Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 27

Ngày cập nhật : 2026-02-28 19:34:39

Châu Thừa Trạch từng nghĩ rằng lúc mới biến thành mèo không nói được là do cậu "tu luyện" chưa đủ, chỉ cần nghĩ đến loài yêu thì rất dễ nghĩ đến điểm này, nhưng hôm nay sau khi biến thành mèo, cậu lại không thể chửi thề, cũng không thể nói chuyện bình thường, hoàn toàn là một con mèo bình thường có tư duy của con người.


Nhận ra một điều đáng sợ như vậy, Châu Thừa Trạch não bộ vận hành nhanh chóng, rất nhanh đã nắm bắt được trọng điểm.


Bên cạnh cậu không có Nghiêm Khả, nên không thể nói chuyện.


Trước đây khi một mình ở nhà biến thành mèo, cậu chưa bao giờ tự nói chuyện một mình, ban đầu sẽ ngẩn người nhìn vào gương, sau đó thì quen dần. Nhưng bây giờ cậu nhận ra, Nghiêm Khả chính là cơ hội để cậu có thể nói chuyện.


"...Ý gì?" Nghiêm Khả bình tĩnh lại, nhìn con mèo trong tay.


"Tôi cũng không rõ lắm, nhưng điều duy nhất có thể khẳng định là, nếu cậu không ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không nói được, chỉ có thể kêu meo meo." Châu Thừa Trạch rất nghiêm túc miêu tả, "Nhưng cụ thể là cách bao xa thì tôi vẫn chưa rõ."


"Cậu vừa nãy... không nói được sao?" Nghiêm Khả nghi ngờ hỏi.


"Ừm hứm." Châu Thừa Trạch nghiêm túc gật đầu.


"...Chết tiệt!" Nghiêm Khả buột miệng một câu chửi thề, rồi lại im bặt.


Châu Thừa Trạch dở khóc dở cười: "Sao thế?"


"Nói cứ như cậu không thể sống thiếu tôi vậy." Ý nghĩ này quá sến sẩm, khiến Nghiêm Khả nổi cả da gà. Y xoa mạnh con mèo một cái, sau khi xả sạch bọt trên người đối phương thì bế lên chiếc ghế nhỏ.


Châu Thừa Trạch phản xạ bắt đầu rũ lông, nước bắn tung tóe khắp sàn chưa kể, Nghiêm Khả còn bị cậu vẩy nước đầy mặt.


"...Cậu không thể không rũ sao?" Nghiêm Khả lau nước trên mặt, bây giờ y cũng trông rất thảm hại, quần áo bẩn, tóc cũng ướt.


"...Không kiểm soát được." Châu Thừa Trạch cảm thấy khá có lỗi, nhưng cậu thực sự không kiểm soát được việc muốn rũ.


Nghiêm Khả thấy cậu lại muốn bắt đầu rũ, liền giữ chặt kéo một chiếc khăn tắm bọc lấy cậu: "Đừng động đậy nữa, nếu còn động đậy thì cứ thế mà ở yên đấy."


"Không động đậy nữa, không động đậy nữa." Châu Thừa Trạch vội vàng đảm bảo.


Nghiêm Khả dùng khăn tắm giúp cậu lau khô phần lớn nước, rồi chạy ra ngoài lấy máy sấy tóc vào, im lặng giúp cậu sấy lông. Lông của mèo Ragdoll rất dày, Nghiêm Khả sấy hơn nửa tiếng mới cơ bản khô.


"Gần xong rồi, tôi bế cậu về nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=27]

Nghiêm Khả không có ý định giữ cậu lại.


"Tôi không thể ở đây sao?" Châu Thừa Trạch bắt đầu giả vờ đáng thương, "Mẹ tôi tối nay không về, tôi về một mình cũng chẳng có ý nghĩa gì."


"Lát nữa tôi không ở nhà, tôi phải ra ngoài." Nghiêm Khả không có ý định ở nhà, vì y đoán Nghiêm Cường có thể sẽ về vào nửa đêm.


"Cậu đi đâu?" Vừa nghe y nói muốn ra ngoài, radar trong đầu Châu Thừa Trạch tự động bắt đầu hoạt động, sợ y nói ra những lời như đi nhà Vương Nghệ Kỳ.


"Khách sạn, tôi đi khách sạn đón năm mới, không được sao?" Nghiêm Khả đứng dậy, nhìn con mèo vẫn đang ngồi trên ghế.


"...Vậy cậu thà đến nhà tôi còn hơn, đi khách sạn lãng phí tiền thế?" Châu Thừa Trạch cố gắng thuyết phục y.


Nghiêm Khả lại không để ý đến cậu bế cậu ném vào phòng khách: "Cửa mở, lát nữa cậu tự về, hoặc tôi tắm xong sẽ đưa cậu về."


Nói xong, Nghiêm Khả không quay đầu lại mà đi thẳng vào phòng tắm, thay quần áo bẩn chuẩn bị tắm.


Nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, Châu Thừa Trạch vẫy bốn chân chạy vào phòng Nghiêm Khả, không khách khí nhảy lên giường, thực sự giải thích thế nào là "người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch".


Nghiêm Khả vừa tắm vừa nghĩ trong lòng khả năng Châu Thừa Trạch ngoan ngoãn về nhà là bao nhiêu, cuối cùng kết luận là "không thể nào". Quả nhiên, đợi đến khi y tắm xong trở về phòng, thì thấy con mèo Ragdoll trắng không biết xấu hổ đang nằm trên giường y ngủ say sưa.


"Dậy đi." Một cái tát vào mông Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả gần như là nhấc gáy cậu lên để gọi dậy.


"...Cậu tắm xong rồi à?" Châu Thừa Trạch vốn chỉ định nằm một lát, không ngờ nằm thoải mái quá nên ngủ thiếp đi, lúc này vẫn còn mơ màng.


"Ừm, cậu không về sao?" Nghiêm Khả rất nghiêm túc hỏi.


"Tôi muốn nói tiếng người." Ý của Châu Thừa Trạch là tôi không muốn về.


Nghiêm Khả mím môi, nhìn chằm chằm cậu một lúc, nói: "Nhưng lát nữa Nghiêm Cường có thể sẽ về đấy."


Châu Thừa Trạch sững người, cuối cùng cũng hiểu tại sao Nghiêm Khả không muốn ở nhà mà muốn đến khách sạn: "Vậy cậu có muốn đến nhà tôi không? Dù sao mẹ tôi tối nay cũng không về."


Nghiêm Khả nhấc gáy cậu lên trước mặt: "Cậu tự mình đón năm mới không được sao?"


"Cứ coi như tôi không muốn đón năm mới một mình đi, ai mà muốn đón năm mới một mình chứ?" Đôi mắt xanh biếc của Châu Thừa Trạch trong veo vô cùng, nhìn thẳng vào Nghiêm Khả, khiến y không nói nên lời.


Đúng vậy, ai mà muốn đón năm mới một mình chứ? Người khác đều đoàn tụ gia đình, chỉ có y là một mình, vậy thì đáng thương biết bao?


"Đi cũng được, tôi muốn ngủ." Nghiêm Khả vốn dĩ về phòng chờ ở khách sạn cũng là để ngủ.


"Được!" Đuôi mèo của Châu Thừa Trạch lập tức vẫy lên, cậu bị Nghiêm Khả ném trở lại giường, nhìn đối phương cầm chìa khóa và điện thoại di động các thứ.


"Đi thôi." Nói rồi, Nghiêm Khả định đi ra ngoài.


Châu Thừa Trạch trên giường mắt long lanh nhìn y: "Không bế tôi sao? Tôi vừa tắm xong, là cậu tắm cho đấy."


Nghiêm Khả im lặng nhìn cậu một lúc, y đã giúp tắm, nếu bẩn thì coi như tắm công cốc.


Cân nhắc kỹ lưỡng, Nghiêm Khả với tâm lý không muốn làm việc vô ích, đi đến bế Châu Thừa Trạch vào lòng, vừa đi vừa chê bai: "Nhiều tật xấu thật."


Nhưng thực ra, tay Nghiêm Khả đang vuốt ve bộ lông mềm mại của Châu Thừa Trạch.


Đến nhà Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả đã có thể quen đường quen lối tìm nước uống, tìm đồ ăn, rồi nằm dài trên giường. Châu Thừa Trạch là chủ nhà còn quen thuộc hơn, nhảy lên giường trực tiếp cuộn tròn bên cạnh Nghiêm Khả.


Nhưng sau khi nằm xuống, cậu không ngủ mà đẩy chiếc máy tính bảng đặt cạnh gối ra trước mặt: "Chúng ta xem Gala Tết đi."


Cậu không hỏi ý kiến Nghiêm Khả, mà đơn giản và thô bạo dùng móng mèo gõ vào màn hình máy tính bảng, cố gắng mở khóa.


Nghiêm Khả thấy cậu đang cố gắng, ấn mãi không mở được, nhìn lại những vết xước do móng mèo gây ra trên máy tính bảng, không chịu nổi nữa, đưa tay giật lấy máy tính bảng, hỏi: "Mật khẩu."


"Sáu số tám."


Nghiêm Khả nghe thấy, nhíu mày ghét bỏ, nghĩ đến mật khẩu điện thoại trước đây cũng là "8", đã không còn bất ngờ nữa.


Sau khi mở khóa, y lại hỏi: "Ứng dụng nào?"


"IQiyi, chúng ta xem trực tiếp, bây giờ vẫn còn kịp phần sau." Châu Thừa Trạch ngồi thẳng dậy, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào màn hình.


Nghiêm Khả không nói gì, nhưng từng bước mở ứng dụng, rồi mở trực tiếp, sau đó đặt lên đùi xem.


Châu Thừa Trạch bây giờ dù sao cũng là mèo, dù ngồi thẳng cũng khá khó nhìn, cuối cùng cậu lợi dụng lúc Nghiêm Khả không chú ý, nhảy vào lòng y, ngoan ngoãn cuộn tròn hai chân trước, Nghiêm Khả thuận theo tự nhiên vuốt ve.


Thời gian dần dần đến gần mười hai giờ, Nghiêm Khả chưa từng xem Gala Tết lại xem khá nghiêm túc, chương trình thú vị hơn y tưởng rất nhiều, nhưng dù sao cũng đã rất muộn rồi, y ngáp vì buồn ngủ. Từ từ, nghiêng đầu và ngủ gật mơ màng.


 Trước khi chìm vào giấc ngủ, y dường như nghe thấy ai đó nói "Chúc mừng năm mới" bên tai.


 Y nghĩ, có lẽ Tết này cũng không tệ như tưởng tượng.


Bình Luận

0 Thảo luận