Sáng / Tối
"Muốn hôn thì phải hôn như thế này này." Châu Thừa Trạch nhìn Nghiêm Khả mặt đỏ bừng trong lòng, không nhịn được trêu chọc.
Nghiêm Khả hôn cậu một cái như vậy, biết được người mà đối phương thích chính là mình, niềm vui sướng tột độ đã nhấn chìm cậu, khiến cả người trở nên lâng lâng.
Phản xạ mà chép chép miệng hai cái, Nghiêm Khả dùng hai tay đẩy cậu: "Cậu buông ra, tôi muốn ra ngoài."
"Nghiêm Khả, tôi thích cậu, chúng ta yêu nhau đi?" Châu Thừa Trạch không buông y ra, mà là rất căng thẳng tỏ tình với u.
Tay Nghiêm Khả đang đẩy cậu cứng đờ, mãi một lúc sau mới nói: "Cậu buông tôi ra trước đã."
"Tôi có nắm cậu đâu." Chu Thừa Trạch buồn cười nhìn y, rõ ràng cậu chỉ chống tay vào tường, Nghiêm Khả muốn đi lúc nào cũng được.
Nghiêm Khả ngẩng đầu lườm một cái, cúi người chui qua cánh tay Châu Thừa Trạch, trong lòng lại nghĩ người này có chặn mình lại không. Kết quả đợi đến khi y chui ra ngoài, đi được hai bước, Châu Thừa Trạch vẫn không động đậy, Nghiêm Khả cắn răng, đi nhanh hơn.
Kết quả, chân loạng choạng, cả người bị một lực mạnh kéo lại.
Châu Thừa Trạch gần như bế Nghiêm Khả lên khỏi mặt đất, lại hỏi một lần nữa bên tai Nghiêm Khả: "Nghiêm Khả, làm bạn trai tôi nhé?"
Nghiêm Khả cúi đầu, vành tai đỏ bừng, tay căng thẳng nắm chặt cánh tay mạnh mẽ của Châu Thừa Trạch, mãi một lúc sau mới nói: "...Thử... thử việc trước đã."
"Được." Chỉ là thử việc thôi, cũng đủ khiến Châu Thừa Trạch vui đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Cậu ôm chặt Nghiêm Khả, hôn lên má y một cái, rồi hôn lên gáy trắng nõn một cái, sau đó mới buông đối phương ra và nắm lấy tay y.
"Tay còn đau không?" Châu Thừa Trạch nhìn băng gạc quấn trên cánh tay trái của Nghiêm Khả, vừa nãy cậu chỉ lo xác nhận tình cảm với Nghiêm Khả, không kịp để ý đến vết thương của Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả lắc đầu, lát sau lại gật đầu: "Hơi hơi."
Châu Thừa Trạch nhíu mày, đưa y về phòng nghỉ, để y ngồi bên giường, cẩn thận kiểm tra vết thương không chảy máu, mới nói: "Hôm nay không được đi đâu cả, cứ ở đây nghỉ ngơi, dù sao cũng đã xin nghỉ rồi."
"...Ồ." Nghiêm Khả vừa nghĩ đến việc phải ở chung phòng với Châu Thừa Trạch, liền có chút căng thẳng.
"Ngoan." Châu Thừa Trạch tưởng y muốn đi chơi, xoa đầu y: "Đợi khỏi rồi muốn đi đâu tôi cũng đi cùng cậu, chúng ta sẽ cùng đi du lịch."
"...Tùy." Nghiêm Khả đỏ mặt quay đầu đi.
Châu Thừa Trạch nắm tay y không buông, cứ thế dựa vào u đọc cuốn tiểu thuyết Trương Thành để trong phòng nghỉ một lúc, buổi trưa đi nhà hàng buffet của khách sạn lấy đồ ăn, hai người ăn một bữa đơn giản. Đến buổi chiều, Nghiêm Khả buồn ngủ gật gù, không lâu sau đã dựa vào lòng Châu Thừa Trạch ngủ thiếp đi.
Châu Thừa Trạch dứt khoát ôm cả người y vào lòng, tựa vào đầu giường ngồi, ngủ cùng y cả buổi chiều.
Buổi tối, Nghiêm Khả bị đói mà tỉnh dậy, Châu Thừa Trạch đang ôm y xem điện thoại, không biết có chuyện gì xảy ra, lông mày nhíu rất sâu.
"...Không ăn cơm sao?" Nghiêm Khả cũng ngại hỏi có chuyện gì, chuyển chủ đề sang bữa tối.
Châu Thừa Trạch thấy y tỉnh, cất điện thoại: "Ăn, muốn ra ngoài ăn hay gọi đồ ăn ngoài?"
"...Đồ ăn ngoài." Nghiêm Khả không muốn đi, y ngủ cả ngày, cảm thấy đầu óc mơ màng, còn muốn ngủ tiếp, nên muốn ăn nhanh.
Châu Thừa Trạch ừ một tiếng, gọi đồ ăn ngoài. Hai người chọn một lúc, cuối cùng chọn cháo thanh đạm hơn, vì Nghiêm Khả bị thương ở tay, ăn đồ quá nặng vị không tốt cho việc hồi phục.
Khi uống cháo, điện thoại của Châu Thừa Trạch thỉnh thoảng lại reo, rõ ràng là có người đang nhắn tin cho cậu, cậu nhíu mày, tắt chuông, kết quả điện thoại bắt đầu rung điên cuồng.
Tay Nghiêm Khả đang cầm thìa siết chặt: "Cậu trả lời tin nhắn đi."
"...Không có gì đâu." Châu Thừa Trạch không định nói thẳng, cậu không muốn những chuyện không vui ảnh hưởng đến ngày đầu tiên cậu và Nghiêm Khả ở bên nhau.
Không ngờ, thái độ này của cậu trong mắt Nghiêm Khả lại trở thành che giấu. Nghiêm Khả nhắm mắt lại, cuối cùng không hỏi gì cả, cúi đầu uống hết cháo, trực tiếp đi vào nhà vệ sinh.
Châu Thừa Trạch bị sự thay đổi đột ngột này làm cho ngây người, đi đến cửa nhà vệ sinh: "Nghiêm Khả, bụng không thoải mái sao?"
"...Không phải." Mãi một lúc sau, trong nhà vệ sinh mới truyền ra tiếng trả lời trầm thấp của Nghiêm Khả.
Châu Thừa Trạch im lặng một lát, nhẹ nhàng gõ hai cái vào cửa: "Tôi vào nhé."
Nghiêm Khả đang ngồi trên bồn cầu nhìn chằm chằm vào bức tường trắng ngẩn người, giật mình, suýt làm rơi điện thoại. Y không ngờ mình lại có lòng đố kỵ nặng nề đến vậy, chỉ cần nghĩ đến việc đầu dây bên kia mà Châu Thừa Trạch đang che giấu có thể là một người cũng thích Châu Thừa Trạch, y liền vô cùng bất an.
Châu Thừa Trạch đẩy cửa đi đến trước mặt Nghiêm Khả, bế người lên: "Vốn dĩ không muốn nói cho cậu biết, không phải chuyện tốt đẹp gì, sợ cậu nghe xong không vui."
"... Cậu lại không nói." Lời than vãn này của Nghiêm Khả không phải là sự tủi thân bình thường, chỉ là bản thân y không nhận ra mà thôi.
Châu Thừa Trạch thở dài: "Là tin nhắn của thầy Hác gửi đến, nói hai đứa mình đi đánh nhau, bây giờ trường muốn kỷ luật chúng ta."
"...Chúng ta đâu có chủ động, tại sao chứ?!" Nghiêm Khả lập tức xù lông.
Châu Thừa Trạch cười nói: "Cậu xem, tôi nói cậu sẽ tức giận mà?"
Nghiêm Khả há miệng, tức giận nói: "Chẳng lẽ cứ để đám người đó vu khống chúng ta sao?"
Nghe thấy từ "chúng ta" như vậy, trong lòng Châu Thừa Trạch có một tia thỏa mãn: "Vậy nên ngày mai tôi sẽ đi giải thích rõ ràng, cậu yên tâm."
"Tôi cũng phải đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=52]
Nghiêm Khả thoát khỏi vòng tay cậu, nhảy từ bồn rửa mặt xuống đất: "Tôi muốn xem đám người đó sẽ vu khống thế nào, cùng lắm thì tôi không học nữa."
"Nghiêm Khả." Châu Thừa Trạch nghe thấy nửa câu sau của y, sắc mặt trầm xuống.
Nghiêm Khả dừng bước, lẩm bẩm: "Tôi chỉ nói vậy thôi, tôi tức giận."
"Ừm." Châu Thừa Trạch nắm tay y: "Không cầu thi vào trường tốt đến mức nào, cũng không cầu cậu học cùng trường với tôi, cùng thành phố, chỉ cần làm điều cậu thích là được. Đương nhiên, chuyện này ngày mai chúng ta cùng đi xử lý."
"...Biết rồi, cậu nói nhiều quá." Nghiêm Khả có thể cảm nhận được lòng bàn tay Châu Thừa Trạch nóng bỏng, làm cho trái tim vốn cực kỳ thiếu thốn hơi ấm của y cũng nóng lên theo.
Sáng thứ Ba, hai người vai kề vai xuất hiện ở trường. Nghiêm Khả có thể rõ ràng cảm nhận được ánh mắt mọi người nhìn họ không đúng, nếu nói y bình thường đã quen với ánh mắt vừa sợ hãi vừa ghét bỏ này, thì Châu Thừa Trạch chắc chắn chưa từng cảm nhận được, khi nào cậu mà không được học sinh ngưỡng mộ?
Vì vậy, vừa nghĩ đến chuyện này là do vụ đánh nhau hôm trước, trên mặt Nghiêm Khả tràn đầy vẻ không vui.
Châu Thừa Trạch thì không sao cả, ai cũng sẽ nhìn người bằng con mắt định kiến, cậu cũng không thể mong tất cả mọi người ngày nào cũng coi cậu như thần mà thờ phụng.
Hai người đến lớp học, Vương Nghệ Kỳ là người đầu tiên đến quan tâm.
"Nghiêm Khả, em nghe nói anh bị thương à?" Vương Nghệ Kỳ vẻ mặt lo lắng, so với việc tại sao đánh nhau, cậu ta càng lo lắng vết thương của bạn mình hơn.
Nghiêm Khả lắc lắc cánh tay: "Không sao cả, vết thương nhỏ, nhanh khỏi thôi."
Vương Nghệ Kỳ vẫn rất lo lắng: "Em nghe Tống Minh bọn họ nói, anh bị người ta dùng dao rạch một vết lớn?"
"...Không có đâu, chỉ là vô tình bị xước thôi." Nghiêm Khả đoán trường học đã truyền tin đồn không ra gì rồi.
"Vậy chắc cũng đau lắm nhỉ." Vương Nghệ Kỳ nghĩ đến mình, mọc một cái mụn thịt ở tay cũng phải đáng thương cả buổi.
Nghiêm Khả nhếch mép, không nói gì, đối với sự quan tâm của Vương Nghệ Kỳ, y thật sự rất cảm động.
Khi Tống Minh đi vào từ cửa sau lớp học, liền thấy Nghiêm Khả và bọn họ đã đến, đang nói chuyện với Vương Nghệ Kỳ, cũng xúm lại: "Nghiêm Khả, nghe nói cậu đánh gục hơn chục người?"
Nghiêm Khả chớp mắt: "...Không có."
"Hừ, đừng khiêm tốn, bọn tôi đều biết cậu rất giỏi." Tống Minh giơ ngón cái về phía Nghiêm Khả: "Bên trường học quá cứng nhắc."
Nghiêm Khả nghe lời này của cậu ta, có chút không phản ứng được, cho đến khi giáo viên chủ nhiệm thầy Hác bước vào lớp học.
Thầy Hác vừa nhìn thấy mọi người tụ tập ở phía sau lớp học, người ngồi giữa trung tâm vẫn là Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch, lập tức không vui: "Làm gì đấy? Không đọc bài sớm à?"
Vương Nghệ Kỳ và Tống Minh vội vàng trở về chỗ ngồi, những người khác trong lớp cũng lập tức im lặng.
Thầy Hác quét một vòng, gọi Nghiêm Khả lại: "Nghiêm Khả, em ra đây với thầy một lát."
Tay Châu Thừa Trạch vốn đang đặt trên bàn siết chặt, một tay kéo Nghiêm Khả đang đứng dậy.
Nghiêm Khả liếc nhìn cậu một cái, rút tay ra khỏi lớp học.
Đợi đến khi thầy Hác và Nghiêm Khả đi xa, học sinh trong lớp cũng không đọc sách nữa, nghển cổ thảo luận với nhau, có đứa gan dạ còn đến trước mặt Châu Thừa Trạch hỏi chuyện đã xảy ra.
"Lớp trưởng, nghe nói cậu và Nghiêm Khả Chủ Nhật đi tìm người đánh nhau à?"
"Các cậu rốt cuộc đã nghe được gì?" Châu Thừa Trạch trên mặt cười, nhưng thực ra người nào hiểu cậu một chút là biết cậu đang không vui.
"Thì... thấy các cậu đánh nhau."
"Thấy?" Châu Thừa Trạch nheo mắt lại, vẻ mặt rất khó chịu.
Học sinh hỏi cậu "ừm" một tiếng: "Có người đăng lên nhóm học sinh của trường, chuyện các cậu đánh nhau lên hot search Weibo địa phương rồi."
"Ghê gớm vậy." Châu Thừa Trạch cười một tiếng, đứng dậy, đi xa trong ánh mắt ngạc nhiên của học sinh.
Nghiêm Khả bị thầy Hác đưa đến văn phòng đứng bên bàn làm việc, nhìn thầy Hác cho y xem hot search Weibo địa phương, nghe thầy Hạo hỏi dồn dập chuyện gì đã xảy ra.
“Nếu em có bất kỳ khó khăn nào có thể nói với thầy, nhưng em dẫn Châu Thừa Trạch đi đánh nhau thì không đúng rồi.”
“Với lại, chuyện đánh nhau này bây giờ không ai có thể bao che cho em được nữa, ba em Nghiêm Cường đã nghỉ việc rồi. Nghiêm Khả, bây giờ em chỉ là một học sinh bình thường.”
Nghiêm Khả nghe lời thầy nói, ngẩn người một chút, hóa ra khoảng thời gian này không thấy Nghiêm Cường là vì đối phương đã nghỉ việc.
“Thầy Hác, thầy có nghĩ rằng em sống đến bây giờ là nhờ có Nghiêm Cường bao che cho em không?” Nghiêm Khả cảm thấy rất buồn cười, “Nếu ngay từ đầu các thầy không nhìn em bằng con mắt định kiến, không sợ quyền quý, thì làm sao lại không dám xử lý em?”
Nghiêm Khả bây giờ sẽ không tùy tiện nói ra những lời như “cùng lắm thì không học nữa”, Châu Thừa Trạch sẽ không vui, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ nhẫn nhịn, ngoan ngoãn để người khác đổ lỗi.
“Muốn xử lý thế nào tùy các thầy, chỉ cần các thầy cảm thấy lương tâm không hổ thẹn, em hoàn toàn chấp nhận.” Nghiêm Khả nói xong, quay người định bỏ đi.
Cửa phòng làm việc “cạch” một tiếng bị đẩy ra, Nghiêm Khả bị Châu Thừa Trạch bước vào kéo lại, sắc mặt đối phương rất khó coi, rõ ràng là dấu hiệu sắp nổi giận.
“Thầy Hác, chưa bao giờ có chuyện ai dẫn ai đi đánh nhau cả, mọi người đều là người trưởng thành, đều có ý thức tự chủ, cũng sẽ chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận