Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 141  ·  5.7%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 8: Quy tắc sống chung
08/07/2026 06:17· 1,938 từ

"Anh... anh đồng ý ạ?"

Vì quá đỗi kinh đôi mắt Ôn Tri Lê khẽ to, trông giống như chú nai con ngơ

"Ừm, nhưng chúng ta phải lập ra một bản quy hành vi."

"Quy tắc ạ?"

"Đúng vậy, tôi chưa sống chung với ai bao giờ. hy vọng chúng ta thể sinh hoạt như người bạn cùng phòng, nghiêm tuân thủ quy tắc tránh xảy ra mâu

Giọng điệu của anh thanh nhã, lạnh lùng như thường

Ôn Tri Lê chớp mắt: Sao cứ có cảm giác vừa leo lên một thuyền tặc thế này

[Cô cứ ở đó cười thầm đi, nam chính này phải mắt có vấn gì đấy chứ?]

"Em biết rồi, cảm anh nhé, Thẩm Tự."

"Chuyện tiền thuê nhà ta sẽ bàn sau, tối nay sẽ gửi bản quy cho em. Nếu không vấn đề gì thì cuối em có thể dọn

Vẻ mặt thiếu niên cùng nhạt nhẽo, bày ra một dạng hoàn toàn là sự công biện.

Ôn Tri Lê thực không nhịn được, bèn cúi người sát lại gần hỏi: Tự, anh có biết đương là như thế nào đấy?"

Cô tuy chưa từng ai, nhưng chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo rồi chứ, kiến thức thuyết vô cùng phong phú.

Tại sao chuyện sống qua lời anh nói lại chẳng nào góp gạo thổi chung thế này?

Một mùi hương thanh thoang thoảng từ mái tóc của Tri Lê nhẹ nhàng ra, lọt vào mũi Tự. Anh ngước lên, còn thì đang nhìn xuống.

Ôn Tri Lê bị vào đôi đồng tử đen tuyền mực của anh, nhịp bỗng chốc lỗi mất nhịp.

Đúng là ngứa miệng làm người quả nhiên không nên mò chuyện bao

"Ý của em là, thấy chúng ta yêu nhau không với những người khác lắm."

"Tôi cũng chưa từng đương bao giờ, cho nên mới em."

[Đúng là nói nhảm cách đầy nghiêm túc.]

"Cùng nhau ăn cơm, tay, ôm ấp, hôn nhau, ngủ nhau, đại loại là việc như thế."

Ôn Tri Lê nhìn mặt không đỏ, tim không đập, loát nói ra một phong thái hời hợt như thể đang trả lời hỏi "tối nay ăn vậy.

"Ôn Tri Lê, hiện chúng ta chưa phù hợp với hành vi phía sau."

Đây là lần đầu cô nghe anh gọi tên mình, nói trầm thấp đầy tính khiến Ôn Tri lập tức đỏ bừng cả ngượng.

"Em thèm vào mà như thế ấy!"

Cô thẹn quá hóa lùi lại phía sau, nghĩ bụng phê này cũng rẻ rúng gì, bèn hơi uống cạn sạch, sau cố làm ra vẻ thản rồi vắt chân cổ chạy mất.

Uống cà phê nhanh làm tim cô đập thon thót.

[Hối hận rồi chứ trêu ai không trêu, đó lại nam chính, con cưng trời đấy.]

Ôn Tri Lê: [Hệ lỗi, hãy nhớ kỹ cái tên này của cậu.]

[*.*]

Hiệu suất làm việc Thẩm Tự rất cao, ngay chập Ôn Tri Lê đã được

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=8]

"Quy tắc sống chung".

1. Nghiêm túc tuân thời gian làm việc và nghỉ của Bên A, trong gian nghỉ ngơi nghiêm tạo ra bất kỳ tiếng nào.

2. Rác thải bắt phải được dọn sạch mỗi ngày, đạc phải được sắp ngăn nắp, gọn gàng.

3. Không được phép bất kỳ người lạ hay mang cưng nào về nhà.

Ôn Tri Lê nhìn điều khoản ngắn gọn dễ hiểu cảm thấy đối phương việc hơi cuồng sạch và ngăn nắp ra, thì thức về ranh giới nhân cũng khá tốt.

Đối với một con mặn thích nằm ườn như cô nói, điều đáng sợ chính là sự phiền

Cô nhắn lại cho Tự một câu "Không vấn đề sau đó đem một số tiền bồi thường nhận được chuyển khoản cho

Thế nhưng, đối phương nhận.

Ôn Tri Lê lẩm người này nhìn thì lạnh lùng nhưng lòng dạ cũng gớm.

Nếu là sống chung người khác thì có lẽ cô chút sợ hãi, sống chung với nam thì sợ cái gì chứ?

Thẩm Tự mới là nên sợ xem có bị cô hời hay không mới

[Cô đúng là thật nghĩ đấy.]

Ôn Tri Lê: [Anh đẹp trai mà, nhưng tôi sẽ

Cô liếc nhìn đống đạc cần dọn đi, mấy việc tay dùng thể lực cô chịu chết không nổi, dù sao cũng anh bạn trai, không thì phí.

"Thẩm Tự, sách nặng chắc em phải dọn thành nhiều mất thôi."

Giọng Ôn Tri Lê dài ra qua loa phóng thanh, giống như đang nũng bên tai người ta

"Chờ tôi ở dưới

"Anh định đến giúp ạ?"

"Để nâng cao hiệu

"Bạn trai của em quá đi mất, ngày mai em mời anh ăn kem

Thẩm Tự không đáp nhưng cũng không cúp điện thoại.

Ôn Tri Lê sợ đổi ý liền chủ động cúp trước: "Vậy em không phiền anh nữa, bye

Thẩm Tự đỗ xe dưới lầu tòa nhà khoa Ngoại lập tức dọc theo lang, những cái đầu ló thi nhau ló ra

Nam thần trường học thiếu gia là nhân vật cỡ chứ, nói anh vầng trăng sáng lạnh trên cao cũng không ngoa.

Nhan sắc và chỉ thông minh đều thuộc hàng cực nghe nói còn có gia sản nghìn tỷ thừa kế.

Hồi năm nhất có biết bao nhiêu đàn chị, đàn khóa dưới tỏ tình, trả lời nhận được không phải là "Chưa hoạch này" thì sẽ câu hỏi "Thời gian rễ ở thư viện tích được bao nhiêu rồi". Năm quả thực không một ai có đáp ứng được cả hai cầu này.

Ôn Tri Lê đeo lô, tay xách một chiếc xô đi xuống, nhìn thấy tầng lầu người ta chúc nhau ngó ra ngoài, khẽ "tặc" lưỡi một đúng là sức hút nam chính.

[Cô sắp nổi tiếng đấy.]

Ôn Tri Lê: [Da tôi cũng khá dày.]

Trong lúc mọi người đoán già đoán non xem nam rốt cuộc là đang ai, thì Thẩm Tự bước xuống xe và mở sau.

Cô nàng Ôn Tri vừa mới nổi như cồn đêm vụ báo cảnh bấy giờ đang đứng cạnh anh. Thẩm Tự người nay vốn không màng lửa nhân gian tự đón lấy chiếc xô nhựa cách đầy tự nguyện chịu.

Khung cảnh kỳ lạ khiến những tiếng hít hà kinh không ngừng lọt vào Ôn Tri Lê.

Cô thẳng thắn nói: như mọi người đều biết hết

"Biết cái gì?"

"Biết chúng ta là đôi ấy, anh nhìn mấy cái trên kia kìa, giống như mấy viên đen vậy."

Thẩm Tự ngước lên một vòng, thản nhiên thốt ra chữ: "Ừm, khá giống."

Ôn Tri Lê không được bật cười thành tiếng: "Anh biết đùa cơ à, mà đùa nhạt thế."

[Xin ký chủ hãy trì thiết lập nhân vật!]

Ôn Tri Lê: [Tôi có cái thiết lập nhân vật nữa đây?]

[Làm ơn đi, cô bạn gái của nam chính chứ phải anh em chí của anh ta, ok?]

Thẩm Tự nhìn cô vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Tôi đùa."

Cô gật gật đầu, anh không ngại việc bị công chuyện thoát ế à?"

Giọng điệu Thẩm Tự bình thản: "Thuận theo tự nhiên

Ôn Tri Lê thầm một ngón tay cái tán thưởng tinh thần trách nhiệm sự điềm tĩnh của

Cô ngửa mặt lên vả: "Em phải lên lầu một nữa để lấy sách, phiền anh chịu khó em thêm năm phút nhé."

Cô chưa đợi thiếu trả lời đã xoay người chạy lầu, bóng lưng hoạt nhanh nhẹn, hoàn toàn hẳn với dáng vẻ yếu uất ức ngày hôm

"Cảm ơn cậu nhé Chi, may mà có cậu nên giải quyết xong trong chuyến đấy."

Cố Nghiên Chi bỏ vở vào một chiếc bao tải mượn được, hai cô cùng nhau kéo xuống

"Khách sáo cái gì chẳng phải cậu cũng mời tớ nước trái cây rồi chuyện nhỏ thôi mà." nàng nháy mắt một cái Ôn Tri Lê, khiến Tri Lê cảm nhận sâu sắc tình yêu thương nhân gian.

"Thứ hai tớ mời ăn cơm nhé."

"Được thôi, đúng rồi, nãy tớ ở bên trong nghe rõ, bên ngoài đang tán cái gì thế, nhịp ghê."

Ôn Tri Lê im hai giây, "Đang nói về chuyện thần trường mình thoát đấy."

"Thẩm Tự thoát ế Nguyệt Lão hạ phàm, hay là mập chuyển sang ăn rồi?"

"... Đúng vậy."

Đôi mắt to tròn đầy khao khát cầu tri thức Cố Nghiên Chi chớp "Ai thế ai thế?"

Ôn Tri Lê hào thừa nhận: "Chính là tại hạ."

Hai tay bỗng buông trọng tâm không vững, Cố Nghiên suýt chút nữa thì lộn cổ xuống cầu

"Người bạn trai cậu tìm được ở thư viện lần Thẩm Tự á?"

Ôn Tri Lê nở nụ cười chuẩn nghề nghiệp: "Đúng

"Đỉnh thật đấy người em, cậu làm cách nào vậy?" nhiên nghĩ đến việc nay đối phương dọn hai mắt cô nàng trợn ngược: "Cậu định sống... sống chung với Thẩm... Tự hả?"

[Cô nhìn xem bản đã vô hình trung gây ra thương cho biết bao người rồi, đứa nhỏ sợ đến mức nói lắp luôn rồi kìa.]

Ôn Tri Lê không chấp chấp cái hệ thống phế kia, cô kéo người mình đứng thẳng dậy, cô nàng: "Là ở... ở... ghép thôi."

Mãi cho đến khi Tự tiến lên phía trước, nhẹ xách chiếc bao tải trong tay hai người xếp lại cho gọn gàng, Nghiên Chi mới thực có cảm giác chân

Ôn Tri Lê trận thành danh, trận hai trực tiếp xa đối thủ.

Tại căn hộ.

Để bày tỏ lòng ơn, Ôn Tri Lê đã đặc đi chợ mua sẵn ăn, chuẩn bị trổ nấu nướng một bữa để lòng Thẩm Tự, tăng ấn tượng.

Ngoại trừ một khúc dạo nhỏ lúc vừa mới bước cửa đôi giày bắt phải được đặt đối với nhau, thì mọi chuyện lại đều diễn ra suôn sẻ.

Nhà của Thẩm Tự giống như con người anh vậy, rập khuôn, nhạt nhẽo lại vô cùng rộng và sạch sẽ.

Ôn Tri Lê giống một món phụ kiện nhỏ, cứ lẽo đẽo bám đuôi sau lưng anh.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận