Sau khi Mạc Ninh rời đi, Châu Thừa Trạch nhìn quần áo của mình bị Nghiêm Khả đặt sang một bên, từ đó đẩy điện thoại ra: "Giúp tôi gửi tin nhắn cho mẹ tôi đi."
"...Gửi gì?" Tính toán thời gian biến thành mèo, Châu Thừa Trạch chắc chắn phải đến nửa đêm mới có thể trở lại bình thường, dù cậu có về nhà vào nửa đêm, ít nhất bây giờ cũng phải giải thích cho Mạc Ninh, nên Nghiêm Khả cũng không từ chối, cầm lấy điện thoại của cậu.
"Cứ nói tôi ở nhà bạn học một đêm, ôn bài xong rồi."
Nghiêm Khả cúi đầu soạn tin nhắn giúp cậu rồi gửi đi, không lâu sau, Mạc Ninh trả lời một câu "nghỉ ngơi sớm đi" rồi không có gì nữa.
Nghiêm Khả ném điện thoại lại cho cậu, tiếp tục làm bài. Lần này, Châu Thừa Trạch an tâm dạy y làm bài tập, Nghiêm Khả phần lớn thời gian cố giữ thể diện không chịu nói không biết, luôn tự mình vùi đầu tính toán, thật sự không tính ra được mới đưa ánh mắt cầu cứu về phía Châu Thừa Trạch.
Châu Thừa Trạch cũng không cười y, biết y nền tảng không tốt, rất kiên nhẫn giảng giải cho y. Đợi một lượt bài kiểm tra giảng xong, mặc dù Nghiêm Khả đều viết ra quá trình, nhưng cậu đoán đối phương cũng chỉ hiểu một cách mơ hồ.
"Ngày mai tôi sẽ mang bài tập của tôi về."
"Cậu không phải đã làm xong ở trường rồi sao?" Nghiêm Khả không biết cậu lại mang đống bài tập nặng nề về làm gì.
"Cho cậu chép, hoặc là cậu chép xong ở trường?"
Nghiêm Khả vẻ mặt không thể tin được, giơ tay sờ lên cái đầu lông xù của Châu Thừa Trạch.
Châu Thừa Trạch lắc đầu, kỳ lạ hỏi y: "Sao vậy?"
"Cậu bị điên à? Lại muốn tôi chép bài tập?" Nghiêm Khả cảm thấy việc có thể nghe được ba chữ "chép bài tập" từ miệng Châu Thừa Trạch, thậm chí còn là do đối phương xúi giục, quả thực còn hiếm hơn cả trời đổ mưa đỏ.
"...Không phải." Châu Thừa Trạch dở khóc dở cười, "Vì cậu chưa xây dựng tốt nền tảng năm nhất, bây giờ tôi giảng bài tập năm hai cho cậu, cậu cũng khó mà tiêu hóa được, chi bằng cứ bắt đầu bù đắp từ nền tảng năm nhất trước."
"...Nhưng thi cử chẳng phải vẫn phải thi sao?" Nghiêm Khả đồng tình với ý kiến của cậu, nhưng đồng tình là một chuyện, thực sự làm lại là chuyện khác.
"Yên tâm, các kỳ thi ở trường tôi vẫn có thể nghĩ cách giúp cậu đối phó được." Châu Thừa Trạch rất tự tin vào việc khoanh vùng trọng tâm, cậu cơ bản có thể đoán được đề thi khoa học tự nhiên sẽ ra những nội dung gì, những dạng bài tập nào.
Nghiêm Khả liếc nhìn cậu đầy nghi ngờ, gật đầu: "...Được, dù sao thi không tốt cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi."
Y đã đứng cuối lớp rồi, còn sợ điểm kém hơn một chút sao?
"Không đâu, tôi dạy cậu sao có thể để điểm cậu kém đi được." Châu Thừa Trạch tự tin vào bản thân, cũng tự tin vào Nghiêm Khả, "Hơn nữa cậu rất thông minh."
Nghiêm Khả bị cậu khen đến đỏ mặt, cuối cùng ngượng ngùng cất bài kiểm tra: "Ngủ thôi, cậu về đi."
"Tôi về kiểu gì?" Châu Thừa Trạch cúi đầu nhìn móng vuốt mèo của mình, cậu thậm chí còn có chút nghi ngờ về tình trạng hiện tại của mình.
"...Tôi mặc kệ cậu." Nghiêm Khả nói xong, lấy quần áo thay ra từ tủ rồi xông vào phòng tắm.
Nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, Châu Thừa Trạch nhảy lên bàn học, ước lượng khoảng cách từ phòng Nghiêm Khả đến phòng mình, từ bỏ ý nghĩ nguy hiểm "nhảy qua", cậu quyết định ở lại phòng Nghiêm Khả qua đêm.
Nghiêm Khả tắm không nhanh, khi y ra đã hai mươi phút trôi qua, trong hai mươi phút đó Châu Thừa Trạch chỉ ngồi khô khan trên giường nghĩ xem lát nữa làm thế nào để làm nũng lấy lòng Nghiêm Khả để y cho mình ở lại. Kết quả là khi Nghiêm Khả thực sự ra, cậu lại không nói nên lời.
Chân tóc của Nghiêm Khả mềm, nhưng sợi tóc lại xoăn tự nhiên, bình thường nhìn bồng bềnh rất có kiểu, bây giờ sau khi tắm xong, sợi tóc mềm mại dán vào vầng trán nhẵn nhụi, ngoan hơn bình thường không chỉ một chút.
Hơn nữa khi y ra ngoài không sấy khô tóc, nước trên tóc chảy dọc theo cổ trắng nõn xuống cổ áo, khiến Châu Thừa Trạch có chút xao động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=15]
Nhìn chằm chằm bạn học đến mức đầu óc trì trệ, Châu Thừa Trạch nghĩ có lẽ cậu là người đầu tiên trên thế giới, hơn nữa người này lại là Nghiêm Khả, cũng là con trai.
"Sao cậu vẫn chưa về?" Nghiêm Khả thấy Châu Thừa Trạch vẫn còn trong phòng, không bất ngờ, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà châm chọc đối phương một tiếng.
"Tôi không nhảy qua được, kém quá." Châu Thừa Trạch ra hiệu khoảng cách giữa hai phòng không ngắn.
Nghiêm Khả bĩu môi, vừa lau tóc vừa nói nhỏ: "Vậy thì cậu ngủ dưới sàn đi."
Không biết y là ngại hay sao, cố tình dùng khăn tắm để giảm âm lượng, nhưng Châu Thừa Trạch vẫn nghe thấy: "Được, nhưng cậu có chăn thừa không? Chăn cũng được, tôi sợ nửa đêm tôi khôi phục bình thường, đến lúc đó sẽ phải nằm trần trên đất, nếu cảm lạnh thì không tốt."
Nghiêm Khả bị cậu nói đến mức động tác lau tóc khựng lại, không thèm để ý đến cậu, lấy máy sấy tóc sấy khô xong thì vòng qua Châu Thừa Trạch trèo lên giường.
Châu Thừa Trạch đổi hướng ngồi tiếp tục nhìn y, Nghiêm Khả chịu đựng ánh mắt nóng bỏng của đối phương dịch sang sát tường, nhường ra nửa giường.
"Ngủ đi."
Cậu nghe thấy Nghiêm Khả nghiến răng nói hai chữ này.
"Tôi không cần chỗ lớn thế này, tôi cuộn tròn lại chỉ cần một góc nhỏ này thôi." Nói rồi, Châu Thừa Trạch cuộn tròn lại thành một cục trước mặt Nghiêm Khả, trực tiếp nằm úp sấp ở một góc rất nhỏ trên giường.
Nghiêm Khả nhìn thấy dáng vẻ lông xù của cậu, không đành lòng, vén một góc chăn lên, rồi quay người đối mặt với tường: "Tùy cậu."
Châu Thừa Trạch nhìn khoảng trống mà đối phương cố ý để lại, đắc ý cười một tiếng, sau khi dịch sang thì tiện tay kéo chăn đắp lại.
Nghiêm Khả cảm nhận được hơi ấm từ phía sau lưng truyền đến, không nói gì, ngầm chấp nhận hành vi của đối phương. Không biết có phải vì có vật lông xù bên cạnh, cộng thêm ngày hôm sau là thứ Bảy, y tắt báo thức, ngủ một giấc ngon lành lạ thường.
Cho đến khi những chú chim trên cây bên ngoài hót líu lo vui vẻ, y mới mơ màng mở mắt.
Đập vào mắt là một mảng da màu lúa mạch, Nghiêm Khả sững sờ một chút, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, theo phản xạ đưa tay đẩy Châu Thừa Trạch ra.
Châu Thừa Trạch thực ra đã tỉnh từ lâu, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ của Nghiêm Khả mà ngẩn người, khi nhận ra đối phương sắp tỉnh, liền vội vàng giả vờ ngủ. Hoàn toàn không ngờ rằng việc đầu tiên Nghiêm Khả làm khi tỉnh dậy lại là đẩy cậu ra, vì nghĩ đến tính mạng nhỏ bé của mình, cậu theo phản xạ kéo đối phương lại, kết quả là cả hai ngã mạnh xuống đất, phát ra tiếng "đùng" rất lớn.
Nghiêm Khả có Châu Thừa Trạch ở dưới làm đệm thịt, ngã không nặng lắm, nhưng cũng choáng váng, Châu Thừa Trạch cảm thấy mông mình sắp rã rời, dở khóc dở cười: "Tôi sắp bị cậu dọa chết rồi."
Nghiêm Khả hoàn hồn, trừng mắt nhìn cậu: "Tôi mới bị cậu dọa chết tiệt!"
Châu Thừa Trạch còn muốn biện minh, hai người liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa, ngay sau đó là tiếng Lý Lệ vừa gõ cửa vừa hỏi.
"Nghiêm Khả à? Cháu về rồi à?"
"Về rồi!"
"Ồ, có muốn ăn sáng không?" Lý Lệ cũng không biết Nghiêm Khả về từ tối qua, chỉ nghĩ y thức trắng đêm bên ngoài.
"Không ạ, lát nữa cháu còn phải ra ngoài!"
Lý Lệ ở ngoài cửa đáp lời, không hỏi thêm gì nữa, trực tiếp xuống lầu.
"Cậu buông tôi ra." Lý Lệ đi rồi, Nghiêm Khả lại đặt ánh mắt lên Châu Thừa Trạch, cậu giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng phát hiện eo mình vẫn bị đối phương ôm.
"Xin lỗi, quên mất." Châu Thừa Trạch thực sự quên mất, sau khi cậu buông tay, Nghiêm Khả nhanh chóng đứng dậy, nhìn bàn tay trống rỗng, lại có một chút không nỡ.
Nghiêm Khả vỗ vỗ bộ đồ ngủ, dường như dính phải thứ gì đó khiến y ghét bỏ.
Châu Thừa Trạch bất lực cười một tiếng, muốn đứng dậy, nhưng vì ngã quá đau nên nhất thời không đứng dậy được.
Nghiêm Khả ném quần áo của cậu cho cậu: "Mặc vào đi, đừng có mà 'khoe hàng' trong phòng tôi."
"Không dậy nổi, ngã hỏng rồi." Châu Thừa Trạch bị buộc phải "khoe hàng" với vẻ mặt khổ sở, đùi và mông cậu thực sự rất đau.
Nghiêm Khả đứng đó nửa ngày không động đậy, cứ thế nhìn chằm chằm vào cậu, sau khi phát hiện đối phương thực sự không đứng dậy được, dùng vẻ mặt càu nhàu che giấu sự lo lắng và áy náy trong lòng: "Dậy đi."
Châu Thừa Trạch nhìn bàn tay đưa ra trước mặt, cười đưa tay ra.
Nghiêm Khả đỡ cánh tay cậu, mãi mới đỡ được Châu Thừa Trạch cao hơn mình hơn nửa cái đầu đứng dậy, rồi lại đỡ cậu nằm sấp trên giường.
Thấy làn da màu lúa mạch của đối phương đỏ bừng, Nghiêm Khả lục tủ lấy ra lọ thuốc xoa bóp của mình ném đến bên tay Châu Thừa Trạch: "Tự xoa đi, xoa xong thì nhanh thay quần áo."
Châu Thừa Trạch biết mọi việc phải có chừng mực, Nghiêm Khả tưởng cậu còn muốn làm trò, nhưng lại thấy cậu thực sự cầm lọ thuốc, bóp một ít vào lòng bàn tay, xoa qua loa vào chỗ bị ngã, rồi chống tay ngồi dậy, chịu đau thay quần áo.
Lúc này, Nghiêm Khả không nhịn được nữa: "Cậu thực sự không sao chứ? Hay là đi bệnh viện khám xem sao?"
"Không sao." Châu Thừa Trạch nở một nụ cười trấn an, thậm chí còn đứng dậy nhảy hai cái.
Nghiêm Khả thấy cậu nói không sao, không nói thêm gì nữa, nhét sạc dự phòng và điện thoại vào túi.
Lúc này, Lý Lệ lại lên lầu gõ cửa: "Nghiêm Khả, dì đi làm rồi, nếu cháu ra ngoài thì nhớ khóa cửa."
"Biết rồi ạ." Nghiêm Khả đáp lời, đi đến cửa sổ, nhìn Lý Lệ ra khỏi cổng, mới gọi Châu Thừa Trạch xuống lầu, "Đi, đến nhà Vương Nghệ Kỳ."
"Được." Châu Thừa Trạch đáp lời, "Đi bộ à? Hay gọi taxi?"
Nghiêm Khả vốn định nói "đi bộ", nhưng vừa nghĩ đến cú ngã của Châu Thừa Trạch, liền đại từ đại bi quyết định gọi taxi: "Tôi gọi xe."
Châu Thừa Trạch khá bất ngờ, cảm động trước sự thấu hiểu của đối phương, trong lòng ấm áp.
Nghiêm Khả chịu đựng ánh mắt nóng bỏng của Châu Thừa Trạch gọi taxi, nhưng không ngờ lại có hơn hai mươi người xếp hàng, ít nhất phải đợi nửa tiếng.
Rõ ràng là trời nắng đẹp, mà lại khó gọi taxi đến vậy, đúng là ông trời cũng không giúp.
"Chậc" một tiếng, Nghiêm Khả nói: "Đi theo tôi xuống trước, đi xe đạp."
"...À?" Châu Thừa Trạch sững sờ một chút, chỉ có thể đi theo Nghiêm Khả xuống lầu trước.
Xuống đến lầu dưới, Chu Thừa Trạch mới biết "đi xe đạp" mà Nghiêm Khả nói là thực sự "đi xe đạp", đối phương có một chiếc xe đạp màu trắng tinh ở sân sau, nhìn rất mới, bình thường dường như không mấy khi đi.
"Đây là vợ tôi, cậu lên xe cẩn thận đấy." Nghiêm Khả vừa nói vừa đẩy xe đạp ra khỏi nhà.
Châu Thừa Trạch cười thầm đi theo sau, không ngừng đáp "được".
Nghiêm Khả ngồi vắt chân lên yên trước, quay đầu ra hiệu Châu Thừa Trạch lên xe.
Châu Thừa Trạch duỗi chân dài đạp lên bàn đạp phía sau, vì có yên sau, cậu chỉ có thể đứng như vậy, hai tay chống lên vai Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả nhận thấy, sau khi lên xe liền dồn hết sức đạp về phía trước.
Đây là lần đầu tiên y chở người, có chút không nắm được độ, đầu xe loạng choạng mấy lần mới ổn định tiến về phía trước.
Châu Thừa Trạch trong lòng có một phỏng đoán, mặt dày hỏi thẳng: "Tôi là người đầu tiên cậu chở phải không?"
Nghiêm Khả nửa ngày không trả lời, đúng lúc Châu Thừa Trạch đang cân nhắc có nên hỏi lại lần nữa không, thì nghe thấy đối phương nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn chở cậu ra vẻ ưu việt nữa chứ gì?"
"Đương nhiên rồi!" Châu Thừa Trạch nghĩ, không chỉ là cảm giác ưu việt, mà còn là thành tựu lịch sử mà cậu đạt được!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận