Sáng / Tối
Ngày 9 tháng 3, Nghiêm Khả tỉnh dậy lúc hơn 4 giờ, y đặt báo thức lúc 5 giờ, nhưng thường thì vào ngày này y sẽ ngủ không yên giấc.
Khi rửa mặt xong xuống lầu, y phát hiện trong nhà không có ai như dự đoán. Lý Lệ hôm qua làm ca đêm, Lý Vân Vân đã ở nhà bạn học rất lâu rồi, Nghiêm Cường càng không thể nhớ ngày giỗ của mẹ y.
Lấy bánh bao đường đỏ Lý Lệ để lại trong tủ lạnh ra hâm nóng, ăn vội vàng xong liền đi xe buýt thẳng đến nghĩa trang.
Mẹ của Nghiêm Khả tên là Khương Ân, nghe bà ngoại y kể, Khương Ân khi còn sống là một giáo viên cấp ba, chỉ là sức khỏe luôn không tốt, cảm cúm sốt xảy ra quanh năm, còn bị bệnh tim bẩm sinh.
Khương Ân và Nghiêm Cường là bạn học đại học, Khương Ân thời đại học là hoa khôi nổi tiếng toàn trường, tuy ốm yếu, nhưng tính cách vui vẻ, rất thích cười, người theo đuổi bà rất nhiều, điều kiện tốt cũng không ít. Chỉ là Khương Ân khi đó lại bị mê hoặc, nhìn trúng Nghiêm Cường không có đặc điểm gì, chỉ là trông rất thật thà.
Công việc của Nghiêm Cường ở trường A là do Khương Ân dùng mối quan hệ của mình giúp ông ta sắp xếp, chỉ là Nghiêm Cường không biết ơn, không biết trân trọng, trước khi cưới nói rất nhiều lời hay ý đẹp, nhưng sau khi cưới tính cách lại thay đổi lớn, vì một chuyện nhỏ cũng có thể đánh nhau, hôm sau lại xin lỗi vì hành vi của mình.
Khương Ân đã cố gắng tha thứ, nhưng khi mang thai Nghiêm Khả suýt sảy thai, bà vẫn chọn báo cảnh sát, kết quả bệnh viện đã cấp cho Nghiêm Cường một giấy chứng nhận bị rối loạn hưng cảm nhẹ, cảnh sát chỉ phê bình giáo dục Nghiêm Cường một trận rồi không có gì nữa.
Sau lần báo cảnh sát đó, Khương Ân đề nghị ly hôn với Nghiêm Cường đồng thời chuyển về nhà mẹ đẻ ở. Nhưng ở chưa được bao lâu, nhà họ Khương phá sản, ba mẹ Khương đột nhiên đều đổ bệnh. Khương Ân tin lời Nghiêm Cường mà nghỉ việc sau khi cưới không có nguồn thu nhập, cộng thêm đang mang thai, bị ép buộc đành phải quay lại bên Nghiêm Cường.
May thay lúc đó đã hơn tám tháng, không lâu nữa đứa bé sẽ chào đời, Khương Ân vừa tìm việc làm, vừa tìm đường cho cuộc sống sau sinh, vừa tính toán chuyện ly hôn. Nhưng trời không chiều lòng người, dù Khương Ân đã sắp xếp mọi thứ, bà vẫn sinh non, một mình trong phòng sinh đã chọn giữ lại đứa bé.
Bệnh viện đỡ đẻ cho Khương Ân khi đó đều biết có một sản phụ như vậy, sau khi sinh con thì qua đời, đứa bé còn vì sinh non mà sức khỏe yếu nghiêm trọng, cắm ống trong môi trường vô trùng suốt một tuần mà không ai đến nhận, cuối cùng viện trưởng bệnh viện không chịu nổi đã trả toàn bộ chi phí khám chữa bệnh.
Và không lâu sau khi viện trưởng thanh toán tiền, Nghiêm Cường và gia đình Nghiêm Cường đột nhiên xuất hiện tại bệnh viện, đón Nghiêm Khả đi. Người trong bệnh viện dù không muốn cũng vô ích, vì Nghiêm Cường đã thanh toán chi phí điều trị, và quả thật là ba của Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả lúc đó không biết gì cả, ngay cả nói cũng không biết, nhưng trong xương cốt đã không thích Nghiêm Cường. Sau này lớn lên, biết được những chuyện tồi tệ của ba mẹ, từ nhỏ đã trở nên vô cùng nổi loạn.
Người nhà họ Nghiêm đều không thích y, y cũng vui vẻ tự do, mỗi ngày trốn học, đi đâu cũng được miễn là không về nhà, cuối tuần sẽ chạy đến chỗ ông bà ngoại chăm sóc họ, rồi nghe họ kể chuyện về Khương Ân.
Nghe nhiều, Nghiêm Khả rút ra một kết luận, sai lầm lớn nhất đời mẹ y, Khương Ân, chính là lấy Nghiêm Cường. Hồi nhỏ sẽ oán trách đối phương đã cho y một gia đình và xuất thân như vậy, lớn lên chỉ thấy mẹ mình đáng thương nhưng không đáng ghét, dù sao cũng là người đã cho y sự sống.
Xuống xe buýt, trời còn chưa sáng hẳn, hơn sáu giờ sáng sớm, gió trên núi rất lạnh, tuy là mùa xuân ấm áp trở lại, nhưng vẫn không cản được cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa xuân.
Nghiêm Khả mặc ít, lạnh đến đỏ tai, hai tay đút túi cũng không thể giảm bớt cái lạnh.
Khương Ân được chôn cất ở nghĩa trang lớn nhất rìa thành phố A, nghĩa trang này trên núi, vị trí mộ là do ông bà ngoại mua cho Khương Ân không lâu sau khi bà trưởng thành.
Nghiêm Khả hồi nhỏ nói năng không kiêng nể, nói sao có thể mua mộ cho người ta khi còn trẻ như vậy? Thật không may mắn!
Lúc đó, ông bà ngoại nghe lời y, lén lút lau nước mắt, không nói gì cả. Lớn lên Nghiêm Khả mới hiểu, Khương Ân thực sự sức khỏe không tốt, câu nói yêu thích nhất khi còn sống cũng là “Người chết rồi thì không mang theo được gì cả, chi bằng sắp xếp mọi thứ sớm, kẻo chết rồi ngay cả nơi an nghỉ cũng không có”.
“Số 203, năm nay cũng đến một mình à?” Người trông mộ ở nghĩa trang đưa thẻ cho Nghiêm Khả, tiện thể bắt chuyện với y.
“Ừm, cảm ơn.” Nghiêm Khả nói lời cảm ơn, ôm một bó cúc trắng vừa mua trên đường đi bộ đến khi xuống xe buýt.
Trước đây Nghiêm Khả sẽ ở nghĩa trang cả ngày, rồi buổi tối tùy tiện đi đâu đó ở lại một đêm, tuyệt đối không về nhà, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Đặt cúc trắng xuống, Nghiêm Khả trịnh trọng cúi ba lạy trước bia mộ, rồi quỳ ngồi trên đất.
“Mẹ, hôm nay con 18 tuổi rồi.” Nghiêm Khả nhìn bức ảnh đen trắng dịu dàng của người phụ nữ trên bia mộ, lẩm bẩm kể về những thay đổi trong một năm qua, “...Vốn dĩ hôm nay có người muốn tổ chức sinh nhật cho con, nhưng con đã từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=34]
Không biết cậu ấy có giận không, vì con nói chuyện lúc nào cũng không được hay cho lắm.”
“Cách đây không lâu con đã gọi video cho ông bà ngoại, họ sống rất tốt ở nước ngoài, mẹ không cần lo lắng.”
“Con gần đây đang xem nhà, cố gắng trước mùa hè sẽ chuyển ra ngoài ở một mình. Chú của một người bạn đã cho con một công việc lương cao, con đã tiết kiệm được khá nhiều tiền rồi, thuê nhà trả trước nửa năm tiền thuê không thành vấn đề.”
“À đúng rồi, con coi như... đã kết bạn? Hai người, một người là người vừa nói giúp con tìm việc, giọng nói hơi giống con gái, nhưng tính cách thì rất sảng khoái, ở cùng cũng không có áp lực gì, chỉ là hình như muốn học đánh nhau với con, ngày nào cũng gọi con là đại ca.”
“...Còn một người nữa, cũng vậy thôi, mấy hôm trước còn cãi nhau, chiến tranh lạnh hơn một tuần. Con đi mua bánh crepe sầu riêng cho cậu ấy ăn, kết quả cậu ấy nói không ăn sầu riêng thì thôi đi, cậu ấy vẫn ăn hết sầu riêng, heo còn không có phúc như cậu ấy.”
“Hắt xì!” Châu Thừa Trạch bị mắng là heo đang đứng trước cửa nhà Vương Nghệ Kỳ.
Vương Nghệ Kỳ sáng nay vốn định ra ngoài mua ít đồ ăn vặt, vừa ra khỏi nhà đã nhận được tin nhắn của Châu Thừa Trạch, nói có chuyện tìm.
“... Cậu bị cảm à?” Thấy Châu Thừa Trạch hắt hơi, Vương Nghệ Kỳ còn tưởng cậu bị cảm.
“Không.” Châu Thừa Trạch cảm thấy tai hơi đau, chắc là ai đó đang mắng cậu, “Caauj có biết Nghiêm Khả hôm nay đi đâu không?”
“...Tôi không biết.” Lần trước là Nghiêm Khả đến hỏi mình Châu Thừa Trạch đi đâu, hôm nay thì ngược lại, Vương Nghệ Kỳ vẻ mặt không chắc chắn, “Hai người... vẫn chưa làm hòa à?”
“Hai chúng tôi cãi nhau khi nào?” Châu Thừa Trạch nói dối mặt không đỏ tim không đập nhanh.
“...Ồ.” cậu học giỏi, cậu nói gì cũng đúng.
“Cậu không biết cậu ấy đi đâu à?” Châu Thừa Trạch lại hỏi một lần nữa.
“Không biết.”
“Thôi được rồi, hôm nay là sinh nhật cậu ấy, vốn định đưa cậu ấy đi đón sinh nhật.” Châu Thừa Trạch lẩm bẩm, hôm nay cậu dậy rất sớm, vốn định sáng sớm đã chặn Nghiêm Khả lại đưa đi, nào ngờ đối phương sáng sớm đã không có ở nhà. Hỏi Lý Lệ, đối phương ấp úng cũng không nói ra được gì, cậu đành phải đến hỏi Vương Nghệ Kỳ.
“Khoan đã, cậu nói... hôm nay là sinh nhật cậu ấy?” Vương Nghệ Kỳ sững sờ, có chút không chắc chắn nhìn Châu Thừa Trạch.
“Đúng vậy, mấy hôm trước cậu ấy điền phiếu đăng ký hội thao có viết.” Châu Thừa Trạch gật đầu, “Sao vậy?”
Vương Nghệ Kỳ há miệng, trong lòng đã có chút ý nghĩ, nhìn Châu Thừa Trạch mấy lần, muốn nói lại thôi.
Châu Thừa Trạch nhíu mày: “Có gì thì nói đi.”
“Cậu ấy... nếu hôm nay là sinh nhật cậu ấy, vậy tôi có thể đoán được cậu ấy ở đâu.”
“Ý gì?” Chu Thừa Trạch nghe xong, không vui.
“Tôi cũng chỉ nghe nói thôi, trong số mấy thằng con trai đã xô đẩy tôi trong lớp trước đây, có hai đứa học cùng lớp với Nghiêm Khả hồi cấp ba. Lúc trước, khi chúng nó nói chuyện, có nhắc đến một số chuyện gia đình của Nghiêm Khả.”
“Cậu nói rõ ràng đi.” Châu Thừa Trạch thấy cậu ta ấp úng, nghĩ thầm không lẽ chuyện gia đình Nghiêm Khả là gia đình tái hôn bị người ta đồn thổi những lời không hay.
“Chỉ là… chúng nó nói… mẹ Nghiêm Khả mất vì khó sinh, nói cậu ấy khắc… khắc mẹ gì đó…” Vương Nghệ Kỳ cúi đầu, “Tôi cũng chỉ nghe nói thôi, không thể đảm bảo thật giả.”
Châu Thừa Trạch lại im lặng rất lâu, cậu chỉ biết Nghiêm Cường và Lý Lệ là tái hôn, chỉ biết mẹ ruột của Nghiêm Khả không ở bên y, có lẽ đã mất, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến nguyên nhân cái chết là gì.
Thảo nào lần trước cậu nói giúp Nghiêm Khả tổ chức sinh nhật, Nghiêm Khả lại nói không tổ chức sinh nhật, trông có vẻ không vui như vậy.
“Tôi biết rồi, cảm ơn.” Châu Thừa Trạch nói lời cảm ơn, xoay người rời đi.
Vương Nghệ Kỳ muốn hỏi cậu đi đâu, nhưng lại không thể hỏi ra lời, vì cậu ta thực sự không chắc những gì mấy thằng con trai kia nói là thật hay giả, nếu là giả thì lúc đó sẽ rất khó xử.
Sau khi Châu Thừa Trạch rời khỏi khu dân cư, cậu tra trên điện thoại về nghĩa trang ở thành phố A, phát hiện tổng cộng chỉ có hai cái, một ở phía bắc thành phố, một ở phía nam thành phố, cái ở phía nam gần đây hơn, cậu định thử vận may, đi đến cái ở phía nam trước.
Khi Nghiêm Khả từ nghĩa trang ra, trời đã tối hẳn, sáng y đến có mang theo bữa ăn đơn giản, cả ngày xuống cũng đã đói rồi. Y định về thành phố ăn cơm trước, rồi mới quyết định tối nay đi đâu.
Đoạn đường từ nghĩa trang đến trạm xe buýt không ngắn, đi bộ mất khoảng mười mấy phút, buổi sáng trên con đường này còn có người bán hoa, đến tối ngoài những ánh đèn đường mờ ảo, không có gì cả.
Nghiêm Khả ở trong nghĩa trang cả ngày, lạnh đến mức tay không còn cảm giác, dán vào bên người ngay cả cử động cũng có chút không tự nhiên. Hít hít mũi, Nghiêm Khả quyết định tối nay đi uống canh bò gì đó.
Thấy trạm xe buýt ở phía trước, vừa lúc chuyến xe buýt cuối cùng chạy đến, vừa nghĩ đến việc có thể ngồi trên xe bật điều hòa một lúc, bước chân của Nghiêm Khả nhanh hơn rất nhiều.
“Cậu thật đúng lúc, vừa hay đến đây.” Bác tài xế bắt chuyện với Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả đáp: “Ừm, hôm nay may mắn.”
“Phải đợi một lát nhé, nếu không có ai thì chúng ta sẽ cố gắng xuất phát sớm.” Vì là trạm cuối, việc đợi một lát là điều tất yếu, bác tài xế rất thiện ý nhắc nhở Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả không nói gì, đi lùi lại một chút, phát hiện trong xe lại có người ngồi, nhìn kỹ lại, chưa kịp ngạc nhiên, đã nghe thấy bác tài xế lại nói: “Chàng trai trẻ, chàng trai ngồi hàng cuối cùng có phải ngủ rồi không? Trạm cuối đến rồi, gọi cậu ấy xuống xe đi.”
“Ồ.” Nghiêm Khả nhìn chằm chằm Châu Thừa Trạch, ánh mắt trong bóng tối sáng ngời vô cùng, “Sao cậu lại ở đây.”
“Đến tìm cậu.” Châu Thừa Trạch dịch vào trong một chỗ, “Lại đây ngồi đi, mông tôi tê rồi không đứng dậy được.”
“…Mông tê là lỗi của tôi sao?” Mắt Nghiêm Khả hơi cay, miệng không nhịn được châm chọc cậu.
“Không trách, trách tôi, tôi tưởng cậu đi nghĩa trang phía nam rồi.”
Là tôi đã không đoán đúng, nên mới không thể tìm thấy cậu sớm hơn. Châu Thừa Trạch nhìn khuôn mặt tái nhợt của Nghiêm Khả, thầm nói trong lòng.
“Cậu còn đi phía nam sao?” Nghiêm Khả nghe vậy, ngạc nhiên quay đầu lại.
“Đúng vậy, tôi không biết cậu đi đâu, tôi đi tìm dì Lý, dì ấy không chịu nói, tôi liền đoán thử.” Châu Thừa Trạch không bán đứng Vương Nghệ Kỳ, lần này đối phương đã giúp cậu không ít, “Tôi có thông minh không? Đoán được cậu đến đây.”
“Thông minh mà cậu còn đi phía nam?” Nghiêm Khả trừng mắt nhìn cậu, từ nghĩa trang phía nam đến phía bắc thành phố mất cả ba tiếng đồng hồ, đi tàu điện ngầm và xe buýt phải đổi bốn chuyến, đều là kiểu ngồi mòn cả mông.
Châu Thừa Trạch cười cười không nói gì, Nghiêm Khả thấy cậu như vậy, tưởng mình nói nặng lời, vừa nghĩ đến đối phương từ xa chạy đến tìm mình, ngoài sự cảm động chưa từng có còn có chút hoảng hốt.
“…Đúng, xin lỗi, tôi không cố ý…” Lời xin lỗi của Nghiêm Khả còn chưa nói xong, đã bị Châu Thừa Trạch kéo cổ tay kéo vào lòng.
“Ừm, tôi biết cậu quan tâm tôi.” Châu Thừa Trạch mỉm cười nói bên tai y.
Nghiêm Khả đẩy cậu một cái, không đẩy được: “Ai quan tâm cậu? Mau buông ra, hai người đàn ông ôm ấp nhau trông ra thể thống gì?”
Châu Thừa Trạch nghe lời lùi lại một chút, nhưng không buông tay y, mà như làm ảo thuật đặt một thứ gì đó vào lòng bàn tay y.
Nghiêm Khả mượn ánh đèn yếu ớt trong xe nhìn rõ đó là bảng vẽ điện tử đời mới nhất.
“Cậu không phải rất thích vẽ sao? Mua cho cậu cái này, nếu không biết dùng về tôi dạy cậu.” Châu Thừa Trạch cười nhìn y, “Nghiêm Khả, chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận