Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 50 / 141  ·  35.5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 50: Xem ra bọn họ đã không còn chút nhiệt huyết nào nữa rồi
26/07/2026 21:24· 1,861 từ

Xe chạy đến khu họ Ôn, lúc xuống cô vừa vặn đụng phải Ôn Minh đang đi dạo mát đi

Cô vẫy vẫy tay người trong xe phía "Tối liên lạc nhé."

Thẩm Tự nhìn hai người vừa nói vừa cùng nhau biến mất ở lối tòa nhà. Đôi mắt hẹp dài láy chậm rãi thu tầm mắt.

Trên lầu, Ôn Tề đang đắc ý nhìn chính tả đạt điểm tuyệt đối mình, trong đôi mắt đào hoa là vẻ kiêu ngạo.

"Thế nào, không làm mất mặt chứ?"

"Từ vựng và câu là những thứ cơ nhất cần nạp vào đầu, cậu chân sáo lên làm cái gì?"

Ôn Tề Minh ngượng hạ chân xuống: "Chân dài không được à."

Ôn Tri Lê mở ngữ pháp ra: "Thì thành của cậu vẫn còn yếu chúng ta hệ thống lại một rồi làm thêm năm câu luyện tập nữa."

"Cái gì cơ!"

Ôn Tri Lê cổ "Chỉ cần tóc cậu chưa rụng hết thì vẫn còn được."

Ôn Tề Minh tìm lảng tránh chủ đề: với anh rể hờ có vẻ hệ tốt ghê nhỉ, giờ ngày anh ấy cũng đưa chị à?"

"Tiện đường thôi."

"Chậc, chị không hiểu ông rồi."

Ôn Tri Lê nhìn phòng đầy mô hình nhiệt huyết: "Cậu là cậu nhóc cảm ơn."

"Tôi trưởng thành rồi sang năm biết đâu là đàn em khóa dưới của đấy."

"Đợi cậu làm đúng năm mươi câu này rồi chúng ta hãy nhận người

"...Thì tôi chỉ hỏi xem yêu đương cảm giác thế nào thôi mà." Tề Minh một tay chống đầu, thì có vẻ ngầu thực chất lại là kiểu tứ phát triển đầu óc đơn

Ôn Tri Lê nghĩ một lát, cô có sự yêu đương với Thẩm Tự làm sao cô biết cảm giác nào chứ?

Cô liền nói bừa: hai người góp gạo cơm chung thôi."

Ôn Tề Minh nghe nhìn cô với vẻ chiêu. Xem ra bọn họ đã còn chút nhiệt huyết nào nữa

Cậu bèn an ủi "Không sao đâu, người theo sẽ tốt hơn thôi.

Ôn Tri Lê: ?

Buổi chiều, Ôn Tri cuối cùng cũng được kiến vị sếp lớn thần long đầu không thấy đuôi của mình, Triều Tụng.

Ngũ quan rực rỡ phóng khoáng, khí chất tỷ trưởng thành, và mấu chốt trọng nhất là ra tay cực hào phóng! Chị ấy cho Ôn Tri Lê và Vương Nhạc mỗi người một phong lì bao sáu trăm Kể từ sau vụ việc hiệp lần trước, hình ảnh hiệu của quán cà phê mấy nay đã tăng lên không

Ôn Tri Lê cảm động, ai mà thích một người sếp vừa có sắc, vừa không vẽ bánh vẽ lại chỉ thích thưởng mặt cơ chứ?

Cô không nhịn được tò mò, liền hỏi Vương Tử Nhạc: "Sếp của chúng là độc thân hay kết hôn thế?"

"Cậu hỏi đúng người đấy!"

"Nói thế là sao?"

"Sếp của tụi mình chủ nghĩa không kết và chỉ thích hẹn hò với em trai thôi."

Ôn Tri Lê "òa" một tiếng: "Tuyệt vời!"

"Năm ngoái tớ bắt ở quán mấy lần toàn là nam sinh đại học thiếu gia nhà giàu dáng chuẩn Vương Tử Nhạc nhướng đầy phấn khích: "Nhưng mà, đều đẹp trai bằng bạn trai cậu đâu."

Ôn Tri Lê cười hai tiếng khô khốc, ta là nam chính cơ mà, đẹp trai sao được chứ.

Cô thuận miệng đáp "Nhiều người cũng bảo lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=50]

"Tri Lê này, ngày cậu cũng ngắm gương đó, bộ không rung động điên sao? Nếu anh ấy làm cậu có phải chỉ cần cái mặt là cậu đã hết luôn không?"

"Hình như... không đâu."

Vương Tử Nhạc không tin nổi: "Cậu bị mặt à?"

Ôn Tri Lê: "Tớ có nhận nhầm cậu Hứa Kỳ đâu nhỉ."

"Thế thì về nhà nhìn kỹ bạn trai đi, tớ không tin cậu nhìn không đỏ mặt tim đập chân đâu!"

Ôn Tri Lê thầm Chân run? Chẳng lẽ nhìn một cái là có thể đường cao tốc" luôn sao?

Thiếu đi hệ thống ăn dưa hóng hớt, Tri Lê cảm thấy thời gian việc trôi qua vô cùng chậm

Buổi tối, cô Tự đi siêu thị ít hoa quả và kem, tiêu một nửa số tiền lì xì.

Sau khi tắm xong, Thẩm Tự đang phơi áo ngoài ban công, một chiếc sơ mi được anh giũ thẳng còn hơn cả được phẳng phiu. Quần áo cũng giống người, vô cùng tỉ mỉ, nắp.

Cô chợt nhớ đến của Vương Tử Nhạc nay, cô nàng kia nói năng nịch quá làm chính cô cũng mất tự tin vào thân.

"Thẩm Tự, giúp em một thí nghiệm nhé?"

Ôn Tri Lê đi tủ lạnh lấy ra cây kem ốc quế vừa mới bước đi thong thả ra ngoài công.

Thẩm Tự phủi phủi áo: "Làm thế nào?"

"Cho em ngắm gương của anh một lát."

Vạt áo sơ mi tinh vang lên tiếng tách" khi một chuỗi giọt nước xuống. Thẩm Tự buông tay ra, nhướng mi mắt.

Anh nhìn cô bằng mắt thâm trầm: "Ừm, đi."

Ôn Tri Lê không anh lại hào phóng thế, trong mắt cô gợn lên ý cười, cô vỗ vỗ vào can: "Anh đứng sát đây một chút."

Thẩm Tự bước tới, chí còn chu đáo khom người cúi đầu xuống để Tri Lê có thể dễ dàng thẳng tầm mắt.

"Em bắt đầu nhìn nhé, anh đừng căng cứ thả lỏng ra."

Một Thẩm Tự không gợn sóng đáp: "Ừm."

Ôn Tri Lê cầm kem ốc quế, nhiệt lạnh buốt trong lòng bàn tay từng chút một trở nên ấm Tầm mắt cô di từ dưới lên trên, lướt qua môi mỏng nhạt màu, sống cao thẳng tắp, rồi thẳng vào đôi mắt sâu tĩnh lặng kia. Đường nét sảo quanh mắt khi anh không lời nào phác họa nên khí chất lạnh lùng bén.

Nhưng khi đối phương chăm chú nhìn lại đôi mắt đen láy sáng ngời phản chiếu bóng hình mờ ảo ánh đèn và chính ở bên trong. Khí chất ấy dần trở nên dịu dàng, như vùng biển sâu đêm muộn, sau khi những bão dông dữ dội đột dừng lại chỉ còn lại một lặng yên bình.

Thịch, thịch, thịch, thịch...

Đúng là một gương đẹp đến nghẹt thở!

Thẩm Tự đột nhiên tiếng: "Chảy nước rồi."

Ôn Tri Lê ngơ hỏi: "Cái gì cơ?"

Anh chỉ vào cây ốc quế trong tay phần kem và socola đã tan vào nhau, men theo ngón tay xuống mu bàn tay nõn. Ôn Tri Lê bừng tỉnh, mừng vì mắt mình không mù, đồng thời tự mỏ bản thân sao tim đập loạn nhịp thế này.

Cô vô thức đưa lên liếm đi vệt trên mu bàn tay, một đoạn lưỡi ẩm ướt hồng hào thò rồi lại nhanh chóng mất khỏi tầm mắt của Thẩm

Ôn Tri Lê nói lời cảm ơn xoay người vào bếp rửa tay.

Thẩm Tự lười nhác hai tay lên lan bả vai rộng mở, đường nét bắp săn chắc và quyến rũ. lặng lẽ đứng đó, lưng dường như làm cho màn xung quanh càng thêm trầm

Hai ngày sau.

Dương Bách Xuyên lười lái xe đến khu dưỡng, bèn gọi điện thoại xin nhờ xe của Thẩm Tự. Anh biết quy tắc của Tự: ghế phụ không cho người ngồi, trong xe không được đồ có mùi. Anh giác mở cửa sau bước vừa mới đóng cửa lại "tài xế Thẩm" đã lạnh lùng đầu qua nhắc nhở: "Nhẹ thôi."

Dương Bách Xuyên: ?

Sao cậu nhiều chuyện hả?

Sau khi ngồi yên anh mới phát hiện Ôn Tri Lê đang nằm ở phụ, người đắp một chiếc chăn đang ngủ say sưa.

Anh cạn lời: "Làm rồi."

Dương Bách Xuyên nghĩ, lẽ mình nên ở gầm xe mới phải.

"Trong xe cậu từ bao giờ thế, tớ không biết nhỉ?"

Anh còn chưa hỏi mũi đã khịt khịt cái: "Khoan đã, sao trong xe có mùi bánh bao thịt thế

Thẩm Tự không thèm

Nhưng mắt Dương Bách tinh tường nhìn thấy hộp bánh bao nước tiểu long bụng liền kêu rột rột một định thò tay ra "Vừa hay tớ đang đói, cuối cậu cũng biết thưởng thức lửa nhân gian rồi người anh em."

Giây tiếp theo, tay Bách Xuyên chỉ chộp một nắm không khí.

Anh hét lên: "Cậu đi làm cái gì!"

Tiếng hét này lập làm Ôn Tri Lê mình tỉnh giấc, cô vô thức "Thẩm Tự?"

Cô đã làm việc tục suốt ba ngày hôm nay lại phải dậy từ sớm nên vừa rồi ngủ rất giọng nói lúc này còn mang theo sự dính dấp khàn khàn đặc trưng của mới ngủ dậy.

"Tụi mình đến nơi hả anh?"

Thẩm Tự bật chế thông gió của xe "Chưa, mới vừa đón Dương Bách thôi."

Ôn Tri Lê quay lại chào hỏi một tùy ý hỏi: "Chào buổi sáng, ăn gì chưa?"

Dương Bách Xuyên ôm nhìn Thẩm Tự với mắt đầy oán niệm: "Chưa ăn."

"Đồ ăn vặt đều trong cốp xe ấy, mà hình như tụi tôi vẫn thừa mấy cái bánh bao hồi anh có muốn ăn

Dương Bách Xuyên nói mỉa mai chĩa về thiếu niên phía trước: "Xin hỏi có được phép ăn không ạ?"

Thẩm Tự mở hộp ăn ra, dịch đến mặt Ôn Tri Lê: "Em còn nữa không?"

Cô gái nhắm mắt đầu, kéo kéo chiếc mỏng: "Buồn ngủ quá, em ngủ lát nữa."

"Ừm."

Dương Bách Xuyên ngậm nuốt cay ăn "cẩu vô cùng hối hận vì đã tự lái xe đi cho rồi, dưng lại chui vào chịu cục tức này. Anh nhìn chằm vào gáy của ai với ánh mắt lạnh thầm rủa xả trong lòng: thay đổi rồi, đồ tồi!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận