Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 39

Ngày cập nhật : 2026-03-18 13:15:11



"Không... không phải, cậu khỏe mạnh..." Nghiêm Khả nói năng lộn xộn, đối phương ngay trước mặt y đã biểu diễn một màn biến người sống, sao y có thể không ngạc nhiên được?


Châu Thừa Trạch càng ngớ ngẩn hơn, cậu trần truồng đứng trên sân thượng hứng gió, chỉ cảm thấy khắp người lạnh buốt.


Nghiêm Khả rút một tờ giấy lau sạch vết nước còn sót lại trên lòng bàn tay, rồi quay đầu đi: "Mặc quần áo vào."


"...Xin lỗi." Châu Thừa Trạch vội vàng nhặt bộ quần áo dính bụi trên đất lên, nhìn những vết bụi trên đó, cậu có chút buồn bực, cuối cùng khá ghét bỏ chỉ mặc áo khoác và quần jean, may mà áo khoác khá dài, có thể che được phần dưới cơ thể.


Nghiêm Khả thấy cậu như vậy, trong lòng tuy có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không nói gì đối phương, nếu là mình ở vào tình huống này, y có lẽ còn không muốn chạm vào quần áo bẩn.


"Tôi về nhà thay quần áo." Buổi thi đấu thể thao buổi chiều hai giờ mới bắt đầu, bây giờ còn hai tiếng nữa mới đến hai giờ, đủ để Châu Thừa Trạch về nhà tắm rửa thay quần áo.


"...Tùy cậu." Nghiêm Khả cũng đứng dậy, phần quần bị ướt không lớn lắm, nhưng cũng không thoải mái, chỉ có thể để gió thổi khô.


"Cậu đi cùng tôi." Nói rồi, Châu Thừa Trạch đã kéo cổ tay Nghiêm Khả, "Cậu còn chưa ăn cơm."


Nghiêm Khả há miệng, giãy giụa nói: "Tôi mua đại cái gì đó ăn là được rồi."


"Quần của cậu không phải cũng ướt sao, về thay đi." Châu Thừa Trạch hiện tại không muốn buông Nghiêm Khả ra trong thời gian ngắn, cậu đến giờ vẫn chưa hiểu tại sao mình đột nhiên biến thành người. Hơn nữa, lần biến hình này và lần trước biến hình vì Nghiêm Cường nổi giận dường như hoàn toàn không cùng một ý nghĩa, bởi vì lần này, cậu không hề cảm thấy khó chịu ở đâu trên cơ thể, nhưng lần trước cậu cảm thấy mình sắp chết.


Nghiêm Khả luôn không thể sánh được với sức lực của Châu Thừa Trạch, sau khi giãy giụa không thành công, đành bỏ cuộc, kéo mũ đội lên đầu, không nhìn cậu.


"Lát nữa về tôi sẽ nấu một món trước, đợi ăn xong tôi mới đi tắm." Châu Thừa Trạch từng chữ một dặn dò.


"...Ồ." Đầu óc Nghiêm Khả có chút hỗn loạn, lần biến người sống trước đó đã để lại trong lòng y một ký ức không mấy tốt đẹp, bởi vì sau đó Châu Thừa Trạch lúc là người lúc là mèo trông rất đau khổ, lần này không biết có như vậy không, hơn nữa đối phương đột nhiên biến thành người ngay trước mặt mình, tất cả đều cho thấy y và Châu Thừa Trạch có một mối quan hệ không thể tách rời.


Hai người nhanh chóng trở về nhà, Châu Thừa Trạch dùng nguyên liệu trong tủ lạnh làm món cơm thịt heo xào chua ngọt, ăn qua loa xong liền lên lầu tắm rửa thay quần áo.


Nghiêm Khả từ từ ăn cơm, ăn mà lòng không yên. Cơm rất thơm, chỉ là tâm trí cậu hoàn toàn không đặt vào đó.


Y không hiểu tại sao Châu Thừa Trạch biến thành người hay mèo lại có liên quan đến mình, bởi vì trước năm lớp 11, hai người họ ngoài việc biết tên nhau, hoàn toàn là người xa lạ.


Chẳng lẽ... mình mới là tiên nhân ẩn mình? Vô tình thi triển phép thuật?


"Ha!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=39]

Ý nghĩ trung nhị một khi đã nảy sinh thì không thể kìm hãm, Nghiêm Khả đặt đũa xuống, tay phải nắm thành nắm đấm, đột nhiên vươn ra phía trước, năm ngón tay xòe ra, đấm vào tường, miệng còn tự mình lồng tiếng.


Tuy nhiên, không có gì xảy ra, chỉ đổi lại một tiếng cười của Châu Thừa Trạch.


Đối phương chỉ xả sạch bụi bẩn trên người, nên hành động rất nhanh, khi xuống chỉ mặc một chiếc quần đùi, tóc còn nhỏ nước, những giọt nước lăn từ cơ bụng xuống quần đùi.


Châu Thừa Trạch vốn định xuống xem Nghiêm Khả đã ăn xong chưa, sợ đối phương ăn xong không nói tiếng nào đã đi mất, vì Nghiêm Khả thật sự có thể làm ra chuyện như vậy, nào ngờ xuống đã thấy Nghiêm Khả "phát công" vào tường, lập tức dở khóc dở cười.


"Đang luyện gì vậy? Đắc đạo thành tiên rồi à?"


"Có lẽ vậy." Nghiêm Khả mặt không biểu cảm, giả vờ bình tĩnh thu tay lại, thực ra trong lòng tiểu nhân đã đập ầm ầm vào tường rồi.


"Nói thật, lúc nãy tôi tắm có nghĩ một chút." Châu Thừa Trạch ngồi xuống, nghiêm túc nói, "Lần trước tôi cũng nói rồi, tôi biến thành mèo không nói được là vì cậu không ở bên cạnh tôi, lần này tôi đột nhiên hồi phục, có phải vì uống nước của cậu không..."


"Không phải!" Nghiêm Khả biết cậu sắp nói gì, nhanh chóng ngắt lời.


"...À?" Châu Thừa Trạch ngẩn người, không ngờ đối phương phủ nhận nhanh như vậy.


"Tôi nói không phải vì lý do này, chắc là do nước đó, tôi mua cho cậu một thùng, lần sau cậu biến thành mèo thì uống thử xem." Nghiêm Khả nói, đã lấy điện thoại ra bắt đầu đặt hàng.


"Trước đây tôi đã uống nước này rồi." Châu Thừa Trạch bất lực, lúc đó cũng không có gì xảy ra.


"Đó là vì cậu uống lúc còn là người, có lẽ biến thành mèo rồi uống sẽ giống như hôm nay." Nghiêm Khả rất nghiêm túc trả lời.


Châu Thừa Trạch im lặng một lúc: "Được rồi."


Vừa dứt lời, Nghiêm Khả đã đặt hàng xong: "Tôi mua cho cậu một thùng, đợi đến nơi cậu tự thử xem."


Nói xong, y vùi đầu ăn nốt phần cơm còn lại.


Châu Thừa Trạch nhìn chằm chằm vào cái đầu tròn của y một lúc, không nói gì, quay người lên lầu thay quần áo.


Cảm thấy đối phương hoàn toàn rời khỏi tầm mắt mình, Nghiêm Khả mới dùng thìa chọc vào đĩa cơm, lẩm bẩm: "Cái gì mà uống nước tôi uống, làm như dính nước bọt của tôi... chậc..."


Nghiêm Khả muốn nói hai chữ "nước bọt", nhưng lại không nói ra được, luôn cảm thấy vừa xấu hổ vừa kỳ lạ.


Đến 1 giờ 30 phút, hai người cùng nhau trở lại trường.


Khi buổi thi đấu thể thao buổi chiều bắt đầu lại, Nghiêm Khả không đi đâu cả, ngồi yên lặng trên khán đài, Châu Thừa Trạch thì bận rộn như con quay, mãi đến 3 giờ khi thi đấu, Nghiêm Khả mới lại nhìn thấy cậu.


Vì đối phương đặc biệt mời y đi xem thi đấu đẩy tạ, y suy nghĩ một lúc, rất nể mặt đi đến khu vực thi đấu đẩy tạ.


Châu Thừa Trạch đang đứng ngoài đám đông gắn số báo danh lên áo mình, vừa gắn xong chưa kịp làm gì thì có một cô gái đi đến cố gắng kiễng chân bóp vai cho cậu. Nghiêm Khả nhớ cô gái đó, là một thành viên của đội hậu cần trong lớp, vì quá nhỏ bé, cộng thêm không hề giỏi thể thao, nên không đăng ký môn nào.


Từ xa, Nghiêm Khả đã nghe thấy đối phương nói câu "Tôi cổ vũ cho cậu nhé", y không vui "chậc" một tiếng, đã có người cổ vũ rồi, còn gọi y đến làm gì?


Đang nghĩ có nên đi không, Nghiêm Khả đột nhiên bị người khác vỗ vào lưng, y quay đầu lại, nhìn thấy hai khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.


"Xin lỗi, làm ơn nhấc chân lên một chút được không, cái ghim của tôi rơi xuống đất, tìm mãi không thấy." Cô gái có mái tóc ngắn gọn gàng, giọng nói cũng rất trong trẻo.


Nghiêm Khả chợt tỉnh táo lại, lùi lại hai bước.


"Cảm ơn." Cô gái nói, cúi xuống tìm ghim.


Nhưng sân vận động này vốn đã rộng, một cái ghim nhỏ xíu rơi đi đâu thì thật khó nói, Nghiêm Khả nhìn cô cúi xuống tìm mãi không thấy, không nhịn được nói: "Mỗi lớp đều có thừa, cậu đi lấy cái khác đi?"


"Người phụ trách ghim trong đội hậu cần lớp tôi đi mua nước rồi, mang theo đồ đi luôn."


"...Ồ." Nghiêm Khả không tốt bụng đến mức giúp cô tìm, chỉ lùi thêm hai bước, cố gắng không làm phiền cô.


Châu Thừa Trạch đẩy tay cô gái chủ động bóp vai cho mình ra: "Cậu đi làm việc khác đi, trong lớp còn nhiều người cần giúp đỡ."


Ý từ chối của cậu quá rõ ràng, sắc mặt cô gái thay đổi, ngượng ngùng chạy đi xa.


Châu Thừa Trạch mấy bước đi đến sau lưng Nghiêm Khả, nắm chặt tay cậu: "Đến rồi sao không tìm tôi?"


Nghiêm Khả ngẩn người, quay người lại: "Cậu không phải đang bận sao?"


"Đâu có? Chỉ gắn số báo danh thôi." Châu Thừa Trạch chỉ vào số "018" trước mặt mình, đó là số thứ tự thi đấu của cậu.


"Ồ." Nghiêm Khả suýt nữa đã nói ra câu "Không phải còn có người mát xa cho cậu sao", nhưng lời đến cổ họng lại biến thành một tiếng đáp rất yếu ớt.


"Cậu đứng đây làm gì vậy?" Châu Thừa Trạch nói, ánh mắt đã rơi vào cô gái vẫn còn quỳ nửa người trên đất, "Cậu quen à?"


"Không quen." Nghiêm Khả thành thật trả lời.


"Vậy..." Châu Thừa Trạch còn muốn nói gì đó, cô gái kia đột nhiên nhảy dựng lên, tay cầm một cái ghim.


"Tìm thấy rồi! Cảm ơn nhé!" Cô gái cười ngọt ngào với Nghiêm Khả, quay đầu phàn nàn với bạn đồng hành, "Mệt chết tôi rồi, sân vận động trường A này khó tìm quá."


"Ai bảo cậu làm mất ghim?"


"Đúng đúng đúng, lỗi của tôi."


Hai người vừa nói vừa cười đi xa, Châu Thừa Trạch nhìn chằm chằm vào nụ cười chói mắt của cô gái kia, cậu quay đầu nhìn Nghiêm Khả: "Cậu giúp cô ấy tìm đồ à?"


"À?"


"Ghim, cô ấy không phải đang cầm sao?"


"Không có." Nghiêm Khả quả thật không giúp tìm, vì đối phương mặc đồng phục thể thao nữ của trường Đằng Cao, người cùng trường y còn không giúp, càng không thể giúp người ngoài trường.


"Vậy cô ấy cảm ơn cậu làm gì?" Châu Thừa Trạch nhíu mày hỏi cậu.


"...Có lẽ vì tôi nhường đường?" Nghiêm Khả nhường chỗ cho đối phương, có lẽ cái ghim đó rơi gần chân mình.


"...Ồ." Châu Thừa Trạch cũng nhàn nhạt đáp lại một chữ.


Nghiêm Khả thấy cậu khó hiểu: "Cậu đi thi đấu đi, nhanh lên tôi muốn về nhà."


Châu Thừa Trạch loạng choạng một bước: "Tôi đáng lẽ nên bốc số 67."


Tổng cộng có 67 người tham gia thi đấu đẩy tạ, ném ba lần lấy điểm trung bình là có thể quyết định ai là người đứng đầu.


Nghiêm Khả chỉ nghĩ cậu không cho mình về, mắng một câu: "Thần kinh."


Châu Thừa Trạch bị mắng nhưng không khó chịu, cười kéo y đến một chỗ có tầm nhìn khá tốt: "Cậu cứ đứng đây xem đi, nhớ chụp ảnh đấy."


"Chụp gì?"


"Vẻ oai phong lẫm liệt của tôi, chụp xong về làm hình nền điện thoại." Châu Thừa Trạch mặt dày không chịu nổi.


Nghiêm Khả lười nói cậu, lập tức rút tay mình ra, trừng mắt nhìn cậu, cố gắng dùng ánh mắt đuổi cậu đi.


Nếu không phải sân bãi đã bắt đầu gọi người, Châu Thừa Trạch thật sự có thể chịu đựng ánh mắt giết người của đối phương mà tiếp tục phát huy tài năng vô liêm sỉ của mình.


Trong buổi thi đấu thể thao lần này, tổng cộng có 67 người đăng ký thi đấu đẩy tạ nam, nhưng chỉ riêng trong số 18 người đầu tiên, đã có ba người bỏ cuộc không đến, nên thi đấu cũng khá nhanh.


Ban đầu, Nghiêm Khả đều không mấy hứng thú, đứng yên tại vị trí Châu Thừa Trạch đã cố định cho y, vùi đầu xem điện thoại. Mãi đến khi trọng tài gọi "số 018", y mới ngẩng đầu lên.


Cứ tưởng là một trận thi đấu đẩy tạ rất bình thường, nào ngờ các cô gái bên cạnh đột nhiên hét lên, vừa hét vừa hô "Châu Thừa Trạch cố lên".


Thấy vẻ mặt điên cuồng của họ, Nghiêm Khả không nhịn được lẩm bẩm một câu: "Châu Thừa Trạch tên này có gì mà tốt đến thế?"


"Đương nhiên là tốt!" Cô gái bên cạnh lập tức quay đầu lại, còn chưa nhìn rõ người đã phản bác, "Dịu dàng, đẹp trai, giàu có, đúng là hình mẫu bạn trai lý tưởng còn gì?"


Đợi phản bác xong, mới phát hiện người trước mặt là Nghiêm Khả, sợ đến tái mặt.


Nghiêm Khả rất khó chịu, làm như y đáng ghét lắm vậy.


Từ xa, ánh mắt Châu Thừa Trạch khóa chặt vào Nghiêm Khả, vẻ mặt phức tạp, bình thường Nghiêm Khả không giao du với ai, sao cứ đến buổi thi đấu thể thao lại có nhiều cô gái bắt chuyện với y như vậy?


……


Tác giả có lời muốn nói: Châu Thừa Trạch: Vị trí bạn thân số một không giữ được rồi qwq

Bình Luận

0 Thảo luận