Sáng / Tối
Nghiêm Khả miệng nói "để tôi suy nghĩ đã", nhưng thực ra thái độ đối với Châu Thừa Trạch đã tốt hơn nhiều, sáng thứ Hai tiết thể dục thật sự đã trốn học chạy đi xếp hàng mua bánh dừa.
Lần này, y đã mua được bánh dừa như ý muốn, nhưng y đã trốn tiết thể dục ngay dưới mắt Châu Thừa Trạch, sau khi đối phương biết được, y đã bị véo gáy trêu chọc một lúc lâu mới được tự do.
Trong giờ học, Châu Thừa Trạch hơi nghiêng đầu có thể nhìn thấy một mảng đỏ nhỏ ở gáy Nghiêm Khả, là do mình véo ra, có một cảm giác thành tựu khó hiểu. Nếu Nghiêm Khả biết được suy nghĩ này, không chừng sẽ bị mắng là biến thái.
"Nhìn gì?" Nghiêm Khả cảm nhận được ánh mắt của Châu Thừa Trạch, quay đầu lại trừng mắt nhìn cậu.
"Tôi véo ra đấy." Châu Thừa Trạch giơ tay chỉ vào gáy mình, cười tủm tỉm.
Nghiêm Khả ban đầu không hiểu cậu đang nói gì, đợi đến khi giáo viên trên bục giảng giảng xong một bài, y mới phản ứng lại, trừng mắt mắng một câu "biến thái", cả khuôn mặt đỏ bừng, không biết là tức giận hay xấu hổ.
Châu Thừa Trạch tim đập thình thịch, nhìn chằm chằm Nghiêm Khả tiếp tục ngẩn người.
Người bị nhìn không chịu nổi nữa, bê một chồng sách đặt giữa hai người, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Châu Thừa Trạch. Châu Thừa Trạch lúc này mới tiếc nuối quay đầu lại, tiếp tục viết bài thi Olympic trong tay.
Giờ nghỉ trưa, Nghiêm Khả chạy lên sân thượng tòa nhà dạy học để ngủ, trước đây Châu Thừa Trạch thường đi cùng y, nhưng hôm nay cậu bị giáo viên chủ nhiệm gọi đi. Không chỉ họp cả buổi trưa, mà khi trở về vào buổi chiều còn mang theo một chồng giấy.
Ban đầu, học sinh trong lớp còn tưởng trường lại sắp tổ chức kỳ thi gì đó, những người có quan hệ tốt với Châu Thừa Trạch xúm lại xem, mới phát hiện ra đó là phiếu đăng ký thi đấu thể thao.
"Sắp có hội thao rồi à?"
"Thời gian cũng gần rồi nhỉ, lần trước tôi còn đang hỏi khi nào thì tổ chức hội thao!"
"Tuyệt vời quá! Có hội thao thì không phải học nữa!"
Học sinh trong lớp xôn xao bàn tán, chia sẻ niềm yêu thích đối với hội thao.
Hội thao của trường A khá đặc biệt, một khi tổ chức sẽ kéo dài năm ngày, chứ không phải kết thúc vội vàng. Bởi vì trường A sẽ liên kết với các trường anh em khác trong thành phố A để tổ chức hội thao, quy mô rất lớn, nhiều môn thi đấu, số lượng người tham gia cũng nhiều, nếu đoạt giải trong hội thao sẽ là giải cấp thành phố, do cán bộ liên quan của Sở Giáo dục trực tiếp trao, và còn được cộng một chút điểm trong kỳ thi đại học.
Vừa có thể không phải học liên tục một tuần, vừa có thể được cộng điểm thi đại học, quả là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống.
Châu Thừa Trạch cất các tài liệu như phiếu đăng ký trước, đợi đến giờ ra chơi lớn buổi chiều mới lấy ra lại.
"Làm phiền mọi người đợi một chút, tôi sẽ nói vài lời về hội thao mùa đông." Châu Thừa Trạch cầm bảng biểu đi lên bục giảng, chiếu các môn thi đấu cụ thể của hội thao lên màn hình bằng máy chiếu, "Đây là các môn thi đấu của hội thao mùa đông năm nay, so với năm ngoái có khá nhiều môn được thêm vào, mọi người xem qua một chút, lát nữa sẽ phát bảng chi tiết hơn cho mọi người."
"Sau khi xác định được môn muốn đăng ký, mọi người có thể điền vào phiếu đăng ký. Trường trên phiếu đăng ký ghi 'Trường A', lớp phải ghi rõ là khối mấy, còn ngày sinh, chiều cao và cân nặng phía sau đều phải điền đúng sự thật. Năm nay mỗi người chỉ được đăng ký tối đa năm môn, nếu không muốn tham gia cũng có thể không đăng ký." Châu Thừa Trạch vừa nói, vừa bắt đầu phát bảng môn thi chi tiết và phiếu đăng ký cho mọi người từ nhóm đầu tiên.
Khi Nghiêm Khả nhận được phiếu đăng ký, y không thèm nhìn, trực tiếp vứt sang một bên.
Châu Thừa Trạch thấy vậy, hỏi: "Cậu không đăng ký à?"
"Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=33]
Nghiêm Khả không ngờ Châu Thừa Trạch lại hỏi mình.
"Ừm, không đăng ký à?" Châu Thừa Trạch rất kiên nhẫn lặp lại một lần.
"...Không đăng ký." Nghiêm Khả thu lại ánh mắt, trực tiếp nằm sấp xuống bàn.
Châu Thừa Trạch không ngờ y từ chối dứt khoát như vậy, có chút ngớ người, nhưng Nghiêm Khả đã nói không đăng ký, có lẽ là thật sự không vui, nên cậu không nói thêm gì nữa.
Gần đến giờ tan học, học sinh trong lớp đều đã nộp phiếu đăng ký cho Châu Thừa Trạch, trừ một số bạn nữ và bạn nam làm hậu cần, Vương Nghệ Kỳ không giỏi thể thao và Nghiêm Khả đã nói không đăng ký thì không đăng ký, còn lại mọi người ít nhiều đều có môn.
Ban đầu nhìn tình hình này, lẽ ra sẽ không có môn nào thiếu người, nhưng tối về Châu Thừa Trạch thống kê lại, phát hiện các môn chạy đường dài 1500 mét, 1800 mét và 2000 mét lại không có ai đăng ký, tiếp sức 4×100 mét thậm chí không đủ hai đội, tất cả mọi người đều chạy đi đăng ký các môn dễ hơn như chạy 50 mét, nhảy xa, nhảy dây.
Đang nghĩ cách sắp xếp thì Châu Thừa Trạch đột nhiên biến thành mèo, phản xạ "meo" vài tiếng, cậu nhảy lên bàn, bắt đầu suy nghĩ những người nào có thể được hướng dẫn để đổi môn, những người nào chưa đăng ký có thể được kéo vào, sau khi có ý tưởng sơ bộ trong đầu thì chui vào chăn đi ngủ.
Sáng hôm sau, Nghiêm Khả đã bị chặn ngay trước cửa nhà.
"Đi cùng nhé?" Châu Thừa Trạch cười tủm tỉm.
Nghiêm Khả liếc xéo cậu, không biết cậu lại lên cơn gì: "Tùy cậu."
Châu Thừa Trạch lập tức đi theo bên cạnh: "Tối qua tôi đã sắp xếp lại danh sách, cậu có biết có bao nhiêu người đăng ký 50 mét không?"
"Bao nhiêu?" Cả lớp có tổng cộng 58 người, bí ẩn như vậy, chẳng lẽ trừ y ra thì tất cả đều đăng ký rồi?
"Ba mươi hai người." Châu Thừa Trạch giơ tay ra hiệu một con số, "Cậu đoán xem có bao nhiêu người đăng ký 2000 mét?"
"Cậu đăng ký rồi." Lần này, Nghiêm Khả trả lời ngay lập tức.
Châu Thừa Trạch ngớ người, cả mặt viết đầy chữ "Sao cậu biết".
Nghiêm Khả chỉ vào mặt Châu Thừa Trạch: "Viết trên mặt rồi."
Châu Thừa Trạch xoa mặt mình: "Nhưng 1800 mét và 1500 mét vẫn chưa có ai đăng ký, nhảy cao cũng chỉ có hai người."
"Để những người chạy ngắn đổi môn đi." Nghiêm Khả cảm thấy chỉ có cách này.
"Cậu có muốn tham gia không?" Châu Thừa Trạch thực sự muốn khuyến khích Nghiêm Khả tham gia hội thao một lần, vì đến năm lớp 12, họ sẽ không còn cơ hội này nữa.
Nghiêm Khả im lặng một lúc, nói: "Cậu muốn tôi chạy 1500 mét và 1800 mét à?"
"Không phải, chỉ là muốn tham gia các môn khác cũng được." Châu Thừa Trạch trong lòng rất hy vọng Nghiêm Khả có thể hòa nhập vào cuộc sống của lớp, cậu không muốn Nghiêm Khả bị người khác nói xấu sau lưng.
Nghiêm Khả liếc nhìn cậu, thấy Châu Thừa Trạch nghiêm túc, im lặng một lát, y nói: "1800 mét được, 1500 mét cậu tìm người khác chạy đi, nhảy cao thiếu mấy người?"
“caauj có tham gia không?” Châu Thừa Trạch không nói thiếu mấy người, chỉ nhìn Nghiêm Khả đầy mong đợi.
“...Ừm.” Nghiêm Khả khẽ hừ một tiếng, coi như đã hoàn toàn thỏa hiệp.
Châu Thừa Trạch lại nói: “Cả 4×100 mét cũng thiếu một người, cùng nhóm với tôi.”
Nghiêm Khả “ồ” một tiếng: “Tùy cậu.”
“Vậy đợi đến khi trường phát phiếu đăng ký thì điền rồi đưa cho tôi nhé?” Châu Thừa Trạch thấy y đồng ý, liền nhanh chóng chớp thời cơ.
“Ừm.” Nghiêm Khả bề ngoài không biểu lộ gì, nhưng thực ra trong lòng khá vui.
Hồi lớp 10 y trốn học rất nhiều, hầu như không ở trường, khi trường tổ chức hội thao y thậm chí còn không biết có chuyện đó, chỉ biết rằng vào ngày hiếm hoi đến trường, học sinh trong lớp vây quanh lớp trưởng nộp một cái phiếu gì đó, xung quanh không ai nói với y một tiếng “hội thao sắp bắt đầu”, cũng không ai đến hỏi y có muốn đăng ký không, cả lớp đều coi như y không tồn tại.
Nhưng Nghiêm Khả cũng không trách ai được, y vốn đã quen sống một mình, và nói y với các bạn cùng lớp là “người lạ” cũng không quá đáng.
Lần hội thao này bắt đầu lại, y cũng không mong có ai đến hỏi y có muốn đăng ký không. Hôm qua khi Châu Thừa Trạch hỏi y, y suýt nữa không kìm được mà nói muốn đi, kết quả đối phương thấy y từ chối thì bỏ cuộc, khiến Nghiêm Khả cũng không thể xuống nước nói muốn tham gia nữa.
Cứ tưởng lần này lại không thành, không ngờ hôm nay Châu Thừa Trạch lại đến tìm y, tuy chỉ vì một số môn thiếu người, nhưng y vẫn mơ hồ cảm thấy vui.
Vào đến lớp, Nghiêm Khả giả vờ bình tĩnh lấy phiếu đăng ký nhét trong ngăn bàn ra, đánh dấu vào các môn muốn đăng ký, rồi viết tên và các thông tin khác.
“Xong rồi.”
Trước mặt Châu Thừa Trạch lập tức có thêm một phiếu đăng ký, cậu hăm hở cầm lên, phát hiện ngày sinh chưa viết.
“Ngày sinh đâu? Cái này cũng phải viết chứ.” Châu Thừa Trạch đẩy tờ giấy trả lại cho Nghiêm Khả, nhìn y đầy mong đợi.
Nghiêm Khả im lặng một lúc, hỏi: “Không thể không viết sao?”
“Là nhà trường muốn thống kê, tuy không nói lý do, tôi đoán là sợ có người mạo danh tham gia.” Châu Thừa Trạch kiên nhẫn giải thích.
Nghiêm Khả cầm bút, mãi sau mới viết vội một ngày tháng lên đó.
Chu Thừa Trạch cầm lấy xem kỹ, não có một khoảnh khắc đoản mạch.
Ngày 9 tháng 3, chẳng phải là cuối tuần này sao?
“Sắp đến sinh nhật cậu rồi à? Có muốn quà gì không?” Châu Thừa Trạch đã bắt đầu tính toán ngày đó sẽ gọi Nghiêm Khả ra ngoài cùng cậu đón sinh nhật.
Nghiêm Khả không trả lời, Châu Thừa Trạch tưởng y không nghe thấy, lại lặp lại một lần nữa, mới nghe thấy câu trả lời trầm giọng của đối phương.
“Không cần đâu, tôi không đón sinh nhật.” Nghiêm Khả không thích đón sinh nhật, vì ngày sinh nhật y đều phải đi cúng mẹ ruột, từ nhỏ đến lớn, những ký ức về sinh nhật đều không mấy tốt đẹp, lâu dần, y cũng không còn mong đợi gì vào ngày này nữa.
Châu Thừa Trạch sững sờ, nhạy cảm nhận ra điều gì đó không ổn, cười xoa đầu y: “Lát nữa tôi sẽ quay lại, đi nộp phiếu đăng ký cho giáo viên.”
“...Ồ.” Nghiêm Khả rụt cổ lại, cảm xúc không vui vì sự chu đáo của đối phương không truy hỏi mà kỳ diệu tan biến.
Châu Thừa Trạch cầm phiếu đăng ký ra khỏi lớp, khi đi nhanh về đến cửa lớp, cậu thấy Nghiêm Khả một mình nằm sấp trên bàn dùng bút vẽ gì đó trên giấy, đổi góc nhìn có thể thấy y đang vẽ truyện tranh đơn giản.
Trước đây cậu đã phát hiện Nghiêm Khả có năng khiếu hội họa, chưa từng học, nhưng vẽ không hề lúng túng, giỏi hơn nhiều người đã học lâu rồi.
Nghiêm Khả đang nằm sấp trên bàn, tay cầm bút khựng lại, y có thể cảm nhận rõ ràng có người đang nhìn mình từ phía sau, vì ánh mắt đó quá thẳng thắn. Giáo viên bộ môn trong lớp tuyệt đối sẽ không làm chuyện này với y, khả năng duy nhất là Châu Thừa Trạch.
Đột ngột đặt bút xuống, Nghiêm Khả nhanh chóng quay đầu lại, ngay cả mái tóc trước trán cũng rối tung vì một làn gió.
Châu Thừa Trạch đang lén nhìn chăm chú, bất ngờ chạm mắt với Nghiêm Khả, không hề có chút ngượng ngùng nào khi bị phát hiện, mà đường hoàng đi tới: “Tặng tôi một bức chân dung nhé?”
Nghiêm Khả nghĩ: Người này còn có thể mặt dày hơn nữa không?
Tay lại bắt đầu cử động, “xoẹt xoẹt” vài nét vẽ một cái đầu heo trên tờ giấy trắng rồi đưa cho cậu: “Mặt dày xứng với da heo dày.”
Tác giả có lời muốn nói: Chu Thừa Trạch: Ừm, vẽ cũng khá giống.
Nghiêm Khả: (Trợn mắt)
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận