Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 46

Ngày cập nhật : 2026-03-29 14:21:21



Nghiêm Khả gần như bị kéo đi dưới ánh mắt giết người, y luôn cảm thấy những nam nữ phía sau hận không thể xông lên xé xác y. Nhưng Châu Thừa Trạch kéo y rất chặt, y hoàn toàn không thể thoát ra.


Đến cửa hàng tiện lợi, mồ hôi trên người Châu Thừa Trạch vẫn còn chảy xuống, Nghiêm Khả không nhịn được hỏi: "Cậu nóng thế à?"


"Dễ ra mồ hôi." Châu Thừa Trạch vén vạt áo lau mồ hôi trên trán, "Lát nữa tôi đi rửa mặt sẽ đỡ hơn."


"Ồ." Nghiêm Khả đáp, nhận lấy cây kem giòn mà cậu đưa.


Vì Nghiêm Khả bị dị ứng sữa, nên kem ốc quế và những thứ tương tự về cơ bản đều không thể ăn được, nhưng kem giòn chỉ thêm nước trái cây thì vẫn có thể ăn được.


"Còn muốn nữa không? Mua thêm cái khác nhé?" Châu Thừa Trạch nhìn các loại kem trong tủ đông, có chút muốn mua thêm.


"Không cần đâu, lát nữa sẽ tan chảy mất." Nghiêm Khả từ chối thẳng thừng, mặc dù bây giờ vẫn là tháng ba, thời tiết không nóng, nhưng kem để bên ngoài không lâu sẽ tan chảy.


"Cũng đúng." Châu Thừa Trạch thấy có lý, tiện tay lấy thêm hai chai nước, sau khi trả tiền thì cùng Nghiêm Khả đi ra ngoài.


Nhìn thấy nhãn hiệu nước khoáng trong tay Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả ngẩn ra, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Cái đó..."


"Ừm?" Châu Thừa Trạch thấy y ngập ngừng, liền chậm lại bước chân.


"Lần trước tôi không phải đã mua cho cậu một thùng nước sao? Uống... có tác dụng không?" Nghiêm Khả thực ra lúc đó chỉ bịa ra một lý do, bây giờ cũng chỉ ôm hy vọng mà hỏi Châu Thừa Trạch.


"Không có tác dụng đâu." Châu Thừa Trạch nói thật, cậu hoàn toàn không tin việc mình có thể đột nhiên hồi phục lại có liên quan đến nước khoáng.


Nghiêm Khả quay đầu đi, "Ồ" một tiếng, không nói gì nữa, như đang suy nghĩ điều gì đó.


"Lần sau biến thành mèo, chúng ta thử lại nhé?" Châu Thừa Trạch có chút nóng lòng muốn xác nhận một điều gì đó.


"...Khi nào?"


"Nếu hôm nay cậu rảnh, đương nhiên hôm nay là tốt nhất." Châu Thừa Trạch nháy mắt với y.


Nghiêm Khả lúc này mới nhớ ra Châu Thừa Trạch hôm nay vẫn chưa biến thành mèo: "Tùy cậu, nhưng bây giờ tôi phải đi rồi."


Y còn phải đi làm thủ tục hộ khẩu, nếu không đi nữa, lát nữa những người liên quan sẽ tan sở mất.


"...Được, vậy cậu đi trước đi, lát nữa tôi sẽ đến tìm cậu." Hôm nay thi đấu 2000 mét xong, chỉ còn lại 1200 mét, chắc không mất nhiều thời gian để kết thúc, đến lúc đó cậu vẫn có thể đi tìm Nghiêm Khả, cậu nóng lòng muốn thử xem tối nay có thể hồi phục sớm hơn không.


Châu Thừa Trạch nói gì làm nấy, Nghiêm Khả chưa bao giờ ngăn cản được, y cũng lười nói không được, quay người đi về phía cổng trường.


Châu Thừa Trạch đứng tại chỗ một lúc, nhìn y ra khỏi trường, rồi mới chạy như bay về sân vận động, nhanh chóng bắt tay vào công việc.


Việc hộ khẩu dễ giải quyết hơn Nghiêm Khả tưởng rất nhiều, may mà sáng nay khi ở trên sân thượng y đã gọi điện hỏi những thứ cần mang theo, và về cơ bản đã mang đủ, những thứ khác cần điền thì điền tại chỗ một lát là xong hết.


Khi nhận được sổ hộ khẩu mới, Nghiêm Khả lật xem, cảm thấy mọi thứ đều là một khởi đầu mới, sự khó chịu khi vừa biết Nghiêm Cường và Lý Lệ ly hôn đã tan biến hết, tâm trạng trở nên thoải mái hơn rất nhiều.


Vừa bước ra khỏi nơi làm thủ tục, Nghiêm Khả đã nhận được điện thoại của Châu Thừa Trạch, vừa nhấn nút nghe, y đã nghe thấy giọng nói của đối phương từ xa đến gần.


"Ôi, tôi đến thật đúng lúc." Châu Thừa Trạch cảm thấy mình đến đúng thời điểm hoàn hảo.


Nghiêm Khả đang định nhét sổ hộ khẩu mới vào túi, thì thấy Châu Thừa Trạch nhìn chằm chằm, dường như rất muốn xem. Y do dự một chút, rồi đưa qua: "Cậu muốn xem à?"


"Được không?" Châu Thừa Trạch hỏi bằng miệng, nhưng tay thực ra đã đưa ra rồi.


Nghiêm Khả lại đẩy về phía cậu: "Cũng không phải là thứ gì không thể cho người khác xem."


"Đương nhiên, đây là một khởi đầu hoàn toàn mới." Châu Thừa Trạch nhận lấy xem, tâm trạng cũng vui vẻ theo, "Tối nay cậu vẫn ở phòng nghỉ khách sạn à?"


"Ừm, lát nữa tôi còn phải đi làm, đã mấy ngày rồi không làm việc tử tế." Nghiêm Khả mấy ngày nay không làm việc, cũng không nhận được lương, không phải tiếc tiền, mà là có một cảm giác trách nhiệm khó hiểu đang trỗi dậy, đã nhận công việc này thì muốn làm tốt nhất.


"Vậy tối nay tôi ở cùng cậu nhé? Vừa hay thử xem nguyên nhân." Châu Thừa Trạch nghiêm túc nhìn Nghiêm Khả.


Vẻ mặt đó quá nghiêm túc, hoàn toàn là dáng vẻ muốn làm chuyện lớn, Nghiêm Khả không thể từ chối: "Tùy cậu, nhưng khi tôi làm việc thì cậu đừng làm phiền tôi, cũng không được giúp đỡ."


"Được." Châu Thừa Trạch cười một tiếng, "Hôm nay tôi về lấy quần áo trước, lát nữa sẽ đến khách sạn tìm cậu."


"...Vậy bây giờ cậu không nên đến chứ, về lấy quần áo rồi đến thẳng khách sạn không phải được rồi sao?" Nghiêm Khả không hiểu cậu chạy thêm chuyến này làm gì.


"Muốn ăn tối cùng cậu." Châu Thừa Trạch nói, kéo cổ tay y, đưa lên taxi.


Dưới sự dẫn dắt của đối phương, Nghiêm Khả đã có một bữa tối khá thịnh soạn, ăn no uống say, mọi việc cũng đã xong, tâm trạng càng tốt hơn.


"Lát nữa tôi về cùng cậu một chuyến." Nghiêm Khả nói.


Châu Thừa Trạch đang định một mình về lấy quần áo thì sững lại: "Cậu muốn đến?"


"Không phải đến nhà cậu, mà là về cất đồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=46]

Nghiêm Khả lấy sổ hộ khẩu cũ trước đây, và cả giấy thỏa thuận ly hôn của Nghiêm Cường và Lý Lệ, vẫn chưa trả lại.


"Được."


Hai người cùng về nhà, Châu Thừa Trạch đưa chìa khóa nhà cho Nghiêm Khả: "Lát nữa cậu cất đồ xong thì đến thẳng đây."


"Ừm." Nghiêm Khả hừ một tiếng, nhận lấy chìa khóa, đi cất đồ trước.


Để không để y đợi lâu, Châu Thừa Trạch vội vàng về phòng lấy mấy bộ quần áo thường mặc, nhét hết vào chiếc ba lô leo núi lớn, rồi chạy vào phòng tắm tắm rửa. Hôm nay cậu chạy bộ xong người đầy mồ hôi, chưa tắm rửa, luôn cảm thấy như vậy mà đến chỗ Nghiêm Khả thì không thích hợp.


Nghiêm Khả cất đồ xong, nhét chìa khóa vào chỗ Lý Lệ thường để chìa khóa dự phòng ở cửa, coi như đã cắt đứt với ngôi nhà này, rồi quay người sang nhà Châu Thừa Trạch bên cạnh.


Y cũng không đi lung tung, ngồi trong phòng khách đợi, khoảng mười lăm phút sau, Châu Thừa Trạch từ trên lầu đi xuống, nhìn là biết đã tắm rửa xong. Chỉ là, cái ba lô leo núi cậu đeo là cái quái gì vậy?


"...Sao cậu lại đeo một cái túi lớn như vậy?"


"Ồ, bên trong là quần áo." Châu Thừa Trạch nói một cách đương nhiên, "Đây không phải là đến chỗ cậu sao? Tôi lấy hai bộ quần áo, hơn nữa chúng ta không phải định thử xem có thể hồi phục sớm không sao? Dù sao cũng phải xem rốt cuộc là vì sao."


"Tôi..." Nghiêm Khả còn muốn nói, y luôn cảm thấy Châu Thừa Trạch như muốn ở khách sạn cùng y lâu dài vậy.


"Yên tâm, tôi còn mang theo hai chai nước, chúng ta bắt đầu thử từ nước cậu mua."


Nghiêm Khả há miệng, luôn cảm thấy mình gặp phải lưu manh, quay đầu bỏ đi.


Châu Thừa Trạch không nói hai lời, vội vàng đi theo, càng nịnh nọt càng nịnh nọt.


Hai người đến khách sạn cũng đã khá muộn, Nghiêm Khả hỏi mới biết có người đã giúp y làm xong việc, y cũng ngại không lấy tiền công hôm nay, nói với Trương Thành một tiếng rồi về phòng nghỉ.


Không lâu sau, khi Nghiêm Khả đang tắm, Châu Thừa Trạch đã biến thành mèo trên tấm thảm len bên ngoài. Khi Nghiêm Khả đi ra, cậu đang lật bụng nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người.


Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Châu Thừa Trạch bật dậy như cá chép, đi theo bước chân của Nghiêm Khả, ngoan ngoãn đợi đối phương sấy tóc xong.


Đợi đến khi tóc cũng đã sấy khô, hai người coi như chính thức bắt đầu thực hành.


Hai người nhớ rất rõ, lần trước Châu Thừa Trạch đột nhiên biến thành mèo là do uống nước, vì vậy hai người bắt đầu thực hành từ bước đầu tiên là uống nước.


Nghiêm Khả đổ một ít nước vào bát, bảo Châu Thừa Trạch uống, Châu Thừa Trạch chỉ liếm hai ngụm, không có bất kỳ thay đổi nào.


Nghiêm Khả do dự một chút, đổi bát thành nắp chai, lại bảo cậu thử.


Thực ra những thứ này Châu Thừa Trạch đều đã tự thử ở nhà rồi, không có tác dụng tuyệt đối không phải nói dối, nhưng Nghiêm Khả chưa từng thấy, hơn nữa đối phương là người bướng bỉnh, vì vậy cậu vẫn rất nghiêm túc thử cho Nghiêm Khả xem, đương nhiên, không có bất kỳ thay đổi nào.


Nghiêm Khả không tin tà, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng lúc đó, đặt nắp chai vào lòng bàn tay, lần thứ ba bảo Châu Thừa Trạch thử.


Lần này, trước khi uống nước, Châu Thừa Trạch nửa đùa nửa thật nói với Nghiêm Khả một câu: "Chuyện không quá ba lần."


Chưa kịp phản ứng lời cậu nói có ý gì, đã thấy cậu cúi đầu uống nước. Lần này, Châu Thừa Trạch uống cạn sạch nước trong nắp chai, thậm chí còn liếm cả nước bắn vào lòng bàn tay Nghiêm Khả. Nhưng kết quả vẫn như cũ, dù uống bao nhiêu lần cũng không biến về bình thường.


"Tôi đã nói rồi, chuyện không quá ba lần, bây giờ có phải nên nghe lời tôi không?" Châu Thừa Trạch ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc quá đẹp.


Nghiêm Khả như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu.


"Cậu đi rửa tay trước, hoặc cậu dùng tay trái cũng được." Châu Thừa Trạch nhìn một mảng nhỏ lòng bàn tay phải của Nghiêm Khả bị ướt.


"Làm gì?" Nghiêm Khả nắm chặt tay, vẫn chọn đi rửa tay.


"Cậu rửa xong tôi nói cho cậu biết." Nói xong câu này, Châu Thừa Trạch nhảy lên giường, ngồi thẳng lưng, đuôi vẫy vẫy, thể hiện tâm trạng tốt và sự mong đợi của mình.


Ngược lại, Nghiêm Khả có chút lo lắng, đi vào nhà vệ sinh rửa sạch tay rồi đi ra, ngồi bên giường và nhìn Châu Thừa Trạch chằm chằm: "Bây giờ tôi phải làm gì?"


"Cậu hứa với tôi trước, chỉ là thử một chút, lát nữa dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được tức giận."


"...Ừm." Tức giận hay không Nghiêm Khả không thể đảm bảo, đó là do não y điều khiển, nếu cảm xúc quá hưng phấn, y cũng không thể kiềm chế cơn giận của mình.


Châu Thừa Trạch nhìn ngón tay trắng nõn của y: "Cậu liếm một chút, ngón tay."


"...À?" Nghiêm Khả tưởng mình nghe nhầm, vẻ mặt không thể tin được.


"Cậu liếm một chút trước, dính nước bọt là được." Châu Thừa Trạch nói rất nghiêm túc, không có chút nào là đùa giỡn.


Nghiêm Khả do dự một chút, tâm trạng phức tạp đặt ngón út vào miệng, hơi dính một chút nước bọt rồi lấy ra: "Rồi sao nữa?"


Rồi sao nữa?


Rồi y thấy Châu Thừa Trạch ngồi bên tay y, thè lưỡi hồng hào liếm mấy cái vào chỗ vừa nãy y liếm.


Ngay sau đó, con mèo trắng trước mặt biến mất, thay vào đó là Châu Thừa Trạch trần truồng.


"Thấy chưa, tôi đã nói không liên quan đến nước, mà liên quan đến cậu." Châu Thừa Trạch sau khi về hôm đó, đã nghĩ rất nhiều khả năng, nhưng khả năng lớn nhất là tiếp xúc với Nghiêm Khả, tiếp xúc bề mặt có thể khiến câuh nói chuyện, tiếp xúc sâu hơn một chút có thể khiến cậu hồi phục sớm hơn.


Nhưng cậu dám cá, giây tiếp theo Nghiêm Khả sẽ tức giận.


Quả nhiên, Nghiêm Khả đột nhiên rụt tay lại, lật người chui vào chăn, trực tiếp dùng chăn trùm kín đầu, hoàn toàn không để lộ một khe hở nào.


Châu Thừa Trạch đã chuẩn bị rất nhiều lời nịnh nọt trước đó, nhưng vừa nãy rõ ràng hình như đã thấy khuôn mặt đỏ bừng của Nghiêm Khả.


Đối phương dường như... cũng không tức giận đến thế?


Nghiêm Khả trong chăn chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, trên ngón tay bị Chu Thừa Trạch liếm có cảm giác nóng rát không ngừng truyền đến, khiến y căng thẳng đến mức tim đập không đều, cả người co ro lại như chim cút.


Đánh chết y cũng không dám để Châu Thừa Trạch nhìn thấy bộ dạng hiện tại của mình.


Bình Luận

0 Thảo luận