Sáng / Tối
Cuối tuần trôi qua nhanh chóng, sự xuất hiện của thứ Hai cũng có nghĩa là hội thao mùa đông đã đến.
Sau khi trường A tập hợp toàn bộ học sinh để tổ chức lễ chào cờ, đã giữ lại học sinh khối 10 và khối 11, học sinh khối 12 dù ghen tị nhưng cũng đành phải quay về lớp học.
Chủ nhiệm phụ trách chính của hội thao mùa đông đã nói sơ qua về lịch trình hội thao mùa đông, còn mời hiệu trưởng trường Đằng Cao đến phát biểu, không lâu sau, học sinh khối 10 và khối 11 của trường ĐằngCao đã hùng hậu đến sân vận động trường A. Sau khi hội học sinh của hai trường sắp xếp học sinh vào chỗ ngồi khán đài, hiệu trưởng trường A đã chủ trì lễ khai mạc hội thao.
Sau lễ khai mạc, các học sinh tham gia môn thi đầu tiên đều đến chỗ trống phía sau sân vận động để gắn số lên áo, còn đội hậu cần của các lớp thì đi chuyển nước và thức ăn của lớp mình đến khu vực lưu trữ của từng lớp.
Châu Thừa Trạch đã đăng ký tổng cộng ba môn, một môn chạy dài 2000 mét, một môn đẩy tạ, một môn tiếp sức 4×100 mét, Nghiêm Khả cũng ba môn, chạy dài 1800 mét, nhảy cao và tiếp sức. Trong số các môn này, chỉ có đẩy tạ là thi vào ngày đầu tiên, hơn nữa còn là buổi chiều.
Trên sân vận động đang chuẩn bị là các môn chạy ngắn, Châu Thừa Trạch là lớp trưởng, tuy tạm thời chưa có trận đấu nào, nhưng cậu vẫn phải bận rộn khắp nơi, tránh xảy ra sai sót. Còn Vương Nghệ Kỳ được Châu Thừa Trạch sắp xếp làm liên lạc viên cũng rất bận rộn, chạy khắp nơi để giao tiếp thông tin với mọi người, ban đầu làm còn chưa quen, đến khi bận rộn thì cũng bị động mà thành thạo.
Nghiêm Khả không có việc gì làm, liền ngồi tại chỗ chơi điện thoại, cho đến khi một bóng râm đổ xuống trước mặt, màn hình điện thoại của y thoáng tối đi.
"Đói không?" Châu Thừa Trạch cúi đầu hỏi.
Nghiêm Khả ngẩng đầu lên: "Sao cậu lại về rồi?"
"Tạm thời không có việc gì nên về, lớp chúng ta chạy ngắn 50 mét không vào được bán kết." Châu Thừa Trạch ngồi phịch xuống bên cạnh Nghiêm Khả, đưa cho cậu nửa cái bánh mì, "Tôi ăn không hết, giúp tôi chia một nửa."
Nghiêm Khả không đói, nhưng bảo y ăn một nửa thì cũng ăn được: "Không ai vào được à?"
Y nhớ rõ lớp họ có ba mươi hai người đăng ký 50 mét, sao cũng phải có một phần năm vào được bán kết chứ?
"Không ai vào được cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=38]
Châu Thừa Trạch lắc đầu, đối với kết quả như vậy, cậu cũng khá bất ngờ, tuy trường Đằng Cao rất giỏi, nhưng cậu thực sự không ngờ chạy ngắn 50 mét lại kết thúc như vậy, "Học sinh trường ĐằngCao có sức bùng nổ quá mạnh, tôi đã xem vài vòng, họ gần như là chiến thắng áp đảo."
"Họ có nhiều học sinh năng khiếu thể thao, khó tránh khỏi." Nghiêm Khả thuận miệng nói một câu an ủi.
Châu Thừa Trạch khá bất ngờ khi Nghiêm Khả lại an ủi mình như vậy, đang định thừa thắng xông lên, nói chuyện thêm vài câu với y, nào ngờ bên cạnh lại xuất hiện một giọng nói rất phá cảnh.
"Cậu còn chưa tham gia 50 mét, dựa vào đâu mà ở đây nói mát?"
Nghiêm Khả quay đầu nhìn người phát ra tiếng nói, y luôn không nhớ mặt những người không quen, nhưng người này y cũng đã gặp vài lần rồi, lần sớm nhất là khi Vương Nghệ Kỳ bị nam sinh này xô đẩy, còn lần gần đây nhất là lần trước Châu Thừa Trạch ở sân vận động đã nổi giận với nam sinh này vì y.
Đối phương dường như luôn không ưa mình, đối với loại người này, Nghiêm Khả luôn áp dụng chính sách "lười để ý", trả lại nửa cái bánh mì cho Châu Thừa Trạch: "Tôi về đây, dù sao hôm nay cũng không có việc gì của tôi."
Châu Thừa Trạch vội vàng kéo y lại: "Cậu về nhà?"
"Ừm." Nghiêm Khả nói vậy, nhưng thực ra y định đi thẳng đến khách sạn, làm thêm vài giờ nữa là có tiền.
"...Buổi chiều còn có trận đấu của tôi." Châu Thừa Trạch nhíu mày nhìn y, cậu rất hy vọng đối phương ở lại xem mình thi đấu, tuy ném tạ có thể hơi nhàm chán.
Nghiêm Khả mím môi, một lúc sau nói: "Nếu buổi chiều tôi rảnh."
"Được, vậy cậu về đi, lát nữa giáo viên chủ nhiệm hỏi tôi sẽ giúp cậu nói."
"Cảm ơn." Nói xong lời cảm ơn, Nghiêm Khả vượt qua nam sinh hay soi mói đó, đi xuống phía dưới khán đài.
Kết quả đi được vài bước, trực tiếp bị nam sinh đó kéo một cái loạng choạng.
"Tao nói chuyện với mày đấy, mày không nghe thấy à?"
Những người xung quanh bị tiếng động này làm cho giật mình, quay đầu nhìn lại, muốn biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi thấy một trong những nhân vật chính của cuộc tranh cãi là Nghiêm Khả, trong lòng đã bắt đầu thương tiếc cho nam sinh nói to đó. Tìm ai gây rắc rối không tìm, lại cứ phải tìm Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả rất ghét hành vi vừa nói chuyện vừa động tay động chân này, y lười để ý đã là nể mặt rồi, đối phương còn được đằng chân lân đằng đầu thì đúng là tự chuốc lấy khổ.
"Buông ra." Nghiêm Khả mặt lạnh quay đầu nhìn cậu ta.
"Dựa..." Cậu nam sinh kia vừa định nói "Dựa vào cái gì", đã bị bạn đồng hành ngăn lại.
Bạn đồng hành của cậu ta chính là nam sinh sẽ chạy tiếp sức cùng Nghiêm Khả, tên là Tống Minh: "Nghiêm Khả, xin lỗi, cậu về đi."
"Ừm." Nghiêm Khả đáp một tiếng, rút tay mình ra, tiếp tục đi ra ngoài.
Kết quả là nam sinh gây sự kia thoát khỏi sự kiềm chế của Tống Minh, mấy bước xông lên, nắm chặt vai Nghiêm Khả, đang định phát tác, thì cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người bị ném mạnh xuống đất.
Nghiêm Khả không hề nương tay chút nào, y cúi đầu nhìn nam sinh đang nằm trên đất, vì đau đớn mà giãy giụa: "Tôi còn không biết cậu tên gì, nếu cậu tiếp tục gây rắc rối, tôi không ngại đánh cậu thêm một trận nữa."
Châu Thừa Trạch một bước đứng trước mặt Nghiêm Khả, cậu cao hơn Nghiêm Khả rất nhiều, càng có tính áp bức: "Đều là bạn học, cố ý gây sự không phải là hành vi tốt đẹp gì đâu nhỉ?"
Để xoa dịu không khí, Tống Minh cũng đứng ra: "Nghiêm Khả đã tham gia chạy 1000 mét và tiếp sức, hơn nữa cậu ấy cũng không nói lời châm chọc, chỉ là lời an ủi thôi. Lý Gia, bỏ qua đi."
Lý Gia nằm trên đất tức đến nỗi mặt lúc đỏ lúc trắng, những học sinh xung quanh chứng kiến toàn bộ quá trình cũng thì thầm bàn tán về sự việc.
"Tôi nghe Nghiêm Khả nói chuyện với lớp trưởng ở đó, Lý Gia tự nhiên xông lên gây sự."
"Đúng, tôi cũng nghe thấy, hơn nữa Nghiêm Khả còn không thèm để ý đến cậu ta, cậu ta sao còn cứ bám riết không buông?"
"Tự chuốc lấy khổ rồi."
Khi tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn, Lý Gia giãy giụa một chút, bò dậy từ dưới đất, mặt mày ủ rũ không nói lời nào, trực tiếp chạy ra khỏi khán đài, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Tống Minh quay người lại: "Tôi thay cậu ấy nói lời xin lỗi, cậu ấy bị ba mẹ chiều hư rồi, tính tình lúc nào cũng tệ như vậy."
"...Không sao." Nghiêm Khả cảm thấy tình hình hiện tại khá là tế nhị, vì Tống Minh cũng từng nói xấu y, nên y không định kết giao sâu với đối phương, lịch sự là đủ rồi.
Đang nghĩ, Nghiêm Khả cảm thấy cổ tay mình bị nắm lấy, quay đầu lại thì thấy Châu Thừa Trạch đang đỡ cổ tay y, "Đỏ hết rồi."
"...Lại không đau." Nghiêm Khả có chút ngượng ngùng, nhanh chóng rút tay về.
"Không đau là được rồi." Châu Thừa Trạch đưa nửa cái bánh mì mà đối phương trả lại cho mình lên, "Ăn đi."
Nghiêm Khả ngẩn ra, bị cậu hết lần này đến lần khác làm cho ngớ người, cuối cùng theo phản xạ nhận lấy bánh mì, rồi lại ngồi xuống cạnh Châu Thừa Trạch.
Hai người tương tác như vậy khiến mấy nữ sinh phía sau ngây người, một lúc sau, mấy người thì thầm bàn tán.
"Lần trước tôi đã muốn nói, khi nào thì quan hệ của hai người họ tốt như vậy?"
"Tôi cũng muốn hỏi, Nghiêm Khả không phải quen độc lai độc vãng sao? Quả nhiên là lớp trưởng có sức hút lớn."
"Chỉ nhìn họ như vậy, Nghiêm Khả hình như tính tình cũng không tệ lắm?"
"Tôi cũng thấy vậy, cảm giác chỉ hơi khó chịu một chút, còn lại thì ổn."
"Hơn nữa nhìn kỹ thì cậu ấy thật sự rất đẹp trai, da còn trắng hơn cả tôi."
"Ghen tị."
"Ghen tị cộng một."
Khi Châu Thừa Trạch nghe mấy câu đầu, trong lòng còn cảm thấy khá thoải mái, hóa ra trong mắt người ngoài, quan hệ của cậu và Nghiêm Khả tốt đến vậy, nhưng khi nghe mấy câu sau, cậu không nhịn được nhìn vào mặt Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả cảm nhận được ánh mắt đó: "Làm gì?"
"Vụn bánh mì." Chu Thừa Trạch nói dối, tay đã đưa ra, chạm nhẹ vào khóe miệng Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả thật sự nghĩ có vụn bánh mì, đỏ mặt nói lời cảm ơn, nhưng Châu Thừa Trạch lại cứ xoa xoa ngón tay mình, như thể đang hồi tưởng lại cảm giác mềm mại, mịn màng đó.
"Chiều nay cậu thi đấu lúc mấy giờ?" Nghiêm Khả nhớ đến trận đấu ném tạ, y vẫn chưa biết thời gian.
"Chiều nay cậu có đến không?" Châu Thừa Trạch vừa nghe y hỏi thời gian, mắt đã sáng lên.
Nghiêm Khả dời tầm mắt, nhìn bãi cỏ xanh mướt trên sân vận động: "Tùy tâm trạng tôi."
"Ba giờ, ở phía đông." Châu Thừa Trạch ra hiệu về khu vực ném tạ phía đông sân vận động, nơi đang được dọn dẹp cho trận đấu buổi chiều.
"Ồ, biết rồi." Nghiêm Khả đáp một tiếng, ăn nốt miếng bánh mì cuối cùng, vỗ vỗ vụn bánh mì trên tay, đứng dậy rời đi.
Chu Thừa Trạch ngẩn ra: “Cậu đi đâu vậy?”
"Ngủ."
Nơi duy nhất Nghiêm Khả sẽ đến để ngủ là sân thượng trường học, Châu Thừa Trạch nhìn đồng hồ trên tay, rồi nhìn lịch thi đấu của lớp, có chút tiếc nuối vì không thể đi theo y ngay lập tức, chỉ có thể chịu đựng tìm Nghiêm Khả vào bữa trưa.
Nhưng, đời người khó lường, mọi thứ đều đến thật bất ngờ.
Buổi trưa, Châu Thừa Trạch vừa mang hộp cơm nóng hổi mua ở căng tin lên sân thượng, thì đã biến thành mèo, cơm cũng đổ lênh láng khắp nơi.
Nghiêm Khả nằm cách đó không xa bị tiếng động này đánh thức, mở mắt ra nhìn cậu một cách mơ hồ.
"...Tôi... ôi, tự nhiên biến đổi rồi." Châu Thừa Trạch nhìn hộp cơm đổ, rất bực bội, "Cậu chưa ăn cơm đúng không?"
"Lát nữa đi mua." Nghiêm Khả đi tới, dùng khăn giấy trong túi dọn dẹp sơ qua đống lộn xộn trên đất, rồi nhìn con mèo Ragdoll đang ngồi đó, "Bây giờ cậu tính sao?"
"Cái gì?"
"Chiều nay cậu không phải còn có trận đấu sao?" Nghiêm Khả nhíu mày hỏi cậu.
Châu Thừa Trạch ngẩn ra, vừa nãy cậu chỉ lo đến cơm, hoàn toàn quên mất chuyện trận đấu. Theo quy tắc biến mèo sáu tiếng, cậu chắc chắn không kịp đến trận đấu lúc ba giờ chiều.
"...Không còn cách nào, chỉ có thể bỏ cuộc thôi." Châu Thừa Trạch không có cách nào để trở lại bình thường ngay lập tức.
"...Tùy cậu." Nghiêm Khả cũng không có cách nào, nhưng trong lòng mơ hồ có chút không vui, từ khi y đồng ý giúp Châu Thừa Trạch tìm nguyên nhân đến giờ, vẫn chưa đạt được bất kỳ tiến triển thực chất nào.
Châu Thừa Trạch đi theo Nghiêm Khả đến ngồi xuống bên cạnh: "Không sao, tôi đi thi đấu cũng chưa chắc đã giành được giải."
"Ồ." Nghiêm Khả nhàn nhạt đáp một tiếng, vặn nắp chai nước khoáng uống một ngụm.
Châu Thừa Trạch thấy y uống nước, mình cũng hơi khát, sáng nay sau khi Nghiêm Khả đi, cậu bận rộn đến giờ vẫn chưa uống nước.
Nhận thấy ánh mắt của Chu Thừa Trạch, Nghiêm Khả nhìn chai nước trong tay, hỏi: "Cậu muốn uống?"
"Muốn."
"...Chỉ đổ vào đây, không còn gì khác để đổ nữa." Nghiêm Khả nói, đổ một chút nước vào nắp chai nhỏ, rồi đặt vào lòng bàn tay cho Châu Thừa Trạch uống.
Châu Thừa Trạch thè lưỡi, liếm nước trong nắp chai, nhất thời không kiểm soát được lực, làm đổ nắp chai.
"...Xin lỗi." Nhìn thấy một mảng nhỏ trên quần Nghiêm Khả bị ướt, Châu Thừa Trạch đầy vẻ áy náy.
Nghiêm Khả thật sự bó tay với bộ dạng mèo này của cậu, cuộn tay phải lại, đổ thêm chút nước vào lòng bàn tay: “Uống trực tiếp đi, đừng chê tay tôi bẩn.”
Châu Thừa Trạch trực tiếp cúi đầu uống nước, không hề để ý đến lời nói của Nghiêm Khả.
Nước lạnh lẽo chảy xuống cổ họng đến dạ dày, Châu Thừa Trạch cảm thấy sự khô khan trong cơ thể lập tức bị xua tan, cả người đều mát mẻ trở lại.
Nghiêm Khả cứ nhìn cậu uống nước, uống xong lại đổ thêm một chút, cứ thế lặp đi lặp lại đến lần thứ ba, con mèo Ragdoll nhỏ bé trước mặt đột nhiên biến thành Châu Thừa Trạch hình người không mảnh vải che thân.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, đều tưởng mình bị ảo giác.
…..
Tác giả có lời muốn nói:
Nghiêm Khả: ...?
Châu Thừa Trạch: ...?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận