Sáng / Tối
Sau khi về khách sạn, Nghiêm Khả vì cánh tay bị thương, không tiện chạm nước, một tay cầm vòi sen tùy tiện xả nước lên những chỗ khác trên cơ thể.
Châu Thừa Trạch vốn muốn yêu cầu đối phương biến mình trở lại trước, nhưng Nghiêm Khả nói gì cũng không chịu, thà tự mình làm. Cậu không còn cách nào, chỉ có thể ngồi bên ngoài đợi, cho đến khi nghe thấy trong phòng tắm truyền đến một tiếng động lớn và một tiếng kêu đau.
Châu Thừa Trạch lao thẳng đến cửa phòng tắm, mượn lực nhảy lên kéo tay nắm cửa xuống, chạy vào thì thấy Nghiêm Khả đang ngồi trên sàn xoa đầu gối, rõ ràng là bị va đập, chỗ đó đỏ một mảng lớn.
"Cậu không sao chứ? Có đau không?" Châu Thừa Trạch đi đến, trên sàn có một vũng nước, nhanh chóng làm ướt chân cậu.
"...Không đau." Nghiêm Khả cảm thấy bị ngã khi tắm hơi mất mặt, không muốn thừa nhận đầu gối bị đau.
Châu Thừa Trạch thở dài, chạy ra ngoài ngậm một chai nước khoáng vào: "Uống đi, tôi muốn biến trở lại."
Nghiêm Khả do dự một chút, vẫn đưa tay mở chai nước khoáng uống một ngụm, rồi đưa cho Châu Thừa Trạch.
Châu Thừa Trạch thè lưỡi ra, không uống nước, mà liếm một vòng quanh miệng chai, ngay lập tức, cậu biến trở lại hình người trước mặt Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả còn chưa kịp ngại ngùng, đã bị Châu Thừa Trạch cũng trần truồng kéo nách bế vào bồn tắm đầy nước nóng.
"Cứ ngồi thế này trước, nếu không thoải mái thì tự mình dịch chuyển, cánh tay để ra ngoài." Châu Thừa Trạch nói, quay người lấy sữa tắm từ giá xuống, bóp một cục vào tay, chuẩn bị giúp y kỳ cọ.
Nghiêm Khả muốn ngăn lại, nhưng vì vô tình chạm vào chỗ bị thương, đau đến hít một hơi khí lạnh.
Châu Thừa Trạch nhíu mày: "Đừng cử động lung tung, lát nữa tắm xong còn phải bôi thuốc cho đầu gối cậu."
Nghiêm Khả há miệng, giống như một đứa trẻ bị ba mẹ mắng, không nói gì nữa.
Xoa sữa tắm ra, Châu Thừa Trạch dùng bông tắm đánh bọt lên người Nghiêm Khả, rồi lại bò vào bồn tắm vòng ra sau lưng y xoa một vòng lên lưng, rồi cầm vòi sen giúp y từ từ xả nước, đồng thời rút nút bồn tắm ra.
Nước đầy bọt sủi bọt chảy đi, Châu Thừa Trạch lại ôm Nghiêm Khả để y đứng vững: "Nếu không đứng vững thì vịn vào tôi."
Hai người trần truồng đối mặt, Nghiêm Khả chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ, không dám nhìn Châu Thừa Trạch, càng đừng nói đến việc dùng tay vịn vào cậu. Thế là y cứ đứng lỏng lẻo như vậy, để không gây áp lực lên đầu gối trái, y cố gắng dùng chân phải chống đỡ.
Châu Thừa Trạch nhìn thấy nhưng không nói gì, thực ra cậu còn bồn chồn hơn cả Nghiêm Khả, nhưng vẻ mặt không đổi, nhịn rất thành công.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho Nghiêm Khả, Châu Thừa Trạch đỡ y đến bên giường ngồi xuống, tiện tay lấy một chiếc khăn tắm trong phòng vệ sinh quấn quanh eo, quỳ nửa người xuống đất giúp y xoa dầu hoa hồng.
"Cứ va chạm thế này thì không biết bao giờ mới hết." Nghiêm Khả vốn dĩ đã trắng, chỉ cần va chạm nhẹ cũng đỏ ửng cả một mảng lớn, rất rõ ràng. Châu Thừa Trạch nhìn thấy xót xa, không nhịn được nói ra: "Cẩn thận một chút được không?"
"...Biết rồi."
Tưởng Nghiêm Khả sẽ cãi lại, nào ngờ lại ngoan ngoãn đồng ý như vậy, Châu Thừa Trạch có một khoảnh khắc ngẩn ngơ. Cậu dừng động tác trên tay, Nghiêm Khả quay đầu nhìn cậu, vừa chạm vào ánh mắt, lại như bị điện giật mà rụt về.
Châu Thừa Trạch đặt lọ dầu xuống, đứng dậy, hai tay chống vào thành giường, ghé sát vào y: "Mặt đỏ quá."
"...Ai, ai cơ? Cậu à?" Nghiêm Khả cãi lại.
Châu Thừa Trạch khẽ cười trầm, ghé sát hơn: "Cậu đoán xem."
Nghiêm Khả giơ tay đẩy cậu: "Đi đi, đi tắm đi."
Châu Thừa Trạch lại cười một tiếng, tạm thời buông tha y, quay người đi về phía phòng tắm.
Đợi đến khi tiếng nước vang lên trong phòng tắm, Nghiêm Khả mới vỗ vỗ ngực, cố gắng làm dịu nhịp tim đang loạn xạ. Nhưng vừa nghĩ đến lát nữa còn phải ngủ chung giường với người trong phòng tắm, nhịp tim lại bắt đầu loạn lên.
Để tránh đối đầu trực diện với Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả nhanh chóng chui vào chăn, lén lút dùng điện thoại tìm kiếm gì đó, đợi đến khi Châu Thừa Trạch bước ra, y vội vàng tắt điện thoại ném lên tủ đầu giường, giả vờ ngủ.
Châu Thừa Trạch thấy đèn đầu giường bên Nghiêm Khả đã tắt, cứ tưởng y đang trốn trong chăn chơi điện thoại, nhẹ nhàng đi qua nhìn một cái, tưởng y thật sự ngủ rồi, liền nhanh chóng thu dọn, cũng chui vào chăn.
Cầm lấy chiếc điện thoại vẫn chưa có thời gian xem, trên đó có một đống tin nhắn, Châu Thừa Trạch ngẩn người một lát, sau khi mở khóa thì thấy trên WeChat có một người tên là "Tiền nhiều đập chết ngươi" đã gửi hơn hai mươi tin nhắn.
Suy nghĩ kỹ xem người này rốt cuộc là ai, Châu Thừa Trạch chợt nhớ đến Đỗ Hành tối nay cứ đòi thêm WeChat của Nghiêm Khả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=50]
Nhưng lúc đó Nghiêm Khả lấy ra là điện thoại của mình, đăng nhập cũng là WeChat của mình, nên Đỗ Hành đương nhiên thêm cậu.
Định xem đối phương đã gửi gì, ngày mai sẽ chuyển lời cho Nghiêm Khả, nhưng Châu Thừa Trạch xem ba dòng, sắc mặt đã thay đổi.
Tiền nhiều đập chết ngươi: Nghiêm Khả Nghiêm Khả.
Tiền nhiều đập chết ngươi: Trước đây luôn tìm cậu thách đấu, có bị dáng vẻ kiên trì không ngừng nghỉ của tôi làm cho mê mẩn không?
Tiền nhiều đập chết ngươi: Nếu mê mẩn thì tốt quá, có yêu tôi không?
Tiền nhiều đập chết ngươi: Cậu xem tình yêu tôi dành cho cậu nồng nhiệt đến mức nào.
Tiền nhiều đập chết ngươi: Cậu muốn gì? Tôi đều có thể mua cho cậu.
Tiền nhiều đập chết ngươi: Chúng ta yêu nhau một chút nhé?
Tiền nhiều đập chết ngươi: Nghiêm Khả Nghiêm Khả Nghiêm Khả~
...
Xuống dưới nữa, toàn là những cuộc gọi liên hoàn đòi mạng. Ngay cả trong đêm tối, sắc mặt Châu Thừa Trạch cũng đen đến đáng sợ, hóa ra đây là tình địch tự tìm đến?
Tình địch?
Châu Thừa Trạch ngẩn người, bị ý nghĩ đột nhiên xuất hiện làm cho kinh ngạc, mãi một lúc sau cậu mới nhận ra, hóa ra cậu đã nhìn nhận những người khác bên cạnh Nghiêm Khả như vậy.
Nghĩ lại trước đây Vương Nghệ Kỳ và Nghiêm Khả thân thiết, mình luôn vô cớ không vui, hóa ra là vì lý do này, còn những cô gái tiếp cận Nghiêm Khả, tỏ vẻ ân cần với Nghiêm Khả, cậu cũng không vừa mắt. Nhưng tất cả đều quy về một mối, cậu coi những người này là tình địch của mình.
Cậu chỉ muốn Nghiêm Khả thuộc về mình, hoàn toàn thuộc về mình từ thể xác đến tâm hồn.
Nghĩ như vậy, tất cả những điều không rõ ràng trước đây đều tan biến, chỉ còn lại mục tiêu rõ ràng.
Châu Thừa Trạch trả lời tin nhắn cho Đỗ Hành, trực tiếp kéo đối phương vào danh sách đen, rồi mới ném điện thoại sang một bên.
Nhìn khuôn mặt Nghiêm Khả đang ngủ, Châu Thừa Trạch đang nghĩ làm thế nào để người này tự nhiên chạy vào lòng mình, thì Nghiêm Khả đã trở mình dựa vào cậu.
Châu Thừa Trạch được cưng chiều mà giật mình, giơ tay ôm người vào lòng, mãn nguyện ôm lấy.
Nghiêm Khả gần như vừa chạm gối nhắm mắt là ngủ ngay, không cần phải ấp ủ gì cả. Để không đè lên cánh tay trái bị thương, và cũng để không đối mặt với Châu Thừa Trạch, y nằm ngửa ngủ, còn nghiêng nửa mặt hoàn toàn về phía ngược lại với Châu Thừa Trạch. Nhưng cánh tay trái vẫn không chịu được một chút ấm ức nào, Nghiêm Khả trong giấc mơ mơ màng cảm thấy đau, phản xạ liền trở mình sang bên phải, vừa trở mình, liền lăn vào lòng Châu Thừa Trạch.
Châu Thừa Trạch đắp chăn cho y, một tay nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của y, đảm bảo y không cử động lung tung, rồi mới yên tâm nhắm mắt lại.
Trong một biệt thự rộng lớn ở ngoại ô thành phố A, Đỗ Hành nhìn tin nhắn trên điện thoại, cả người đều ngây ra.
Tin nhắn mà "Nghiêm Khả" mà cậu ta tưởng đã gửi cho cậu ta chỉ có một chữ, đơn giản và thô lỗ: "Cút".
Mãi một lúc sau Đỗ Hành mới hoàn hồn, như muốn tìm kẻ thù giết cha mà xông vào phòng anh trai mình là Đỗ Thanh.
"Mẹ kiếp! Đỗ Thanh, anh không phải nói gửi thế này có tác dụng sao?" Đỗ Hành tức đến đỏ mặt, giờ cậu ta vô cùng hối hận vì đã nghe lời nhảm nhí của anh trai mình.
Đỗ Thanh đang đè Đào Nhất dưới thân ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó chịu: "Em tự mình theo đuổi người ta còn cần anh giúp? Là đàn ông mà nhát thế à?"
Đào Nhất khẽ đẩy anh một cái, ngồi dậy: "Em đừng nghe anh ấy nói bậy, theo đuổi ai?"
"...Là người trước đây hay đánh nhau ấy." Đỗ Hành vẻ mặt tủi thân, khập khiễng chạy đến bên giường, đẩy Đỗ Thanh ra: "Anh dâu giúp em với."
"Không phải em muốn theo đuổi con trai út nhà họ Thang bên cạnh sao?" Đào Nhất ngẩn người, trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng qua một tia bối rối.
"Hừ, có biết chân cậu ta bị ai đánh què không?" Trên khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Thanh thoáng qua một tia châm biếm.
Đỗ Hành đầu óc nổ tung: "Anh! Anh cả! Xin anh đừng nói..."
Đỗ Thanh định nói gì, Đỗ Hành căn bản không ngăn được: "Thời gian trước em không có ở đây, nó bị Thang Hoan Hoan bên cạnh đuổi chạy ba vòng quanh vườn, chân bị đánh què, ông cụ không nói gì, còn bổ thêm hai gậy."
"...Em làm gì vậy? Anh nhớ Thang Hoan Hoan là đứa trẻ rất ngoan mà." Đào Nhất dở khóc dở cười.
"Thang Hoan Hoan đang tắm ở nhà, nó không chào hỏi gì đã xông vào."
"Em không có! Em đang vội đi vệ sinh! Ai bảo anh đóng cửa nhà?!" Đỗ Hành mặt xanh lè, hôm đó cậu ta vội vàng về nhà, không mang theo chìa khóa, vội đi vệ sinh nên sang nhà họ Thang bên cạnh nhờ. Cậu ta rõ ràng đã hỏi Thang Hoan Hoan bên ngoài phòng tắm là cậu ta có thể vào không, đối phương đồng ý cậu ta mới vào. Nào ngờ Thang Hoan Hoan lên cơn gì, đuổi cậu ta chạy ba vòng quanh vườn, ra tay tàn nhẫn.
Nhìn thấy Thang Hoan Hoan hung bạo như vậy, Đỗ Hành nghĩ lại, mình đúng là bị vẻ ngoài đáng thương yếu đuối của y lừa rồi, nghĩ đến việc tìm một người thẳng thắn hơn. Nghĩ đến đây, câuj ta liền nghĩ đến Nghiêm Khả.
Đỗ Thanh đuổi anh ra khỏi phòng: "Ra ngoài, đừng ở đây làm lỡ việc chính của bọn anh, không thật lòng thích người ta thì đừng nghĩ đến việc theo đuổi nữa, đi học đại học người lớn của em đi."
Đỗ Hành bị nghẹn đến không nói nên lời, rũ đầu trở lại phòng khách, cô đơn nhìn điện thoại, nghĩ đến việc xin lỗi Nghiêm Khả.
Sau khi ấp ủ rất lâu nên nói thế nào, lại làm một ghi chú điện thoại, xóa sửa hơn năm trăm chữ, sao chép xong một hơi gửi đi. Ban đầu ảo tưởng có thể nhanh chóng nhận được sự tha thứ của đối phương, kết quả lại thấy hơn năm trăm chữ phía trước có một dấu chấm than màu đỏ.
Ngẩn người một lát, Đỗ Hành cẩn thận xác nhận ba lần, mới dám khẳng định, đối phương đã chặn cậu ta.
"Mẹ kiếp!" Đỗ Hành sắc mặt thay đổi, vội đến đầu óc không còn tỉnh táo, gọi một cuộc điện thoại.
Nghiêm Khả có lẽ thật sự mệt rồi, ngủ đặc biệt ngon trong lòng Châu Thừa Trạch, khi điện thoại rung y hoàn toàn không tỉnh, ngược lại Châu Thừa Trạch tỉnh dậy.
Cậu nhìn điện thoại bên mình, rồi mới nhìn sang bên Nghiêm Khả, đưa tay lấy lên xem hiển thị cuộc gọi đến, phát hiện là số lạ, do dự một lát, thay Nghiêm Khả cúp máy.
Tuy nhiên không lâu sau điện thoại lại không ngừng rung lên, Châu Thừa Trạch nhíu mày, thấy Nghiêm Khả đã phản xạ nhăn mặt, liền cầm điện thoại lên nghe.
"Alo." Vì bị đánh thức, giọng cậu có chút khàn.
Đỗ Hành ở đầu dây bên kia ngẩn người, xác nhận đây không phải giọng của Nghiêm Khả: "Cậu là ai? Nghiêm Khả đâu? Tôi tìm Nghiêm Khả."
"Anh là ai? Có chuyện gì tôi giúp chuyển lời là được, hoặc đợi cậu ấy ngày mai tỉnh dậy gọi lại cho anh."
"Tôi là Đỗ Hành." Đỗ Hành lẩm bẩm một câu "Sao không ghi chú cho tôi" ở đầu dây bên này, tiếp tục nói chuyện với Châu Thừa Trạch: "Cậu bảo cậu ấy kéo tôi ra khỏi danh sách đen, tôi không theo đuổi cậu ấy nữa, tôi muốn xin lỗi cậu ấy."
Khi Châu Thừa Trạch nghe nửa câu đầu, sắc mặt không hề tốt, nghe nửa câu sau, cậu nhướng mày: "Ồ, tôi sẽ chuyển lời, cậu ấy đang ngủ trong lòng tôi."
Đỗ Hành nghẹn lời, vẻ mặt đặc biệt đặc sắc: "Trong... trong lòng cậu? Cậu là ai?"
"Châu Thừa Trạch, người đã đấm anh một cú ấy." Giọng Châu Thừa Trạch đặc biệt đáng ghét.
Đỗ Hành "Mẹ kiếp" một tiếng, "Tách" một tiếng cúp điện thoại.
……
Tác giả có lời muốn nói:
Phó CP:
Tiểu đáng yêu bạo lực Thang Hoan Hoan × Đỗ Hành ngốc nghếch
Đỗ Hành là thụ -v-
Chính văn không nhiều, có lẽ chỉ có chương này, phần lớn nằm trong ngoại truyện.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận