Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 14

Ngày cập nhật : 2025-12-30 19:57:04
Học sinh trong lớp nhanh chóng phát hiện ra Vương Nghệ Kỳ, người bình thường không có cảm giác tồn tại, lại chơi cùng với hai nhân vật lớn của lớp. Nếu nói chơi với Châu Thừa Trạch thì rất dễ hiểu, dù sao đối phương là lớp trưởng, người hiền lành, dễ gần. Nhưng Nghiêm Khả lại là một tên côn đồ, sao lại chơi với đối phương được?

"Đại ca, cái này là của anh." Vương Nghệ Kỳ bưng một đống đồ ăn vặt đặt lên bàn Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả nhướng mày, cũng không khách sáo với cậu ta, trực tiếp nhận lấy: "Cảm ơn."

"Đại ca, trưa nay có cần em giúp anh đi lấy cơm không?"

"Không cần, chúng ta cùng đi ăn đi."

"Được!"

Những cuộc đối thoại tương tự không ngừng diễn ra, mọi người nhận ra rằng Nghiêm Khả, người vốn cô độc, lại bắt đầu thu nhận tiểu đệ. Châu Thừa Trạch vì bị uy hiếp mà ở cùng y, thật sự quá đáng thương.

Mà ba người trong cuộc không có chút phản ứng thừa thãi nào, vẫn chơi cùng nhau như thường.

Thứ Sáu tuần này, Vương Nghệ Kỳ chủ động mời Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch đến nhà mình chơi.

"Cuối tuần hai người có muốn đến nhà tôi chơi không? Bố mẹ tôi đều ở nhà, họ có thể nấu rất nhiều món ngon cho hai người."

"Sao cũng được."

"Nghiêm Khả đi thì tôi đi." Châu Thừa Trạch giao quyền quyết định cho Nghiêm Khả.

"Nhà cậu ở đâu?" Nghiêm Khả định xem có xa không, nếu không xa thì có thể cân nhắc.

"Ngay tại khu dân cư Nhật Quang, rất gần đây." Vương Nghệ Kỳ rất tích cực báo địa chỉ.

Nghiêm Khả nghe thấy tên khu dân cư, không khỏi cảm thán trong lòng một tiếng con nhà giàu, nhưng may là nhà y cũng không xa trường học, nên vẫn có thể đến chơi: "Được."

"Vậy là quyết định vậy nhé! Đến lúc đó tôi sẽ liên hệ hai người qua QQ."

Sau khi hẹn lịch trình cuối tuần, Nghiêm Khả trên đường về nhà tâm trạng tốt hơn hẳn mọi khi.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=14]


Châu Thừa Trạch nhanh chóng nhận ra tâm trạng tốt của y, cười hỏi: "Cuối tuần được đi chơi, nên rất vui à?"

"...Chẳng lẽ đi chơi không phải là chuyện tốt sao?"

"Tôi còn tưởng cậu không thích, bây giờ xem ra cũng không phải." Châu Thừa Trạch từng nghĩ Nghiêm Khả đơn thuần không thích giao tiếp với người khác, nhưng sau một thời gian quan sát gần đây, cậu phát hiện không phải vậy, chỉ là mọi người có thành kiến với Nghiêm Khả, Nghiêm Khả cũng là một người rất tự trọng, thà không giao tiếp còn hơn chịu thiệt thòi.

Nhưng may là Vương Nghệ Kỳ có tính cách mềm mỏng, rất chủ động với bạn bè, điều này có lẽ là một điều tốt cho Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì, lười trả lời, vừa đá những viên sỏi trên đường vừa đi về nhà.

Châu Thừa Trạch cũng không nói gì, lặng lẽ đi bên cạnh y.

Gần đây hai người đều về nhà cùng nhau, vì là hàng xóm, cũng là do Châu Thừa Trạch lấy lý do mình có thể đột nhiên biến thành mèo mà yêu cầu.

Nghiêm Khả trong thời gian này đi học rất đúng giờ, mặc dù trên lớp không nghe nhiều, nhưng sau giờ học theo Châu Thừa Trạch học được không ít, thành tích có chút tiến bộ nhỏ. Châu Thừa Trạch trong thời gian này cũng phần lớn là vào buổi tối mới biến thành mèo, không làm lỡ việc học thật sự là một điều tốt.

"Cậu về thẳng nhà à?" Châu Thừa Trạch nhìn vào nhà Nghiêm Khả, đèn sáng, chắc là có người ở nhà.

"Ừm, gần đây ông ấy không về." Nghiêm Khả đang nói đến Nghiêm Cường, đối phương rất ít khi về nhà, mục đích lớn nhất khi về là để trút giận.

"Em gái cậu đâu? Cô bé vẫn không chịu về à?" Mấy ngày trước Nghiêm Khả tối nào cũng biến mất, là để đi tìm em gái kế của mình là Lý Vân Vân.

Lần trước Nghiêm Cường phát điên ở nhà, Lý Vân Vân chạy mất tăm, Lý Lệ rất lo lắng, nhưng thông tin bà biết về con gái mình lại không bằng Nghiêm Khả nhiều, nên đã nhờ Nghiêm Khả giúp tìm. Nghiêm Khả mất vài ngày để liên lạc được với đối phương, xác nhận đối phương an toàn ở nhà bạn học rồi thì không quản nữa.

 "Kệ nó đi, nó khá sớm trưởng thành, sẽ tự chăm sóc bản thân." Nghiêm Khả biết Lý Vân Vân sẽ không gây chuyện, để cô ở ngoài có lẽ còn thoải mái hơn ở nhà.

"Vậy được rồi, tôi cũng về..." Châu Thừa Trạch vừa định về, "hự" một tiếng biến thành mèo trước mặt Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả gần như theo phản xạ đưa tay ôm lấy cậu, giấu người vào lòng.

May mà xung quanh không có ai, nếu không bị người khác nhìn thấy, không chỉ không giải thích được, mà có thể còn lên cả kênh tin tức địa phương.

Nhưng không may là, mẹ của Châu Thừa Trạch, Mạc Ninh, lúc này lái xe về.

Châu Thừa Trạch vội vàng cầu cứu nhìn Nghiêm Khả: "Mẹ tôi về rồi."

"...Biết rồi." Nghiêm Khả ôm cậu, nhanh chóng nhặt quần áo trên đất, ôm cậu vào nhà mình.

Nhưng Nghiêm Khả không đi cửa chính, mà đi qua sân trước, vòng ra sân sau. Lý Lệ bình thường sẽ chăm sóc cây vạn niên thanh trên tường ở sân sau, nên ở sân sau có một cái thang rút.

Nghiêm Khả mở cái thang rút ra, một tay ôm Châu Thừa Trạch leo lên phòng mình ở tầng hai.

Châu Thừa Trạch thấy y thành thạo như vậy, đùa cợt nói: "Bình thường không ít lần leo à?"

"Ừm, khi cần thiết thì đi đường này." Nghiêm Khả không hề né tránh trả lời câu hỏi như vậy.

Châu Thừa Trạch đại khái trong lòng đoán được cái gọi là "cần thiết" của Nghiêm Khả, có ý nghĩ gì đó, nhưng cậu cảm thấy tùy tiện xác minh không tốt, nên không nói ra.

Con mèo Ragdoll trắng thoát khỏi vòng tay, Nghiêm Khả có chút lưu luyến, nhưng y không muốn thể hiện quá rõ ràng, nên trực tiếp mở cặp sách lấy bài tập tối nay ra.

Châu Thừa Trạch dứt khoát nhảy lên bàn: "Tôi giảng bài cho cậu."

"...Chưa gặp bài nào không biết." Nghiêm Khả ngoài miệng mạnh miệng, thực ra mắt đã nhìn thấy đề bài, ngay câu đầu tiên y đã có chút không chắc chắn.

Châu Thừa Trạch cũng không vạch trần y, vẫy đuôi ngồi bên cạnh, nhìn xuống dưới qua cửa sổ.

Mẹ cậu, Mạc Ninh, sau khi đỗ xe vào gara thì đi dạo một vòng trong sân, rồi lên phòng cậu ở tầng hai. Vì sợ hãi, Châu Thừa Trạch lùi lại một chút, dùng rèm cửa che mình, sợ đối phương nhìn thấy cậu.

Mạc Ninh phát hiện Chu Thừa Trạch không có ở đó, khẽ nhíu mày, bước ra khỏi phòng.

Đối phương biến mất khỏi tầm nhìn của Châu Thừa Trạch, Châu Thừa Trạch vội vàng từ sau rèm cửa bò ra: "Đi đâu rồi?"

"Mẹ cậu?"

"Ừm." Châu Thừa Trạch đáp xong, liền thấy mẹ cậu từ cửa chính tầng một đi ra, nhìn hướng đi đó, hình như...

"Đến nhà tôi à?" Nghiêm Khả nhìn chằm chằm đối phương, phát hiện đối phương đi về phía nhà mình.

"Hình như là vậy." Châu Thừa Trạch không kìm được thở dài, bây giờ thân mèo này thật sự quá phiền phức.

Nghiêm Khả như gặp đại địch, nhanh chóng đứng dậy đi đến cửa phòng, mở hé cửa, lén lút quan sát động tĩnh dưới lầu.

Quả nhiên, Mạc Ninh chỉ một lát sau đã xuất hiện trước cửa nhà Nghiêm Khả, là Lý Lệ đang ngồi trong phòng khách đan áo len mở cửa.

"Chào cô, xin hỏi..." Lý Lệ không biết hàng xóm bên cạnh trông như thế nào, vì Mạc Ninh bình thường đều về nhà vào đêm khuya, còn Châu Thừa Trạch lại vì thường xuyên biến thành mèo, nên không xuất hiện trong tầm nhìn của người khác thì không xuất hiện.

"Chào cô, tôi là hàng xóm của cô, tôi tên là Mạc Ninh."

"À, chào cô, chào cô, xin hỏi có chuyện gì không?"

"Là thế này, con trai tôi hình như học cùng trường với con trai cô, tên là Nghiêm Khả phải không?"

"Vâng, xin hỏi Nghiêm Khả đã làm gì sao?" Lý Lệ còn tưởng là Nghiêm Khả đánh nhau ở trường, phụ huynh tìm đến tận nhà.

"Không phải, tôi muốn hỏi con trai cô đã về chưa, vì con trai tôi vẫn chưa về, tôi hơi lo lắng."

"Thằng bé... chưa về đâu, tôi không thấy nó." Lý Lệ thật sự không biết Nghiêm Khả đã về.

"Ồ, được rồi, cảm ơn cô, chắc là thằng bé đến chỗ bố nó rồi." Mạc Ninh cười một tiếng, đưa món quà gặp mặt trong tay cho Lý Lệ rồi chào tạm biệt ra về.

Đợi cửa dưới lầu đóng lại, Nghiêm Khả cũng nhẹ nhàng đóng cửa phòng, rồi quay đầu hỏi Châu Thừa Trạch: "Bố mẹ cậu không sống cùng nhau à?"

"Đúng vậy, họ ly hôn rồi." Châu Thừa Trạch nói với giọng điệu bình thản, nhưng Nghiêm Khả lại khá sốc, y luôn nghĩ hoàn cảnh gia đình của Châu Thừa Trạch hẳn là khá tốt.

"Cũng giống... tôi sao?" Nghiêm Khả có chút ôm hy vọng tìm được đồng loại mà hỏi câu này, hỏi xong lại có chút hối hận vì sự lỗ mãng của mình.

"Không giống lắm, nhưng... chúng ta đều là con của gia đình đơn thân, có phải nên đối xử tốt với nhau hơn không?" Châu Thừa Trạch nói xong câu này, lập tức nhảy vào lòng Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả ôm cậu, vừa vuốt ve bộ lông, vừa cứng mặt nói: "Cũng không phải là không được, tôi sẽ thương hại cậu thật tốt."

"Đúng đúng đúng, xin cậu hãy thương hại tôi nhiều hơn." Châu Thừa Trạch chắc chắn sẽ không cảm thấy ngại ngùng.

Bình Luận

0 Thảo luận