Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 48

Ngày cập nhật : 2026-03-29 14:21:35



Vì đều là một nhóm học sinh cấp ba, mặc dù có ý muốn uống rượu, nhưng có giáo viên chủ nhiệm ở đó, không có gan và số mệnh để uống rượu, một bữa ăn xong, hơn năm mươi người đã giải quyết một thùng nước dừa, uống đến mức ợ hơi, miệng đầy mùi sữa.


Sau khi bữa tiệc tan, Vương Nghệ Kỳ đi vài bước đã đến cổng khu dân cư, Nghiêm Khả tiện tay vẫy một chiếc taxi, chui vào, cửa còn chưa đóng, Châu Thừa Trạch đã chen vào.


"Cậu làm gì vậy?" Nghiêm Khả trừng mắt nhìn người không mời mà đến này.


"Đi khách sạn với cậu." Châu Thừa Trạch nói một cách đương nhiên, cậu đã chào Mạc Ninh rồi, gần đây không thường về nhà. Mạc Ninh vốn dĩ áp dụng chính sách thả lỏng đối với con trai, cũng không hỏi cụ thể cậu đã đi đâu.


“Caauj có nhà không về, cứ đi theo tôi làm gì?” Nghiêm Khả theo bản năng có chút kháng cự Châu Thừa Trạch đi cùng mình về, luôn cảm thấy sẽ khiến mình lúng túng khó xử.


“Ngày mai là cuối tuần rồi, tôi cũng không có việc gì, thà ở cùng cậu còn hơn ở một mình.” Châu Thừa Trạch vẻ mặt thản nhiên.


Nghiêm Khả “chậc” một tiếng, nói không lại cậu, chỉ có thể chọn im lặng.


Bác tài nhìn họ mấy lần qua gương chiếu hậu, không nhịn được giúp Châu Thừa Trạch vài câu: “Người ta chơi thân với cậu mới muốn ở cùng cậu mà, cậu em đừng có khó chịu thế chứ.”


Nghiêm Khả “khó chịu” quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngẩn người. Mặt Châu Thừa Trạch in trên cửa sổ xe, Nghiêm Khả thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào gáy mình, không hiểu có gì đẹp mà nhìn, nhưng lại cảm thấy ngại.


Hai người đến khách sạn, như thường lệ đi tắm rửa riêng, cứ nghĩ Châu Thừa Trạch chắc sắp biến thành mèo rồi, nhưng mãi đến 11 giờ vẫn không có dấu hiệu biến hình.


“Hôm nay cậu không định biến nữa à?” Nghiêm Khả trước đây ngủ cùng mèo trên giường, y còn có thể tự an ủi mình một chút, không đến nỗi quá khó chịu, nhưng bây giờ Châu Thừa Trạch không biến hình, có nghĩa là y phải ngủ cùng một người đàn ông như cậu, nghĩ thôi đã thấy toàn thân khó chịu.


Mặc dù không phải ghét, nhưng y không thể nói ra cái cảm giác đó.


“Không biết nữa, có thể muộn hơn một chút, cũng có lần sát mấy giây cuối cùng mới biến.” Châu Thừa Trạch nhún vai, cậu cũng không chắc khi nào sẽ biến.


“Ồ.” Nghiêm Khả không nói gì nữa, chui vào chăn rồi cố gắng nép sát vào mép giường.


Châu Thừa Trạch thấy y như vậy, cười khẽ một tiếng: “Cậu mà nép nữa là rớt xuống giường đấy.”


“Không có đâu.” Nghiêm Khả miệng nói không có, nhưng vì phản bác lời Châu Thừa Trạch mà lơ đễnh một cái, suýt chút nữa thì rớt thật.


Châu Thừa Trạch kéo y một cái, kéo người về giữa giường mình: “Yên tâm đi, tôi sẽ không chạm vào cậu đâu.”


Lần này, Nghiêm Khả thật sự im lặng, y có thể cảm nhận được Châu Thừa Trạch nằm nghiêng, giữa hai người vì chừa một khoảng trống nên có gió lạnh rít từ ngoài chăn lùa vào. Ngay sau đó, y cảm thấy Châu Thừa Trạch trở mình, đắp chăn lại cẩn thận.


“Ngủ đi.” Châu Thừa Trạch nhìn gáy tròn tròn của Nghiêm Khả, an ủi.


Nghiêm Khả từ từ, cũng nhắm mắt lại.


Nửa đêm, Châu Thừa Trạch bị Nghiêm Khả làm tỉnh giấc, hay nói đúng hơn, là y ngồi phịch lên đầu Châu Thừa Trạch.


Châu Thừa Trạch nửa đêm thật sự biến thành mèo khi còn vài phút nữa là đến 12 giờ, cậu còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì đã bị Nghiêm Khả trở mình đè thẳng xuống dưới mông.


Nghiêm Khả cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm dưới mông, theo phản xạ lại trở mình, tỉnh dậy.


Một người một mèo trong bóng tối mắt to trừng mắt nhỏ, một lát sau, Nghiêm Khả với vẻ mặt cáu kỉnh khi mới ngủ dậy lẩm bẩm một câu: “Caauj làm gì mà không ngủ?”


Hỏi xong, vươn tay ôm lấy con mèo, ôm chặt vào lòng.


Châu Thừa Trạch cảm thấy hơi khó thở, nhưng vừa nghĩ đến Nghiêm Khả đang ôm mình, nếu mình giãy giụa có thể làm đối phương tỉnh giấc, liền không động đậy nữa.


Sáng thứ Bảy, trời còn chưa sáng Nghiêm Khả đã tỉnh, thấy mình đang ôm chặt con mèo trắng vào lòng, con mèo vì tư thế ngủ kỳ lạ này mà ngủ không được yên giấc lắm.


Nghiêm Khả có chút chột dạ, buông Châu Thừa Trạch ra, để cậu có một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=48]

Còn y thì nhẹ nhàng rửa mặt, sau đó đi ăn sáng.


Vì cuối tuần cũng không có việc gì, Nghiêm Khả làm việc cả ngày ở khách sạn, buổi tối, Châu Thừa Trạch dẫn y đi ăn một bữa, Chủ Nhật cũng vậy, cứ thế mà cuối tuần trôi qua cũng khá bận rộn.


Tuy nhiên, tối Chủ Nhật, hai người không đi nhà hàng ăn những món chính thống mà đi chợ đêm ăn xiên nướng.


Nghiêm Khả đã lâu không ăn xiên nướng, nhìn thấy từ xa, ngửi mùi đã thèm nhỏ dãi.


Châu Thừa Trạch kéo y nhanh chóng đến một quán mà mình thường xuyên lui tới, đưa một thực đơn cho Nghiêm Khả xem: “Gà nướng của quán này rất nổi tiếng, mì căn cũng ngon, nếu cậu thích ăn thịt thăn thì còn có thăn nướng.”


“Ừm.” Vì sắp được thưởng thức “món ngon nhân gian”, Nghiêm Khả tâm trạng rất tốt, ngay cả biểu cảm cũng dịu đi rất nhiều.


Hai người gọi một vòng theo thực đơn, đợi đến khi đồ nướng lần lượt được mang lên, bày đầy cả bàn.


Nghiêm Khả ăn rất vui vẻ, vừa ăn vừa xem livestream vẽ trên điện thoại.


Gần đây y theo dõi một blogger vẽ tranh rất giỏi trên một trang web nào đó, đối phương dùng bảng vẽ điện tử rất thành thạo, còn y thì là một người mới, còn rất nhiều điều phải học, nên thỉnh thoảng lại xem các video đã ghi hoặc livestream của đối phương.


Châu Thừa Trạch thấy y xem cái gì đó rất chăm chú, liền ghé qua nhìn một cái, lập tức hiểu ra: “Cái bảng vẽ điện tử đó có dễ dùng không?”


“À… ừm.” Nghiêm Khả gật đầu, thực ra đến bây giờ y mới dùng được vài lần, lần đầu tiên là dùng thử với cái máy tính cũ ở nhà, sau này khi ở khách sạn, y cũng không có máy tính, thỉnh thoảng mới mượn laptop của Trương Thành dùng một chút.


Chỉ là cái bảng vẽ điện tử này trước khi dùng cần cài một phần mềm liên kết trên máy tính, mặc dù phần mềm rất nhỏ, nhưng dù sao cũng là mượn máy tính của người khác, nên Nghiêm Khả cũng ngại không dám mượn thường xuyên.


Châu Thừa Trạch thấy y trả lời không dứt khoát, còn tưởng là không dễ dùng: “Không dễ dùng à? Tôi xem đánh giá rồi mới mua, biết thế đã rủ cậu đi chọn cùng rồi.”


“Dễ dùng.” Nghiêm Khả nhấn mạnh lại một lần, “Nhưng tôi không có thiết bị phù hợp, đợi tốt nghiệp tôi sẽ chuẩn bị một cái.”


“Được.” Châu Thừa Trạch cười đáp, thực ra trong lòng cậu nghĩ là đợi đến khi họ vào đại học, bảng vẽ điện tử này chắc chắn sẽ có những phiên bản cập nhật tốt hơn, đến lúc đó cậu còn muốn mua tặng Nghiêm Khả.


Hai người ăn một bữa đồ nướng gần 400 tệ, họ gần như no đến mức phải vịn tường đi ra.


Nghiêm Khả lê bước, có chút không đi nổi, bụng nặng trĩu, cảm giác phóng túng một lần như vậy, về nhà chắc phải uống thuốc tiêu hóa rồi.


“Khó chịu không?” Châu Thừa Trạch cũng chẳng khá hơn là bao, nhìn Nghiêm Khả, có chút lo lắng.


“…Cũng tạm.” Vì tâm trạng tốt, Nghiêm Khả nói chuyện cũng uyển chuyển hơn nhiều.


“Đi đường vòng đi, đi dạo một chút.” Châu Thừa Trạch nói, kéo cổ tay Nghiêm Khả, ra khỏi chợ đêm rồi đi ngược hướng lúc đến.


Nghiêm Khả cũng có ý đó, liền đi theo cậu lang thang.


Gió xuân vẫn rất dịu mát, tuy có chút se lạnh nhưng rất thích hợp để đi dạo. Nghiêm Khả vừa đi vừa đếm xem đã đi qua bao nhiêu cột đèn đường, có thể thấy y chán đến mức nào. Châu Thừa Trạch cũng không nói gì, mãi một lúc sau mới nghĩ ra điều gì đó để nói với y.


“Đã tìm được nhà chưa?”


“Chưa.” Nghiêm Khả nói thật, bước đầu tiên khi trưởng thành bước vào xã hội có chút khó khăn, trước đây y còn hơi nản lòng vì không tìm được căn nhà ưng ý.


“Vậy thì cứ ở phòng nghỉ của khách sạn đi? Hoặc đến nhà tôi ở?” Châu Thừa Trạch đề nghị.


Nghiêm Khả lắc đầu: “Chú Trương cũng bảo tôi ở khách sạn, nhưng tôi không nói với chú ấy tình hình cụ thể quá, cũng không muốn làm phiền chú ấy quá nhiều.”


Châu Thừa Trạch biết, Nghiêm Khả là một người có lòng tự trọng rất cao, trừ khi bất đắc dĩ, rất khó chấp nhận sự giúp đỡ của người khác.


“Vậy thì gần đây tôi cũng sẽ giúp cậu để ý.” Châu Thừa Trạch cười an ủi anh, “Thật sự không được thì cậu đến nhà tôi ở, tôi vẫn sẽ thu tiền thuê nhà của cậu.”


Trong lòng Nghiêm Khả thực ra rất biết ơn Châu Thừa Trạch đã giúp đỡ y như vậy, nhưng y sẽ không nói rằng y tuyệt đối không thể đến nhà Châu Thừa Trạch ở, vì nơi cậu ở dù sao cũng nằm cạnh những kỷ niệm cũ của mình.


Hai người đi vòng qua hai ngã tư rồi quay lại, khi đi qua dưới cầu, đột nhiên va chạm với mấy thiếu niên hư hỏng lao ra.


“Đi đường không nhìn à!” Mấy người đó nói rất khó chịu, đặc biệt là tên cầm đầu, trên cổ có một vết sẹo rất ghê rợn.


Nghiêm Khả chưa từng thấy nhóm côn đồ này ở thành phố A, đoán là từ nơi khác chạy đến. Hơn nữa, các loại côn đồ lớn nhỏ ở thành phố A khi thấy Nghiêm Khả đều phải tránh đường, dù sao cũng là thật sự sợ y.


Tuy nhiên, chuyện này đúng là lỗi của họ, dưới cầu hơi tối, họ mải nói chuyện cũng không nhìn phía trước. Nhưng cái gọi là va chạm cũng chỉ là chạm nhẹ vào cánh tay, nghe giọng điệu của nhóm người này, dường như hoàn toàn bị phóng đại thành một lỗi lầm không thể tha thứ.


Châu Thừa Trạch không vui, mặt nặng trịch không nói gì.


Nghiêm Khả không muốn làm lớn chuyện, bản năng mách bảo y rằng không nên dính dáng đến nhóm người này thì tốt hơn, đối phương hoàn toàn không cùng đẳng cấp với những tên côn đồ nhỏ mà y từng gặp trước đây.


“Xin lỗi.” Vì vậy lần này, dù là Nghiêm Khả có lòng tự trọng rất cao cũng chủ động xin lỗi, mặc dù giọng điệu có chút cứng nhắc.


Nhưng nhóm người này rõ ràng không có ý định bỏ qua cho họ, một tên cao lớn trong số đó bước đến trước mặt Nghiêm Khả, vừa dùng ngón tay chọc vào vai Nghiêm Khả, vừa bảo y xin lỗi tên sẹo: “Đụng phải đại ca của chúng tôi, tưởng một câu xin lỗi là xong à?”


“Tôi không nói xin lỗi, tôi nói là có lỗi.” Nghiêm Khả không vui, kiểu người đối phương này gọi là được nước lấn tới.


Tên cao lớn đó mặt lúc xanh lúc đỏ, rõ ràng là bị chọc tức: “Mày không cao, nhưng gan thì lớn đấy nhỉ?”


“Cảm ơn đã khen.” Nghiêm Khả trả lời đặc biệt trôi chảy.


Châu Thừa Trạch vốn dĩ còn đang căng mặt, trực tiếp bị y chọc cười.


Tiếng cười của Châu Thừa Trạch và thái độ không sợ hãi của Nghiêm Khả quả thực là hai ngòi nổ kép, tên sẹo và nhóm người đi theo gã đều tức đến bốc khói, mặt đen sầm xông lên.


Đối phương đông người và không phải là võ mèo cào bình thường, mà là thật sự có chút bản lĩnh, Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch đối phó có chút yếu thế.


Tuy nhiên, Châu Thừa Trạch thông minh, giỏi dùng mưu, một cú lộn người rồi một cú đá, đá tung tất cả những viên đá vụn trên mặt đất cùng với cát. Tay phải còn tiện đà kéo vạt áo của tên cao lớn đó, dùng sức giật một cái, cả nhóm người lập tức như những quân cờ domino, đổ rạp xuống đất.


Nhân cơ hội đó, Châu Thừa Trạch kéo Nghiêm Khả chạy.


Người duy nhất không ngã là tên sẹo, sau khi ổn định được thân hình liền nhanh chóng đuổi theo.


Châu Thừa Trạch vốn không định dây dưa với nhóm người này, cậu và Nghiêm Khả có cảm giác tương tự, suy nghĩ cũng nhất quán, tuy nhiên trời không chiều lòng người, ngay khi cậu còn muốn kéo Nghiêm Khả tiếp tục chạy, thì đột nhiên một cơn tim đập nhanh, khi vừa kịp lao vào con hẻm thì biến thành mèo.


Nghiêm Khả ôm lấy cậu vào lòng, cắm đầu không màng gì trèo lên đống phế liệu, lộn người lao ra ngoài, cánh tay vì bị tấm sắt cứa rách, bắt đầu từ từ rỉ máu.


Đồng tử xanh biếc của Châu Thừa Trạch co lại, đang định hỏi y có sao không, thì nghe thấy một tiếng kêu từ góc.


“Nghiêm Khả! Cậu chết tiệt…” Đỗ Hành lúc này vẫn còn đang bó bột, lén lút trốn nhà ra chơi, không ngờ lại gặp Nghiêm Khả, đang định chọc đối phương, thì thấy một tên sẹo bò ra từ con hẻm, trông gã như một Hắc Vô Thường đòi mạng.


Đỗ Hành sợ đến giật mình, nhìn lại vết máu trên cánh tay Nghiêm Khả, theo phản xạ rút điện thoại gọi “110”.


………


Tác giả có lời muốn nói: Đỗ Hành: Không còn cách nào khác, lão tử nhát gan mà.


Bình Luận

0 Thảo luận