Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 20

Ngày cập nhật : 2026-02-08 01:02:57


Sáng ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, Châu Thừa Trạch mở mắt trước Nghiêm Khả, nhưng cậu đang ở dạng mèo, cũng không biết biến thành mèo từ lúc nào trong đêm.

Nghiêm Khả bên cạnh ngủ rất say, nhìn kỹ khóe miệng còn vương vãi nước dãi chưa khô, dáng vẻ đó hoàn toàn không giống với y bình thường hay nhe nanh múa vuốt, khá đáng yêu.

Châu Thừa Trạch mặt mèo "kỳ lạ" cười một tiếng, cậu rất muốn dậy làm bữa sáng, nhưng tình hình thực tế không cho phép cậu làm vậy, không giãy giụa nhiều, cậu lại nằm xuống ngủ tiếp.

Khi Nghiêm Khả tỉnh dậy, đã hơn mười giờ sáng, y còn tưởng mình đang ở trong phòng, rất thoải mái vươn vai, cánh tay chạm vào một cục lông mềm mại, y mới hoàn toàn tỉnh táo.

Châu Thừa Trạch đang cuộn tròn ngủ, ngay cả khi Nghiêm Khả chạm vào cậu cũng không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Nghiêm Khả do dự một chút, từ cuối giường xuống đất đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, đợi khi y quay lại phòng, Châu Thừa Trạch đang dùng chân sau gãi gáy.

Đứng tại chỗ nhìn một lúc, Nghiêm Khả không nhịn được nói: "Cậu biến thành mèo lâu quá rồi, có thật là biến thành mèo luôn không?"

Nhìn xem động tác gãi ngứa này điêu luyện đến mức nào?

Châu Thừa Trạch phản xạ gãi ngứa không nói nên lời: "Chúng ta ra ngoài ăn sáng nhé? Tôi thế này cũng không làm được."

"Tôi không ăn sáng." Nghiêm Khả thẳng thừng từ chối, y không có thói quen ăn sáng.

Châu Thừa Trạch bụng đói kêu ùng ục rất tuyệt vọng, cuối cùng, cậu dùng móng mèo cạy ngăn kéo bàn học, từ đó tìm thấy hai gói bánh quy.

"Giúp tôi bóc ra được không?" Châu Thừa Trạch chớp mắt nhìn Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả bĩu môi, đi đến vừa bóc gói bánh, vừa lẩm bẩm: "Cậu ăn mấy thứ này thật sự không bị tiêu chảy à? Chẳng lẽ không nên ăn thức ăn cho mèo hay sao?"

"Về bản chất, tôi vẫn là người." Châu Thừa Trạch không hề nghi ngờ sự thật mình là người.

"Được rồi, tùy cậu." Nghiêm Khả thờ ơ nhún vai.

Vì Châu Thừa Trạch bây giờ là mèo, y đưa bánh quy đã bóc vỏ đến miệng đối phương, nhìn cậu nhai hết hai gói bánh quy, rồi vỗ tay đứng dậy, lấy quần áo của mình chuẩn bị rời đi.

Châu Thừa Trạch nhận ra, gọi y lại: "Cậu muốn về rồi à?"

"Chứ sao?" Nghiêm Khả không hề có ý định ở lại chỗ Châu Thừa Trạch cả ngày.

Châu Thừa Trạch không có lời nào níu kéo, đành nhìn y đi ra ngoài, một lúc sau, cậu nhảy xuống giường chạy đến chân y, ngẩng đầu nhìn: "Lát nữa đến tìm tôi nhé? Hoặc là tôi đi tìm cậu, chúng ta đi tìm nguyên nhân biến thành mèo."

Nghiêm Khả khựng lại, nhìn cậu nhỏ xíu như vậy trên đất chớp mắt, thỏa hiệp: "Ừm, đợi cậu hồi phục."

Châu Thừa Trạch cong khóe môi mèo, tuy trông không rõ ràng lắm, nhưng Nghiêm Khả vẫn nhận ra tâm trạng tốt của cậu.

Thật đáng thương, Châu Thừa Trạch lại muốn làm người đến vậy, chỉ cần ra ngoài tìm nguyên nhân thôi mà đã vui vẻ như thế này, Nghiêm Khả nghĩ.

Sau khi về nhà, Nghiêm Khả cũng không làm gì, y vốn đột nhiên muốn học bài tập kỳ nghỉ đông, nhưng xem hai bài toán thì không viết nổi nữa, dứt khoát lấy đề thi tiếng Anh ra làm vài tờ.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=20]


Châu Thừa Trạch đến gõ cửa đúng lúc bữa trưa, trùng hợp Lý Lệ cũng ở nhà, bà về lúc gần mười một giờ.

Một bàn đầy món ăn vừa làm xong, bốc hơi nóng hổi, Lý Lệ thấy Châu Thừa Trạch, nhiệt tình mời đối phương ở lại ăn trưa.

Nghiêm Khả vừa từ trên lầu xuống, Châu Thừa Trạch đã ngồi vào bàn ăn, Nghiêm Khả bị sự mặt dày của cậu làm cho kinh ngạc sâu sắc.

"Dì ơi, cháu giúp dì." Châu Thừa Trạch vừa ngồi xuống, thấy Lý Lệ đi lấy cơm, liền vội vàng đi theo giúp đỡ.

"Ôi, cháu cứ ngồi đi, đây là lần đầu tiên cháu đến ăn cơm mà, cảm ơn cháu đã làm bạn với Nghiêm Khả nhà dì." Kể từ lần trước Châu Thừa Trạch chứng kiến hành vi bạo lực của Nghiêm Cường, Lý Lệ có ấn tượng rất tốt về Châu Thừa Trạch, nhiệt tình giúp đỡ, học giỏi, có khí phách.

"Được làm bạn với Nghiêm Khả mới là vinh dự của cháu." Châu Thừa Trạch mặt dày nói.

Nghiêm Khả đảo mắt, đi vào bếp đẩy Châu Thừa Trạch ra, bưng canh lên bàn: "Ăn cơm thì ăn cơm đi, đừng nói nhiều."

"Đúng đúng đúng, nói ít tiêu hóa tốt." Châu Thừa Trạch mặc kệ Nghiêm Khả nói gì, đều hết sức phụ họa y.

Nghiêm Khả bị cậu tâng bốc đến mức có tức mà không có chỗ trút, dứt khoát cúi đầu ăn cơm.

Xem xét buổi chiều còn phải ra ngoài, Châu Thừa Trạch ăn cũng khá nhanh, vừa ăn vừa có thể trò chuyện phiếm với Lý Lệ.

"Buổi chiều các cháu đi chơi à?" Lý Lệ cười hỏi.

"Vâng, đã hẹn nhau đi ra ngoài một chuyến, chúng cháu sẽ về sớm nhất có thể." Châu Thừa Trạch thành thật khai báo.

"Không sao, chơi thì cứ chơi cho thoải mái." Lý Lệ rất bao dung.

Nghiêm Khả dọn dẹp bát đĩa trống trên bàn, ném vào bồn rửa: "Dì Lý, dì cứ để đó đi, dì đi ngủ đi, tối không phải còn phải đi làm sao? Cháu về sẽ dọn dẹp."

"Không sao, chỉ một lát thôi mà." Lý Lệ vẫn muốn rửa bát.

Nghiêm Khả trực tiếp ngăn bà lại: "Dì đi nghỉ đi."

Lý Lệ không cãi lại được y, đành về phòng nghỉ ngơi.

Nghiêm Khả lúc này mới yên tâm, nháy mắt với Châu Thừa Trạch, dẫn cậu nhanh chóng ra ngoài.

Sau khi cách nhà một đoạn, Châu Thừa Trạch mới hỏi Nghiêm Khả định đi đâu, Nghiêm Khả cũng chưa nghĩ ra, chọn hỏi đối phương vài câu hỏi trước.

"Trước khi biến thành mèo cậu đã đi đâu?" Nghiêm Khả quay đầu nhìn Châu Thừa Trạch.

Châu Thừa Trạch cố gắng nhớ lại, vì đã khá lâu rồi, ấn tượng duy nhất của cậu là "nhà": "Tôi cứ ở nhà thôi, khai giảng thì đi học, hai điểm thẳng hàng."

"Không đi nơi nào khác à?" Nghiêm Khả nhíu mày, cuộc sống của người này chẳng lẽ quá vô vị?

"Không, nếu truy ngược lại nữa... thì là kỳ nghỉ hè."

"Kỳ nghỉ hè làm gì?"

"...Ở nhà đọc sách?" Châu Thừa Trạch cảm thấy bốn chữ này có thể khiến Nghiêm Khả rất khó chịu.

Quả nhiên, Nghiêm Khả cau mày hơn: "Ra ngoài à? Một kỳ nghỉ hè không ra ngoài sao?"

"Công ty của mẹ tôi, chỗ ba tôi, và... lễ hội pháo hoa." Châu Thừa Trạch chỉ có thể nghĩ ra những nơi này.

"Lễ hội pháo hoa cậu xem ở đâu?" Nghiêm Khả cảm thấy mình dường như đã nắm được điểm mấu chốt nào đó.

"Trong chùa, bị mẹ tôi kéo đi thắp hương." Châu Thừa Trạch đề nghị, "Cậu có muốn đi xem không? Chính là ngôi chùa lần trước chúng ta đi qua cổng sau đó."

Thực ra Châu Thừa Trạch cũng rất muốn đến đó xem, vì lần trước đi qua đó, cậu cảm thấy tim đập nhanh, đến giờ vẫn chưa hiểu tại sao.

"...Được." Nghiêm Khả đang định đi tiếp qua con hẻm bên trái thì bị người chặn lại.

Đỗ Hành vốn đang huấn thị đàn em trong hẻm, nhìn thấy Nghiêm Khả, hắn nhớ lại lần mất mặt trước, lập tức nhảy ra không cam lòng muốn gây sự với Nghiêm Khả.

Nghiêm Khả đang định ra tay, Châu Thừa Trạch chặn y lại: "Hay là để tôi? Cậu còn..."

Nghiêm Khả do dự một chút, lùi lại một bước, y thực sự lười ra tay: "Vậy cậu làm đi."

Chậu Thừa Trạch hoạt động cổ tay, Đỗ Hành thấy không phải Nghiêm Khả đích thân ra trận, cộng thêm Châu Thừa Trạch cao hơn hắn một cái đầu, chỉ riêng khí thế đã không bằng người ta, lập tức không vui: "Không phải, tôi đến tìm cậu, không phải tìm cậu ta. Câju ta là ai? Cậu tùy tiện tìm một người lừa tôi, đừng nói là sợ tôi rồi nhé?"

"Ồ, cậu ta là đàn em mới của tôi." Nghiêm Khả dựa vào tường lười biếng trả lời.

Châu Thừa Trạch vặn cổ: "Nghe thấy không? Cậu ấy là đại ca của tôi, có tôi ở đây, cậu đừng hòng đụng vào cậu ấy."

Bình Luận

0 Thảo luận