Sáng / Tối
Châu Thừa Trạch cùng Nghiêm Khả bắt taxi đến khách sạn của Trương Thành, hai người đi thẳng vào phòng chờ.
Nghiêm Khả trên đường đi đã bình tĩnh hơn rất nhiều, khi bình tĩnh lại mới phát hiện, y và Châu Thừa Trạch trên đường đi vẫn luôn nắm tay nhau.
Khẽ giãy giụa một chút, Nghiêm Khả ngượng ngùng rút tay mình về: "Tôi... tôi đến rồi, cậu về đi."
"Đuổi tôi đi rồi sao?" Châu Thừa Trạch nửa đùa nửa thật trêu.
Nghiêm Khả đỏ mặt: "Vậy cậu muốn ở lại sao?"
Châu Thừa Trạch vốn rất muốn ở lại với Nghiêm Khả hôm nay, vì Nghiêm Khả tâm trạng không tốt, cậu không yên tâm để đối phương ở một mình. Nhưng cậu cũng không mong Nghiêm Khả nói ra những lời như muốn cậu ở lại, nên khi nghe Nghiêm Khả hỏi mình có muốn ở lại không, cậu sững sờ rất lâu.
Nghiêm Khả hỏi xong không nhận được câu trả lời, mặt lại đỏ bừng, y giơ tay đẩy Châu Thừa Trạch ra ngoài cửa: "Cậu về đi."
"Đừng mà, tôi đã đến rồi." Châu Thừa Trạch nắm chặt tay y, lại quay trở lại phòng chờ.
Nghiêm Khả nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm chặt, căng thẳng không biết làm sao, cảm giác tim đập điên cuồng lại đến, y nhanh chóng rút tay về: "Vậy cậu... vậy tôi đi tắm đây, cậu cứ làm gì tùy ý."
"Ừm, đi đi." Châu Thừa Trạch xoa đầu y, nhìn y cầm quần áo vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Nghiêm Khả mặc cho dòng nước không ngừng xối từ trên đầu xuống, trong một mảng mờ ảo nhìn chằm chằm vào những giọt nước trên bức tường trắng xóa mà ngẩn người, cứ thế nhìn những giọt nước trượt theo bức tường trơn trượt rơi xuống đất, hòa vào dòng nước dưới sàn. Khi y ra khỏi phòng tắm, đã là một giờ sau, Châu Thừa Trạch suýt nữa tưởng y ngất trong phòng tắm.
Nghiêm Khả không ngất, chỉ là vì ở quá lâu, cả khuôn mặt đều hồng hào.
Châu Thừa Trạch cố nhịn xúc động muốn véo má y, hỏi: "Có quần áo để thay không? Tôi không mang gì cả."
"...Của tôi cậu mặc không vừa đâu nhỉ?" Nghiêm Khả vẫn biết Châu Thừa Trạch cao bao nhiêu, hơn nữa mình gầy hơn, đối phương lại có thân hình săn chắc.
"Tạm bợ một chút, cậu chẳng phải cũng từng mặc của tôi sao?" Châu Thừa Trạch phát huy hết khả năng mặt dày của mình.
Nghiêm Khả ngồi xổm xuống mở vali, lấy ra một chiếc quần lót boxer sạch sẽ đưa cho y: "Cậu thử trước đi."
"Được." Châu Thừa Trạch ước lượng kích thước chiếc quần lót đó, đoán chừng mình không mặc vừa, nhưng không nói, vẫn đi vào phòng tắm trước.
Nghiêm Khả thì ngồi xuống giường lấy ra một số đồ dùng cần thiết trong vali, sau đó lật xem sổ hộ khẩu. Y tìm thấy sổ hộ khẩu trong phòng của Nghiêm Cường, ngày mai dùng xong y sẽ trả lại ngay, từ nay về sau sẽ không còn liên quan gì nữa.
Cất sổ hộ khẩu xong, y cắm sạc điện thoại, mở đại một video hài để xem, muốn giải tỏa chút tâm trạng buồn bã. Thế nhưng, nhìn những video hài đó, y hoàn toàn không cười nổi, trong đầu toàn là những lời Châu Thừa Trạch nói tối qua, cứ lặp đi lặp lại khiến anh bồn chồn không yên.
Cái gì mà "không muốn làm người ngoài", cái gì mà "muốn đi theo cả đời", đây chẳng phải là những tình tiết chỉ có trong phim truyền hình sao?
Nghiêm Khả do dự một chút, quyết định hỏi ý kiến người bạn duy nhất còn lại là Vương Nghệ Kỳ.
Nghiêm Khả: Có đó không?
Nam tử hán: Có có có!
Nam tử hán: Gần đây bận chết với hội thao, không có thời gian phục vụ đại ca QAQ
Nghiêm Khả nhìn chằm chằm ba chữ cái cuối cùng một lúc, thấy khá hợp với dáng vẻ nhút nhát của Vương Nghệ Kỳ.
Nghiêm Khả: Tôi hỏi cậu chuyện này.
Nam tử hán: Đại ca cứ hỏi!
Nghiêm Khả: Nếu có người nói muốn đi theo cậu cả đời, cậu sẽ nghĩ sao?
Đầu bên kia có lẽ đang suy nghĩ, một lúc sau mới trả lời tin nhắn.
Nam tử hán: Sẽ không có ai muốn đi theo em cả đời đâu nhỉ?
Câu trả lời này của Vương Nghệ Kỳ thật sự đã thể hiện triệt để sự tự ti bản chất của cậu ta.
Nghiêm Khả: Tại sao?
Nam tử hán: Chẳng lẽ đây không phải là ý muốn sống với em cả đời sao?
Nam tử hán: Chắc chắn cô ấy không phải thầm thích em chứ?
Nam tử hán: Không đúng, nếu nói thẳng ra thì đó là công khai thích em rồi!
Nghiêm Khả nhìn chằm chằm hai chữ "công khai thích", mắt trợn tròn, như muốn nhìn thủng hai chữ đó.
Nghiêm Khả: Không thể nào.
Châu Thừa Trạch không phải thích những cô gái nhỏ nhắn đáng yêu sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=43]
Sao có thể thích mình? Chắc là đầu óc có vấn đề rồi?
Vương Nghệ Kỳ ở đầu dây bên kia nhìn thấy tin nhắn trả lời của Nghiêm Khả, phản ứng chậm chạp nhận ra vấn đề này bắt nguồn từ việc Nghiêm Khả đang hỏi ý kiến mình, nghĩa là...
Nam tử hán: Đại ca!!!
Nam tử hán: Có phải có người đang theo đuổi anh không?!!!
Nghiêm Khả: ...
Nghiêm Khả: Không có.
Nhìn thấy nhiều dấu chấm than như vậy, Nghiêm Khả đột nhiên hơi hối hận vì đã hỏi Vương Nghệ Kỳ, y nên hỏi Trương Thành hoặc Hàn Dã, hai người này là người lớn trưởng thành, suy nghĩ chắc chắn thấu đáo hơn mình.
Nghiêm Khả: Tôi offline đây.
Vương Nghệ Kỳ thấy thái độ trốn tránh rõ ràng của Nghiêm Khả, càng thêm kiên định suy nghĩ của mình, sự tò mò không ngừng dâng trào, khiến cậu ta từ bỏ thái độ nhút nhát, mạnh dạn đi hỏi Châu Thừa Trạch, người bạn chung của cả hai.
Châu Thừa Trạch đang vật lộn với chiếc quần lót boxer trong phòng tắm hoàn toàn không biết chuyện này đã xảy ra, cậu bước ra ngoài với chiếc quần lót boxer rõ ràng là quá nhỏ.
Nghiêm Khả đang chơi điện thoại theo phản xạ nhìn sang, lập tức nhìn thấy thứ không nên nhìn.
"...Tôi đã nói là rất nhỏ mà cậu không tin!" Y gần như tức giận nói ra câu này.
Châu Thừa Trạch cúi đầu nhìn chiếc quần lót sắp rách, có chút bất lực: "Tôi cũng không ngờ lại như vậy, cậu có cái nào lớn hơn một chút không? Không thì tôi mặc quần ngoài cũng được."
Nghiêm Khả hoàn toàn không dám nhìn cậu, chân trần nhảy xuống giường, ngồi xổm bên vali lục tìm chiếc quần bơi duy nhất.
"Cầm lấy!"
Chu Thừa Trạch cười nhận lấy: "Cảm ơn."
Đối phương khách sáo như vậy, Nghiêm Khả cũng không có chỗ nào để nổi giận, hơn nữa ban đầu đúng là y tự mình đưa đồ mặc hàng ngày cho đối phương, ai ngờ lại nhỏ đến mức này?
Nhỏ...
Từ này có chút nhói lòng.
Nghiêm Khả cúi đầu nhìn thoáng qua một chỗ nào đó, "chậc" một tiếng: "Đồ không phải người."
Lòng tự trọng của đàn ông lập tức bị đè nén, Nghiêm Khả tức giận chui vào chăn, trùm chăn kín đầu tiếp tục xem điện thoại.
Khi Châu Thừa Trạch thay chiếc quần bơi màu đen ra, thấy Nghiêm Khả tự bọc mình như chim cút, có chút buồn cười.
Y chui vào chăn từ phía bên kia, mới thấy ánh sáng yếu ớt phát ra từ chỗ đối phương.
"Chơi điện thoại như vậy, mắt sẽ không hỏng sao?" Không chỉ nằm chơi, mà còn trong chăn tối om.
Nghiêm Khả trả lời lầm bầm: "Mắt tôi vẫn tốt."
Châu Thừa Trạch nhìn chằm chằm gáy y một lúc, nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, liền mặc kệ.
Lấy điện thoại của mình từ tủ đầu giường, Châu Thừa Trạch lập tức nhìn thấy tin nhắn của Vương Nghệ Kỳ, cậu sững sờ, nhìn Nghiêm Khả, có chút lo lắng trả lời tin nhắn cho Vương Nghệ Kỳ.
Châu Thừa Trạch: Có người theo đuổi Nghiêm Khả?
Nam tử hán: cậu không biết sao?
Nam tử hán: Vậy thôi, tôi còn tưởng cậu biết.
Chu Thừa Trạch: Ý gì? Ai theo đuổi cậu ấy?
Nam tử hán: Tôi cũng không biết, nếu không thì đã không đến hỏi rồi.
Nam tử hán: Cậu ấy vừa hỏi tôi mấy câu hỏi kỳ lạ, dù sao tôi cũng thấy có một cô gái khá táo bạo đang theo đuổi cậu ấy.
Nam tử hán: Không biết đại ca yêu đương sẽ như thế nào.
Châu Thừa Trạch nhìn thấy chữ "yêu đương", tim đập thình thịch, quay đầu gọi Nghiêm Khả: "Nghiêm Khả."
"...Gì vậy?" Nghiêm Khả tạm thời không muốn để ý đến cậu.
"Cậu có muốn yêu đương không?" Châu Thừa Trạch hỏi rất thẳng thắn, Nghiêm Khả trực tiếp bị hỏi ngớ người.
Mãi một lúc, Nghiêm Khả mới lật người lại, mặt đầy khó hiểu nhìn cậu: "Cậu đang nói gì vậy?"
"Tôi nói cậu có muốn yêu đương không?" Châu Thừa Trạch lại hỏi y một lần nữa.
Nghiêm Khả chớp mắt, tim đột nhiên đập nhanh hơn.
Châu Thừa Trạch hỏi câu này có ý gì? Chẳng lẽ thật sự giống như Vương Nghệ Kỳ nói, thầm thích y? Muốn theo đuổi y?
Không đến mức đó chứ...
"Không... không muốn đâu." Nghiêm Khả do dự nói ra câu trả lời, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Châu Thừa Trạch, vừa bổ sung thêm một câu, "Tôi muốn kiếm tiền."
"Ừm." Châu Thừa Trạch nghe xong, hài lòng gật đầu, thu lại ánh mắt tiếp tục trả lời tin nhắn cho Vương Nghệ Kỳ.
Nghiêm Khả cau mày nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng của Châu Thừa Trạch, phát hiện người này hoàn toàn không có vẻ gì là không vui, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh và sự căng thẳng bất ngờ bị thay thế bởi một cảm giác thất vọng dâng trào.
Thần kinh!
So với Nghiêm Khả đang tức giận, Vương Nghệ Kỳ càng bối rối hơn, cậu ta nhìn tin nhắn Châu Thừa Trạch gửi đến trên điện thoại, chìm vào suy tư vô tận.
Châu Thừa Trạch: Tôi vừa hỏi Nghiêm Khả, cậu ấy nói cậu ấy không muốn yêu đương.
Châu Thừa Trạch: Nếu cậu biết ai muốn theo đuổi cậu ấy, hãy từ chối giúp cậu ấy nhé.
Giải quyết xong một việc, Châu Thừa Trạch đặt điện thoại xuống, định nhắm mắt ngủ, tim đập một cái, đột nhiên biến thành mèo.
Y đã quên mất hôm nay cả ngày chưa biến thân, Nghiêm Khả cảm thấy động tĩnh, lật người lại thì thấy con mèo Ragdoll trắng muốt cọ vào tay mình.
Nghiêm Khả do dự một chút, nể mặt nó là mèo nên đặt điện thoại xuống, ôm nó vào lòng vuốt ve sưởi ấm.
"Ngày mai chúng ta thi đấu lúc nào?" Trong phòng ngoài tiếng thở của hai người, quá yên tĩnh, Nghiêm Khả nhất thời không nhớ ra thời gian thi đấu ngày mai.
"1800 là buổi sáng, 2000 là buổi chiều." Châu Thừa Trạch rất thoải mái nằm trong vòng tay Nghiêm Khả, không biết có phải là bản năng sau khi biến thành mèo hay không, cậu rất thích dựa vào Nghiêm Khả.
"Ồ, chiều giúp tôi xin nghỉ nửa ngày." Nghiêm Khả nghĩ, vậy thì chỉ có thể buổi chiều đi làm hộ khẩu thôi.
Châu Thừa Trạch phản ứng rất lớn, lập tức ngồi thẳng dậy: "Chiều xin nghỉ? Tại sao?"
"Tôi đi làm hộ khẩu." Nghiêm Khả bị dọa giật mình, cơn buồn ngủ cũng bay mất.
Châu Thừa Trạch sững sờ, dùng đuôi quấn lấy cánh tay Nghiêm Khả: "Muộn hơn được không? Đợi tôi thi xong rồi đi?"
"...Lại muốn tôi đi xem cậu thi đấu?" Lần ném tạ trước, Nghiêm Khả còn chưa thấy có gì bất thường, nhưng sau khi nghe những lời đó vào buổi tối, khi y hỏi câu này, có một cảm giác căng thẳng khó hiểu.
"Ừm, không nhìn cậu thì không chạy nổi." Châu Thừa Trạch hoàn toàn đang nói bậy.
Nghiêm Khả lườm cậu một cái, lật người đi, cũng không ôm cậu nữa: "Tùy cậu."
Y sợ Châu Thừa Trạch cứ nói những lời hay ho, mà y nghe xong lại tin hết, đến lúc đó sẽ có hậu quả gì, y không thể tưởng tượng được.
Châu Thừa Trạch thấy y phản ứng như vậy, sững sờ một chút, từ đầu giường vòng đến trước mặt y, thè lưỡi liếm bên má y, nịnh nọt nói: "Tôi muốn giành giải nhất cho cậu xem."
Xem, chính là như vậy, y lại tin rồi.
"...Biết rồi, tôi đi là được."
…………
Tác giả có lời muốn nói: Châu Thừa Trạch: Những gì tôi nói đều có thể tin, nếu nói dối sẽ biến thành chó.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận