Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 10

Ngày cập nhật : 2025-12-18 12:19:19
Nghiêm Khả ăn xong rất nhanh, cầm điện thoại định đi, nhưng bị bà cụ chủ quán gọi lại, nhét cho y một gói cá khô nhỏ.

“Cái này cháu mang về, cho nó ăn.”

Nghiêm Khả cầm cá khô nhỏ, đối mắt với Châu Thừa Trạch đang đứng trên bàn, nghiến răng nghiến lợi đáp: “Vâng, cháu cảm ơn bà.”

Bỏ cá khô nhỏ vào túi, Nghiêm Khả một tay đỡ bụng Châu Thừa Trạch, một tay cầm điện thoại đi ra ngoài.

Châu Thừa Trạch bị y ôm không được thoải mái lắm, nhưng cũng không giãy giụa, ngược lại còn ve vãn vẫy đuôi.

Nghiêm Khả mặt cứng đờ chưa đầy hai giây, liền đổi tư thế ôm: “Đừng động đậy.”

Châu Thừa Trạch đã có được một tư thế thoải mái, không còn động đậy lung tung nữa, nhưng cái đuôi lại vô thức vẫy vẫy, thỉnh thoảng cọ vào tay Nghiêm Khả, khiến y ngứa ngáy trong lòng.

Một người một mèo đi dọc theo con đường, rất nhanh đã về đến nhà.

Thật không may, Nghiêm Khả vừa định ném Châu Thừa Trạch xuống đất về nhà, thì nghe thấy tiếng một người phụ nữ nói chuyện từ nhà Châu Thừa Trạch. Dù chỉ nghe một lần, Nghiêm Khả cũng cảm thấy quá quen thuộc.

“…Tôi đi đây.” Nghiêm Khả không muốn gặp mẹ của Châu Thừa Trạch, luôn cảm thấy đối phương rất lợi hại.

Châu Thừa Trạch vội vàng giơ móng vuốt thịt lên, đè tay y: “Đưa tôi về nhà.”

“…”

Nghiêm Khả cúi đầu nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm trọng. Y biết Châu Thừa Trạch trong bộ dạng này chắc chắn không thể vào nhà, nhưng bản thân y cũng không muốn đưa cậu về.

“Chỉ có cậu mới có thể giúp tôi.” Một câu nói của Châu Thừa Trạch đã hoàn toàn phá vỡ phòng tuyến trong lòng Nghiêm Khả, y quá thích những lời nói mang tính dựa dẫm như vậy, nó khiến y cảm thấy mình đặc biệt lợi hại.

Nghiêm Khả, người có chút tư tưởng trung nhị, vô thức ưỡn thẳng lưng, thực sự ôm Châu Thừa Trạch vào nhà mình.

Cửa nhà khóa, Nghiêm Khả đương nhiên cho rằng trong nhà không có ai, liền mò chìa khóa mở cửa lớn.

“Cậu đừng chạy lung tung.” Đặt Châu Thừa Trạch xuống đất, Nghiêm Khả thay dép đi trong nhà.

Châu Thừa Trạch đương nhiên biết quy tắc không nên tùy tiện đi lại trong nhà người khác, liền lẽo đẽo theo sau Nghiêm Khả, không hiểu sao lại tạo cho người ta một ảo giác rằng cậu rất dựa dẫm vào Nghiêm Khả, người chủ nhỏ này.

Nghiêm Khả đi lên lầu hai theo cầu thang, đang chuẩn bị vào phòng mình thì nghe thấy tiếng động từ phòng của em gái kế Lý Vân Vân. Y khựng lại, quay đầu lại.

Lý Vân Vân giờ này đáng lẽ phải đang học buổi tối, đương nhiên không loại trừ khả năng đối phương trốn học về.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=10]


Gõ hai cái vào cửa phòng Lý Vân Vân, Nghiêm Khả chỉ nghe thấy tiếng động biến mất một lát, sau đó lại lớn dần, nhưng vẫn không có ai ra mở cửa. Nhận ra có điều không ổn, Nghiêm Khả lên tiếng: “Lý Vân Vân, có ở đó không?”

“…Có, em đang tìm đồ.” Trong phòng, thực sự có tiếng của Lý Vân Vân.

Tay Nghiêm Khả đang giơ lên hạ xuống: “Sao em lại không đi học nữa?”

Châu Thừa Trạch nghe thấy câu hỏi này, rất ngạc nhiên, bởi vì Nghiêm Khả cũng là một điển hình của việc trốn học, vậy mà lại đi quản chuyện người khác có đi học hay không.

 “Anh! Anh đừng quản em nữa, chẳng phải anh cũng không đi học buổi tối sao?” Lý Vân Vân cãi lại.

Nghiêm Khả mím môi, một lúc lâu sau, không tự tin lắm mà gầm lên: “Mau về học bài đi!”

Gầm xong, Nghiêm Khả tức giận đùng đùng đi vào phòng mình, trên mặt hiếm hoi có một tia thất bại.

Châu Thừa Trạch ngồi bên chân y, vẫy đuôi quan sát sự thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt y, cảm thấy khá lạ. Nghiêm Khả như vậy giống như một đứa trẻ cố gắng trở thành người lớn trưởng thành, nhưng lại gặp khó khăn khắp nơi và thực sự không làm tốt được.

“Nhìn cái gì mà nhìn?!” Nghiêm Khả kết thúc việc tích tụ cảm xúc, trừng mắt nhìn Châu Thừa Trạch.

Châu Thừa Trạch hơi dùng sức bốn chân, lập tức nhảy lên đùi Nghiêm Khả.

Quả nhiên, Nghiêm Khả cứng đờ cả người. Y không đuổi Châu Thừa Trạch xuống, nhưng cũng không vuốt ve cậu.

“Chúng ta bàn bạc một chuyện.”

“Chuyện gì?” Nghiêm Khả nhíu mày, không muốn nghe Châu Thừa Trạch nói nhiều.

Châu Thừa Trạch đã hoàn toàn nắm rõ tính cách của Nghiêm Khả, đối phương chẳng qua là một kẻ khẩu xà tâm phật mà thôi, tính tình xấu thì xấu thật, nhưng vẫn là một người rất dễ mềm lòng, hơn nữa dường như không hiểu sao lại thích bộ dạng mèo của mình. Vì vậy, bây giờ cậu dựa vào bộ dạng mèo của mình, hoàn toàn ngang ngược.

“Thầy chủ nhiệm bảo tôi kèm cậu, cậu phải cho tôi cơ hội này.” Châu Thừa Trạch nói một cách nghiêm túc, “Ngược lại, tôi cũng có vài chuyện muốn nhờ cậu giúp.”

“…Tôi không muốn học.” Nghiêm Khả cảm thấy việc giúp đỡ lẫn nhau này không được.

Châu Thừa Trạch lại không chịu bỏ cuộc: “Cậu không đi học cũng được, nhưng ít nhất thành tích của cậu phải khá hơn một chút, mới có thể quản được em gái cậu chứ?”

Phải thừa nhận rằng, sau chuyện vừa rồi, Nghiêm Khả cảm thấy Châu Thừa Trạch nói rất có lý, bản thân mình còn chưa làm tốt, không có tư cách yêu cầu người khác làm tốt. Y trước đây cũng từng nghĩ đến chuyện Lý Vân Vân trốn học, vốn dĩ Lý Lệ và Nghiêm Cường là tái hôn, y và cô em gái này cũng không thân thiết lắm, nhưng dù sao bây giờ cũng là người nhà của y, vừa nghĩ đến người mẹ ruột mà y chưa từng gặp mặt, y liền không thể bỏ mặc. Hơn nữa y lớn hơn vài tuổi, vô hình trung lại có thêm một phần trách nhiệm.

Châu Thừa Trạch thấy y không nói gì, liền biết chuyện này có đường, tiếp tục nói: “Tôi giúp cậu nâng cao thành tích, cậu giúp tôi một chuyện.”

“Chuyện gì?” Nghiêm Khả định nghe thử trước, nếu không có lợi cho mình thì y sẽ từ chối thẳng thừng.

“Giúp tôi tìm ra nguyên nhân tôi biến thành mèo, chỉ cần có thể giúp tôi trở lại bình thường là được.” Châu Thừa Trạch trước đây đã thử tự mình tìm kiếm, nhưng cậu không biết mình sẽ biến thành mèo khi nào, điều này giống như một quả bom hẹn giờ, đột nhiên bùng phát mà cậu hoàn toàn không thể kiểm soát. Để tránh bị người khác vây xem, cậu cảm thấy nhờ người khác làm việc này sẽ phù hợp hơn.

Nghiêm Khả rất quen thuộc với mọi ngóc ngách của thành phố A, y cũng là người duy nhất biết mình sẽ biến thành mèo, không cần cậu giải thích quá nhiều, là có thể đạt được hiệu quả gấp đôi.

Nghe yêu cầu của Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả rất nghiêm túc chớp chớp mắt: “Cậu… cậu chắc chứ?”

“Ừm, có vấn đề gì không?” Châu Thừa Trạch tưởng y có khó khăn gì.

“…Cậu không phải nói cậu là mèo yêu sao? Loại ăn thịt người ấy.” Nghiêm Khả nghiến răng nói ra suy nghĩ trong lòng.

Châu Thừa Trạch, người vừa mới đây đã nói dối trắng trợn về “mèo yêu”, ngây người, ngồi trên đùi Nghiêm Khả, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Nghiêm Khả, như thể đang chìm vào sự tự nghi ngờ.

Mãi một lúc lâu sau, cậu mới tìm lại được giọng nói của mình: “…Cậu tin rồi sao?”

Lần đầu tiên gặp người biến thành mèo, mèo còn biết nói, Nghiêm Khả cảm thấy mình không tin mới là có vấn đề về đầu óc: “…Không phải mèo yêu thì có thể nói chuyện sao?”

“…Xin lỗi, là lỗi của tôi.” Châu Thừa Trạch không có thời gian để chế giễu, nhanh chóng nhận lỗi, “Lúc đó chỉ là tiện miệng nói dối thôi.”

Nghiêm Khả “ngây thơ vô tội” lập tức không nói nên lời, nhận ra mình dễ bị lừa như vậy, liền đẩy con mèo trên đùi ra: “Cửa mở, tự đi đi.”

Châu Thừa Trạch thấy y thực sự tức giận, có chút hoảng hốt, nhảy lên giường dùng đầu cọ vào y, ra sức làm nũng: “Tôi sai rồi, ừm? Xin lỗi.”

Nghiêm Khả mặt không đổi sắc, thực ra ngón tay hơi không kìm được muốn vuốt ve.

Một sinh vật mềm mại đáng yêu như vậy, y không thích mới là lạ.

“Bữa ăn của tháng tới.” Châu Thừa Trạch đưa ra điều kiện xin lỗi.

“…Hai tháng.” Nghiêm Khả cúi đầu thêm điều kiện.

“Được.” Châu Thừa Trạch nhanh chóng đồng ý, so với việc tốn chút tiền, cậu cần sự giúp đỡ của Nghiêm Khả hơn, hơn nữa tiếng nói trong lòng vẫn luôn nhắc nhở cậu không nên để Nghiêm Khả tức giận.

Nghiêm Khả thấy cậu đồng ý sảng khoái như vậy, có chút hối hận, biết thế đã nên nói “hai năm”, có lẽ người này cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý.

“Vì đã quyết định rồi, tôi tự giới thiệu lại nhé?”

Nghiêm Khả mím môi, một lát sau gật đầu.

“Việc đột nhiên biến thành mèo là vào lần cậu bị sốt đó, mỗi ngày sáu tiếng, thời điểm biến thân ngẫu nhiên, tôi không thể tự mình trở lại bình thường, có thể nói chuyện là sau khi ở cùng cậu. Về việc tại sao lại như vậy, tôi không có bất kỳ manh mối nào, còn phải nhờ cậu giúp đỡ nhiều.” Châu Thừa Trạch chớp chớp đôi mắt xanh biếc của mình, cảm thấy như vậy sẽ rất dễ được lợi.

Nghiêm Khả trong lòng cân nhắc lời nói của cậu, luôn cảm thấy ba chữ “tìm nguyên nhân” nghe thì đơn giản, làm thì không dễ, nhất thời không biết có nên đồng ý hay không. Hơn nữa không biết tại sao, việc đối phương biến thành mèo và có thể nói chuyện đều có sự tham gia của mình, khiến mình giống như một nhân vật chủ chốt.

Châu Thừa Trạch lại không cho y cơ hội suy nghĩ: “Đưa tay ra.”

“…Làm gì?” Nghiêm Khả cảnh giác nhìn cậu.

“Đưa tay ra.” Châu Thừa Trạch không giải thích, chỉ lặp lại một lần.

Nghiêm Khả nhìn thẳng vào mắt cậu, rất nhanh chìm đắm trong đó, ngoan ngoãn đưa tay ra.

Chu Thừa Trạch đặt móng vuốt mèo của mình vào lòng bàn tay y, miếng đệm thịt mềm mại đè lên lòng bàn tay đối phương: “Đóng dấu, hợp tác vui vẻ.”

Nghiêm Khả há miệng, cảm nhận sự mềm mại trong lòng bàn tay, lẩm bẩm đáp: “Hợp tác vui vẻ.”

Nhìn chằm chằm vào móng vuốt mèo trong lòng bàn tay, Nghiêm Khả còn có điều gì muốn nói, nhưng vì quá xấu hổ nên không thể nói ra.

Châu Thừa Trạch nhận thấy, trong lòng có một phỏng đoán táo bạo, cậu chủ động trèo lên đùi Nghiêm Khả, vẫy đuôi nói: “Chỉ kèm học thôi cậu có vẻ hơi thiệt thòi, thêm một điều kiện nữa, nếu cậu thích bộ dạng này, cứ thoải mái vuốt ve, dù sao cũng là mèo.”

 Tai Nghiêm Khả đỏ bừng, bĩu môi, đưa tay lên, thỏa mãn vuốt ve bộ lông trắng của mèo.

Dù sao cũng là mèo, y không thiệt thòi.

Bình Luận

0 Thảo luận