Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Học Bá Ngày Nào Cũng Biến Thành Mèo Trêu Chọc Tôi

Chương 26

Ngày cập nhật : 2026-02-28 19:34:32

Nghiêm Khả nhìn chằm chằm vào giao diện cuộc gọi bị ngắt, cho đến khi Hàn Dã đến gọi y mới hoàn hồn.


"Nghiêm Khả, đến ăn cơm." Hàn Dã cúi người cười với Nghiêm Khả.


"...À, được ạ." Nói rồi, y đứng dậy đi theo Hàn Dã đến bàn ăn ngồi xuống.


Trương Thành múc cho y một bát cơm lớn: "Đủ không? Nếu không đủ lát nữa ăn xong lại múc thêm."


"Đủ rồi." Nghiêm Khả ăn không nhiều.


"Không sao, đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút mới cao được." Trương Thành nghĩ y không ở nhà mình nên ngại.


"Ừm." Nghiêm Khả không nói nhiều, cười đáp lại.


Bàn ăn nhà Trương Thành rất hòa thuận, khi anh và Hàn Dã ăn cơm, gắp thức ăn cho nhau là chuyện bình thường, hai người còn vừa xem TV vừa trò chuyện. Mặc dù không phải tất cả những gì họ nói đều là những điều đối phương biết, nhưng dù bên nào nghe, cũng sẽ rất hợp tác mà đáp lời.


Nghiêm Khả cúi đầu ăn cơm, nếu hai người hỏi y y cơ bản đều sẽ trả lời. Nhưng thực ra, tâm trí không đặt vào bữa ăn này.


Cuộc gọi đột ngột kết thúc vừa rồi đã gieo một hạt giống trong lòng Nghiêm Khả, bây giờ nó không ngừng nảy mầm, khiến y không kìm được mà nghĩ Châu Thừa Trạch rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.


Từ ý nghĩa trong cuộc gọi vừa rồi, Châu Thừa Trạch hẳn là nói đợi y ở trước cửa nhà, nhưng việc đột ngột ngắt điện thoại như vậy, nếu không phải ý của cậu, thì chỉ có một khả năng, đó là cậu đột nhiên biến thành mèo.


Biến ở đâu? Có bị người khác nhìn thấy không? Nếu bị nhầm là mèo hoang mà bị ôm đi thì sao?


Những câu hỏi này cứ như những dòng bình luận chạy qua trong đầu Nghiêm Khả, khiến y bồn chồn không yên. Rõ ràng với Châu Thừa Trạch chỉ là mối quan hệ hợp tác hai chiều, sao lại làm như y quan tâm nhiều đến vậy?


Vì thực sự khó chịu, Nghiêm Khả "chậc" một tiếng, xúc một thìa cơm vào miệng.


Trương Thành và Hàn Dã ngồi đối diện y ngây người, Hàn Dã che miệng cười, Trương Thành ho một tiếng, thò đầu ra hỏi: "Nghiêm Khả, có phải... cơm không ngon không?"


"À?" Nghiêm Khả, người đang đầy đầu Châu Thừa Trạch, hoàn hồn.


"Không, thấy cháu có vẻ không... vui vẻ lắm, có phải chú nấu ăn mặn quá không?"


"Không có, cháu đang nghĩ chuyện gì đó." Nghiêm Khả lúc này mới nhận ra cảm xúc không vui của mình đã thể hiện ra mặt, vội vàng giải thích.


"Có phải là gặp chuyện gì khó giải quyết không?"


"...Ừm, hơi một chút." Nghiêm Khả không nói rõ được, nhưng đúng là có chút đau đầu.


"Nếu cần xử lý ngay bây giờ cũng không sao, nhà bọn chú không có quy tắc không được làm việc trên bàn ăn." Trương Thành rất chu đáo nói với y.


Nghiêm Khả lắc đầu: "Không sao, nhưng... lát nữa, cháu ăn xong có thể về không?"


Trương Thành còn tưởng y nói "về" là về phòng chờ ở khách sạn, định từ chối thì nghe Nghiêm Khả bổ sung thêm một câu "về nhà mình".


"Đương nhiên, có cần chú đưa không?" Trương Thành hỏi.


"Không cần, lát nữa cháu đi xe buýt là được." Nghiêm Khả không muốn làm phiền Trương Thành nữa, hơn nữa y còn không biết Châu Thừa Trạch thế nào.


"Vậy chauz về đến nhà thì báo cho chú tôi biết nhé."


"Được."


Sau khi nói với Trương Thành là muốn về nhà, Nghiêm Khả nhanh chóng ăn xong bữa, rồi chào tạm biệt đối phương. Ngồi trên xe buýt về nhà, trong xe trống rỗng chỉ có y và tài xế, thỉnh thoảng có người đốt pháo hoa bên đường.


Nhìn những cây pháo sáng lấp lánh, Nghiêm Khả thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm về phía trước mà ngẩn người.


Chưa đầy một khắc, Nghiêm Khả đã đến trạm xe buýt gần nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=26]

Nhảy xuống xe, y vô thức tăng tốc bước chân, đi nhanh về đến cửa nhà.


Trong nhà không có đèn, rõ ràng không chỉ Nghiêm Cường không về, mà Lý Lệ và Lý Vân Vân cũng không có ở đó, người trước có lẽ đã đi đâu đó uống rượu, người sau chắc đang đón năm mới ở một nơi yên tĩnh nào đó.


Nghiêm Khả nghĩ, mặc dù bình thường Lý Lệ đối xử với y không tệ, nhưng so với Lý Vân Vân, y dù sao cũng là người ngoài, nên ngoài tin nhắn hỏi thăm trên điện thoại, cũng sẽ không quản thêm gì nữa.


Thu lại suy nghĩ, Nghiêm Khả bắt đầu tìm Châu Thừa Trạch.


Theo tính cách của Châu Thừa Trạch, nếu cậu nói đợi ở cửa nhà thì chắc chắn sẽ ở đó. Nhưng Nghiêm Khả tìm một vòng cũng không thấy, thầm nghĩ "không thể nào chứ"?


Sự tin tưởng khó hiểu của Nghiêm Khả đối với Châu Thừa Trạch khiến y có chút khó chịu, y nhíu mày, định quay người rời đi đến phòng chờ ở khách sạn thì nghe thấy một tiếng động nhẹ.


Quay đầu lại, y thấy một con mèo toàn thân bẩn thỉu chui ra từ trong đống quần áo, chỉ nhìn ánh mắt đáng thương đó y đã nhận ra đây là Châu Thừa Trạch.


"...Sao cậu lại biến mình thành ra thế này?" Nghiêm Khả nhìn cậu toàn thân đầy bụi bẩn, còn có một số lông bị ướt dính vào nhau.


"...Gặp phải mấy đứa trẻ con." Châu Thừa Trạch vốn đang đợi Nghiêm Khả trong ngõ, nào ngờ gặp phải mấy đứa trẻ ra đốt pháo hoa đêm giao thừa, bắt cậu hành hạ nửa ngày mới bị người nhà lôi về.


Nghiêm Khả thấy khá buồn cười, nhưng y không thể thể hiện sự hả hê quá rõ ràng, nên ngồi xổm xuống, dùng quần áo của Châu Thừa Trạch bọc cậu lại, rồi bế về nhà.


Mèo bẩn thế này chắc chắn không thể vào phòng, hơn nữa tính ra Châu Thừa Trạch biến thành mèo còn mấy tiếng nữa, nếu cứ để như vậy thì thật đáng thương.


Đặt con mèo vào bồn tắm, Nghiêm Khả mở vòi nước.


Chu Thừa Trạch bị bỏng một chút, phản xạ nhảy lên người Nghiêm Khả, kết quả làm bẩn một mảng quần áo của đối phương.


"...Cậu làm gì vậy?" Nghiêm Khả trừng mắt nhìn cậu.


"Nóng." Châu Thừa Trạch với khuôn mặt mèo làm nũng một cách tùy tiện.


Nghiêm Khả tự biết là lỗi của mình, không trừng mắt nhìn cậu nữa, cúi đầu điều chỉnh nhiệt độ nước rồi thả nước, sau đó mới ném Châu Thừa Trạch vào.


Sau khi làm ướt bộ lông dày của cậu, Nghiêm Khả lấy dầu gội giúp cậu xoa lên: "Chỉ có cái này thôi, tạm dùng vậy."


"Ừm." Ngửi mùi dầu gội hương chanh thoang thoảng, Châu Thừa Trạch dần dần yên tĩnh lại, ngoan ngoãn ngồi đó để Nghiêm Khả giúp cậu chà lông.


"Sao cậu không về nhà vào dịp Tết thế này?" Nghiêm Khả nhìn con mèo trong tay từ màu xám biến thành màu trắng, không kìm được hỏi.


"Mẹ tôi ở công ty, những ngày như thế này bà ấy thà làm thêm giờ, với lại tôi vừa từ chỗ ba tôi về." Châu Thừa Trạch thành thật khai báo.


"...Ồ." Nghiêm Khả rất muốn hỏi cậu tại sao không ở hẳn chỗ ba cậu, nhưng vừa nghĩ đến việc có thể ba cậu đã có gia đình mới, thì lại không hỏi được.


"Còn cậu? Sao lại đến nhà Vương Nghệ Kỳ?" Ý của Châu Thừa Trạch là tại sao không đến tìm mình.


"Làm bài tập, tiện thể ăn cơm." Nghiêm Khả mặt không đỏ tim không đập nhanh mà nói dối.


Thực ra bài tập nghỉ đông của y mới làm chưa đến một phần ba, cơ bản đều là làm vào buổi tối ở phòng chờ của khách sạn, những bài không biết chiếm đa số. May mà Trương Thành thỉnh thoảng đi ngang qua lại dạy y, nên trên bài kiểm tra không để trống nhiều, ít nhiều cũng viết được chút.


Nhưng Nghiêm Khả biết, Châu Thừa Trạch nhìn một cái là có thể nhận ra y chưa từng đến chỗ Vương Nghệ Kỳ, nên y tuyệt đối sẽ không cho đối phương xem bài tập của mình.


Châu Thừa Trạch nghe câu trả lời của Nghiêm Khả, im lặng một lúc, đột nhiên nói: "Hình như tôi không thể thiếu cậu."


Tay Nghiêm Khả đang vuốt lông cho cậu run lên, trực tiếp véo xuống, Châu Thừa Trạch đau đến mức rụt lại, chui vào trong nước, lại làm mình ướt sũng.


"...Đau chết đi được." Mắt mèo xanh biếc của Châu Thừa Trạch long lanh nước, không biết là nước bắn vào hay là thật sự đau đến mức muốn khóc.


Nghiêm Khả mím môi, tay đe dọa véo eo cậu, rất nghiêm túc nhìn: "Đầu óc cậu có vấn đề à? Nói cái lời thoại Mary Sue gì thế?"


"...Là thật." Châu Thừa Trạch dở khóc dở cười, "Nếu cậu ở quá xa tôi, tôi sẽ không nói được tiếng người nữa."


Bình Luận

0 Thảo luận