" Hàn Dã hỏi.


Câu hỏi này, Nghiêm Khả không trả lời, y cảm thấy cả hai đều có. Chỉ cần nghĩ đến một khi người đó thích người khác, y sẽ không có tư cách đứng bên cạnh người đó nữa, liền có cảm giác nghẹt thở.


"Nghiêm Khả, thích rất khó xác định, cũng rất dễ xác định. Nếu em cứ mãi không thể xác định đối phương có thích em không, anh dạy em một cách rất đơn giản và trực tiếp."


Nghiêm Khả nghe xong, cảm thấy không đúng: "Nhưng mà... em còn chưa xác định em có thích người đó không..."


"Khi em đến hỏi anh, chẳng lẽ không phải đã quyết định rằng em quan tâm đến suy nghĩ của người đó, là vì thích người đó nên mới đến hỏi sao? Nếu em không thích người đó, vậy tại sao lại phiền não vì người đó?"


Nghiêm Khả không nói nên lời, chỉ có thể ngoan ngoãn thừa nhận: "Được rồi... em có chút thích người đó, vậy thì... là cách gì?"


"Hôn người đó một cái là được."


"...Cái gì?" Nghiêm Khả ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm, hơn nữa giọng nói vừa rồi rõ ràng là của Trương Thành.


Hàn Dã đẩy người đàn ông đột nhiên chạy đến bên cạnh đưa ra ý kiến tồi: "Anh đừng làm loạn."


"Không phải làm loạn." Trương Thành nắm lấy tay Hàn Dã, "Chẳng lẽ anh không phải đã hôn em đến phục sao?"


"Anh!" Mặt Hàn Dã đỏ bừng, người này thật sự là nói toàn lời trêu ghẹo, mặc dù những gì anh ta nói đúng là sự thật.


Trương Thành chớp mắt, nhận lấy điện thoại: "Cháu hỏi là thằng nhóc Châu Thừa Trạch đúng không? Cháu hôn nó một cái, nó sẽ có phản ứng, tin chú đi."


Nói xong, Trương Thành "tách" một tiếng cúp điện thoại: "Em cứ xem đi, không thành công thì thành nhân."


"...Sao anh biết là Châu Thừa Trạch?"


"Bên cạnh nó ngoài Châu Thừa Trạch ra thì là Vương Nghệ Kỳ, chẳng lẽ nó thích Vương Nghệ Kỳ?" Trương Thành nâng cao giọng, "Không thể nào, gu đó tệ quá."


Vương Nghệ Kỳ, cháu trai ruột, đang ngồi trong lớp học hắt hơi một cái thật mạnh, luôn cảm thấy bị người ta mắng.


Nghiêm Khả nhìn cuộc điện thoại bị ngắt, dở khóc dở cười. "Hôn một cái" là sao? Nếu y thật sự chạy đi hôn một cái, đối phương không thích y chẳng phải y sẽ rất thảm hại sao?


Hơn nữa... những người trong lớp đều nói, Châu Thừa Trạch thích kiểu người nhỏ nhắn đáng yêu, y không nhỏ nhắn cũng không đáng yêu, người thấp, tính tình tệ, động một tí là nổi nóng đánh nhau, dù có thể liên quan đến nhỏ nhắn thì cũng hoàn toàn không liên quan đến đáng yêu.


Thôi vậy...


"Cậu thích ai?"


Nghiêm Khả đang nghĩ thôi vậy, thì nghe thấy giọng nói âm trầm của Châu Thừa Trạch, không biết vì sao, y cảm thấy đối phương dường như tâm trạng không tốt lắm.


"Cậu... cậu làm gì mà nghe lén tôi nói chuyện?" Nghiêm Khả sốt ruột, đối phương rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu?


"Tôi đứng đây nửa ngày rồi, là cậu không nhìn thấy tôi." Châu Thừa Trạch sau khi ra ngoài đi quanh hành lang tìm một vòng, thì tìm thấy Nghiêm Khả đang trốn ở góc cầu thang, vốn định lên nói thẳng với đối phương, ai ngờ lại nghe thấy đối phương nói gì đó thích.


Châu Thừa Trạch vốn luôn bình tĩnh tự nhiên thật sự không đứng vững, cậu muốn biết Nghiêm Khả thích ai, rất muốn biết.


Nghiêm Khả há miệng, quay đầu đi: "Tôi đã nói rồi, thích ai cũng không cần cậu quản."


Châu Thừa Trạch lại không nghe, đi thẳng tới, dồn người vào góc tường, hung hăng hỏi: "Cậu thích ai?"


Nghiêm Khả nắm chặt tay, căng thẳng không biết phải làm sao. Hơi thở của Châu Thừa Trạch quá áp bức, y sợ mình không kìm được sẽ khai ra hết.


Châu Thừa Trạch giơ tay vuốt ve má Nghiêm Khả, lại hỏi một lần nữa: "Cậu thích ai?"


Nghiêm Khả run lên, trong đầu hiện ra cái "ý kiến tồi" của Trương Thành, y ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Châu Thừa Trạch, như bị ma xui quỷ khiến mà nhón chân hôn cậu một cái, sau đó chui qua cánh tay cậu rồi chạy mất.


Châu Thừa Trạch bị hôn đến ngây người, mặc dù đầu óc ngây ngô, nhưng hành động lại dứt khoát. Cậu kéo Nghiêm Khả đang muốn bỏ chạy lại, dồn người vào góc tường, hung hăng hôn lên.


--


Tác giả có lời muốn nói: Trương Thành: Giấu công danh.

Bình Luận

0 Thảo luận