Bắt đầu từ ngày hôm sau, mặc dù Nghiêm Khả không thể nghe giảng mọi tiết học, nhưng đã có thể đảm bảo tỷ lệ chuyên cần.
Thầy chủ nhiệm Hác nhìn thấy Nghiêm Khả từ khi đổi chỗ, ngày nào cũng xuất hiện đúng giờ trong lớp, cảm động đến mức muốn rơi nước mắt, vô số lần trong lòng cảm thán về quyết định sáng suốt của mình.
Châu Thừa Trạch vừa ghi chép, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn Nghiêm Khả hai cái. Đối phương lúc thì nằm bò ra bàn ngủ, lúc thì cầm bút vẽ vời trên giấy, đến tiết tiếng Anh thì sẽ lấy đề thi giáo viên phát ra làm rất nhanh.
Ban đầu, Châu Thừa Trạch nghĩ rằng đề thi tiếng Anh của Nghiêm Khả đều là đoán mò, nhưng nhớ lại thành tích tiếng Anh xuất sắc của y, lại càng tò mò về Nghiêm Khả hơn.
“Rất thích tiếng Anh sao?” Giờ ra chơi, Châu Thừa Trạch hỏi Nghiêm Khả đang nằm bò ra vẽ vời bên cạnh.
Tay Nghiêm Khả đang cầm bút khựng lại, quay đầu nhìn cậu: “Tôi?”
“Ừm.”
“Ai cho cậu cái ảo giác đó?” Nghiêm Khả vẻ mặt kinh hãi, như thể lời nói của Châu Thừa Trạch là chuyện hoang đường.
“Vì thấy cậu làm xong hết tiếng Anh, mà thành tích cũng không tệ.” Châu Thừa Trạch thành thật nói.
Nghiêm Khả nhìn cậu một lúc, mím môi quay đầu đi. Y sẽ không nói rằng trước khi bố y tái hôn, y từng có ý định di cư, và tiếng Anh là kỹ năng cần thiết, y đã học một chút, còn về sau thành tích tiếng Anh khá tốt, tám phần là do y trời sinh đã hợp với tiếng Anh rồi.
Châu Thừa Trạch nhìn chằm chằm vào gáy tròn của y, khóe môi hơi cong lên, không hỏi thêm nữa, lấy ra một cuốn sổ từ trong ngăn bàn: “Cái này cho cậu.”
“Cái gì?” Nghiêm Khả lại quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ trong tay cậu, bất kể đó là gì, t cũng không muốn nhận lắm.
“Những điểm trọng tâm toán học tôi đã tổng hợp cho cậu, cậu có thể xem trước, cái nào không hiểu tôi sẽ giảng cho cậu.” Châu Thừa Trạch đẩy cuốn sổ đến trước mặt y.
“Làm sao tôi có thể hiểu được? Cảm ơn cậu đã đánh giá cao tôi như vậy.” Nghiêm Khả vừa chê bai, vừa nhận lấy cuốn sổ này, lật đến trang đầu tiên thì t ngây người, phát ra âm thanh không thể tin được, "Chết tiệt, cậu làm thế nào vậy?"
"Đừng nói bậy." Châu Thừa Trạch vươn tay nhẹ nhàng gõ vào sau gáy Nghiêm Khả, thành công khiến đối phương quay đầu lườm.
"Nói tiếng người đi!" Nghiêm Khả bị người này gõ vào sau gáy, tính khí lập tức bùng lên.
Châu Thừa Trạch không hề sợ y, Nghiêm Khả trong mắt cậu chỉ là một con hổ giấy đáng yêu: "Hiểu được đúng không?"
Cậu đang nói đến nội dung mình đã sắp xếp trên cuốn sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=11]
Nghiêm Khả mím chặt môi, không trả lời, nhưng trong lòng đã có câu trả lời. Những nội dung Châu Thừa Trạch viết, y không chỉ hiểu mà còn thấy rất đơn giản.
"Về nhà có thời gian nhớ xem, cậu cũng không hay chơi game, dành chút thời gian xem chắc không vấn đề gì, tôi sẽ kiểm tra đột xuất đấy."
Nghiêm Khả nghe xong, biết ngay cậu nói thật: "Cậu không cần khách sáo vậy đâu."
"Khách sáo? Không, đây là điều tôi đã hứa với cậu, hơn nữa tôi đã dốc lòng, cậu cũng có thể dốc lòng mà, đúng không?" Châu Thừa Trạch đã hạ quyết tâm, đã muốn dạy Nghiêm Khả học thì chắc chắn phải thấy hiệu quả.
Nghiêm Khả không thèm để ý đến cậu nữa, nhét cuốn sổ vào cặp sách, nằm sấp trên bàn giả vờ ngủ.
Châu Thừa Trạch không vạch trần y, vẫn duy trì mối quan hệ bạn cùng bàn tốt đẹp, giúp đỡ lẫn nhau, tuy có chút nửa ép buộc, nhưng nhìn chung vẫn hài hòa, trừ việc Châu Thừa Trạch thỉnh thoảng rất không nể mặt mà đột nhiên biến thành mèo giữa ban ngày.
Vị trí của Nghiêm Khả và Châu Thừa Trạch ở góc cuối cùng của lớp học, gần cửa sau. Trong một tiết học nào đó, đúng lúc giáo viên quay lưng viết bảng, Châu Thừa Trạch cảm thấy một cơn tim đập nhanh.
Cậu chỉ kịp vươn tay nắm lấy cánh tay Nghiêm Khả, giây tiếp theo, cậy5 "hoắc" một tiếng biến thành mèo trong lớp học.
Nghiêm Khả sợ đến mức tim muốn ngừng đập, với tốc độ nhanh nhất đời mình nhặt quần áo của Châu Thừa Trạch rơi trên đất, rồi ôm Châu Thừa Trạch vào lòng, không thèm chào hỏi, trực tiếp chạy ra khỏi lớp học.
Giáo viên nghe thấy động tĩnh, khi quay người lại thì Nghiêm Khả đã chạy mất dạng.
Y vội vàng chạy ra khỏi lớp, chỉ thấy vạt áo của Nghiêm Khả bị gió thổi bay.
"Mẹ kiếp, cậu không thể xem xét hoàn cảnh à?" Nghiêm Khả tức chết với tên trong lòng.
Châu Thừa Trạch biết làm vậy rất nguy hiểm, nhưng cậu thực sự không thể kiểm soát: "...Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý."
Nghiêm Khả trút giận xong, lại thấy ngượng, y cũng biết Châu Thừa Trạch không kiểm soát được, nên cơn giận trong bụng không có chỗ trút, chỉ đành nhịn.
Ôm con mèo Ragdoll trắng trong lòng, Nghiêm Khả tránh tai mắt, sau nhiều ngày lại trốn học, hơn nữa còn dẫn theo học bá đứng đầu khối cùng trốn học.
Đi vào con hẻm vắng người, Nghiêm Khả quen đường tìm thấy điện thoại của Châu Thừa Trạch, mở khóa rồi nhắn tin xin phép nghỉ học cho giáo viên chủ nhiệm. Sau khi làm xong những việc cần thiết, y cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc xem xét cái "bệnh biến mèo" của Chu Thừa Trạch.
"Trước đây cậu có cứu mèo hay chó gì không?" Nghiêm Khả vừa hỏi vừa vuốt ve bộ lông mềm mại của con mèo, tâm trạng bực bội ban đầu dần dần bình tĩnh lại.
Châu Thừa Trạch vẫy đuôi, được vuốt ve thoải mái cực kỳ, dứt khoát đặt đầu lên cánh tay Nghiêm Khả: "Sao lại hỏi vậy?"
"Trong tiểu thuyết chẳng phải đều viết thế sao? Cứu mèo chó, đối phương lại có linh khí, nên đến tìm cậu báo ơn." Nghiêm Khả nhớ đã đọc những cuốn tiểu thuyết như vậy, hơn nữa y dám chắc có không ít tiểu thuyết như thế.
"Tìm tôi báo ơn thì biến tôi thành mèo à?" Châu Thừa Trạch dở khóc dở cười, có kiểu báo ơn như vậy sao?
"...Ồ." Nghiêm Khả thấy cậu nói quả thực có lý, suy đoán này hoàn toàn bị dập tắt.
Sau một lúc im lặng, y lại hỏi: "Vậy cậu có đắc tội với con mèo hay con chó nào không?"
Châu Thừa Trạch nhấc đầu đang đặt trên cánh tay y lên, nhìn Nghiêm Khả bằng đôi mắt xanh biếc, bắt gặp vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của đối phương, có chút bất lực: "Tôi là người yêu mèo yêu chó."
"...Tôi cũng vậy." Nghiêm Khả trong đầu chỉ lo nghĩ nguyên nhân, nghe Châu Thừa Trạch nói, não chưa kịp phản ứng, miệng đã thuận theo trả lời.
Một lát sau, y nhận ra mình đã tiếp lời đối phương, lại sốt ruột: "Không phải, tôi đang điều tra nghiêm túc, cậu có thể hợp tác một chút không?"
"...Được được được, tôi hợp tác." Châu Thừa Trạch suýt nữa bật cười vì Nghiêm Khả, nhưng anh không muốn thực sự chọc giận đối phương.
Ôm con mèo Ragdoll đi dọc con hẻm, khi đi ngang qua một nơi nào đó, tim Châu Thừa Trạch đột nhiên đập mạnh.
Nghiêm Khả lập tức cảm thấy cơ thể con mèo trong tay trở nên cứng đờ: "Làm gì vậy?"
Y nghĩ là mình vô tình chạm vào chỗ đau của nó khi vuốt mèo, giọng điệu có một chút lo lắng không rõ ràng.
Châu Thừa Trạch lắc lắc cái đầu trắng của mình, đôi tai nhọn màu xám nhạt cũng run rẩy theo: "Không sao."
"Ồ." Thấy con mèo lại thả lỏng, Nghiêm Khả coi như nó không sao.
Châu Thừa Trạch lại quay đầu lại, nhìn về phía nơi vừa đi qua. Đó là một bức tường màu xám xanh, trên tường có đủ loại hình vẽ graffiti, phía trên nữa là mái nhà lợp ngói đỏ, cảm thấy rất quen thuộc.
"Nhìn gì vậy?" Nghiêm Khả quen vuốt mèo từ sau gáy đến thắt lưng, khi tay lướt qua cổ mèo, y có thể cảm thấy đối phương đang quay đầu.
Theo ánh mắt của Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả nhìn thấy gì đó, chợt hiểu ra: "Vừa rồi đi qua là chùa Cầu Phúc."
"Hả?" Châu Thừa Trạch ngẩn ra, rụt cổ lại, nghiêm túc nhìn Nghiêm Khả, cố gắng lấy được câu trả lời chính xác hơn từ y.
"Lần đầu tiên thấy à? Đây là bức tường phía sau của chùa Cầu Phúc, vì con đường dựa vào bức tường phía sau này quá hẹp, ngoài những kẻ vô công rồi nghề, không ai đi qua đây." Nghiêm Khả giải thích.
"Khá lạ."
"Mặt trước lộng lẫy, mặt sau tồi tàn, đương nhiên là lạ." Nghiêm Khả thờ ơ nhún vai.
Châu Thừa Trạch nhớ lần cuối cùng đến chùa Cầu Phúc là vào lễ hội pháo hoa, mẹ cậu lúc đó còn bắt cậu ước nguyện, nhưng cậu chỉ tùy tiện ước một điều bịa đặt, chẳng liên quan gì đến mèo. Vừa rồi tim đập nhanh, chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Ôm mèo về nhà, Nghiêm Khả mở cửa nhà cho Châu Thừa Trạch, sau khi cậu vào, y quay người đi về nhà mình.
Vừa đến cửa nhà, còn chưa vào sân, Nghiêm Khả đã nghe thấy tiếng "choang" rất lớn, ngay sau đó là tiếng Nghiêm Cường giận dữ.
"Hôm nay mày có giỏi thì bước ra khỏi cái cửa này! Mày đừng có về nữa! Đồ chó đẻ!"
Bước chân của Nghiêm Khả dừng lại, chỉ một lát sau, y thấy Lý Vân Vân đột nhiên đẩy mạnh cửa xông ra. Lớp trang điểm của cô đã trôi, tóc cũng rối bù, trong tay còn xách một chiếc ba lô không mấy đầy đặn.
"Sao vậy?" Nghiêm Khả vừa dứt lời, nỗi ấm ức kìm nén trong lòng Lý Vân Vân đã trào ra.
Nước mắt chua xót tràn ngập đôi mắt, cô khóc òa lên trước mặt Nghiêm Khả.
"...Không sao." Dù khóc rất mất thể diện, Lý Vân Vân vẫn không nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, quay đầu chạy đi.
Nghiêm Khả muốn đuổi theo, nhưng lại nghe thấy tiếng động lớn hơn trong nhà.
Ngoài tiếng kêu thảm thiết của Lý Lệ, còn có tiếng đồ vật bị đập vỡ liên tục.
Sắc mặt Nghiêm Khả gần như lập tức chùng xuống, y nhanh chóng xông vào nhà, liền thấy Lý Lệ đầu bù tóc rối co ro trong góc, những thứ có thể đập trong phòng khách cơ bản đã bị phá hủy gần hết.
Nghiêm Khả tức đến thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, thậm chí cổ họng còn trào lên mùi máu tanh, tiếng chửi rủa lớn tiếng của Nghiêm Cường bên tai chỉ khiến y thấy màng nhĩ đau nhức. Đặc biệt là khi nhìn thấy khung ảnh có ảnh mẹ ruột bị đập vỡ trên sàn, y không thể nhịn được nữa.
Dùng hết sức đẩy Nghiêm Cường ra, Nghiêm Khả xông vào bếp, công cụ tốt nhất trước mắt là con dao thái rau trên thớt, trên đó còn dính nước.
Gần như run rẩy đưa tay ra, Nghiêm Khả vừa định cầm dao lên, thì nghe thấy giọng nói vô cùng bình tĩnh, nhưng lại quá đỗi an tâm của Châu Thừa Trạch.
"Nếu ông không dừng tay, cuộc gọi này của tôi sẽ lập tức được thực hiện." Châu Thừa Trạch không biết từ lúc nào đã trở lại hình người, quần áo có lẽ là vội vàng mặc vào, cúc áo sơ mi chỉ cài một cái, trên màn hình điện thoại cậu cầm hiển thị giao diện quay số, "110" đã được bấm sẵn, chỉ cần nhấn thêm một lần nữa là gọi đi.
Nghiêm Khả như tỉnh mộng, rụt bàn tay đầy mồ hôi lạnh lại, khi quay người nhìn Châu Thừa Trạch, sắc mặt tái nhợt, đầy vẻ hoảng sợ.
Châu Thừa Trạch nhìn thấy biểu cảm của y, trong lòng bỗng nhiên đau nhói. Cậu cũng không biết lời đe dọa này có tác dụng với Nghiêm Cường hay không, nếu không phải vì đây là cha của Nghiêm Khả, cuộc gọi này của cậu đã được thực hiện từ lâu rồi.
Đôi mắt đỏ ngầu của Nghiêm Cường trừng trừng nhìn màn hình điện thoại của Châu Thừa Trạch, một lát sau lại chuyển ánh mắt sang Châu Thừa Trạch, hận không thể nhìn thủng một lỗ trên người cậu.
Sau một khoảng im lặng ngột ngạt, Nghiêm Cường ném chiếc cốc nước trong tay xuống, theo tiếng "choang", chiếc cốc vỡ tan tành trên sàn, ông ta cũng bước ra khỏi căn phòng này.
Lý Lệ co ro trong góc sợ đến mức không thể cử động, Nghiêm Khả chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
Châu Thừa Trạch nhanh chóng chạy đến, ôm y lên đặt lên ghế, rồi sắp xếp ổn thỏa cho Lý Lệ.
"Giúp tôi đi xem nó." Lý Lệ dù sắc mặt tái nhợt, vẫn lo lắng cho Nghiêm Khả.
"Được, dì cứ yên tâm, dì tự chú ý nhé, cháu đi xem cậu ấy." Châu Thừa Trạch dặn dò xong, quay lại phòng khách, liền thấy Nghiêm Khả đang cầm chiếc cốc rỗng, đưa lên miệng.
Đặt tay lên trán Nghiêm Khả, Châu Thừa Trạch rất lo lắng: "Ổn không?"
Nghiêm Khả không trả lời, mà đặt chiếc cốc xuống, ánh mắt đờ đẫn nhìn đống hỗn độn trên sàn, hoàn toàn không biết phải làm sao.
"Muốn uống nước thì tôi giúp cậu..." Châu Thừa Trạch đang định đi rót nước cho Nghiêm Khả thì vạt áo bị kéo lại.
Quay người lại, Châu Thừa Trạch cúi đầu nhìn thấy bàn tay run rẩy của Nghiêm Khả, nghe thấy y nức nở cầu xin: "Tôi không muốn ở đây..."
Châu Thừa Trạch nghiến răng đồng ý, ôm y lên, trực tiếp đưa về nhà mình.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận