Sáng / Tối
Vì đề nghị của Hàn Dã quá sốc, Nghiêm Khả im lặng suốt đường, hoàn toàn không biết mình đã được đưa đến trước cửa một nhà hàng.
“Chưa ăn trưa, đi thôi, đi cùng bọn anh.” Hàn Dã nói, đẩy cửa xuống xe.
Nghiêm Khả không còn cách nào khác, đành phải xuống xe trước. Trương Thành thì quay đầu đi tìm chỗ đậu xe, đợi đậu xe xong mới đến tìm Hàn Dã và Nghiêm Khả.
“Món ăn Trung Quốc ở quán này rất ngon, thử xem.” Là một doanh nhân thành đạt, Trương Thành thường xuyên đi xã giao, cũng đã nếm thử rất nhiều nhà hàng ngon, quán này là một trong số đó.
Nghiêm Khả có chút bối rối: “Cháu thực ra chỉ cần ăn tạm gì đó ở khách sạn là được rồi...”
“Ăn ngon một chút cũng không sao.” Hàn Dã vỗ tay y, “Hơn nữa đừng quên, bọn anh đang giúp em ăn mừng đoạt giải.”
Nghiêm Khả ho một tiếng, nhỏ giọng cảm ơn: “...Cảm ơn.”
“Không có gì.” Nếu là trước đây, Hàn Dã có thể sẽ bảo Nghiêm Khả đừng khách sáo như vậy, nhưng bây giờ, anh cảm thấy việc đáp lại “không có gì” là rất cần thiết, không những không làm xa cách mà còn khiến Nghiêm Khả tin tưởng mình hơn.
Trương Thành gọi vài món đặc trưng theo khẩu vị thường ăn ở đây, rồi gọi cho Nghiêm Khả một suất mì xào tôm hùm đất cay, và gọi cho Hàn Dã một ấm trà xanh.
Đợi các món ăn được dọn ra đầy đủ, Nghiêm Khả ngửi thấy mùi thơm cuối cùng cũng nhận ra mình thật sự đói, nhìn những món ăn ngon mà thèm thuồng, rất nhanh đã ăn hết hơn nửa suất mì xào, nhưng cũng cay đến mức trán đổ mồ hôi.
“Cháu ăn cay giỏi thật đấy?” Trương Thành lập tức nhìn y bằng con mắt khác.
Nghiêm Khả lau mồ hôi, thật sự có chút nói không rõ ràng: “...Cũng, cũng được.”
“Mau uống chút nước đi.” Hàn Dã giúp y đổ đầy cốc rỗng.
Nghiêm Khả “ực ực” uống hết, nhưng vị cay trong miệng vẫn không tan đi, y chỉ có thể nghỉ một chút, ăn thêm các món khác.
“Trường các em gần đây có tổ chức hoạt động gì không?” Trương Thành nhìn Hàn Dã.
Hàn Dã “ừm” một tiếng: “Cũng không phải hoạt động lớn gì, chỉ là mời một số chuyên gia đến diễn thuyết. Nhưng nói thật, thời buổi này, chuyên gia thật giả căn bản không phân biệt được, chỉ cần biết nói vài câu là có thể được coi là chuyên gia.”
“Đến lúc kết thúc em nhắn tin cho anh, anh đến đón em nhé? Nhẫn chúng ta đặt lần trước chắc cũng sắp xong rồi.”
“Được thôi, nhanh vậy sao?”
“Dù sao cũng đã tốn tiền rồi.”
Trương Thành và Hàn Dã đột nhiên nói chuyện thường ngày trước mặt Nghiêm Khả, Nghiêm Khả vừa gắp thức ăn, vừa im lặng lắng nghe họ trò chuyện.
Lúc này, Trương Thành, người vẫn đang nói chuyện với Hàn Dã, quay đầu lại: “Nghiêm Khả, em có dự định gì cho đại học không?”
“À... vẫn chưa nghĩ ra.” Nghiêm Khả vẫn biết rõ điểm số của mình, đề thi khó là y lại vấp ngã, đề thi dễ thì ai cũng dễ. Trước đây nghe đến hai chữ “đại học”, y đều cảm thấy đó là chuyện viển vông, bây giờ thì có thể mạnh dạn xem xét, nhưng y không mấy hứng thú với những thứ ngoài mỹ thuật, nên dù có đỗ, chọn ngành gì cũng trở thành một vấn đề nan giải.
“Bây giờ có thể xem xét thử.” Trương Thành chỉ vào Hàn Dã, “Trường của anh Hàn Dã của em rất tốt, tuy nghiên cứu sinh và sinh viên đại học ở các cơ sở khác nhau, nhưng đều ở thành phố A, danh tiếng cũng cao.”
Nghiêm Khả biết, trường A của Hàn Dã là trường đại học tốt nhất thành phố A, cũng là trường đại học hàng đầu của tỉnh, những danh hiệu như “985”, “211” đều có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=67]
Nhưng tương đối mà nói, yêu cầu tuyển sinh của trường cũng cao, Nghiêm Khả tự nhận mình không chắc chắn.
“...Chắc không đỗ được.” Nghiêm Khả nói thật.
Trương Thành dở khóc dở cười: “Còn chưa thi mà, Nghiêm Khả mà chú biết không phải là người dễ dàng chịu thua đâu.”
Nghiêm Khả được khen có chút ngại ngùng, cúi đầu gắp một miếng tôm hùm đất nhét vào miệng.
“Nếu muốn thi, anh có thể truyền đạt kinh nghiệm cho em, ít nhất là trong việc chọn chuyên ngành em sẽ không phải lo lắng gì.” Hàn Dã rất mong muốn được trở thành đàn anh đàn em cùng trường với Nghiêm Khả, như vậy sẽ khiến họ càng thêm thân thiết.
Sau khi ăn xong bữa cơm, Trương Thành lái xe đưa Hàn Dã về nhà trước, rồi mới đưa Nghiêm Khả đến khách sạn.
Tại đèn giao thông cuối cùng gần khách sạn, Trương Thành phá vỡ sự im lặng trong xe: “Nghiêm Khả.”
“Ừm?” Nghiêm Khả đang nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, thu lại ánh mắt.
“Về đề nghị của chú và anh Hàn Dã của cháu, hãy suy nghĩ kỹ nhé, bọn chú cũng không vội.” Trương Thành cười cười, “Đừng quá áp lực, nếu không muốn cũng không sao, bọn chú mãi mãi là người thân của cháu.”
“...Được, cháu sẽ suy nghĩ kỹ.” Nghiêm Khả miệng thì đồng ý, nhưng thực ra trong lòng y rất rối bời.
Bây giờ y rất muốn nói chuyện này với ai đó, nhưng Châu Thừa Trạch và Mạc Ninh, những người luôn ở bên y, đã đi ăn rồi, cũng không biết chiều có về không.
Trương Thành đưa Nghiêm Khả đến khách sạn xong, đến văn phòng xử lý một chút công việc rồi đi.
Nghiêm Khả chống cằm lên gối, nằm sấp trên giường với tư thế không thoải mái lắm, nhìn chằm chằm vào hoa văn trên đầu giường mà ngẩn người.
Khi Châu Thừa Trạch trở về, Nghiêm Khả đã lật người vì tư thế không thoải mái đó, nằm bệt trên giường.
Đi đến bên giường, Châu Thừa Trạch sờ bụng y: “Ăn không ít nhỉ?”
Nghiêm Khả gạt tay cậu ra: “Sẽ thành bụng mỡ đấy.”
“Ai nói?” Châu Thừa Trạch mở to mắt.
“Ông bà ngoại.” Khi Nghiêm Khả còn nhỏ chạy đến nhà ông bà ngoại, thường xuyên nghe ông bà ngoại nói “ăn xong không được sờ bụng, nếu không bụng sẽ ngày càng to”, lâu dần, y tin, dù không biết thật giả.
Châu Thừa Trạch đổi sang nắm tay y, mười ngón tay đan vào nhau: “Vậy cậu có thể nói cho tôi biết tại sao cậu không vui không?”
Nghiêm Khả sững sờ, mãi một lúc sau mới nói: “... Cậu nhìn ra à?”
“Ừm, tôi là bạn trai cậu mà.” Châu Thừa Trạch cảm thấy mình thật giỏi, nhìn một cái là biết ngay.
Nghiêm Khả nín thở, mãi không nói.
Châu Thừa Trạch tưởng y không muốn nói, ân cần nói: “Nếu không muốn nói thì đừng nói, không sao đâu.”
Châu Thừa Trạch vừa nói xong, “bùm” một tiếng biến thành mèo, Nghiêm Khả đang định giải thích thì sững người, lật người ôm mèo Châu Thừa Trạch vào lòng.
“Không phải không muốn nói... chỉ là không biết phải nói thế nào...” Nghiêm Khả thở dài, “Hôm nay sau khi cậu đi, anh Hàn Dã và chú Trương Thành hỏi tôi... có muốn trở thành người một nhà với họ không.”
Châu Thừa Trạch trong lòng Nghiêm Khả sững lại, đột nhiên đứng dậy: “Rồi sao? Cậu trả lời thế nào?”
“... Tôi nói sẽ suy nghĩ thêm.” Nghiêm Khả quả thật cần suy nghĩ thêm, đến bây giờ đầu óc y vẫn còn rối bời.
Châu Thừa Trạch “ừm” một tiếng, chờ y kể tiếp.
“... Tôi không biết phải làm sao, đây là lần đầu tiên có người nhắc đến chủ đề như vậy.” Nghiêm Khả hoàn toàn mất phương hướng, nếu từ chối, y nhất định sẽ phụ lòng tốt của Hàn Dã và Trương Thành, nhưng nếu đồng ý, y lại chưa nghĩ ra phải thay đổi thái độ và hòa hợp với hai người này như thế nào.
“Tooi nghĩ... ‘gia đình’ trong lời họ nói có lẽ là gia đình theo đúng nghĩa. Họ sẽ bảo vệ cậu, sẽ đứng về phía cậu, đồng thời là những người trưởng thành trong xã hội, cũng sẽ cố gắng hướng dẫn cậu một cách đúng đắn.” Châu Thừa Trạch nghiêm túc nói, “Trong lòng cậu vẫn nghĩ đúng không?”
Đối với câu hỏi của Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả không trả lời.
Châu Thừa Trạch lại nói: “Nghiêm Khả, nói thật, tôi thật sự rất muốn độc chiếm cậu mãi mãi. Bây giờ, trong tình yêu, cậu chỉ thuộc về một mình tôi, nhưng về gia đình, Trương Thành và Hàn Dã, đối với cậu hiện tại, có lẽ là lựa chọn tốt nhất.”
Những điều Châu Thừa Trạch nói, Nghiêm Khả đều biết.
Hàn Dã và Trương Thành, một người là học sinh giỏi, tương lai vô hạn, một người là doanh nhân thành đạt, hai người tình cảm ổn định, cuộc sống bình dị hạnh phúc, là trạng thái cuộc sống mà Nghiêm Khả trước đây luôn khao khát nhưng không dám mơ ước.
Bây giờ những người xuất sắc như vậy lại nói muốn trở thành người một nhà với y, y thật sự cảm thấy mình không xứng.
Châu Thừa Trạch cọ cọ y, cắt ngang những suy nghĩ lung tung của y: “Đừng nghĩ lung tung, tôi đã nói rồi, cậu rất tốt.”
“...Ừm.” Sau một hồi im lặng rất lâu, Nghiêm Khả cuối cùng cũng đáp lời.
Châu Thừa Trạch biết y đã hạ quyết tâm, lại cọ cọ y.
Nghiêm Khả nhìn chú mèo trắng trong lòng: “Caauj có muốn trở lại không?”
“Không cần, hôm nay tạm thời cứ thế này đi.” Châu Thừa Trạch cảm thấy trạng thái lông xù bây giờ càng có thể chữa lành trái tim Nghiêm Khả, “À đúng rồi, hôm nay trên đường về tôi có đi ngang qua một cửa hàng trải nghiệm đồ lông.”
“...Ừm?” Nghiêm Khả không hiểu lắm.
“Trong cửa hàng toàn là đồ lông xù, có thể thoải mái trải nghiệm.” Châu Thừa Trạch nhìn y, “Tôi nghĩ cậu sẽ thích, nên đã ghi lại tên cửa hàng, đợi cậu quyết định xong chuyện với chú Trương Thành, tôi sẽ đưa em cậu đi xem nhé?”
“...Được.”
“Tôi ngủ với cậu một lát nhé? Đợi lát nữa dậy dọn hành lý.” Châu Thừa Trạch không quên rằng ngày mai mình phải xách vali lên núi tham gia trại hè ngay lập tức.
Nghiêm Khả nghĩ đến chuyện này, bỗng nhiên có chút bất an: “Nếu cậu biến thành mèo thì sao?”
“... Cậu không nói tôi suýt quên mất.” Châu Thừa Trạch lúc này mới nhận ra vấn đề nghiêm trọng này, trại hè là ở chung với người khác, hai người một phòng. Ban ngày biến thành mèo, sẽ bị các học sinh đi cùng nhìn thấy, buổi tối biến thành mèo, sẽ bị bạn cùng phòng nhìn thấy, dù thế nào cũng không ổn.
Nghiêm Khả cũng có chút cạn lời, y thật sự đã quên mất chuyện này, biết thế y cũng đã đăng ký trại hè rồi.
“Hay là...” Châu Thừa Trạch vừa định nói “hay là tạm thời cứ thế này”, thì nghe Nghiêm Khả nói một câu mở đầu tương tự, nhưng những lời sau đó hoàn toàn khác."Hay là tôi đi cùng cậu nhé?" Nghiêm Khả nghĩ, xem liệu có thể xin Lưu Dục Nhân không, vì Lưu Dục Nhân cũng là một trong những giáo viên phụ trách đoàn trại hè lần này.
"Để tôi hỏi thầy Lưu xem sao." Châu Thừa Trạch giơ móng mèo lên định lấy điện thoại, lúc này mới phát hiện mình vẫn là mèo.
Sau khi Nghiêm Khả giúp cậu trở lại bình thường, anh cậu truồng ngồi bên giường gọi điện cho Lưu Dục Nhân.
Kết quả đầu dây bên kia, Lưu Dục Nhân cười rất vui vẻ, đồng ý cũng rất sảng khoái: "Nghiêm Khả muốn đến à? Tốt quá, vừa hay còn một chỗ trống."
Châu Thừa Trạch và Nghiêm Khả không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy, rõ ràng là trại hè đã quá số lượng người mà lại có chỗ trống, sau khi cúp điện thoại vẫn cảm thấy không chân thực.
"...Tóm lại là đã đồng ý rồi, tôi sẽ mang đồ của cậu đi cùng, hai chúng ta ở chung một phòng cũng tiện." Châu Thừa Trạch cúi người hôn y một cái, rồi cứ thế chạy đi thu dọn hành lý.
Nghiêm Khả đỏ mặt mắng cậu: "Mặc quần áo vào! Đừng có đi dạo chim khắp nơi!"
_____
Tác giả có lời muốn nói: Chu Thừa Trạch: Dắt đại bàng đi dạo -v-
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận