Sáng / Tối
Trong chiếc xe buýt rộng lớn chỉ có Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch, bên tai Nghiêm Khả tràn ngập câu “Chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi” mà đối phương nói, không cẩn thận đã rơi hai giọt nước mắt.
May mà trong xe tối, Châu Thừa Trạch không nhìn thấy, Nghiêm Khả vội vàng lau nước mắt, thầm mắng mình vô dụng.
“Cậu ăn cơm chưa?” Châu Thừa Trạch thấy y quay lưng lại với mình, tưởng mình đường đột chạy đến đối phương không vui, vốn dĩ quen hoang dã, lần này lại rất lo lắng hỏi đối phương.
“Chưa… chưa.” Nghiêm Khả đã lau nước mắt, nhưng nói chuyện vẫn còn giọng mũi, thậm chí vì nước bọt trong cổ họng mà sặc, nấc một cái.
Châu Thừa Trạch ngẩn ra, che miệng cong khóe môi, sợ bị Nghiêm Khả nhìn thấy mình cười. Nghĩ lại, nhận ra Nghiêm Khả không sợ trời không sợ đất lại khóc, trong lòng cậu lại một trận đau lòng.
“Vậy tôi đưa cậu đi ăn nhé, muốn ăn gì?”
“Canh bò.” Nghiêm Khả từ lúc ra khỏi nghĩa trang đã luôn nghĩ đến món canh bò nóng hổi, thêm chút ớt và giấm, uống một ngụm canh, vừa cay vừa sảng khoái, lại rất ấm áp.
“Hôm nay ăn mì chưa? Mì trường thọ.” Châu Thừa Trạch hỏi.
“Chưa, người sống được bao lâu chẳng phải là do bản lĩnh của mình sao?” Nghiêm Khả rất coi thường thứ mì trường thọ này.
Châu Thừa Trạch bị cách nói của ông cụ này chọc cười: “Bản lĩnh lớn đến mấy cũng phải ăn. Yên tâm, tối nay cậu muốn ăn gì cũng có, tôi mang thẻ ngân hàng ra rồi, cứ quẹt thoải mái.”
Nghiêm Khả nghẹn lời, từ người cậu cảm nhận được một luồng khí chất của phú ông.
Hai người ngồi trên xe buýt nói chuyện phiếm, thoải mái hơn nhiều so với ngồi một mình, quãng đường hơn một tiếng đồng hồ nhìn cũng không xa lắm, thoáng cái đã qua.
Trạm cuối của xe buýt nằm trên con phố sầm uất nhất trung tâm thành phố, sau khi Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch xuống xe, đập vào mắt là những người ra ngoài ăn đêm, ngửi thấy cũng là mùi thức ăn thơm lừng.
Mũi Nghiêm Khả rất thính, lập tức ngửi thấy mùi canh bò, kéo Châu Thừa Trạch đi về phía bắc, rất nhanh đã tìm thấy quán bán canh bò.
Sau khi gọi hai bát canh bò, Châu Thừa Trạch nhìn thực đơn một lúc, chạy đến quầy hỏi có mì trường thọ không.
“Quán chúng tôi không bán riêng, nhưng nếu khách có nhu cầu thì cũng có thể làm.”
“Vậy làm giúp tôi một phần nhé, thêm hai quả trứng, hôm nay vừa hay là ngày tám.” Châu Thừa Trạch cười tủm tỉm gọi món, rồi quay lại chỗ ngồi.
“Cậu đi đâu vậy?” Nghiêm Khả đã cho ớt và giấm vào canh bò, đang khuấy.
“Thêm món.” Châu Thừa Trạch nói thật.
“Ồ.” Nghiêm Khả đơn thuần nghĩ cậu nói thêm món là thêm chút đồ ăn kèm, nào ngờ canh bò ăn được một nửa, trên bàn lại có thêm một bát mì trường thọ.
“Gọi cho cậu đó, ít nhất cũng phải ăn một chút.” Châu Thừa Trạch chỉ vào hai quả trứng lòng đào vàng óng, “Tôi đặc biệt bảo họ thêm vào, cậu xem có giống số ‘8’ không?”
Nghiêm Khả liếc cậu một cái, trông có vẻ không tình nguyện, nhưng vẫn kéo bát mì trường thọ về phía mình, đặt bát canh bò ăn dở xuống, ăn mì trước.
Châu Thừa Trạch nhìn thấy lòng mãn nguyện, ăn ngon đến mức có thể ăn thêm mấy bát.
Hai người ăn no uống say từ quán ra, Nghiêm Khả cuối cùng cũng cảm thấy ấm áp cả thân lẫn tâm.
Châu Thừa Trạch lại đưa y đến phố vui chơi, từ đầu phố đến cuối phố chơi đủ các trò như vớt cá vàng, bắn bóng bay.
Sau khi ra khỏi cuối phố, Châu Thừa Trạch nhìn đồng hồ, còn vài phút nữa là đến mười hai giờ.
Nghiêm Khả vừa đi vừa đá những viên đá trên mặt đất: “Cậu không về nhà sao?”
“Không về, ở cùng cậu.” Châu Thừa Trạch giật lấy viên đá dưới chân y.
Nghiêm Khả sốt ruột: “Đá cậu cũng giật? Tự đi tìm một viên đi!”
“Đừng mà, viên cậu đá mới vui.” Châu Thừa Trạch cười rất vui vẻ, đá một cái, không chạm vào viên đá nào, đột nhiên biến thành mèo, ngồi phịch xuống đất.
May mà hai người đi trên con đường nhỏ vắng vẻ mà Nghiêm Khả thường đi dạo, chỉ có vài ngọn đèn đường trông có vẻ sắp hỏng bất cứ lúc nào, không có ai cả.
Nghiêm Khả nhìn con mèo trên mặt đất, một lúc lâu, cam chịu cúi xuống ôm nó lên.
“Tôi quên hôm nay chưa biến hình.” Châu Thừa Trạch cả ngày chỉ lo tìm Nghiêm Khả, hoàn toàn quên mất chuyện này, lúc này lại biến hình trước mười hai giờ, ngay cả viên đá cùng loại cũng chưa đá được.
“Tôi đưa cậu về.” Nghiêm Khả định đưa Châu Thừa Trạch về nhà trước, rồi mới về phòng nghỉ của khách sạn.
“Đừng mà, tôi không muốn về.” Châu Thừa Trạch đã quyết định biến thành mèo sáu tiếng đồng hồ này sẽ luôn đi theo Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả dừng bước, nhìn con mèo mặt dày trong lòng: “Vậy cậu muốn đi đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=35]
Trạm cứu hộ mèo hoang?”
Châu Thừa Trạch duỗi móng vuốt thịt đặt lên tay Nghiêm Khả: “Sống chết theo quân.”
“…Đồ thần kinh!” Nghiêm Khả sắp bị cậu chọc cười rồi.
Châu Thừa Trạch cọ cọ y: “Ở bên cậu đón sinh nhật chưa đủ hai mươi bốn tiếng, không về.”
“Sinh nhật tôi đã qua rồi.” Vừa nãy, mười hai giờ đã qua rồi.
“Tôi nói là được.” Châu Thừa Trạch giỏi giở trò vô lại, “Cậu còn muốn đi đâu nữa không?”
“Không đi đâu cả, tôi về ngủ.” Nghiêm Khả nói, đã bắt đầu đi về phía khách sạn.
Chỗ này cách khách sạn một khoảng, Nghiêm Khả cân nhắc kỹ lưỡng vẫn gọi một chiếc taxi.
Châu Thừa Trạch ngoan ngoãn nằm trên đùi y, không gây trò gì nữa.
Đến khách sạn, Nghiêm Khả trả tiền xuống xe, ôm Châu Thừa Trạch đi vào, chào hỏi nhân viên lễ tân.
“Nghiêm Khả về muộn thế? Lát nữa ông chủ biết lại cằn nhằn.” Một người cười tủm tỉm chào Nghiêm Khả.
“Mấy người đó, không trông chừng Nghiêm Khả, ngày nào cũng để cậu ấy chạy lung tung!” Một người khác mặt lạnh bắt chước Trương Thành.
Nghiêm Khả mím môi cười: “Không sao, chú Trương vẫn sẽ phát tiền thưởng.”
Hai người cười như hoa, Châu Thừa Trạch từ trong áo Nghiêm Khả thò đầu ra, nhìn chằm chằm hai người.
Một trong số đó kêu lên: “Nghiêm Khả, em kiếm đâu ra con mèo đáng yêu thế này?”
“Dễ thương quá! Có thể ôm một cái không?”
Nghe hai người nói vậy, Nghiêm Khả mới cúi đầu phát hiện Châu Thừa Trạch không yên phận thò đầu ra khỏi áo. Y nói với ý xấu: “Được thôi, cho mấy người đó.”
Nói xong, Nghiêm Khả liền đưa Châu Thừa Trạch ra.
Trong mắt Châu Thừa Trạch lóe lên một tia hoảng loạn, cậu không muốn bị người khác ngoài Nghiêm Khả ôm, giãy giụa muốn nhảy ra, nhưng lại bị hai người phụ nữ xinh đẹp ở quầy lễ tân ôm vào lòng, mặt mèo áp vào ngực.
Nghiêm Khả đứng cách hai bước chân nhìn, ban đầu chỉ muốn trả thù Châu Thừa Trạch, bây giờ nhìn lại lại có chút không thoải mái. Y bước tới: “Tôi ôm nó về, nó ngại rồi.”
“Hahaha, mèo con đực thì phải ngại chứ.” Hai người đó cũng chỉ vì thấy mèo đáng yêu nên mới vuốt ve, lúc này trả lại cho Nghiêm Khả, ân cần dặn dò y nghỉ ngơi sớm.
“Em sẽ làm vậy, mấy người bận rộn đi.” Nghiêm Khả chào hỏi, rồi bước vào thang máy.
Trong thang máy kín, tuy có lỗ thông gió, nhưng Nghiêm Khả vẫn ngửi thấy mùi nước hoa trên người Châu Thừa Trạch. Bình thường không thấy khó ngửi lắm, bây giờ lại thấy nồng nặc đến khó chịu.
“Hôm nay cậu bị rơi xuống đất.”
Lời nói không đầu không cuối của Nghiêm Khả khiến Châu Thừa Trạch ngẩn ra, cậu vẫn đang băn khoăn không biết phải làm gì với mùi trên người mình, cậu vốn không thích mùi nước hoa.
“Hả?”
“Phòng nghỉ có vòi sen, cậu tự đi tắm đi.” Lời Nghiêm Khả vừa dứt, thang máy đã đến tầng trên cùng.
Nghiêm Khả không ôm cậu nữa, đặt cậu xuống đất rồi đi thẳng đến phòng nghỉ mở cửa.
Châu Thừa Trạch chỉ có thể vẫy bốn chân theo sau: “Tôi không tự tắm được."
"Cậu có bốn tay, có thể tắm." Nói rồi, Nghiêm Khả đẩy cửa phòng tắm, điều chỉnh nhiệt độ nước cho cậu, "chu đáo" đặt dầu gội xuống đất, "Cậu tắm đi."
Châu Thừa Trạch dở khóc dở cười, đành tự mình làm.
Nhưng mèo đứng bằng hai chân khó hơn cậu tưởng rất nhiều, để giữ thăng bằng không ngã, Châu Thừa Trạch đành phải dựa lưng vào tường, dùng ý chí đứng vững, sau đó dùng hai chân trước cào loạn xạ, sau đó lại đổi thành nằm trên đất dùng chân sau cào, nhìn thôi đã thấy đáng thương không chịu nổi.
Nghiêm Khả cứ thế ngồi trên giường bên ngoài, qua lớp kính mờ nhìn chú mèo bên trong vật lộn tự cọ rửa.
Khi nước lãng phí ngày càng nhiều, cuối cùng y cũng cảm thấy mùi nước hoa vừa rồi đã biến mất, lúc này mới đi vào phòng tắm.
Chú mèo đang dùng chân sau cọ rửa những bộ phận nhạy cảm ngẩng đầu lên, nhìn Nghiêm Khả với vẻ mặt ngượng ngùng.
Tay Nghiêm Khả cầm nắm cửa run lên, tự an ủi mình đây chỉ là một con mèo, mãi mới làm xong công tác tư tưởng mới đi đến trước mặt cậu, bê một chiếc ghế nhỏ đến.
"Lên đi."
Thấy Nghiêm Khả vỗ vỗ ghế bảo mình lên, Châu Thừa Trạch như được giải thoát vội vàng nhảy lên.
Cầm vòi sen, Nghiêm Khả giúp cậu tắm lại, rồi sấy lông cho cậu, sau đó mới ném cậu lên giường bên ngoài.
Châu Thừa Trạch toàn thân thơm mùi quýt xanh, tâm hồn sảng khoái, nằm nghiêng trên chiếc giường mềm mại, nhìn Nghiêm Khả cởi quần áo tắm qua lớp kính mờ. Đối phương hành động rất nhanh, tắm xong là ra ngay, tóc cũng đã gội sạch.
Vì trong phòng nghỉ có bật sưởi, Nghiêm Khả chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng và quần đùi đen, làn da trắng nõn lộ ra ngoài.
Châu Thừa Trạch vẫy đuôi ngồi xuống bên chân y, ngẩng đầu nhìn y sấy tóc.
Nghiêm Khả không có cách nào với vẻ đáng yêu này của cậu, vừa sấy tóc vừa nhìn cậu: "Làm gì?"
"Đợi cậu ngủ."
"Tự mình không ngủ được à?"
"Cậu bình thường không về nhà đều ở đây sao?"
"...Ừm." Dù sao cũng đã lộ chuyện làm thêm, Nghiêm Khả cũng không giấu nữa.
"Tốt."
Nghiêm Khả cũng không biết cậu tốt cái gì, sấy tóc xong treo máy sấy về chỗ cũ, tắt đèn chui vào chăn.
Châu Thừa Trạch lúc đầu còn cách y một chút, nằm một lúc từ từ dịch lại gần Nghiêm Khả một chút, thấy đối phương không có ý kiến, lại dịch thêm một chút, cuối cùng trực tiếp dịch vào lòng Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả vui vẻ vì có một vật ấm áp trong lòng, liền ôm cậu làm lò sưởi.
"Ngày mai tôi phải dậy sớm, bài tập vẫn còn ở nhà." Ngày mai là thứ Hai, Châu Thừa Trạch phải về nhà lấy bài tập trước rồi mới đến trường được.
"Ừm." Nghiêm Khả có thể đi thẳng từ đây đến trường, y đã chuyển rất nhiều đồ vào phòng nghỉ mà không hay biết.
"Sáng mai cậu muốn ăn gì không?"
"Khách sạn có bữa sáng tự chọn." Nghiêm Khả vừa nói, đã buồn ngủ rũ rượi.
"Ồ." Châu Thừa Trạch đáp, "Tôi sẽ mua thêm trên đường về."
Lần này, Nghiêm Khả không trả lời cậu nữa, gần như ngủ thiếp đi ngay lập tức.
Châu Thừa Trạch chui ra một chút khỏi lòng y, nhìn y một lúc lâu, dùng chóp mũi nịnh nọt cọ cọ cằm y: "Chúc ngủ ngon."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận